“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ…
Chương 364: Chương 364
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Lúc này, Thẩm Ngọc Trân nhìn những nhân vật quyền thế trước mặt, có thể khiến cho đất Nam Giang chấn động bằng một cái giậm chân.Bà cảm thấy mình đang nằm mơ.Đây là con rể của bà sao?Đây là con rể Lâm Thiệu Huy vẫn thường bị coi thường?Thân phận thực sự là ai?Lâm Thiệu Huy không quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh, ánh mắt chỉ nhàn nhạt quét qua một lượt đám thuộc hạ.Đôi mắt lạnh lùng và sâu thẳm.Dù là Blood Rosie hay Trương Quốc Hào, tất cả đều cảm nhận được sự lạnh lẽo nhưng băng trong mắt ông chủ.“Tiến hành điều tra!”“Thiên Hạo và đám thiếu gia ấy bây giờ ở đâu?”“Trong năm phút nữa, tôi muốn có tất cả thông tin của chúng!”Từng chữ nhẹ nhàng rơi xuống.Ngay lập tức tạo ra phản ứng dây chuyền, Trương Quốc Hào, Blood Rosie, Năm Sẹo, Từ Minh Long lần lượt lấy điện thoại ra bắt đầu quay số.Hết điện thoại này đến điện thoại khác được kết nối.Trong vòng chưa đầy ba phút, Trương Quốc Hào bước đến với vẻ mặt u ám, báo cáo với Lâm Thiệu Huy.“Anh Thiệu huy, tôi đã tìm được! Sau khi rời khỏi cửa hàng điện thoại, nhóm người Thiên Hạo dẫn theo thành viên câu lạc bộ siêu xe đến núi Lục Sơn ở phía tây Nam thành phố Nam Giang!”“Tối nay họ sẽ tổ chức một cuộc đua quanh ngọn núi đó! Tổng cộng có 108 người tham gia, ngoài các thành viên của câu lạc bộ siêu xe như Thiên Hạo, còn có Trương Thái Sơn, Từ Bạch Đình và Lâm Thiên Quang của thanh phố Nam Giang, còn có một người phụ nữ vô danh và vệ sĩ của cô ta.”Nói đến hai cái tên Trương Thái Sơn, Từ Bạch Đình.Khóe miệng Trương Quốc Hào, Từ Minh Long đều khẽ co giật.Hai người đớ là con trai họ.Giờ phút này, họ chỉ muốn mắng thầm Trương Thái Sơn và Từ Bạch Đình đến to đầu, cảm thấy vô cùng xấu hổ vì hai thằng con, tự nhủ nhất định khi trở về phải cho chúng một trận.Vào lúc này!Lâm Thiệu Huy không quan tâm đến Trương Thái Sơn, Từ Bạch Đình, hai mắt anh lóe sáng lên:“Núi Lục Sơn!”“Đánh mẹ tôi còn dám đua xe! Tốt lắm!”Sau đó, Lâm Thiệu Huy nói với Thẩm Ngọc Trân:“Mẹ, con đi Lục Sơn một chuyến, bọn họ sẽ đưa mẹ về nhà!”Lúc này Thẩm Ngọc Trân vẫn đang chìm đắm trong cú sốc, hồi lâu không phản ứng lại, mãi một lúc sau mới gật đầu.Khi thấy Lâm Thiệu Huy quay người và đi về một chiếc xe phổ thông ven đường.Từ Minh Long và những người khác nói nhanh:“Ông chủ, chúng tôi sẽ theo anh đến được không?”Không chỉ Từ Minh Long, Trương Quốc hào, những người khác đều tỏ nguyện vọng muốn đi theo anh.Vừa nghe vậy, Lâm Thiệu Huy lắc đầu:“Chuyện này không liên quan đến các người! Nhóm người Thiên Hạo đánh mẹ tôi, tôi phải khiến chúng nó trả giá!”Nói xongAnh bước lên chiếc xe Volkswagen Santana đang đỗ bên đường.Trong chiếc xe này có thuộc hạ của Năm Sẹo, là Mã Tử.Khi nhìn thấy Lâm Thiệu Huy tiến về, người trong xe vui mừng đến mức suýt nhảy dựng lên, liền mở cửa xe, chạy về phía Lâm Thiệu Huy, đưa chìa khóa cho anh.Lâm Thiệu huy chỉ gật nhẹ đầu, sau đó khởi động xe!