“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ…
Chương 539: 539: Chương 555
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Cái gì?Chu Nhã Nam sửng sốt nhìn về theo tầm mắt của Lâm Thiệu Huy, tựa như đang nhìn một kẻ ngu vậy:"Ngu ngốc, anh thật sự cho rằng chiếc nhẫn kia sẽ ở trên người tôi sao?""Lục thì lục! Đó là nhẫn của tôi, nếu như tôi tự bỏ vào túi của mình, chẳng lẽ còn không biết sao?"Chu Nhã Nam vừa nói vừa thở hổn hển tức giận lục tung từng túi một.Cái túi thứ nhất không có.Cái thứ hai cũng không có.Nhìn từng cái túi trống không, vẻ mặt khinh bỉ của Chu Nhã Nam dành cho Lâm Thiệu Huy ngày càng đậm:"Tôi đã nói là không có ở trên người tôi rồi, rõ..."Két!Lời của Chu Nhã Nam vẫn chưa nói hết, động tác trên tay cô ta đột nhiên hơi chậm lại.Bởi vì sau khi cô ta đổ hết cái túi cuối cùng ra.Leng keng...!.Truyện Quân SựMột vật đỏ rực từ trong túi rơi ra, khiến tròng mắt Chu Nhã Nam muốn rớt ra ngoài.Không chỉ cô ta!Đám người Lãnh Bất Phàm, Bạch Chí Phàm bên cạnh lúc nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương đỏ au rơi trên mặt đất, vẻ mặt cũng bối rối không kém.Đây đúng là một chiếc nhẫn.Phía trên nạm viên ngọc đỏ rực.Sáng lấp lánh.Đẹp rực rỡ!Chính là chiếc nhẫn ruby kim cương kia.Tĩnh lặng...!Giờ phút này, bầu không khí bên trong phòng lại lần nữa rơi vào lặng im chết chóc.Tất cả mọi người nhìn chiếc nhẫn kim cương trên đất, lại nhìn vẻ mặt như thấy quỷ của Chu Nhã Nam, sắc mặt của bọn họ trở nên vô cùng quái dị.Bọn họ làm sao cũng không nghĩ ra được chiếc nhẫn này lại thật sự ở trên người Chu Nhã Nam.Không...!Không thể nào! Chiếc nhẫn này rõ ràng bị tôi bỏ vào..."Lời chưa nói được một nửa, Chu Nhã Nam đột nhiên che miệng.Lãnh Bất Phàm bên cạnh càng tức giận hơn, sắc mặt âm u muốn bùng nổ, đôi mắt hung tợn, hận như không thể lập tức xé xác Chu Nhã Nam:"Đồ vô dụng này!"Lời nói vừa ra!Chát!Lãnh Bất Phàm hung hăng tát một bạt tai lên mặt Chu Nhã Nam, nhất thời khiến trên mặt cô ta hiện lên một dấu tay đỏ rực:"Cô đi tìm Bạch Tố Y dập đầu xin lỗi đi!"Đối mặt với ánh mắt của một đám nhà giàu của thành phố Nam Giang, cho dù là một kẻ phách lối thì Lãnh Bất Phàm cũng không muốn vi phạm lời cá cược mình đưa ra.Dù sao, một khi đã đánh cược, dù đám người này không nói ra miệng nhưng rất nhanh thôi, anh ta cũng sẽ trở thành trò cười trong miệng bọn họ.Nghe thấy lời Lãnh Bất Phàm nói, lại thêm cảm giác đau rát trên mặt.Chu Nhã Nam hoàn toàn bị dọa sợ run rẩy.Cô ta vội vàng nhặt lên chiếc nhẫn kia đeo trên tay, sau đó nhắm mắt đi tới trước mặt Bạch Tố Y.Phịch!Quỳ xuống đất, không ngừng dập đầu:"Tố… Tố Y, tôi sai rồi! Là đầu óc tôi bị rối loạn, trách