Chương 1 Rõ ràng anh không yêu cô, vậy tại sao lại bất chấp trả thù cho cái chết của cô. Không phải cô chết đi rồi, anh sẽ càng vui sao. Hình ảnh anh lặng im ngồi trong căn phòng cô từng ngủ, anh ngồi trên chiếc giường còn lưu lại chút mùi hương của cô, từng ly rượu mạnh trôi chảy vào trong bụng anh, một tay anh đang kẹp điếu thuốc thứ bao nhiêu cũng không rõ. Hàm Hi Họa ngồi bên cạnh, hai mắt cô đỏ âu nhìn chằm chằm người đàn ông vô cùng tiều tụy trên giường. Người đã từng là chồng của cô, nhưng sau đó cô đã ngu muội mà ép anh phải ly hôn với mình. Cô biết rời xa anh rồi cô sẽ chẳng là gì cả nhưng cô không muốn cam chịu làm một người vợ hờ, hằng ngày đều bị đám tình nhân bên ngoài của anh chọc tức. Nếu đã vậy thì hà cớ gì phải kéo dài cuộc hôn nhân không có kết cục tốt đẹp này. Một câu của cô bật ra khỏi miệng đã hoàn toàn đặt dấu chấm cho cuộc hôn nhân của cả hai. “Tôi ghê tởm mỗi khi gần anh. Từng mùi nước hoa, mùi của những ả đàn bà bên ngoài của anh khiến tôi buồn nôn. Anh đã vậy…
Chương 59
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh ThànhTác giả: Thanh Y DaoTruyện Ngôn TìnhChương 1 Rõ ràng anh không yêu cô, vậy tại sao lại bất chấp trả thù cho cái chết của cô. Không phải cô chết đi rồi, anh sẽ càng vui sao. Hình ảnh anh lặng im ngồi trong căn phòng cô từng ngủ, anh ngồi trên chiếc giường còn lưu lại chút mùi hương của cô, từng ly rượu mạnh trôi chảy vào trong bụng anh, một tay anh đang kẹp điếu thuốc thứ bao nhiêu cũng không rõ. Hàm Hi Họa ngồi bên cạnh, hai mắt cô đỏ âu nhìn chằm chằm người đàn ông vô cùng tiều tụy trên giường. Người đã từng là chồng của cô, nhưng sau đó cô đã ngu muội mà ép anh phải ly hôn với mình. Cô biết rời xa anh rồi cô sẽ chẳng là gì cả nhưng cô không muốn cam chịu làm một người vợ hờ, hằng ngày đều bị đám tình nhân bên ngoài của anh chọc tức. Nếu đã vậy thì hà cớ gì phải kéo dài cuộc hôn nhân không có kết cục tốt đẹp này. Một câu của cô bật ra khỏi miệng đã hoàn toàn đặt dấu chấm cho cuộc hôn nhân của cả hai. “Tôi ghê tởm mỗi khi gần anh. Từng mùi nước hoa, mùi của những ả đàn bà bên ngoài của anh khiến tôi buồn nôn. Anh đã vậy… Chương 59Trước đây lâu lâu ông chủ sẽ dặn dò anh sắp xếp một cô gái đến giúp anh giải tỏa. Đương nhiên đối với đàn ông thì chuyện gọi gái là bình thường huống chi là người có tiền, có quyền như Nam Lãnh.Nhưng ông chủ rất hiếm khi tìm gái. Những lúc ấy anh sẽ chịu trách nhiệm đưa ông chủ đến khách sạn đã đặt phòng sẵn, anh đợi ở trong xe hoặc đi dạo hoặc cũng gọi một cô gái chơi một chút, chỉ chưa đầy một tiếng ông chủ đã gọi điện cho anh.Ông chủ chưa bao giờ qua đêm với bất cứ một người phụ nữ nào. Anh vẫn luôn biết ông chủ có tình cảm với phu nhân nhưng có vẻ phu nhân không để tâm tới nên dần dần ông chủ bị ngột ngạt.Chỉ duy nhất tình cảm dành cho phu nhân là không thay đổi, vẫn luôn âm thầm bảo vệ cô và ba mẹ của cô.Anh từng trách phu nhân không hiểu tình người, có một người chồng hoàn hảo đến vậy mà không biết trân trọng cho đến khi chứng kiến thái độ ông chủ khi ở trước mặt phu nhân. Thật tình với cái biểu cảm lạnh nhạt, thờ ơ kia thì bảo sao phu nhân không cảm được cũng dễ hiểu.