Chương 1 Rõ ràng anh không yêu cô, vậy tại sao lại bất chấp trả thù cho cái chết của cô. Không phải cô chết đi rồi, anh sẽ càng vui sao. Hình ảnh anh lặng im ngồi trong căn phòng cô từng ngủ, anh ngồi trên chiếc giường còn lưu lại chút mùi hương của cô, từng ly rượu mạnh trôi chảy vào trong bụng anh, một tay anh đang kẹp điếu thuốc thứ bao nhiêu cũng không rõ. Hàm Hi Họa ngồi bên cạnh, hai mắt cô đỏ âu nhìn chằm chằm người đàn ông vô cùng tiều tụy trên giường. Người đã từng là chồng của cô, nhưng sau đó cô đã ngu muội mà ép anh phải ly hôn với mình. Cô biết rời xa anh rồi cô sẽ chẳng là gì cả nhưng cô không muốn cam chịu làm một người vợ hờ, hằng ngày đều bị đám tình nhân bên ngoài của anh chọc tức. Nếu đã vậy thì hà cớ gì phải kéo dài cuộc hôn nhân không có kết cục tốt đẹp này. Một câu của cô bật ra khỏi miệng đã hoàn toàn đặt dấu chấm cho cuộc hôn nhân của cả hai. “Tôi ghê tởm mỗi khi gần anh. Từng mùi nước hoa, mùi của những ả đàn bà bên ngoài của anh khiến tôi buồn nôn. Anh đã vậy…
Chương 79
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh ThànhTác giả: Thanh Y DaoTruyện Ngôn TìnhChương 1 Rõ ràng anh không yêu cô, vậy tại sao lại bất chấp trả thù cho cái chết của cô. Không phải cô chết đi rồi, anh sẽ càng vui sao. Hình ảnh anh lặng im ngồi trong căn phòng cô từng ngủ, anh ngồi trên chiếc giường còn lưu lại chút mùi hương của cô, từng ly rượu mạnh trôi chảy vào trong bụng anh, một tay anh đang kẹp điếu thuốc thứ bao nhiêu cũng không rõ. Hàm Hi Họa ngồi bên cạnh, hai mắt cô đỏ âu nhìn chằm chằm người đàn ông vô cùng tiều tụy trên giường. Người đã từng là chồng của cô, nhưng sau đó cô đã ngu muội mà ép anh phải ly hôn với mình. Cô biết rời xa anh rồi cô sẽ chẳng là gì cả nhưng cô không muốn cam chịu làm một người vợ hờ, hằng ngày đều bị đám tình nhân bên ngoài của anh chọc tức. Nếu đã vậy thì hà cớ gì phải kéo dài cuộc hôn nhân không có kết cục tốt đẹp này. Một câu của cô bật ra khỏi miệng đã hoàn toàn đặt dấu chấm cho cuộc hôn nhân của cả hai. “Tôi ghê tởm mỗi khi gần anh. Từng mùi nước hoa, mùi của những ả đàn bà bên ngoài của anh khiến tôi buồn nôn. Anh đã vậy… Chương 79Lúc anh ôm mông cô bế lên cao, Hàm Hi Họa lập tức kẹp chặt hông anh.Anh vùi đầu trên ngực cô m*t lấy m*t để, cho tới khi Hàm Hi Họa phát hiện thân thể mình có chút không ổn. Sau khi xác định được sự không ổn đó là gì, cô hoảng lên rời khỏi môi Nam Lãnh. “Em… không được.”“Hửm?” Nam Lãnh hiện tại còn tâm trí đâu đi nghe cô nói nhảm nhí, tay anh đi vào q**n l*t của cô bọc lấy nơi đó, nhưng anh không phát hiện. Anh cho rằng đó là minh chứng cho sự đ*ng t*nh của cô, anh định cho ngón tay đi vào thì bị Hàm Hi Họa dùng sức đẩy mạnh.