lầm cô! Xin cô rộng lượng bỏ qua!"Trên mặt Chu Nhã Nam là vẻ oán hận không cam lòng.Chẳng qua cho dù cô ta không cam lòng, cũng không dám đụng tới Lãnh Bất Phàm.Mà giờ phút này!Thấy một màn như vậy, Bạch Tố Y vẫn chưa kịp phản ứng lại sau chấn động vừa rồi.Cô không thể nào tin nổi, Chu Nhã Nam mới vừa rồi còn phách lối quát mắng mình, sau chỉ từ mấy lời của Lâm Thiệu Huy đã biến thành như một con chó mà quỳ dưới chân cô."Chu...!Chu Nhã Nam! Cô mau đứng dậy đi! Chuyện này, tôi...!không trách cô!"Bạch Tố Y tính tình hiền lành.Cô không thể nào chấp nhận chuyện một người bạn học cũ lại đi dập đầu với mình, lập tức đỡ Chu Nhã Nam lên.Chẳng qua là…Khi Bạch Tố Y vừa đỡ Chu Nhã Nam từ dưới đất dậy, lại thấy trên mặt Lãnh Bất Phàm đứng bên cạnh xẹt qua một tia ác độc, lạnh giọng nói:"Tốt lắm! Bây giờ nhẫn kim cương đã tìm được! Vậy tiếp theo chúng ta tính một khoản nợ khác đi!".
Cái gì?
Chu Nhã Nam sửng sốt nhìn về theo tầm mắt của Lâm Thiệu Huy, tựa như đang nhìn một kẻ ngu vậy:
"Ngu ngốc, anh thật sự cho rằng chiếc nhẫn kia sẽ ở trên người tôi sao?"
"Lục thì lục! Đó là nhẫn của tôi, nếu như tôi tự bỏ vào túi của mình, chẳng lẽ còn không biết sao?"
Chu Nhã Nam vừa nói vừa thở hổn hển tức giận lục tung từng túi một.
Cái túi thứ nhất không có.
Cái thứ hai cũng không có.
Nhìn từng cái túi trống không, vẻ mặt khinh bỉ của Chu Nhã Nam dành cho Lâm Thiệu Huy ngày càng đậm:
"Tôi đã nói là không có ở trên người tôi rồi, rõ..."
Két!
Lời của Chu Nhã Nam vẫn chưa nói hết, động tác trên tay cô ta đột nhiên hơi chậm lại.
Bởi vì sau khi cô ta đổ hết cái túi cuối cùng ra.
Leng keng...!.
Truyện Quân Sự
Một vật đỏ rực từ trong túi rơi ra, khiến tròng mắt Chu Nhã Nam muốn rớt ra ngoài.
Không chỉ cô ta!
Đám người Lãnh Bất Phàm, Bạch Chí Phàm bên cạnh lúc nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương đỏ au rơi trên mặt đất, vẻ mặt cũng bối rối không kém.
Đây đúng là một chiếc nhẫn.
Phía trên nạm viên ngọc đỏ rực.
Sáng lấp lánh.
Đẹp rực rỡ!
Chính là chiếc nhẫn ruby kim cương kia.
Tĩnh lặng...!
Giờ phút này, bầu không khí bên trong phòng lại lần nữa rơi vào lặng im chết chóc.
Tất cả mọi người nhìn chiếc nhẫn kim cương trên đất, lại nhìn vẻ mặt như thấy quỷ của Chu Nhã Nam, sắc mặt của bọn họ trở nên vô cùng quái dị.
Bọn họ làm sao cũng không nghĩ ra được chiếc nhẫn này lại thật sự ở trên người Chu Nhã Nam.
Không...!Không thể nào! Chiếc nhẫn này rõ ràng bị tôi bỏ vào..."
Lời chưa nói được một nửa, Chu Nhã Nam đột nhiên che miệng.
Lãnh Bất Phàm bên cạnh càng tức giận hơn, sắc mặt âm u muốn bùng nổ, đôi mắt hung tợn, hận như không thể lập tức xé xác Chu Nhã Nam:
"Đồ vô dụng này!"