Đôi khi muốn giúp cả hai thấu hiểu đối phương một chút nhưng không có cơ hội mà anh cũng không dám xen vào chuyện riêng của ông chủ khi chưa được sự cho phép của ông chủ. Cứ vậy anh chỉ có thể bất lực nhìn hai người họ tình đầy nhưng thích hành nhau.Cho đến gần đây, kể từ khi ông chủ bị thương quan hệ giữa hai vợ chồng nhà này dường như chuyển biến rất nhiều đương nhiên là chuyển biến tốt. Một lần anh gặp chú Trương, cố ý thăm dò thì đúng như anh nghĩ quả nhiên ông bà chủ của mình đã thấu được tình ý của đối phương. Lúc ấy mừng còn hơn bản thân có người yêu.Sắp tan ca nên Hàm Hi Họa không về trước mà ngồi đợi Nam Lãnh giải quyết mấy chuyện quan trọng xong rồi về cùng nhau.Thấy anh tập trung không ngừng nghỉ lật giở tài liệu, chút chút lại viết viết gì đó, cô có hơi áy náy vì bản thân tự tới đây làm ảnh hưởng đến thời gian làm việc của anh. Nghĩ nghĩ sau này sẽ hạn chế không tới tập đoàn nữa mà sắp tới cô cũng vào đoàn làm phim rồi, chắc không còn nhiều thì giờ rảnh rỗi tìm anh đâu. Tự nhiên có chút hụt hẫng, cả hai mới xác định tình cảm chưa được bao lâu thì cô lại bận rộn rồi.Cái gì chứ quay phim phải tốn rất nhiều thời gian, cái này cô hiểu rõ.Thở dài, cô nâng mắt nhìn đồng hồ treo tường. Đã qua sáu giờ rồi, tính toán công việc của Nam Lãnh còn lâu mới xong cô gọi điện bảo thư ký Lưu đặt hai phần cơm.“Thêm hai nước ép táo nữa nhé. Cảm ơn anh.” Dặn dò xong Hàm Hi Họa lại nghịch điện thoại. Lúc này mới có thời gian xem tin nhắn, trước đó cô để điện thoại ở chế độ im lặng nên không nghe, lại thêm cả buổi chiều cùng Nam Lãnh lăn giường thì lấy đâu thời gian đi nghịch điện thoại.Tin nhắn mới liên tiếp hiện ra khiến hai mắt Hàm Hi Họa giật giật. Còn cả thông báo weibo nữa. Cô chưa vào weibo vội mà mở xem tin nhắn nhóm đám Nguyễn Trân Châu trước.Quả nhiên bị ba cô nàng oanh tạc suốt cả buổi chiều nay rồi. Tag cô vô số lần nhưng xin lỗi giờ cô mới thấy.Đại loại là bài đăng công bố nữ chính mới cho phim “Mười năm thương nhớ” của đạo diễn Chu cách đây ba tiếng đã bủng nổ weibo.Đạo diễn Chu còn tag tên của cô vào bài đăng nên hiện tại số lượng fan của cô đã tăng lên đáng kể.Cô vốn chỉ có khoảng vài ngàn fan thế quái nào hiện đã lên trăm ngàn fan rồi.“Ôi mẹ ơi… ” Không tin được mà thốt thành tiếng, Nam Lãnh nhướng mày nhìn cô một chút nhưng cô bé kia không có chú ý đến anh. Anh cũng đã biết chuyện trên weibo rồi, là thư ký Lưu vừa gửi qua cho anh xem. Thấy weibo cá nhân của cô tăng theo cấp số nhân, anh hơi hối hận đồng ý cho cô gia nhập showbiz rồi. Cứ cái đà này… sẽ có một đám đàn ông dòm ngó bảo bối của anh mất thôi nhưng vừa liếc thấy nụ cười thỏa mãn, vui vẻ của cô anh lại thở dài. Thôi vậy, cô muốn là được. Cô nói cô không muốn anh ra mặt, cô muốn tự mình đi lên bằng thực lực, anh ngoài mặt đồng ý nhưng bảo anh không ngó ngàng tới làm sao anh làm được đây.
