“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ…
Chương 391: Chương 391
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Cái gì?Những lời này vừa nói ra, toàn thân Thiên Hạo run lên, hoàn toàn choáng váng.Làm sao có thể?Lý Vị Ương là nhà vô địch cuộc thi võ thuật nghiệp dư, còn Hạ Sơn là quân nhân từng phục vụ trong lực lượng hải quân Hoa Kỳ.Bằng tay không, anh ta có thể g**t ch*t bốn con linh cẩu.Loại người như Lâm Thiệu Huy sao có thể đánh bại?Điều này khiến anh không thể tin được!Ngay lập tức!Thiên Hạo phát hiện các thanh viên khác đang gật đầu với một thái độ khó coi, trái tim anh lập tức đập mạnh, cuối cùng cũng phải chấp nhận đó là sự thật.Nhóm người Lý Vị Ương thực sự bị đánh bại.Hơn nữa!Thình thịch!Ngay khi trái tim Thiên Hạo đang đập dữ dội, một bước chân đột nhiên truyền về phía trước.“Là mày đánh mẹ tao?”Lâm Thiệu Huy chậm rãi tiến về phía Thiên Hạo.Mỗi bước đi của anh đều như giẫm lên trái tim Thiên Hạo khiến mồ hôi trên trán Thiên Hạo túa ra.“Mày… mày muốn làm gì? Tao nói cho mày biết, tao là đại thiếu gia của nhà họ Thiên, nếu đối đầu với tao, thì coi chừng gia đình tao…”Thiên Hạo nghĩ phải lôi gia thế ra để làm cho Lâm Thiệu Huy sốc.Chỉ là lời anh vừa thốt ra.Chát!Một cái tát bất ngờ đánh thẳng vào mặt anh.Ong ong!Thiên Hạo thấy trời đất quay cuồng, loạng choạng năm sáu bước mới dừng lại được.Cả người choáng váng thấp chỉ còn có máu chảy ra từ khóe miệng.“Mày… mày dám đánh tao à?”Trong nháy mắt, Thiên Hạo lộ ra vẻ khó tin.Anh ta lau khóe miệng, vết máu đỏ tươi thêm chói mắt, làm anh muốn phát điên đến nơi.Anh là hoàng đế đưa xe tỉnh Nam Lộc, thiếu gia nhà họ Thiên!Từ khi Thiên Hạo sinh ra đã cao ngạo, được gia đình ôm ấp trong lòng bàn tay, bạn bè nhìn lên ngưỡng mộ.Nhưng!Anh nằm mơ cũng không nghĩ mình sẽ bị đánh ở cái đấy Nam Giang nhỏ bé, mà kẻ đánh anh lại là thằng con rể của một gia tộc không danh tiếng.Điều này làm anh bực bội, sắp phát điên đến nơi:“Mày… mày xong rồi! Mày đánh tao, tao, Thiên Hạo tao nhất định phải cho mày và cả nhà mày…”Lời nói tàn nhẫn của Thiên Hạo vừa cất lên!Chát!Lại một cái tát nặng nề rơi vào mặt.Khiến cho toàn thân Thiên Hạo lảo đảo, lùi về phía sau.“Thiếu gia Thiên Hạo?”Giọng nói của Lâm Thiệu Huy lạnh lùng và canh đắng, anh vút lên trước mặt Thiên Hạo như một cái bóng.Anh không cho Thiên Hạo kịp phản ứng.Lại một cái tát nữa.“Hoàng đế đua xe Nam Lộc?”Chát!Lại một cái tát nữa!“Muốn lấy Devil Machine của tao?”Chát!Lại tát!“Còn dám đánh mẹ vợ tao?”Chát!Một cảnh tượng kinh hãi diễn ra khiến ai nấy đều kinh ngạc, há hốc mồm.Lâm Thiệu Huy nói một câu, lại tát Thiên Hạo một cái.Trong mắt mọi người.Hoàng đế Đưa xe Nam Lộc quyền uy, thái tử Thiên Hảo bây giờ lại có gương mặt như quả dưa hấu thôi, chuyển màu từ trắng sang đỏ, rồi đỏ sang xanh, xanh sang tím!Cuối cùng!Chát!Cái tát cuối cùng của Lâm Thiệu Huy cực kỳ mạnh.Toàn thân Thiên Hạo như bao cát bị xé rách, cả người ngã xuống đất.Ngay khi tiếp đất, cổ họng Thiên Hạo tanh ngòm, một ngụm máu tươi phun ra, còn lẫn cả răng trong đó.Khuôn mặt anh bị thương nặng, da thịt sưng tấy, máu đỏ tươi chảy ra từ má, trông đau đớn và đáng sợ vô cùng..
Cái gì?
