Tác giả:

“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ…

Chương 463: Chương 463

Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Blood!Cái tên này lọt vào tai của Chu Chí Đức khiến cho cơ thể của ông ta run rẩy kịch liệt, tròng mắt gần như trợn lên: Ngài Mã, ngài....có phải ngài có tìm nhầm chỗ rồi không?Vừa rồi ngài nói muốn tìm ai?Chu Chí Đức hoàn toàn mông lung.Blood!Đó chính là họa sĩ huyền thoại nhất trên thế giới, mỗi một bức tranh đều được phong làm báu vật.Mặc dù Chu Chí Đức ông ta là kẻ yêu thích thư pháp cổ và hội họa nhưng một bức tranh của ngài Blood ông ta cũng chưa từng được thấy tận mắt, huống gì là Blood bằng xương bằng thịt?Đây thật sự là trò đùa à?Nào chỉ có ông ta!Ba người Thẩm Ngọc Chi, Chu Như và Trương Khai Minh ở phía sau cũng nghĩ là mình nghe nhầm.Ông...Ông xã, vừa rồi không phải là em nghe nhầm chứ? Ngài Mã muốn tìm vị họa sĩ huyền thoại - Blood sao?Mặt mũi Chu Như mơ mơ hồ hồ, còn vuốt vuốt lỗ tai của mình.Còn Trương Khai Minh ở kế bên há hốc mồm, nuốt nước miếng thật mạnh, khẽ gật đầu: Vợ, anh...anh cũng nghe thấy! Lúc nãy đúng là ngài Mã nói muốn cha đi báo với ngài Blood là họ muốn xin gặp mặt!Chấn động!Người nhà Thẩm Ngọc Chi hoàn toàn rơi vào trạng thái chấn động và mơ hồ.Nhìn cảnh này!Bốn người của ông Mã khó tránh liếc nhìn nhau, nở nụ cười.Hôm nay họ cũng mới nhận được điện thoại của quản lý Chu của bảo tàng sưu tập Long Giang, nghe nói ngài Blood đã tới nhà của Chu Chí Đức ở thành phố Hải Dương, lúc này họ mới vội vàng bỏ hết công chuyện chạy tới đây mong được gặp mặt xin chỉ bảo.Ngay sau đó, ông Mã tiếp tục nhã nhặn nói với Chu Chí Đức: Ngài Chu Chí Đức, ngài không có nghe lầm đâu, chúng tôi đúng là tới để xin được gặp mặt ngài Blood!Ầm!Khi câu trả lời mang tính xác định này lọt vào tai người nhà Thẩm Ngọc Chi thì khiến mỗi người bọn họ đều run rẩy.Ngài Mã, ngài đừng nói đùa, nhà chúng tôi sao lại có ngài Blood được? Với lại, tôi....tôi cũng không hề quen với nhân vật lớn như ngài Blood đâu? Chu Chí Đức cười khổ.Trong mắt ông ta thì đám người của ông Mã đang nhạo báng mình.Nhưng mà mấy người ông Mã lại cười híp mắt hỏi: Ngài Chu Chí Đức, xin hỏi ngài có biết cô Bạch Tố Y của Long Giang không?Bạch Tố Y?Gia đình Thẩm Ngọc Chi đều sững sờ, họ không hiểu tại sao lại dính líu tới cả Bạch Tố Y.Biết chứ! Vợ Thẩm Ngọc Chi của tôi chính là dì nhỏ của Bạch Tố Y! Trong lòng Chu Chí Đức ẩn ẩn một dự cảm không tốt, vội vàng hỏi: Ngài Mã, ý ngài là Bạch Tố Y và ngài Blood có quen biết nhau?Hồi hộp căng thẳng!Giờ phút này người nhà Thẩm Ngọc Chi đều vô cùng căng thẳng, trong lòng họ mơ hồ xuất hiện một suy đoán không thể tưởng tượng nổi.Cũng chính cái suy đoán đó xém chút nữa dọa cho tất cả bọn họ sợ tới đái ra quần.Nhưng ông Mã không có trả lời ngay về thân phận thật của Blood mà lại tiếp tục hỏi: Xin hỏi, vợ chồng của cô Bạch Tố Y đâu rồi? Mấy lão già chúng tôi có thể xin gặp mặt một lát được không?Ngài Mã, tiếc quá! Mới lúc nãy Bạch Tố Y và chồng Lâm Thiệu Huy đã đi rồi! Lo lắng trong lòng của Chu Chí Đức càng lúc càng dữ dội.Đặc biệt là sau khi ông ta nói hai vợ chồng Bạch Tố Y đã đi rồi.Vẻ mặt của bốn người ông Mã đều hiện lên vẻ mất mát..||||| Truyện đề cử: Trái Tim Đặt Nhầm Chỗ |||||Đi rồi sao? Xem ra chúng ta tới chậm một bước rồi!Ông Mã thở dài, sau đó tràn đầy mong đợi nói với Chu Chí Đức: Vậy cho hỏi trước khi hai vợ chồng cô Bạch Tố Y đi thì có để lại thứ gì không?Đồ vật á?Mí mắt của Chu Chí Đức giật giật, chỉ vào đống hộp ở trước cửa nói: Lúc họ tới thì có đem theo mấy hộp quà này!À! Ngoài cái đó ra thì chồng của Bạch Tố Y trước khi đi có vẽ một bức tranh!.

