“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ…
Chương 527: 527: Chương 543
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Wow!Khi nhìn thấy đôi nam nữ đi về phía Bạch Tố Y, mọi người xung quanh đều lần lượt nhường đường, ai nấy đều nhìn theo đôi nam nữ này, tất cả đều mang vẻ mặt xu nịnh, nịnh nọt.“Ha ha, Bạch Tố Y, em gái tốt của chị, chị biết chắc em sẽ về sớm mà!”Người phụ nữ đó vô cùng lộng lẫy, cô ta có một đôi mắt đào hoa, xuân sắc khiến người ta mê mệt, đặc biệt là đôi môi tô lên màu đỏ lộng lẫy càng khiến cho người ta cảm thấy cô ta có sức quyến rũ đặc biệt.Và người phụ nữ này chính là Chu Nhã Nam!Khi còn đi học, cô ta là người có mối quan hệ tốt nhất với Từ Hồng Diễm, và người mà cô ta ghét nhất đó là Bạch Tố Y.“Chu Nhã Nam, cũng… đã lâu không gặp!”Bên trên khuôn mặt xinh xắn của Bạch Tố Y đương nhiên cũng có chút khó chịu với sự nhiệt tình đột ngột của Chu Nhã Nam, lúc này cô chỉ có thể đáp lại cô ta bằng một nụ cười gượng gạo.Và bên cạnh Chu Nhã Nam, là một tên đàn ông trẻ mặt trắng.Khí chất của anh ta vô cùng cao quý, đặc biệt là bộ vest được thiết kế riêng theo phong cách Ý, khiến người ta nhìn vào là thấy được khí chất giàu sang phú quý.Anh ta là nhân vật chính lần này – Lãnh Bất Phàm.Chỉ vào lúc này, sau khi nhìn thấy Bạch Tố Y, đôi mắt lạnh lùng và kiêu ngạo của Lãnh Bất Phàm mới chợt lóe lên một màu sắc kinh ngạc.Tuyệt đẹp!Lãnh Bất Phàm tính tình phong lưu và háo sắc, những người đẹp mà anh ta nhìn thấy thì nhiều vô số kể.Nhưng dù là ngoại hình hay khí chất thì Bạch Tố Y trước mặt anh ta nhất định là người phụ nữ hoàn hảo nhất mà anh ta từng nhìn thấy.Không những thế!Cho dù bạn gái Chu Nhã Nam của anh ta, lúc đứng cạnh Bạch Tố Y, anh ta cũng phải công nhận thua kém vài phần.Nhìn thấy cảnh này!Một nụ cười thật sâu hiện lên trên khuôn mặt của Lãnh Bất Phàm.Lúc này, anh ta bước đến trước mặt của Bạch Tố Y và đưa tay ra cùng với nụ cười thật tươi: “Không hổ danh là người phụ nữ đẹp nhất Nam Giang, không gặp đã nghe danh, gặp rồi lại càng hâm mộ!”“Tổng giám đốc Bạch, xin chào, tôi tên là Lãnh Bất Phàm!”Lãnh Bất Phàm!Anh ta nói chuyện một cách tự tin, dù không cần giới thiệu danh tính của mình quá nhiều, nhưng vẫn khiến cho người khác phải cảm thấy tự ti.Nhìn thấy cảnh này!Bạch Tố Y có chút ngượng ngùng, cắn môi rồi vươn tay: “Xin chào, tôi là Bạch Tố Y!”Bàn tay thon dài như ngọc của Bạch Tố Y, sau khi nắm lấy lòng bàn tay của Lãnh Bất Phàm, cô liền muốn rút ra.Tuy nhiên, trên khóe miệng Lãnh Bất Phàm lại nở một nụ cười xấu xa, đặc biệt khi anh ta cảm nhận được sự mềm mại của đôi tay Bạch Tố Y càng khiến tim anh ta loạn nhịp.Lúc này, bàn tay anh ta nắm chặt bàn tay ngọc bích của Bạch Tố Y mà không cam lòng buông ra.Hả?Cảnh tượng này khiến bầu không khí giữa bốn người hơi ngưng trệ.Trên khuôn mặt xinh đẹp của Chu Nhãn Nam lộ ra một tia ghen tị, nhưng trong ánh mắt của Lâm Thiệu Huy lại tỏa ra hơi lạnh lùng.