Những lời này vừa nói ra, toàn thân Thiên Hạo run lên, hoàn toàn choáng váng.
Làm sao có thể?
Lý Vị Ương là nhà vô địch cuộc thi võ thuật nghiệp dư, còn Hạ Sơn là quân nhân từng phục vụ trong lực lượng hải quân Hoa Kỳ.
Bằng tay không, anh ta có thể g**t ch*t bốn con linh cẩu.
Loại người như Lâm Thiệu Huy sao có thể đánh bại?
Điều này khiến anh không thể tin được!
Ngay lập tức!
Thiên Hạo phát hiện các thanh viên khác đang gật đầu với một thái độ khó coi, trái tim anh lập tức đập mạnh, cuối cùng cũng phải chấp nhận đó là sự thật.
Nhóm người Lý Vị Ương thực sự bị đánh bại.
Hơn nữa!
Thình thịch!
Ngay khi trái tim Thiên Hạo đang đập dữ dội, một bước chân đột nhiên truyền về phía trước.
“Là mày đánh mẹ tao?”
Lâm Thiệu Huy chậm rãi tiến về phía Thiên Hạo.
Mỗi bước đi của anh đều như giẫm lên trái tim Thiên Hạo khiến mồ hôi trên trán Thiên Hạo túa ra.
“Mày… mày muốn làm gì? Tao nói cho mày biết, tao là đại thiếu gia của nhà họ Thiên, nếu đối đầu với tao, thì coi chừng gia đình tao…”
Thiên Hạo nghĩ phải lôi gia thế ra để làm cho Lâm Thiệu Huy sốc.
Chỉ là lời anh vừa thốt ra.
Chát!
Một cái tát bất ngờ đánh thẳng vào mặt anh.
Ong ong!
Thiên Hạo thấy trời đất quay cuồng, loạng choạng năm sáu bước mới dừng lại được.
Cả người choáng váng thấp chỉ còn có máu chảy ra từ khóe miệng.
“Mày… mày dám đánh tao à?”
Trong nháy mắt, Thiên Hạo lộ ra vẻ khó tin.
Anh ta lau khóe miệng, vết máu đỏ tươi thêm chói mắt, làm anh muốn phát điên đến nơi.
Anh là hoàng đế đưa xe tỉnh Nam Lộc, thiếu gia nhà họ Thiên!
Từ khi Thiên Hạo sinh ra đã cao ngạo, được gia đình ôm ấp trong lòng bàn tay, bạn bè nhìn lên ngưỡng mộ.
Nhưng!
Anh nằm mơ cũng không nghĩ mình sẽ bị đánh ở cái đấy Nam Giang nhỏ bé, mà kẻ đánh anh lại là thằng con rể của một gia tộc không danh tiếng.
Điều này làm anh bực bội, sắp phát điên đến nơi:
“Mày… mày xong rồi! Mày đánh tao, tao, Thiên Hạo tao nhất định phải cho mày và cả nhà mày…”
Lời nói tàn nhẫn của Thiên Hạo vừa cất lên!
Chát!
Lại một cái tát nặng nề rơi vào mặt.
Khiến cho toàn thân Thiên Hạo lảo đảo, lùi về phía sau.
“Thiếu gia Thiên Hạo?”
Giọng nói của Lâm Thiệu Huy lạnh lùng và canh đắng, anh vút lên trước mặt Thiên Hạo như một cái bóng.
Anh không cho Thiên Hạo kịp phản ứng.
Lại một cái tát nữa.
“Hoàng đế đua xe Nam Lộc?”
Chát!
Lại một cái tát nữa!
“Muốn lấy Devil Machine của tao?”
Chát!
Lại tát!
“Còn dám đánh mẹ vợ tao?”
Chát!
Một cảnh tượng kinh hãi diễn ra khiến ai nấy đều kinh ngạc, há hốc mồm.
Lâm Thiệu Huy nói một câu, lại tát Thiên Hạo một cái.
Trong mắt mọi người.
Hoàng đế Đưa xe Nam Lộc quyền uy, thái tử Thiên Hảo bây giờ lại có gương mặt như quả dưa hấu thôi, chuyển màu từ trắng sang đỏ, rồi đỏ sang xanh, xanh sang tím!
Cuối cùng!
Chát!
Cái tát cuối cùng của Lâm Thiệu Huy cực kỳ mạnh.
Toàn thân Thiên Hạo như bao cát bị xé rách, cả người ngã xuống đất.
Ngay khi tiếp đất, cổ họng Thiên Hạo tanh ngòm, một ngụm máu tươi phun ra, còn lẫn cả răng trong đó.
Khuôn mặt anh bị thương nặng, da thịt sưng tấy, máu đỏ tươi chảy ra từ má, trông đau đớn và đáng sợ vô cùng..
