“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ…
Chương 394: Chương 394
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Không có câu trả lời,Thay vào đó, cha của Thiên Hạo đổi chủ đề và hỏi:“Chàng rể tên Lâm Thiệu Huy đấy, muốn làm gì con?”Hả?Thiên Hạo không hiểu, tại sao cha không nói cách trả thù mà lại hỏi xem Lâm Thiệu Huy sẽ làm gì anh và những người khác.Tuy nhiên, anh không nghĩ nhiều, liền cao hứng nói:“Tên con rể kiêu ngạo đã muốn đánh gãy chân cha, cũng như đánh gãy chân các thành viên của câu lạc bộ siêu xe!”Thiên Hạo thầm nghĩ!Sau khi anh đổ thêm dầu vào lửa, miêu tả sự tàn nhẫn và điên cuồng của Lâm Thiệu Huy, cha anh sẽ càng thêm tức giận, sự trả thù của ông đối với Lâm Thiệu Huy và nhà họ bạch sẽ càng thêm tàn bạo.Tuy nhiên, giọng nói trên điện thoại vẫn rất bình thản.“Được!”Cha của Thiên Hạo, ông Thiên Trường thở dài ngao ngán, giọng điệu của ông đấy yếu ớt và phức tạp.“Cứ làm như những gì anh ấy muốn!”Cái gì!Khi câu này buông ta, bấy kể là Thiên Hạo, Lâm Thiên Quang, và tất cái thiếu gia khác đều giật mình.Họ tự hỏi bản thân có nghe nhầm không?“Ba, ý ba là gì? Con… con không hiểu.”Thiên Hạo lúc này xoa xoa lỗ tai, tiếp tục hoài nghi hỏi:“Ý cha có phải là con nên làm gì với tên con rể ấy đúng không?”“Hay là đánh gãy chân tên con rể ấy?”Phản ứng đầu tiên của Thiên Hạo và những người xung quanh là câu nói của cha Thiên Hạo bị sai trật tự từ.Chắc chắn ý ông là muốn bẻ chân Lâm Thiệu Huy!Tuy nhiên!Tiếng gầm kinh hoàng sau đó khiến mọi người như bị sét đánh ngang tai.“Chết tiệt! Mày bị thiểu năng à? Tại sao tao lại sinh ra đứa con rác rưởi như mày!”“Tao muốn mày làm theo lời anh Thiệu Huy! Để anh ấy đánh gãy chân mày!”“Không chỉ có mày, tất cả các thành viên trong câu lạc bộ siêu xe của mày đều phải bị đánh gãy chân, chuộc lỗi với anh Thiệu Huy! Nếu không, bọn tao không chỉ bẻ chân mà giết luôn chúng mày!”Bùm!Vừa nói ra câu này, bất kể là Thiên Hạo hay những người xung quanh đều cảm thấy da đầu ngứa ran.Cha mẹ ơi!Đây… thực sự muốn họ gãy chân sao?Làm sao có thể!Điều khiến mọi người khó chấp nhận hơn là ba của Thiên Hạo nói rằng phải chuộc tội với Lâm Thiệu Huy!Điều này còn khó tin hơn!Không thể nào!Thiên Hạo thấy thế giới xung quanh đảo lộn.Người ba yêu thương anh nhất, bây giờ muốn anh tự đánh gãy chân để tạ lỗi với tên con rể ở Nam Giang, chuyện này như mơ vậy, anh không thể tin được.“Ba, tại sao? Nó… nó còn là một tên con rể nhỏ bé, tại sao con lại phải tự đánh gãy chân mình, để chuộc tội với nó!”Lời nói của Thiên Hạo đầy vẻ bất mãn.Không chỉ anh ấy!Thậm chỉ mọi thành viên siêu xe xung quanh anh, ai nấy đều nhợt nhạt như tờ giấy, không thể tin được.Và nghe thấy điều này.Thiên Trường tiếp tục.“Bởi vì anh ấy, là mục đích để chúng ta đến thành phố Nam Giang! Bây giờ, mày đã hiểu chưa?”Mục đích!Thiên Hạo và những người xung quanh cứng đờ người.Đầy kinh ngạc lẫn hoài nghi.Cha mẹ ơi, chẳng phải lý do những nhà tài phiệt Nam Lộc đến Nam Giang đến gặp gỡ thầy Lâm bí ẩn và đáng sợ sao?”Tức là, Lâm Thiệu Huy và thầy Lâm…Và nhiều thứ khác nữa.Sau khi liên kết các dữ liệu lại, mọi người rùng mình như bị một bóng ma phủ kín lên người.Đôi mắt họ dán lên Lâm Thiệu Huy, đầy hoài nghi và kinh ngạc sâu sắc..