Ầm!Tiếng động cơ xe vang lên.Chiếc Santana lao đi với tốc độ kinh hoàng.Gần như trong nháy mắt, anh đã biến mất vào màn đêm.Trước cảnh này!Mã Tử không khỏi dụi mắt.Không hiểu sao, gã thấy chiếc xe nhỏ của mình, trong tay Lâm Thiệu Huy lại trở nên nhanh và xịn đến thế, đặc biệt tốc độ khiến gã suýt chút không nhận ra chiếc xe này có phải là chiếc Santana của mình hay không?Từ Minh Long và những người khác nhìn về hướng chiếc Santana biến mất, lắc đầu một cái.“Xem ra, nhóm thiếu gia Nam Lộc khó giữ được mạng!Các đại nhân vật cũng dần rời đi, trong thoáng chốc có thể nhìn ra sự thương hại dành cho Thiên Hạo và đám thiếu gia.Động chạm đến Lâm Thiệu Huy!Chỉ sợ nhóm người Thiên Hạo, nằm mơ cũng không tưởng tượng được hậu quả!.
Lúc này, Thẩm Ngọc Trân nhìn những nhân vật quyền thế trước mặt, có thể khiến cho đất Nam Giang chấn động bằng một cái giậm chân.
Bà cảm thấy mình đang nằm mơ.
Đây là con rể của bà sao?
Đây là con rể Lâm Thiệu Huy vẫn thường bị coi thường?
Thân phận thực sự là ai?
Lâm Thiệu Huy không quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh, ánh mắt chỉ nhàn nhạt quét qua một lượt đám thuộc hạ.
Đôi mắt lạnh lùng và sâu thẳm.
Dù là Blood Rosie hay Trương Quốc Hào, tất cả đều cảm nhận được sự lạnh lẽo nhưng băng trong mắt ông chủ.
“Tiến hành điều tra!”
“Thiên Hạo và đám thiếu gia ấy bây giờ ở đâu?”
“Trong năm phút nữa, tôi muốn có tất cả thông tin của chúng!”
Từng chữ nhẹ nhàng rơi xuống.
Ngay lập tức tạo ra phản ứng dây chuyền, Trương Quốc Hào, Blood Rosie, Năm Sẹo, Từ Minh Long lần lượt lấy điện thoại ra bắt đầu quay số.
Hết điện thoại này đến điện thoại khác được kết nối.
Trong vòng chưa đầy ba phút, Trương Quốc Hào bước đến với vẻ mặt u ám, báo cáo với Lâm Thiệu Huy.
“Anh Thiệu huy, tôi đã tìm được! Sau khi rời khỏi cửa hàng điện thoại, nhóm người Thiên Hạo dẫn theo thành viên câu lạc bộ siêu xe đến núi Lục Sơn ở phía tây Nam thành phố Nam Giang!”
“Tối nay họ sẽ tổ chức một cuộc đua quanh ngọn núi đó! Tổng cộng có 108 người tham gia, ngoài các thành viên của câu lạc bộ siêu xe như Thiên Hạo, còn có Trương Thái Sơn, Từ Bạch Đình và Lâm Thiên Quang của thanh phố Nam Giang, còn có một người phụ nữ vô danh và vệ sĩ của cô ta.”
Nói đến hai cái tên Trương Thái Sơn, Từ Bạch Đình.
Khóe miệng Trương Quốc Hào, Từ Minh Long đều khẽ co giật.
Hai người đớ là con trai họ.
Giờ phút này, họ chỉ muốn mắng thầm Trương Thái Sơn và Từ Bạch Đình đến to đầu, cảm thấy vô cùng xấu hổ vì hai thằng con, tự nhủ nhất định khi trở về phải cho chúng một trận.
Vào lúc này!
Lâm Thiệu Huy không quan tâm đến Trương Thái Sơn, Từ Bạch Đình, hai mắt anh lóe sáng lên:
“Núi Lục Sơn!”