Blood!

Cái tên này lọt vào tai của Chu Chí Đức khiến cho cơ thể của ông ta run rẩy kịch liệt, tròng mắt gần như trợn lên: Ngài Mã, ngài....có phải ngài có tìm nhầm chỗ rồi không?

Vừa rồi ngài nói muốn tìm ai?

Chu Chí Đức hoàn toàn mông lung.

Blood!

Đó chính là họa sĩ huyền thoại nhất trên thế giới, mỗi một bức tranh đều được phong làm báu vật.

Mặc dù Chu Chí Đức ông ta là kẻ yêu thích thư pháp cổ và hội họa nhưng một bức tranh của ngài Blood ông ta cũng chưa từng được thấy tận mắt, huống gì là Blood bằng xương bằng thịt?

Đây thật sự là trò đùa à?

Nào chỉ có ông ta!

Ba người Thẩm Ngọc Chi, Chu Như và Trương Khai Minh ở phía sau cũng nghĩ là mình nghe nhầm.

Ông...Ông xã, vừa rồi không phải là em nghe nhầm chứ? Ngài Mã muốn tìm vị họa sĩ huyền thoại - Blood sao?

Mặt mũi Chu Như mơ mơ hồ hồ, còn vuốt vuốt lỗ tai của mình.

Còn Trương Khai Minh ở kế bên há hốc mồm, nuốt nước miếng thật mạnh, khẽ gật đầu: Vợ, anh...anh cũng nghe thấy! Lúc nãy đúng là ngài Mã nói muốn cha đi báo với ngài Blood là họ muốn xin gặp mặt!

Chấn động!

Người nhà Thẩm Ngọc Chi hoàn toàn rơi vào trạng thái chấn động và mơ hồ.

Nhìn cảnh này!

Bốn người của ông Mã khó tránh liếc nhìn nhau, nở nụ cười.

Hôm nay họ cũng mới nhận được điện thoại của quản lý Chu của bảo tàng sưu tập Long Giang, nghe nói ngài Blood đã tới nhà của Chu Chí Đức ở thành phố Hải Dương, lúc này họ mới vội vàng bỏ hết công chuyện chạy tới đây mong được gặp mặt xin chỉ bảo.

Ngay sau đó, ông Mã tiếp tục nhã nhặn nói với Chu Chí Đức: Ngài Chu Chí Đức, ngài không có nghe lầm đâu, chúng tôi đúng là tới để xin được gặp mặt ngài Blood!

Ầm!

Khi câu trả lời mang tính xác định này lọt vào tai người nhà Thẩm Ngọc Chi thì khiến mỗi người bọn họ đều run rẩy.