“Em tới tháng.” Ánh mắt long lanh nước thoáng qua bàn tay dính đầy máu đỏ của anh, cả khuôn mặt Hàm Hi Họa hết xanh rồi đỏ, hết đỏ rồi xanh. Cô a lên một tiếng kéo tay anh đi về phòng ngủ.Nam Lãnh cũng biết chuyện gì đang xảy ra rồi, nhìn mớ máu dính trên tay, đúng là dọa người thật. Anh cười đưa bàn tay sạch sẽ còn lại véo má phúng phính của cô. “Em ngại cái gì?”“Ngại mà…” Giọng cô nhóc lí nhí nhưng anh vẫn nghe rõ, cô đi cùng anh vào buồng vệ sinh, cùng anh rửa tay.“Cái gì trong người em đều là của anh, cái này cũng vậy.” Anh nâng bàn tay vẫn còn vết máu đỏ dính trên đó.Hàm Hi Họa bĩu môi đá nhẹ chân anh một cái. “Bẩn chết được.”Nam Lãnh cúi đầu cắn cái miệng đang dẩu lên của cô. “Không bẩn.”Anh phiền chết đi được, thấy tay anh đã sạch cô đẩy anh đi. “Anh ra ngoài đi, em vệ sinh.”Nam Lãnh không nhúc nhích người, chỉ một mực ngắm cô nhóc mặt mày vẫn ửng hồng.“Anh thay cho em nhé?”Hàm Hi Họa mù mịt. “Thay cái gì?”Nam Lãnh trả lời như thể chuyện rất bình thường. “Băng vệ sinh.”“Kh…” Còn chưa kịp phản kháng đã bị anh chặn miệng nuốt chửng. Anh vừa hôn vừa kéo cô đến gần vòi sen. Hơi rời môi cô một chút, anh quơ lấy vòi sen phụ, vặn vòi, nước tuôn ra.Lại tiếp tục ngậm lấy môi cô, anh khàn đặc giọng nói. “Mở hai chân ra nào em.”“Em tự làm.” Hàm Hi Họa yếu ớt kháng cự, cô làm sao có thể để một người đàn ông rửa nơi đó cho mình còn thay băng cho mình chứ. Xấu hổ chết đi được.Nhưng Nam Lãnh lần này đặc biệt cứng đầu, anh kiên nhẫn dỗ dành, dụ dỗ. “Ngoan, nghe lời.” Lại ngậm lấy bờ môi đã sưng đỏ của cô c*n m*t một lúc, thấy hai chân của cô đã mở. Nam Lãnh đặt cô dựa vào tường, còn anh quỳ một chân xuống một tay cầm vòi sen, một tay giúp cô rửa *m h* đầy máu.Ngón tay của anh kh*ng ng*ng đ*m ch*c vào *m h* khiến Hàm Hi Họa muốn nổ tung cả đầu óc, cô dựa sát vào tường th* d*c.Anh lại dùng dung dịch phụ nữ bôi qua *m h* xoa xoa khử mùi giúp cô, rất thành thục lại rửa qua lần nữa với nước từ vòi sen.Không biết từ lúc nào một chân Hàm Hi Họa đã được anh gác lên vai mình, anh rất chuyên tâm nhìn vào nơi đó của cô rửa ráy cho sạch sẽ.Kết thúc nhiệm vụ lấy mất nửa cái mạng của mình, Nam Lãnh khàn giọng hơn bình thường. “Dễ chịu hơn chưa em?”“Dạ.” Cô vừa dứt lời đã không kịp ngăn cản người đàn ông cúi đầu hôn nhẹ lên vùng tam giác của cô.Cả người Hàm Hi Họa run rẩy, hai chân mềm nhũn không còn sức lực suýt nữa đã ngã xuống sàn. Nam Lãnh đỡ lấy eo cô, ngẩng mặt nhìn cô cười khẽ.Cuối cùng việc thay băng vẫn là do một mình Hàm Hi Họa làm, cô không thể tiếp tục để anh làm nốt cả chuyện này, cô sợ chính mình sẽ thẹn đến ngất mất.