Chương 59
Trước đây lâu lâu ông chủ sẽ dặn dò anh sắp xếp một cô gái đến giúp anh giải tỏa. Đương nhiên đối với đàn ông thì chuyện gọi gái là bình thường huống chi là người có tiền, có quyền như Nam Lãnh.
Nhưng ông chủ rất hiếm khi tìm gái. Những lúc ấy anh sẽ chịu trách nhiệm đưa ông chủ đến khách sạn đã đặt phòng sẵn, anh đợi ở trong xe hoặc đi dạo hoặc cũng gọi một cô gái chơi một chút, chỉ chưa đầy một tiếng ông chủ đã gọi điện cho anh.
Ông chủ chưa bao giờ qua đêm với bất cứ một người phụ nữ nào. Anh vẫn luôn biết ông chủ có tình cảm với phu nhân nhưng có vẻ phu nhân không để tâm tới nên dần dần ông chủ bị ngột ngạt.
Chỉ duy nhất tình cảm dành cho phu nhân là không thay đổi, vẫn luôn âm thầm bảo vệ cô và ba mẹ của cô.
Anh từng trách phu nhân không hiểu tình người, có một người chồng hoàn hảo đến vậy mà không biết trân trọng cho đến khi chứng kiến thái độ ông chủ khi ở trước mặt phu nhân. Thật tình với cái biểu cảm lạnh nhạt, thờ ơ kia thì bảo sao phu nhân không cảm được cũng dễ hiểu.
Đôi khi muốn giúp cả hai thấu hiểu đối phương một chút nhưng không có cơ hội mà anh cũng không dám xen vào chuyện riêng của ông chủ khi chưa được sự cho phép của ông chủ. Cứ vậy anh chỉ có thể bất lực nhìn hai người họ tình đầy nhưng thích hành nhau.
Cho đến gần đây, kể từ khi ông chủ bị thương quan hệ giữa hai vợ chồng nhà này dường như chuyển biến rất nhiều đương nhiên là chuyển biến tốt. Một lần anh gặp chú Trương, cố ý thăm dò thì đúng như anh nghĩ quả nhiên ông bà chủ của mình đã thấu được tình ý của đối phương. Lúc ấy mừng còn hơn bản thân có người yêu.
Sắp tan ca nên Hàm Hi Họa không về trước mà ngồi đợi Nam Lãnh giải quyết mấy chuyện quan trọng xong rồi về cùng nhau.
Thấy anh tập trung không ngừng nghỉ lật giở tài liệu, chút chút lại viết viết gì đó, cô có hơi áy náy vì bản thân tự tới đây làm ảnh hưởng đến thời gian làm việc của anh. Nghĩ nghĩ sau này sẽ hạn chế không tới tập đoàn nữa mà sắp tới cô cũng vào đoàn làm phim rồi, chắc không còn nhiều thì giờ rảnh rỗi tìm anh đâu. Tự nhiên có chút hụt hẫng, cả hai mới xác định tình cảm chưa được bao lâu thì cô lại bận rộn rồi.
Cái gì chứ quay phim phải tốn rất nhiều thời gian, cái này cô hiểu rõ.
Thở dài, cô nâng mắt nhìn đồng hồ treo tường. Đã qua sáu giờ rồi, tính toán công việc của Nam Lãnh còn lâu mới xong cô gọi điện bảo thư ký Lưu đặt hai phần cơm.
“Thêm hai nước ép táo nữa nhé. Cảm ơn anh.” Dặn dò xong Hàm Hi Họa lại nghịch điện thoại. Lúc này mới có thời gian xem tin nhắn, trước đó cô để điện thoại ở chế độ im lặng nên không nghe, lại thêm cả buổi chiều cùng Nam Lãnh lăn giường thì lấy đâu thời gian đi nghịch điện thoại.
Tin nhắn mới liên tiếp hiện ra khiến hai mắt Hàm Hi Họa giật giật. Còn cả thông báo weibo nữa. Cô chưa vào weibo vội mà mở xem tin nhắn nhóm đám Nguyễn Trân Châu trước.
Quả nhiên bị ba cô nàng oanh tạc suốt cả buổi chiều nay rồi. Tag cô vô số lần nhưng xin lỗi giờ cô mới thấy.