Không có câu trả lời,
Thay vào đó, cha của Thiên Hạo đổi chủ đề và hỏi:
“Chàng rể tên Lâm Thiệu Huy đấy, muốn làm gì con?”
Hả?
Thiên Hạo không hiểu, tại sao cha không nói cách trả thù mà lại hỏi xem Lâm Thiệu Huy sẽ làm gì anh và những người khác.
Tuy nhiên, anh không nghĩ nhiều, liền cao hứng nói:
“Tên con rể kiêu ngạo đã muốn đánh gãy chân cha, cũng như đánh gãy chân các thành viên của câu lạc bộ siêu xe!”
Thiên Hạo thầm nghĩ!
Sau khi anh đổ thêm dầu vào lửa, miêu tả sự tàn nhẫn và điên cuồng của Lâm Thiệu Huy, cha anh sẽ càng thêm tức giận, sự trả thù của ông đối với Lâm Thiệu Huy và nhà họ bạch sẽ càng thêm tàn bạo.
Tuy nhiên, giọng nói trên điện thoại vẫn rất bình thản.
“Được!”
Cha của Thiên Hạo, ông Thiên Trường thở dài ngao ngán, giọng điệu của ông đấy yếu ớt và phức tạp.
“Cứ làm như những gì anh ấy muốn!”
Cái gì!
Khi câu này buông ta, bấy kể là Thiên Hạo, Lâm Thiên Quang, và tất cái thiếu gia khác đều giật mình.
Họ tự hỏi bản thân có nghe nhầm không?
“Ba, ý ba là gì? Con… con không hiểu.”
Thiên Hạo lúc này xoa xoa lỗ tai, tiếp tục hoài nghi hỏi:
“Ý cha có phải là con nên làm gì với tên con rể ấy đúng không?”
“Hay là đánh gãy chân tên con rể ấy?”
Phản ứng đầu tiên của Thiên Hạo và những người xung quanh là câu nói của cha Thiên Hạo bị sai trật tự từ.
Chắc chắn ý ông là muốn bẻ chân Lâm Thiệu Huy!
Tuy nhiên!
Tiếng gầm kinh hoàng sau đó khiến mọi người như bị sét đánh ngang tai.
“Chết tiệt! Mày bị thiểu năng à? Tại sao tao lại sinh ra đứa con rác rưởi như mày!”
“Tao muốn mày làm theo lời anh Thiệu Huy! Để anh ấy đánh gãy chân mày!”
“Không chỉ có mày, tất cả các thành viên trong câu lạc bộ siêu xe của mày đều phải bị đánh gãy chân, chuộc lỗi với anh Thiệu Huy! Nếu không, bọn tao không chỉ bẻ chân mà giết luôn chúng mày!”
Bùm!
Vừa nói ra câu này, bất kể là Thiên Hạo hay những người xung quanh đều cảm thấy da đầu ngứa ran.
Cha mẹ ơi!
Đây… thực sự muốn họ gãy chân sao?
Làm sao có thể!
Điều khiến mọi người khó chấp nhận hơn là ba của Thiên Hạo nói rằng phải chuộc tội với Lâm Thiệu Huy!
Điều này còn khó tin hơn!
Không thể nào!
Thiên Hạo thấy thế giới xung quanh đảo lộn.
Người ba yêu thương anh nhất, bây giờ muốn anh tự đánh gãy chân để tạ lỗi với tên con rể ở Nam Giang, chuyện này như mơ vậy, anh không thể tin được.
“Ba, tại sao? Nó… nó còn là một tên con rể nhỏ bé, tại sao con lại phải tự đánh gãy chân mình, để chuộc tội với nó!”
Lời nói của Thiên Hạo đầy vẻ bất mãn.
Không chỉ anh ấy!
Thậm chỉ mọi thành viên siêu xe xung quanh anh, ai nấy đều nhợt nhạt như tờ giấy, không thể tin được.
Và nghe thấy điều này.
Thiên Trường tiếp tục.
“Bởi vì anh ấy, là mục đích để chúng ta đến thành phố Nam Giang! Bây giờ, mày đã hiểu chưa?”
Mục đích!
Thiên Hạo và những người xung quanh cứng đờ người.
Đầy kinh ngạc lẫn hoài nghi.
Cha mẹ ơi, chẳng phải lý do những nhà tài phiệt Nam Lộc đến Nam Giang đến gặp gỡ thầy Lâm bí ẩn và đáng sợ sao?”
Tức là, Lâm Thiệu Huy và thầy Lâm…
Và nhiều thứ khác nữa.
Sau khi liên kết các dữ liệu lại, mọi người rùng mình như bị một bóng ma phủ kín lên người.
Đôi mắt họ dán lên Lâm Thiệu Huy, đầy hoài nghi và kinh ngạc sâu sắc..