“Lãnh Bất Phàm, xin hãy tự trọng!”Bạch Tố Y sắc mặt trở nên ảm đạm, cô nhìn Lãnh Bất phàm với vẻ kinh tởm.Nhìn thấy cảnh này, Lãnh Bất Phàm đã buông tay cô ra một cách tiếc nuôi và nói lời xin lỗi: “Xin lỗi, vẻ đẹp của cô Bạch Tố Y đây khiến tôi hơi thất thần! Tôi thật sự rất xấu hổ!”Anh ta nói.Thậm chí, anh ta còn đưa lòng bàn tay lên chóp mũi của mình hít sâu, như thể nó có mùi thơm của bàn tay ngọc của Bạch Tố Y.Trên mặt anh ta không hề có chút nào hối lỗi.Cảnh tượng này càng khiến vẻ mặt của Lâm Thiệu Huy trở nên lạnh lùng.Anh đương nhiên có thể thấy được Lãnh Bất Phàm đây rõ ràng là có ý xấu với Bạch Tố y..Google ngay trang [ TRÙMtr uуện.V n ]“Bạch Tố Y, đây là chồng của cô sao?” Chu Nhã Nam ánh mắt đảo qua, không khỏi nhìn về phía Lâm Thiệu Huy đứng cạnh.Sau khi nhìn thấy bộ quần áo bình thường trên người Lâm Thiệu Huy, ánh mắt của Chu Nhã Nam không khỏi lóe lên một tia khinh thường sâu sắc, thậm chí như có như không khịt mũi hừ lạnh, tựa hồ sợ Lâm Thiệu Huy có mùi khó chịu..
Wow!
Khi nhìn thấy đôi nam nữ đi về phía Bạch Tố Y, mọi người xung quanh đều lần lượt nhường đường, ai nấy đều nhìn theo đôi nam nữ này, tất cả đều mang vẻ mặt xu nịnh, nịnh nọt.
“Ha ha, Bạch Tố Y, em gái tốt của chị, chị biết chắc em sẽ về sớm mà!”
Người phụ nữ đó vô cùng lộng lẫy, cô ta có một đôi mắt đào hoa, xuân sắc khiến người ta mê mệt, đặc biệt là đôi môi tô lên màu đỏ lộng lẫy càng khiến cho người ta cảm thấy cô ta có sức quyến rũ đặc biệt.
Và người phụ nữ này chính là Chu Nhã Nam!
Khi còn đi học, cô ta là người có mối quan hệ tốt nhất với Từ Hồng Diễm, và người mà cô ta ghét nhất đó là Bạch Tố Y.
“Chu Nhã Nam, cũng… đã lâu không gặp!”
Bên trên khuôn mặt xinh xắn của Bạch Tố Y đương nhiên cũng có chút khó chịu với sự nhiệt tình đột ngột của Chu Nhã Nam, lúc này cô chỉ có thể đáp lại cô ta bằng một nụ cười gượng gạo.
Và bên cạnh Chu Nhã Nam, là một tên đàn ông trẻ mặt trắng.
Khí chất của anh ta vô cùng cao quý, đặc biệt là bộ vest được thiết kế riêng theo phong cách Ý, khiến người ta nhìn vào là thấy được khí chất giàu sang phú quý.
Anh ta là nhân vật chính lần này – Lãnh Bất Phàm.
Chỉ vào lúc này, sau khi nhìn thấy Bạch Tố Y, đôi mắt lạnh lùng và kiêu ngạo của Lãnh Bất Phàm mới chợt lóe lên một màu sắc kinh ngạc.
Tuyệt đẹp!
Lãnh Bất Phàm tính tình phong lưu và háo sắc, những người đẹp mà anh ta nhìn thấy thì nhiều vô số kể.
Nhưng dù là ngoại hình hay khí chất thì Bạch Tố Y trước mặt anh ta nhất định là người phụ nữ hoàn hảo nhất mà anh ta từng nhìn thấy.
Không những thế!
Cho dù bạn gái Chu Nhã Nam của anh ta, lúc đứng cạnh Bạch Tố Y, anh ta cũng phải công nhận thua kém vài phần.
Nhìn thấy cảnh này!
Một nụ cười thật sâu hiện lên trên khuôn mặt của Lãnh Bất Phàm.
Lúc này, anh ta bước đến trước mặt của Bạch Tố Y và đưa tay ra cùng với nụ cười thật tươi: “Không hổ danh là người phụ nữ đẹp nhất Nam Giang, không gặp đã nghe danh, gặp rồi lại càng hâm mộ!”