Đại loại là bài đăng công bố nữ chính mới cho phim “Mười năm thương nhớ” của đạo diễn Chu cách đây ba tiếng đã bủng nổ weibo.
Đạo diễn Chu còn tag tên của cô vào bài đăng nên hiện tại số lượng fan của cô đã tăng lên đáng kể.
Cô vốn chỉ có khoảng vài ngàn fan thế quái nào hiện đã lên trăm ngàn fan rồi.
“Ôi mẹ ơi… ” Không tin được mà thốt thành tiếng, Nam Lãnh nhướng mày nhìn cô một chút nhưng cô bé kia không có chú ý đến anh. Anh cũng đã biết chuyện trên weibo rồi, là thư ký Lưu vừa gửi qua cho anh xem. Thấy weibo cá nhân của cô tăng theo cấp số nhân, anh hơi hối hận đồng ý cho cô gia nhập showbiz rồi. Cứ cái đà này… sẽ có một đám đàn ông dòm ngó bảo bối của anh mất thôi nhưng vừa liếc thấy nụ cười thỏa mãn, vui vẻ của cô anh lại thở dài. Thôi vậy, cô muốn là được. Cô nói cô không muốn anh ra mặt, cô muốn tự mình đi lên bằng thực lực, anh ngoài mặt đồng ý nhưng bảo anh không ngó ngàng tới làm sao anh làm được đây.
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh ThànhTác giả: Thanh Y DaoTruyện Ngôn TìnhChương 1 Rõ ràng anh không yêu cô, vậy tại sao lại bất chấp trả thù cho cái chết của cô. Không phải cô chết đi rồi, anh sẽ càng vui sao. Hình ảnh anh lặng im ngồi trong căn phòng cô từng ngủ, anh ngồi trên chiếc giường còn lưu lại chút mùi hương của cô, từng ly rượu mạnh trôi chảy vào trong bụng anh, một tay anh đang kẹp điếu thuốc thứ bao nhiêu cũng không rõ. Hàm Hi Họa ngồi bên cạnh, hai mắt cô đỏ âu nhìn chằm chằm người đàn ông vô cùng tiều tụy trên giường. Người đã từng là chồng của cô, nhưng sau đó cô đã ngu muội mà ép anh phải ly hôn với mình. Cô biết rời xa anh rồi cô sẽ chẳng là gì cả nhưng cô không muốn cam chịu làm một người vợ hờ, hằng ngày đều bị đám tình nhân bên ngoài của anh chọc tức. Nếu đã vậy thì hà cớ gì phải kéo dài cuộc hôn nhân không có kết cục tốt đẹp này. Một câu của cô bật ra khỏi miệng đã hoàn toàn đặt dấu chấm cho cuộc hôn nhân của cả hai. “Tôi ghê tởm mỗi khi gần anh. Từng mùi nước hoa, mùi của những ả đàn bà bên ngoài của anh khiến tôi buồn nôn. Anh đã vậy… Chương 59Trước đây lâu lâu ông chủ sẽ dặn dò anh sắp xếp một cô gái đến giúp anh giải tỏa. Đương nhiên đối với đàn ông thì chuyện gọi gái là bình thường huống chi là người có tiền, có quyền như Nam Lãnh.Nhưng ông chủ rất hiếm khi tìm gái. Những lúc ấy anh sẽ chịu trách nhiệm đưa ông chủ đến khách sạn đã đặt phòng sẵn, anh đợi ở trong xe hoặc đi dạo hoặc cũng gọi một cô gái chơi một chút, chỉ chưa đầy một tiếng ông chủ đã gọi điện cho anh.Ông chủ chưa bao giờ qua đêm với bất cứ một người phụ nữ nào. Anh vẫn luôn biết ông chủ có tình cảm với phu nhân nhưng có vẻ phu nhân không để tâm tới nên dần dần ông chủ bị ngột ngạt.Chỉ duy nhất tình cảm dành cho phu nhân là không thay đổi, vẫn luôn âm thầm bảo vệ cô và ba mẹ của cô.Anh từng trách phu nhân không hiểu tình người, có một người chồng hoàn hảo đến vậy mà không biết trân trọng cho đến khi chứng kiến thái độ ông chủ khi ở trước mặt phu nhân. Thật tình với cái biểu cảm lạnh nhạt, thờ ơ kia thì bảo sao phu nhân không cảm được cũng dễ hiểu.