Chương 79
Lúc anh ôm mông cô bế lên cao, Hàm Hi Họa lập tức kẹp chặt hông anh.
Anh vùi đầu trên ngực cô m*t lấy m*t để, cho tới khi Hàm Hi Họa phát hiện thân thể mình có chút không ổn. Sau khi xác định được sự không ổn đó là gì, cô hoảng lên rời khỏi môi Nam Lãnh. “Em… không được.”
“Hửm?” Nam Lãnh hiện tại còn tâm trí đâu đi nghe cô nói nhảm nhí, tay anh đi vào q**n l*t của cô bọc lấy nơi đó, nhưng anh không phát hiện. Anh cho rằng đó là minh chứng cho sự đ*ng t*nh của cô, anh định cho ngón tay đi vào thì bị Hàm Hi Họa dùng sức đẩy mạnh.
“Em tới tháng.” Ánh mắt long lanh nước thoáng qua bàn tay dính đầy máu đỏ của anh, cả khuôn mặt Hàm Hi Họa hết xanh rồi đỏ, hết đỏ rồi xanh. Cô a lên một tiếng kéo tay anh đi về phòng ngủ.
Nam Lãnh cũng biết chuyện gì đang xảy ra rồi, nhìn mớ máu dính trên tay, đúng là dọa người thật. Anh cười đưa bàn tay sạch sẽ còn lại véo má phúng phính của cô. “Em ngại cái gì?”
“Ngại mà…” Giọng cô nhóc lí nhí nhưng anh vẫn nghe rõ, cô đi cùng anh vào buồng vệ sinh, cùng anh rửa tay.
“Cái gì trong người em đều là của anh, cái này cũng vậy.” Anh nâng bàn tay vẫn còn vết máu đỏ dính trên đó.
Hàm Hi Họa bĩu môi đá nhẹ chân anh một cái. “Bẩn chết được.”
Nam Lãnh cúi đầu cắn cái miệng đang dẩu lên của cô. “Không bẩn.”
Anh phiền chết đi được, thấy tay anh đã sạch cô đẩy anh đi. “Anh ra ngoài đi, em vệ sinh.”
Nam Lãnh không nhúc nhích người, chỉ một mực ngắm cô nhóc mặt mày vẫn ửng hồng.
“Anh thay cho em nhé?”
Hàm Hi Họa mù mịt. “Thay cái gì?”
Nam Lãnh trả lời như thể chuyện rất bình thường. “Băng vệ sinh.”
“Kh…” Còn chưa kịp phản kháng đã bị anh chặn miệng nuốt chửng. Anh vừa hôn vừa kéo cô đến gần vòi sen. Hơi rời môi cô một chút, anh quơ lấy vòi sen phụ, vặn vòi, nước tuôn ra.
Lại tiếp tục ngậm lấy môi cô, anh khàn đặc giọng nói. “Mở hai chân ra nào em.”
“Em tự làm.” Hàm Hi Họa yếu ớt kháng cự, cô làm sao có thể để một người đàn ông rửa nơi đó cho mình còn thay băng cho mình chứ. Xấu hổ chết đi được.
Nhưng Nam Lãnh lần này đặc biệt cứng đầu, anh kiên nhẫn dỗ dành, dụ dỗ. “Ngoan, nghe lời.” Lại ngậm lấy bờ môi đã sưng đỏ của cô c*n m*t một lúc, thấy hai chân của cô đã mở. Nam Lãnh đặt cô dựa vào tường, còn anh quỳ một chân xuống một tay cầm vòi sen, một tay giúp cô rửa *m h* đầy máu.
Ngón tay của anh kh*ng ng*ng đ*m ch*c vào *m h* khiến Hàm Hi Họa muốn nổ tung cả đầu óc, cô dựa sát vào tường th* d*c.