“Tổng giám đốc Bạch, xin chào, tôi tên là Lãnh Bất Phàm!”
Lãnh Bất Phàm!
Anh ta nói chuyện một cách tự tin, dù không cần giới thiệu danh tính của mình quá nhiều, nhưng vẫn khiến cho người khác phải cảm thấy tự ti.
Nhìn thấy cảnh này!
Bạch Tố Y có chút ngượng ngùng, cắn môi rồi vươn tay: “Xin chào, tôi là Bạch Tố Y!”
Bàn tay thon dài như ngọc của Bạch Tố Y, sau khi nắm lấy lòng bàn tay của Lãnh Bất Phàm, cô liền muốn rút ra.
Tuy nhiên, trên khóe miệng Lãnh Bất Phàm lại nở một nụ cười xấu xa, đặc biệt khi anh ta cảm nhận được sự mềm mại của đôi tay Bạch Tố Y càng khiến tim anh ta loạn nhịp.
Lúc này, bàn tay anh ta nắm chặt bàn tay ngọc bích của Bạch Tố Y mà không cam lòng buông ra.
Hả?
Cảnh tượng này khiến bầu không khí giữa bốn người hơi ngưng trệ.
Trên khuôn mặt xinh đẹp của Chu Nhãn Nam lộ ra một tia ghen tị, nhưng trong ánh mắt của Lâm Thiệu Huy lại tỏa ra hơi lạnh lùng.
“Lãnh Bất Phàm, xin hãy tự trọng!”
Bạch Tố Y sắc mặt trở nên ảm đạm, cô nhìn Lãnh Bất phàm với vẻ kinh tởm.
Nhìn thấy cảnh này, Lãnh Bất Phàm đã buông tay cô ra một cách tiếc nuôi và nói lời xin lỗi: “Xin lỗi, vẻ đẹp của cô Bạch Tố Y đây khiến tôi hơi thất thần! Tôi thật sự rất xấu hổ!”
Anh ta nói.
Thậm chí, anh ta còn đưa lòng bàn tay lên chóp mũi của mình hít sâu, như thể nó có mùi thơm của bàn tay ngọc của Bạch Tố Y.
Trên mặt anh ta không hề có chút nào hối lỗi.
Cảnh tượng này càng khiến vẻ mặt của Lâm Thiệu Huy trở nên lạnh lùng.
Anh đương nhiên có thể thấy được Lãnh Bất Phàm đây rõ ràng là có ý xấu với Bạch Tố y.
.
Google ngay trang [ TRÙMtr uуện.V n ]
“Bạch Tố Y, đây là chồng của cô sao?” Chu Nhã Nam ánh mắt đảo qua, không khỏi nhìn về phía Lâm Thiệu Huy đứng cạnh.
Sau khi nhìn thấy bộ quần áo bình thường trên người Lâm Thiệu Huy, ánh mắt của Chu Nhã Nam không khỏi lóe lên một tia khinh thường sâu sắc, thậm chí như có như không khịt mũi hừ lạnh, tựa hồ sợ Lâm Thiệu Huy có mùi khó chịu..
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Wow!Khi nhìn thấy đôi nam nữ đi về phía Bạch Tố Y, mọi người xung quanh đều lần lượt nhường đường, ai nấy đều nhìn theo đôi nam nữ này, tất cả đều mang vẻ mặt xu nịnh, nịnh nọt.“Ha ha, Bạch Tố Y, em gái tốt của chị, chị biết chắc em sẽ về sớm mà!”Người phụ nữ đó vô cùng lộng lẫy, cô ta có một đôi mắt đào hoa, xuân sắc khiến người ta mê mệt, đặc biệt là đôi môi tô lên màu đỏ lộng lẫy càng khiến cho người ta cảm thấy cô ta có sức quyến rũ đặc biệt.Và người phụ nữ này chính là Chu Nhã Nam!Khi còn đi học, cô ta là người có mối quan hệ tốt nhất với Từ Hồng Diễm, và người mà cô ta ghét nhất đó là Bạch Tố Y.