“Đánh mẹ tôi còn dám đua xe! Tốt lắm!”
Sau đó, Lâm Thiệu Huy nói với Thẩm Ngọc Trân:
“Mẹ, con đi Lục Sơn một chuyến, bọn họ sẽ đưa mẹ về nhà!”
Lúc này Thẩm Ngọc Trân vẫn đang chìm đắm trong cú sốc, hồi lâu không phản ứng lại, mãi một lúc sau mới gật đầu.
Khi thấy Lâm Thiệu Huy quay người và đi về một chiếc xe phổ thông ven đường.
Từ Minh Long và những người khác nói nhanh:
“Ông chủ, chúng tôi sẽ theo anh đến được không?”
Không chỉ Từ Minh Long, Trương Quốc hào, những người khác đều tỏ nguyện vọng muốn đi theo anh.
Vừa nghe vậy, Lâm Thiệu Huy lắc đầu:
“Chuyện này không liên quan đến các người! Nhóm người Thiên Hạo đánh mẹ tôi, tôi phải khiến chúng nó trả giá!”
Nói xong
Anh bước lên chiếc xe Volkswagen Santana đang đỗ bên đường.
Trong chiếc xe này có thuộc hạ của Năm Sẹo, là Mã Tử.
Khi nhìn thấy Lâm Thiệu Huy tiến về, người trong xe vui mừng đến mức suýt nhảy dựng lên, liền mở cửa xe, chạy về phía Lâm Thiệu Huy, đưa chìa khóa cho anh.
Lâm Thiệu huy chỉ gật nhẹ đầu, sau đó khởi động xe!
Ầm!
Tiếng động cơ xe vang lên.
Chiếc Santana lao đi với tốc độ kinh hoàng.
Gần như trong nháy mắt, anh đã biến mất vào màn đêm.
Trước cảnh này!
Mã Tử không khỏi dụi mắt.
Không hiểu sao, gã thấy chiếc xe nhỏ của mình, trong tay Lâm Thiệu Huy lại trở nên nhanh và xịn đến thế, đặc biệt tốc độ khiến gã suýt chút không nhận ra chiếc xe này có phải là chiếc Santana của mình hay không?
Từ Minh Long và những người khác nhìn về hướng chiếc Santana biến mất, lắc đầu một cái.
“Xem ra, nhóm thiếu gia Nam Lộc khó giữ được mạng!
Các đại nhân vật cũng dần rời đi, trong thoáng chốc có thể nhìn ra sự thương hại dành cho Thiên Hạo và đám thiếu gia.
Động chạm đến Lâm Thiệu Huy!
Chỉ sợ nhóm người Thiên Hạo, nằm mơ cũng không tưởng tượng được hậu quả!.
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Lúc này, Thẩm Ngọc Trân nhìn những nhân vật quyền thế trước mặt, có thể khiến cho đất Nam Giang chấn động bằng một cái giậm chân.Bà cảm thấy mình đang nằm mơ.Đây là con rể của bà sao?Đây là con rể Lâm Thiệu Huy vẫn thường bị coi thường?Thân phận thực sự là ai?Lâm Thiệu Huy không quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh, ánh mắt chỉ nhàn nhạt quét qua một lượt đám thuộc hạ.Đôi mắt lạnh lùng và sâu thẳm.Dù là Blood Rosie hay Trương Quốc Hào, tất cả đều cảm nhận được sự lạnh lẽo nhưng băng trong mắt ông chủ.“Tiến hành điều tra!”“Thiên Hạo và đám thiếu gia ấy bây giờ ở đâu?”“Trong năm phút nữa, tôi muốn có tất cả thông tin của chúng!”Từng chữ nhẹ nhàng rơi xuống.Ngay lập tức tạo ra phản ứng dây chuyền, Trương Quốc Hào, Blood Rosie, Năm Sẹo, Từ Minh Long lần lượt lấy điện thoại ra bắt đầu quay số.Hết điện thoại này đến điện thoại khác được kết nối.Trong vòng chưa đầy ba phút, Trương Quốc Hào bước đến với vẻ mặt u ám, báo cáo với Lâm Thiệu Huy.