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Cái gì?Những lời này vừa nói ra, toàn thân Thiên Hạo run lên, hoàn toàn choáng váng.Làm sao có thể?Lý Vị Ương là nhà vô địch cuộc thi võ thuật nghiệp dư, còn Hạ Sơn là quân nhân từng phục vụ trong lực lượng hải quân Hoa Kỳ.Bằng tay không, anh ta có thể g**t ch*t bốn con linh cẩu.Loại người như Lâm Thiệu Huy sao có thể đánh bại?Điều này khiến anh không thể tin được!Ngay lập tức!Thiên Hạo phát hiện các thanh viên khác đang gật đầu với một thái độ khó coi, trái tim anh lập tức đập mạnh, cuối cùng cũng phải chấp nhận đó là sự thật.Nhóm người Lý Vị Ương thực sự bị đánh bại.Hơn nữa!Thình thịch!Ngay khi trái tim Thiên Hạo đang đập dữ dội, một bước chân đột nhiên truyền về phía trước.“Là mày đánh mẹ tao?”Lâm Thiệu Huy chậm rãi tiến về phía Thiên Hạo.Mỗi bước đi của anh đều như giẫm lên trái tim Thiên Hạo khiến mồ hôi trên trán Thiên Hạo túa ra.“Mày… mày muốn làm gì? Tao nói cho mày biết, tao là đại thiếu gia của nhà họ Thiên, nếu đối đầu với tao, thì coi chừng gia đình tao…”Thiên Hạo nghĩ phải lôi gia thế ra để làm cho Lâm Thiệu Huy sốc.Chỉ là lời anh vừa thốt ra.Chát!Một cái tát bất ngờ đánh thẳng vào mặt anh.Ong ong!Thiên Hạo thấy trời đất quay cuồng, loạng choạng năm sáu bước mới dừng lại được.Cả người choáng váng thấp chỉ còn có máu chảy ra từ khóe miệng.“Mày… mày dám đánh tao à?”Trong nháy mắt, Thiên Hạo lộ ra vẻ khó tin.Anh ta lau khóe miệng, vết máu đỏ tươi thêm chói mắt, làm anh muốn phát điên đến nơi.Anh là hoàng đế đưa xe tỉnh Nam Lộc, thiếu gia nhà họ Thiên!Từ khi Thiên Hạo sinh ra đã cao ngạo, được gia đình ôm ấp trong lòng bàn tay, bạn bè nhìn lên ngưỡng mộ.Nhưng!Anh nằm mơ cũng không nghĩ mình sẽ bị đánh ở cái đấy Nam Giang nhỏ bé, mà kẻ đánh anh lại là thằng con rể của một gia tộc không danh tiếng.Điều này làm anh bực bội, sắp phát điên đến nơi:“Mày… mày xong rồi! Mày đánh tao, tao, Thiên Hạo tao nhất định phải cho mày và cả nhà mày…”Lời nói tàn nhẫn của Thiên Hạo vừa cất lên!Chát!Lại một cái tát nặng nề rơi vào mặt.Khiến cho toàn thân Thiên Hạo lảo đảo, lùi về phía sau.“Thiếu gia Thiên Hạo?”Giọng nói của Lâm Thiệu Huy lạnh lùng và canh đắng, anh vút lên trước mặt Thiên Hạo như một cái bóng.Anh không cho Thiên Hạo kịp phản ứng.Lại một cái tát nữa.“Hoàng đế đua xe Nam Lộc?”Chát!Lại một cái tát nữa!“Muốn lấy Devil Machine của tao?”Chát!Lại tát!“Còn dám đánh mẹ vợ tao?”Chát!Một cảnh tượng kinh hãi diễn ra khiến ai nấy đều kinh ngạc, há hốc mồm.Lâm Thiệu Huy nói một câu, lại tát Thiên Hạo một cái.Trong mắt mọi người.Hoàng đế Đưa xe Nam Lộc quyền uy, thái tử Thiên Hảo bây giờ lại có gương mặt như quả dưa hấu thôi, chuyển màu từ trắng sang đỏ, rồi đỏ sang xanh, xanh sang tím!Cuối cùng!Chát!Cái tát cuối cùng của Lâm Thiệu Huy cực kỳ mạnh.Toàn thân Thiên Hạo như bao cát bị xé rách, cả người ngã xuống đất.Ngay khi tiếp đất, cổ họng Thiên Hạo tanh ngòm, một ngụm máu tươi phun ra, còn lẫn cả răng trong đó.Khuôn mặt anh bị thương nặng, da thịt sưng tấy, máu đỏ tươi chảy ra từ má, trông đau đớn và đáng sợ vô cùng..