“Chu Nhã Nam, cũng… đã lâu không gặp!”Bên trên khuôn mặt xinh xắn của Bạch Tố Y đương nhiên cũng có chút khó chịu với sự nhiệt tình đột ngột của Chu Nhã Nam, lúc này cô chỉ có thể đáp lại cô ta bằng một nụ cười gượng gạo.Và bên cạnh Chu Nhã Nam, là một tên đàn ông trẻ mặt trắng.Khí chất của anh ta vô cùng cao quý, đặc biệt là bộ vest được thiết kế riêng theo phong cách Ý, khiến người ta nhìn vào là thấy được khí chất giàu sang phú quý.Anh ta là nhân vật chính lần này – Lãnh Bất Phàm.Chỉ vào lúc này, sau khi nhìn thấy Bạch Tố Y, đôi mắt lạnh lùng và kiêu ngạo của Lãnh Bất Phàm mới chợt lóe lên một màu sắc kinh ngạc.Tuyệt đẹp!Lãnh Bất Phàm tính tình phong lưu và háo sắc, những người đẹp mà anh ta nhìn thấy thì nhiều vô số kể.Nhưng dù là ngoại hình hay khí chất thì Bạch Tố Y trước mặt anh ta nhất định là người phụ nữ hoàn hảo nhất mà anh ta từng nhìn thấy.Không những thế!Cho dù bạn gái Chu Nhã Nam của anh ta, lúc đứng cạnh Bạch Tố Y, anh ta cũng phải công nhận thua kém vài phần.Nhìn thấy cảnh này!Một nụ cười thật sâu hiện lên trên khuôn mặt của Lãnh Bất Phàm.Lúc này, anh ta bước đến trước mặt của Bạch Tố Y và đưa tay ra cùng với nụ cười thật tươi: “Không hổ danh là người phụ nữ đẹp nhất Nam Giang, không gặp đã nghe danh, gặp rồi lại càng hâm mộ!”“Tổng giám đốc Bạch, xin chào, tôi tên là Lãnh Bất Phàm!”Lãnh Bất Phàm!Anh ta nói chuyện một cách tự tin, dù không cần giới thiệu danh tính của mình quá nhiều, nhưng vẫn khiến cho người khác phải cảm thấy tự ti.Nhìn thấy cảnh này!Bạch Tố Y có chút ngượng ngùng, cắn môi rồi vươn tay: “Xin chào, tôi là Bạch Tố Y!”Bàn tay thon dài như ngọc của Bạch Tố Y, sau khi nắm lấy lòng bàn tay của Lãnh Bất Phàm, cô liền muốn rút ra.Tuy nhiên, trên khóe miệng Lãnh Bất Phàm lại nở một nụ cười xấu xa, đặc biệt khi anh ta cảm nhận được sự mềm mại của đôi tay Bạch Tố Y càng khiến tim anh ta loạn nhịp.Lúc này, bàn tay anh ta nắm chặt bàn tay ngọc bích của Bạch Tố Y mà không cam lòng buông ra.Hả?Cảnh tượng này khiến bầu không khí giữa bốn người hơi ngưng trệ.Trên khuôn mặt xinh đẹp của Chu Nhãn Nam lộ ra một tia ghen tị, nhưng trong ánh mắt của Lâm Thiệu Huy lại tỏa ra hơi lạnh lùng.“Lãnh Bất Phàm, xin hãy tự trọng!”Bạch Tố Y sắc mặt trở nên ảm đạm, cô nhìn Lãnh Bất phàm với vẻ kinh tởm.Nhìn thấy cảnh này, Lãnh Bất Phàm đã buông tay cô ra một cách tiếc nuôi và nói lời xin lỗi: “Xin lỗi, vẻ đẹp của cô Bạch Tố Y đây khiến tôi hơi thất thần! Tôi thật sự rất xấu hổ!”Anh ta nói.Thậm chí, anh ta còn đưa lòng bàn tay lên chóp mũi của mình hít sâu, như thể nó có mùi thơm của bàn tay ngọc của Bạch Tố Y.Trên mặt anh ta không hề có chút nào hối lỗi.Cảnh tượng này càng khiến vẻ mặt của Lâm Thiệu Huy trở nên lạnh lùng.Anh đương nhiên có thể thấy được Lãnh Bất Phàm đây rõ ràng là có ý xấu với Bạch Tố y..Google ngay trang [ TRÙMtr uуện.V n ]“Bạch Tố Y, đây là chồng của cô sao?” Chu Nhã Nam ánh mắt đảo qua, không khỏi nhìn về phía Lâm Thiệu Huy đứng cạnh.Sau khi nhìn thấy bộ quần áo bình thường trên người Lâm Thiệu Huy, ánh mắt của Chu Nhã Nam không khỏi lóe lên một tia khinh thường sâu sắc, thậm chí như có như không khịt mũi hừ lạnh, tựa hồ sợ Lâm Thiệu Huy có mùi khó chịu..