Ngài Mã, ngài đừng nói đùa, nhà chúng tôi sao lại có ngài Blood được? Với lại, tôi....tôi cũng không hề quen với nhân vật lớn như ngài Blood đâu? Chu Chí Đức cười khổ.

Trong mắt ông ta thì đám người của ông Mã đang nhạo báng mình.

Nhưng mà mấy người ông Mã lại cười híp mắt hỏi: Ngài Chu Chí Đức, xin hỏi ngài có biết cô Bạch Tố Y của Long Giang không?

Bạch Tố Y?

Gia đình Thẩm Ngọc Chi đều sững sờ, họ không hiểu tại sao lại dính líu tới cả Bạch Tố Y.

Biết chứ! Vợ Thẩm Ngọc Chi của tôi chính là dì nhỏ của Bạch Tố Y! Trong lòng Chu Chí Đức ẩn ẩn một dự cảm không tốt, vội vàng hỏi: Ngài Mã, ý ngài là Bạch Tố Y và ngài Blood có quen biết nhau?

Hồi hộp căng thẳng!

Giờ phút này người nhà Thẩm Ngọc Chi đều vô cùng căng thẳng, trong lòng họ mơ hồ xuất hiện một suy đoán không thể tưởng tượng nổi.

Cũng chính cái suy đoán đó xém chút nữa dọa cho tất cả bọn họ sợ tới đái ra quần.

Nhưng ông Mã không có trả lời ngay về thân phận thật của Blood mà lại tiếp tục hỏi: Xin hỏi, vợ chồng của cô Bạch Tố Y đâu rồi? Mấy lão già chúng tôi có thể xin gặp mặt một lát được không?

Ngài Mã, tiếc quá! Mới lúc nãy Bạch Tố Y và chồng Lâm Thiệu Huy đã đi rồi! Lo lắng trong lòng của Chu Chí Đức càng lúc càng dữ dội.

Đặc biệt là sau khi ông ta nói hai vợ chồng Bạch Tố Y đã đi rồi.

Vẻ mặt của bốn người ông Mã đều hiện lên vẻ mất mát.

.

||||| Truyện đề cử: Trái Tim Đặt Nhầm Chỗ |||||

Đi rồi sao? Xem ra chúng ta tới chậm một bước rồi!

Ông Mã thở dài, sau đó tràn đầy mong đợi nói với Chu Chí Đức: Vậy cho hỏi trước khi hai vợ chồng cô Bạch Tố Y đi thì có để lại thứ gì không?

Đồ vật á?

Mí mắt của Chu Chí Đức giật giật, chỉ vào đống hộp ở trước cửa nói: Lúc họ tới thì có đem theo mấy hộp quà này!

À! Ngoài cái đó ra thì chồng của Bạch Tố Y trước khi đi có vẽ một bức tranh!.

Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Blood!Cái tên này lọt vào tai của Chu Chí Đức khiến cho cơ thể của ông ta run rẩy kịch liệt, tròng mắt gần như trợn lên: Ngài Mã, ngài....có phải ngài có tìm nhầm chỗ rồi không?Vừa rồi ngài nói muốn tìm ai?Chu Chí Đức hoàn toàn mông lung.Blood!Đó chính là họa sĩ huyền thoại nhất trên thế giới, mỗi một bức tranh đều được phong làm báu vật.Mặc dù Chu Chí Đức ông ta là kẻ yêu thích thư pháp cổ và hội họa nhưng một bức tranh của ngài Blood ông ta cũng chưa từng được thấy tận mắt, huống gì là Blood bằng xương bằng thịt?Đây thật sự là trò đùa à?Nào chỉ có ông ta!Ba người Thẩm Ngọc Chi, Chu Như và Trương Khai Minh ở phía sau cũng nghĩ là mình nghe nhầm.Ông...Ông xã, vừa rồi không phải là em nghe nhầm chứ? Ngài Mã muốn tìm vị họa sĩ huyền thoại - Blood sao?Mặt mũi Chu Như mơ mơ hồ hồ, còn vuốt vuốt lỗ tai của mình.Còn Trương Khai Minh ở kế bên há hốc mồm, nuốt nước miếng thật mạnh, khẽ gật đầu: Vợ, anh...anh cũng nghe thấy! Lúc nãy đúng là ngài Mã nói muốn cha đi báo với ngài Blood là họ muốn xin gặp mặt!Chấn động!Người nhà Thẩm Ngọc Chi hoàn toàn rơi vào trạng thái chấn động và mơ hồ.Nhìn cảnh này!Bốn người của ông Mã khó tránh liếc nhìn nhau, nở nụ cười.Hôm nay họ cũng mới nhận được điện thoại của quản lý Chu của bảo tàng sưu tập Long Giang, nghe nói ngài Blood đã tới nhà của Chu Chí Đức ở thành phố Hải Dương, lúc này họ mới vội vàng bỏ hết công chuyện chạy tới đây mong được gặp mặt xin chỉ bảo.Ngay sau đó, ông Mã tiếp tục nhã nhặn nói với Chu Chí Đức: Ngài Chu Chí Đức, ngài không có nghe lầm đâu, chúng tôi đúng là tới để xin được gặp mặt ngài Blood!Ầm!Khi câu trả lời mang tính xác định này lọt vào tai người nhà Thẩm Ngọc Chi thì khiến mỗi người bọn họ đều run rẩy.Ngài Mã, ngài đừng nói đùa, nhà chúng tôi sao lại có ngài Blood được? Với lại, tôi....tôi cũng không hề quen với nhân vật lớn như ngài Blood đâu? Chu Chí Đức cười khổ.Trong mắt ông ta thì đám người của ông Mã đang nhạo báng mình.Nhưng mà mấy người ông Mã lại cười híp mắt hỏi: Ngài Chu Chí Đức, xin hỏi ngài có biết cô Bạch Tố Y của Long Giang không?Bạch Tố Y?Gia đình Thẩm Ngọc Chi đều sững sờ, họ không hiểu tại sao lại dính líu tới cả Bạch Tố Y.Biết chứ! Vợ Thẩm Ngọc Chi của tôi chính là dì nhỏ của Bạch Tố Y! Trong lòng Chu Chí Đức ẩn ẩn một dự cảm không tốt, vội vàng hỏi: Ngài Mã, ý ngài là Bạch Tố Y và ngài Blood có quen biết nhau?Hồi hộp căng thẳng!Giờ phút này người nhà Thẩm Ngọc Chi đều vô cùng căng thẳng, trong lòng họ mơ hồ xuất hiện một suy đoán không thể tưởng tượng nổi.Cũng chính cái suy đoán đó xém chút nữa dọa cho tất cả bọn họ sợ tới đái ra quần.Nhưng ông Mã không có trả lời ngay về thân phận thật của Blood mà lại tiếp tục hỏi: Xin hỏi, vợ chồng của cô Bạch Tố Y đâu rồi? Mấy lão già chúng tôi có thể xin gặp mặt một lát được không?Ngài Mã, tiếc quá! Mới lúc nãy Bạch Tố Y và chồng Lâm Thiệu Huy đã đi rồi! Lo lắng trong lòng của Chu Chí Đức càng lúc càng dữ dội.Đặc biệt là sau khi ông ta nói hai vợ chồng Bạch Tố Y đã đi rồi.Vẻ mặt của bốn người ông Mã đều hiện lên vẻ mất mát..||||| Truyện đề cử: Trái Tim Đặt Nhầm Chỗ |||||Đi rồi sao? Xem ra chúng ta tới chậm một bước rồi!Ông Mã thở dài, sau đó tràn đầy mong đợi nói với Chu Chí Đức: Vậy cho hỏi trước khi hai vợ chồng cô Bạch Tố Y đi thì có để lại thứ gì không?Đồ vật á?Mí mắt của Chu Chí Đức giật giật, chỉ vào đống hộp ở trước cửa nói: Lúc họ tới thì có đem theo mấy hộp quà này!À! Ngoài cái đó ra thì chồng của Bạch Tố Y trước khi đi có vẽ một bức tranh!.

Chương 463: Chương 463