Anh lại dùng dung dịch phụ nữ bôi qua *m h* xoa xoa khử mùi giúp cô, rất thành thục lại rửa qua lần nữa với nước từ vòi sen.
Không biết từ lúc nào một chân Hàm Hi Họa đã được anh gác lên vai mình, anh rất chuyên tâm nhìn vào nơi đó của cô rửa ráy cho sạch sẽ.
Kết thúc nhiệm vụ lấy mất nửa cái mạng của mình, Nam Lãnh khàn giọng hơn bình thường. “Dễ chịu hơn chưa em?”
“Dạ.” Cô vừa dứt lời đã không kịp ngăn cản người đàn ông cúi đầu hôn nhẹ lên vùng tam giác của cô.
Cả người Hàm Hi Họa run rẩy, hai chân mềm nhũn không còn sức lực suýt nữa đã ngã xuống sàn. Nam Lãnh đỡ lấy eo cô, ngẩng mặt nhìn cô cười khẽ.
Cuối cùng việc thay băng vẫn là do một mình Hàm Hi Họa làm, cô không thể tiếp tục để anh làm nốt cả chuyện này, cô sợ chính mình sẽ thẹn đến ngất mất.
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh ThànhTác giả: Thanh Y DaoTruyện Ngôn TìnhChương 1 Rõ ràng anh không yêu cô, vậy tại sao lại bất chấp trả thù cho cái chết của cô. Không phải cô chết đi rồi, anh sẽ càng vui sao. Hình ảnh anh lặng im ngồi trong căn phòng cô từng ngủ, anh ngồi trên chiếc giường còn lưu lại chút mùi hương của cô, từng ly rượu mạnh trôi chảy vào trong bụng anh, một tay anh đang kẹp điếu thuốc thứ bao nhiêu cũng không rõ. Hàm Hi Họa ngồi bên cạnh, hai mắt cô đỏ âu nhìn chằm chằm người đàn ông vô cùng tiều tụy trên giường. Người đã từng là chồng của cô, nhưng sau đó cô đã ngu muội mà ép anh phải ly hôn với mình. Cô biết rời xa anh rồi cô sẽ chẳng là gì cả nhưng cô không muốn cam chịu làm một người vợ hờ, hằng ngày đều bị đám tình nhân bên ngoài của anh chọc tức. Nếu đã vậy thì hà cớ gì phải kéo dài cuộc hôn nhân không có kết cục tốt đẹp này. Một câu của cô bật ra khỏi miệng đã hoàn toàn đặt dấu chấm cho cuộc hôn nhân của cả hai. “Tôi ghê tởm mỗi khi gần anh. Từng mùi nước hoa, mùi của những ả đàn bà bên ngoài của anh khiến tôi buồn nôn. Anh đã vậy… Chương 79Lúc anh ôm mông cô bế lên cao, Hàm Hi Họa lập tức kẹp chặt hông anh.Anh vùi đầu trên ngực cô m*t lấy m*t để, cho tới khi Hàm Hi Họa phát hiện thân thể mình có chút không ổn. Sau khi xác định được sự không ổn đó là gì, cô hoảng lên rời khỏi môi Nam Lãnh. “Em… không được.”“Hửm?” Nam Lãnh hiện tại còn tâm trí đâu đi nghe cô nói nhảm nhí, tay anh đi vào q**n l*t của cô bọc lấy nơi đó, nhưng anh không phát hiện. Anh cho rằng đó là minh chứng cho sự đ*ng t*nh của cô, anh định cho ngón tay đi vào thì bị Hàm Hi Họa dùng sức đẩy mạnh.