“Anh Thiệu huy, tôi đã tìm được! Sau khi rời khỏi cửa hàng điện thoại, nhóm người Thiên Hạo dẫn theo thành viên câu lạc bộ siêu xe đến núi Lục Sơn ở phía tây Nam thành phố Nam Giang!”“Tối nay họ sẽ tổ chức một cuộc đua quanh ngọn núi đó! Tổng cộng có 108 người tham gia, ngoài các thành viên của câu lạc bộ siêu xe như Thiên Hạo, còn có Trương Thái Sơn, Từ Bạch Đình và Lâm Thiên Quang của thanh phố Nam Giang, còn có một người phụ nữ vô danh và vệ sĩ của cô ta.”Nói đến hai cái tên Trương Thái Sơn, Từ Bạch Đình.Khóe miệng Trương Quốc Hào, Từ Minh Long đều khẽ co giật.Hai người đớ là con trai họ.Giờ phút này, họ chỉ muốn mắng thầm Trương Thái Sơn và Từ Bạch Đình đến to đầu, cảm thấy vô cùng xấu hổ vì hai thằng con, tự nhủ nhất định khi trở về phải cho chúng một trận.Vào lúc này!Lâm Thiệu Huy không quan tâm đến Trương Thái Sơn, Từ Bạch Đình, hai mắt anh lóe sáng lên:“Núi Lục Sơn!”“Đánh mẹ tôi còn dám đua xe! Tốt lắm!”Sau đó, Lâm Thiệu Huy nói với Thẩm Ngọc Trân:“Mẹ, con đi Lục Sơn một chuyến, bọn họ sẽ đưa mẹ về nhà!”Lúc này Thẩm Ngọc Trân vẫn đang chìm đắm trong cú sốc, hồi lâu không phản ứng lại, mãi một lúc sau mới gật đầu.Khi thấy Lâm Thiệu Huy quay người và đi về một chiếc xe phổ thông ven đường.Từ Minh Long và những người khác nói nhanh:“Ông chủ, chúng tôi sẽ theo anh đến được không?”Không chỉ Từ Minh Long, Trương Quốc hào, những người khác đều tỏ nguyện vọng muốn đi theo anh.Vừa nghe vậy, Lâm Thiệu Huy lắc đầu:“Chuyện này không liên quan đến các người! Nhóm người Thiên Hạo đánh mẹ tôi, tôi phải khiến chúng nó trả giá!”Nói xongAnh bước lên chiếc xe Volkswagen Santana đang đỗ bên đường.Trong chiếc xe này có thuộc hạ của Năm Sẹo, là Mã Tử.Khi nhìn thấy Lâm Thiệu Huy tiến về, người trong xe vui mừng đến mức suýt nhảy dựng lên, liền mở cửa xe, chạy về phía Lâm Thiệu Huy, đưa chìa khóa cho anh.Lâm Thiệu huy chỉ gật nhẹ đầu, sau đó khởi động xe!Ầm!Tiếng động cơ xe vang lên.Chiếc Santana lao đi với tốc độ kinh hoàng.Gần như trong nháy mắt, anh đã biến mất vào màn đêm.Trước cảnh này!Mã Tử không khỏi dụi mắt.Không hiểu sao, gã thấy chiếc xe nhỏ của mình, trong tay Lâm Thiệu Huy lại trở nên nhanh và xịn đến thế, đặc biệt tốc độ khiến gã suýt chút không nhận ra chiếc xe này có phải là chiếc Santana của mình hay không?Từ Minh Long và những người khác nhìn về hướng chiếc Santana biến mất, lắc đầu một cái.“Xem ra, nhóm thiếu gia Nam Lộc khó giữ được mạng!Các đại nhân vật cũng dần rời đi, trong thoáng chốc có thể nhìn ra sự thương hại dành cho Thiên Hạo và đám thiếu gia.Động chạm đến Lâm Thiệu Huy!Chỉ sợ nhóm người Thiên Hạo, nằm mơ cũng không tưởng tượng được hậu quả!.