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Không có câu trả lời,Thay vào đó, cha của Thiên Hạo đổi chủ đề và hỏi:“Chàng rể tên Lâm Thiệu Huy đấy, muốn làm gì con?”Hả?Thiên Hạo không hiểu, tại sao cha không nói cách trả thù mà lại hỏi xem Lâm Thiệu Huy sẽ làm gì anh và những người khác.Tuy nhiên, anh không nghĩ nhiều, liền cao hứng nói:“Tên con rể kiêu ngạo đã muốn đánh gãy chân cha, cũng như đánh gãy chân các thành viên của câu lạc bộ siêu xe!”Thiên Hạo thầm nghĩ!Sau khi anh đổ thêm dầu vào lửa, miêu tả sự tàn nhẫn và điên cuồng của Lâm Thiệu Huy, cha anh sẽ càng thêm tức giận, sự trả thù của ông đối với Lâm Thiệu Huy và nhà họ bạch sẽ càng thêm tàn bạo.Tuy nhiên, giọng nói trên điện thoại vẫn rất bình thản.“Được!”Cha của Thiên Hạo, ông Thiên Trường thở dài ngao ngán, giọng điệu của ông đấy yếu ớt và phức tạp.“Cứ làm như những gì anh ấy muốn!”Cái gì!Khi câu này buông ta, bấy kể là Thiên Hạo, Lâm Thiên Quang, và tất cái thiếu gia khác đều giật mình.Họ tự hỏi bản thân có nghe nhầm không?“Ba, ý ba là gì? Con… con không hiểu.”Thiên Hạo lúc này xoa xoa lỗ tai, tiếp tục hoài nghi hỏi:“Ý cha có phải là con nên làm gì với tên con rể ấy đúng không?”“Hay là đánh gãy chân tên con rể ấy?”Phản ứng đầu tiên của Thiên Hạo và những người xung quanh là câu nói của cha Thiên Hạo bị sai trật tự từ.Chắc chắn ý ông là muốn bẻ chân Lâm Thiệu Huy!Tuy nhiên!Tiếng gầm kinh hoàng sau đó khiến mọi người như bị sét đánh ngang tai.“Chết tiệt! Mày bị thiểu năng à? Tại sao tao lại sinh ra đứa con rác rưởi như mày!”“Tao muốn mày làm theo lời anh Thiệu Huy! Để anh ấy đánh gãy chân mày!”“Không chỉ có mày, tất cả các thành viên trong câu lạc bộ siêu xe của mày đều phải bị đánh gãy chân, chuộc lỗi với anh Thiệu Huy! Nếu không, bọn tao không chỉ bẻ chân mà giết luôn chúng mày!”Bùm!Vừa nói ra câu này, bất kể là Thiên Hạo hay những người xung quanh đều cảm thấy da đầu ngứa ran.Cha mẹ ơi!Đây… thực sự muốn họ gãy chân sao?Làm sao có thể!Điều khiến mọi người khó chấp nhận hơn là ba của Thiên Hạo nói rằng phải chuộc tội với Lâm Thiệu Huy!Điều này còn khó tin hơn!Không thể nào!Thiên Hạo thấy thế giới xung quanh đảo lộn.Người ba yêu thương anh nhất, bây giờ muốn anh tự đánh gãy chân để tạ lỗi với tên con rể ở Nam Giang, chuyện này như mơ vậy, anh không thể tin được.“Ba, tại sao? Nó… nó còn là một tên con rể nhỏ bé, tại sao con lại phải tự đánh gãy chân mình, để chuộc tội với nó!”Lời nói của Thiên Hạo đầy vẻ bất mãn.Không chỉ anh ấy!Thậm chỉ mọi thành viên siêu xe xung quanh anh, ai nấy đều nhợt nhạt như tờ giấy, không thể tin được.Và nghe thấy điều này.Thiên Trường tiếp tục.“Bởi vì anh ấy, là mục đích để chúng ta đến thành phố Nam Giang! Bây giờ, mày đã hiểu chưa?”Mục đích!Thiên Hạo và những người xung quanh cứng đờ người.Đầy kinh ngạc lẫn hoài nghi.Cha mẹ ơi, chẳng phải lý do những nhà tài phiệt Nam Lộc đến Nam Giang đến gặp gỡ thầy Lâm bí ẩn và đáng sợ sao?”Tức là, Lâm Thiệu Huy và thầy Lâm…Và nhiều thứ khác nữa.Sau khi liên kết các dữ liệu lại, mọi người rùng mình như bị một bóng ma phủ kín lên người.Đôi mắt họ dán lên Lâm Thiệu Huy, đầy hoài nghi và kinh ngạc sâu sắc..