Đôi khi muốn giúp cả hai thấu hiểu đối phương một chút nhưng không có cơ hội mà anh cũng không dám xen vào chuyện riêng của ông chủ khi chưa được sự cho phép của ông chủ. Cứ vậy anh chỉ có thể bất lực nhìn hai người họ tình đầy nhưng thích hành nhau.Cho đến gần đây, kể từ khi ông chủ bị thương quan hệ giữa hai vợ chồng nhà này dường như chuyển biến rất nhiều đương nhiên là chuyển biến tốt. Một lần anh gặp chú Trương, cố ý thăm dò thì đúng như anh nghĩ quả nhiên ông bà chủ của mình đã thấu được tình ý của đối phương. Lúc ấy mừng còn hơn bản thân có người yêu.Sắp tan ca nên Hàm Hi Họa không về trước mà ngồi đợi Nam Lãnh giải quyết mấy chuyện quan trọng xong rồi về cùng nhau.Thấy anh tập trung không ngừng nghỉ lật giở tài liệu, chút chút lại viết viết gì đó, cô có hơi áy náy vì bản thân tự tới đây làm ảnh hưởng đến thời gian làm việc của anh. Nghĩ nghĩ sau này sẽ hạn chế không tới tập đoàn nữa mà sắp tới cô cũng vào đoàn làm phim rồi, chắc không còn nhiều thì giờ rảnh rỗi tìm anh đâu. Tự nhiên có chút hụt hẫng, cả hai mới xác định tình cảm chưa được bao lâu thì cô lại bận rộn rồi.Cái gì chứ quay phim phải tốn rất nhiều thời gian, cái này cô hiểu rõ.Thở dài, cô nâng mắt nhìn đồng hồ treo tường. Đã qua sáu giờ rồi, tính toán công việc của Nam Lãnh còn lâu mới xong cô gọi điện bảo thư ký Lưu đặt hai phần cơm.“Thêm hai nước ép táo nữa nhé. Cảm ơn anh.” Dặn dò xong Hàm Hi Họa lại nghịch điện thoại. Lúc này mới có thời gian xem tin nhắn, trước đó cô để điện thoại ở chế độ im lặng nên không nghe, lại thêm cả buổi chiều cùng Nam Lãnh lăn giường thì lấy đâu thời gian đi nghịch điện thoại.Tin nhắn mới liên tiếp hiện ra khiến hai mắt Hàm Hi Họa giật giật. Còn cả thông báo weibo nữa. Cô chưa vào weibo vội mà mở xem tin nhắn nhóm đám Nguyễn Trân Châu trước.Quả nhiên bị ba cô nàng oanh tạc suốt cả buổi chiều nay rồi. Tag cô vô số lần nhưng xin lỗi giờ cô mới thấy.Đại loại là bài đăng công bố nữ chính mới cho phim “Mười năm thương nhớ” của đạo diễn Chu cách đây ba tiếng đã bủng nổ weibo.Đạo diễn Chu còn tag tên của cô vào bài đăng nên hiện tại số lượng fan của cô đã tăng lên đáng kể.Cô vốn chỉ có khoảng vài ngàn fan thế quái nào hiện đã lên trăm ngàn fan rồi.“Ôi mẹ ơi… ” Không tin được mà thốt thành tiếng, Nam Lãnh nhướng mày nhìn cô một chút nhưng cô bé kia không có chú ý đến anh. Anh cũng đã biết chuyện trên weibo rồi, là thư ký Lưu vừa gửi qua cho anh xem. Thấy weibo cá nhân của cô tăng theo cấp số nhân, anh hơi hối hận đồng ý cho cô gia nhập showbiz rồi. Cứ cái đà này… sẽ có một đám đàn ông dòm ngó bảo bối của anh mất thôi nhưng vừa liếc thấy nụ cười thỏa mãn, vui vẻ của cô anh lại thở dài. Thôi vậy, cô muốn là được. Cô nói cô không muốn anh ra mặt, cô muốn tự mình đi lên bằng thực lực, anh ngoài mặt đồng ý nhưng bảo anh không ngó ngàng tới làm sao anh làm được đây.