“Em tới tháng.” Ánh mắt long lanh nước thoáng qua bàn tay dính đầy máu đỏ của anh, cả khuôn mặt Hàm Hi Họa hết xanh rồi đỏ, hết đỏ rồi xanh. Cô a lên một tiếng kéo tay anh đi về phòng ngủ.Nam Lãnh cũng biết chuyện gì đang xảy ra rồi, nhìn mớ máu dính trên tay, đúng là dọa người thật. Anh cười đưa bàn tay sạch sẽ còn lại véo má phúng phính của cô. “Em ngại cái gì?”“Ngại mà…” Giọng cô nhóc lí nhí nhưng anh vẫn nghe rõ, cô đi cùng anh vào buồng vệ sinh, cùng anh rửa tay.“Cái gì trong người em đều là của anh, cái này cũng vậy.” Anh nâng bàn tay vẫn còn vết máu đỏ dính trên đó.Hàm Hi Họa bĩu môi đá nhẹ chân anh một cái. “Bẩn chết được.”Nam Lãnh cúi đầu cắn cái miệng đang dẩu lên của cô. “Không bẩn.”Anh phiền chết đi được, thấy tay anh đã sạch cô đẩy anh đi. “Anh ra ngoài đi, em vệ sinh.”Nam Lãnh không nhúc nhích người, chỉ một mực ngắm cô nhóc mặt mày vẫn ửng hồng.“Anh thay cho em nhé?”Hàm Hi Họa mù mịt. “Thay cái gì?”Nam Lãnh trả lời như thể chuyện rất bình thường. “Băng vệ sinh.”“Kh…” Còn chưa kịp phản kháng đã bị anh chặn miệng nuốt chửng. Anh vừa hôn vừa kéo cô đến gần vòi sen. Hơi rời môi cô một chút, anh quơ lấy vòi sen phụ, vặn vòi, nước tuôn ra.Lại tiếp tục ngậm lấy môi cô, anh khàn đặc giọng nói. “Mở hai chân ra nào em.”“Em tự làm.” Hàm Hi Họa yếu ớt kháng cự, cô làm sao có thể để một người đàn ông rửa nơi đó cho mình còn thay băng cho mình chứ. Xấu hổ chết đi được.Nhưng Nam Lãnh lần này đặc biệt cứng đầu, anh kiên nhẫn dỗ dành, dụ dỗ. “Ngoan, nghe lời.” Lại ngậm lấy bờ môi đã sưng đỏ của cô c*n m*t một lúc, thấy hai chân của cô đã mở. Nam Lãnh đặt cô dựa vào tường, còn anh quỳ một chân xuống một tay cầm vòi sen, một tay giúp cô rửa *m h* đầy máu.Ngón tay của anh kh*ng ng*ng đ*m ch*c vào *m h* khiến Hàm Hi Họa muốn nổ tung cả đầu óc, cô dựa sát vào tường th* d*c.Anh lại dùng dung dịch phụ nữ bôi qua *m h* xoa xoa khử mùi giúp cô, rất thành thục lại rửa qua lần nữa với nước từ vòi sen.Không biết từ lúc nào một chân Hàm Hi Họa đã được anh gác lên vai mình, anh rất chuyên tâm nhìn vào nơi đó của cô rửa ráy cho sạch sẽ.Kết thúc nhiệm vụ lấy mất nửa cái mạng của mình, Nam Lãnh khàn giọng hơn bình thường. “Dễ chịu hơn chưa em?”“Dạ.” Cô vừa dứt lời đã không kịp ngăn cản người đàn ông cúi đầu hôn nhẹ lên vùng tam giác của cô.Cả người Hàm Hi Họa run rẩy, hai chân mềm nhũn không còn sức lực suýt nữa đã ngã xuống sàn. Nam Lãnh đỡ lấy eo cô, ngẩng mặt nhìn cô cười khẽ.Cuối cùng việc thay băng vẫn là do một mình Hàm Hi Họa làm, cô không thể tiếp tục để anh làm nốt cả chuyện này, cô sợ chính mình sẽ thẹn đến ngất mất.