Lời nói vừa ra!
Chát!
Lãnh Bất Phàm hung hăng tát một bạt tai lên mặt Chu Nhã Nam, nhất thời khiến trên mặt cô ta hiện lên một dấu tay đỏ rực:
"Cô đi tìm Bạch Tố Y dập đầu xin lỗi đi!"
Đối mặt với ánh mắt của một đám nhà giàu của thành phố Nam Giang, cho dù là một kẻ phách lối thì Lãnh Bất Phàm cũng không muốn vi phạm lời cá cược mình đưa ra.
Dù sao, một khi đã đánh cược, dù đám người này không nói ra miệng nhưng rất nhanh thôi, anh ta cũng sẽ trở thành trò cười trong miệng bọn họ.
Nghe thấy lời Lãnh Bất Phàm nói, lại thêm cảm giác đau rát trên mặt.
Chu Nhã Nam hoàn toàn bị dọa sợ run rẩy.
Cô ta vội vàng nhặt lên chiếc nhẫn kia đeo trên tay, sau đó nhắm mắt đi tới trước mặt Bạch Tố Y.
Phịch!
Quỳ xuống đất, không ngừng dập đầu:
"Tố… Tố Y, tôi sai rồi! Là đầu óc tôi bị rối loạn, trách lầm cô! Xin cô rộng lượng bỏ qua!"
Trên mặt Chu Nhã Nam là vẻ oán hận không cam lòng.
Chẳng qua cho dù cô ta không cam lòng, cũng không dám đụng tới Lãnh Bất Phàm.
Mà giờ phút này!
Thấy một màn như vậy, Bạch Tố Y vẫn chưa kịp phản ứng lại sau chấn động vừa rồi.
Cô không thể nào tin nổi, Chu Nhã Nam mới vừa rồi còn phách lối quát mắng mình, sau chỉ từ mấy lời của Lâm Thiệu Huy đã biến thành như một con chó mà quỳ dưới chân cô.
"Chu...!Chu Nhã Nam! Cô mau đứng dậy đi! Chuyện này, tôi...!không trách cô!"
Bạch Tố Y tính tình hiền lành.
Cô không thể nào chấp nhận chuyện một người bạn học cũ lại đi dập đầu với mình, lập tức đỡ Chu Nhã Nam lên.
Chẳng qua là…
Khi Bạch Tố Y vừa đỡ Chu Nhã Nam từ dưới đất dậy, lại thấy trên mặt Lãnh Bất Phàm đứng bên cạnh xẹt qua một tia ác độc, lạnh giọng nói:
"Tốt lắm! Bây giờ nhẫn kim cương đã tìm được! Vậy tiếp theo chúng ta tính một khoản nợ khác đi!".
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Cái gì?Chu Nhã Nam sửng sốt nhìn về theo tầm mắt của Lâm Thiệu Huy, tựa như đang nhìn một kẻ ngu vậy:"Ngu ngốc, anh thật sự cho rằng chiếc nhẫn kia sẽ ở trên người tôi sao?""Lục thì lục! Đó là nhẫn của tôi, nếu như tôi tự bỏ vào túi của mình, chẳng lẽ còn không biết sao?"Chu Nhã Nam vừa nói vừa thở hổn hển tức giận lục tung từng túi một.Cái túi thứ nhất không có.Cái thứ hai cũng không có.Nhìn từng cái túi trống không, vẻ mặt khinh bỉ của Chu Nhã Nam dành cho Lâm Thiệu Huy ngày càng đậm:"Tôi đã nói là không có ở trên người tôi rồi, rõ..."Két!Lời của Chu Nhã Nam vẫn chưa nói hết, động tác trên tay cô ta đột nhiên hơi chậm lại.Bởi vì sau khi cô ta đổ hết cái túi cuối cùng ra.Leng keng...!.Truyện Quân SựMột vật đỏ rực từ trong túi rơi ra, khiến tròng mắt Chu Nhã Nam muốn rớt ra ngoài.Không chỉ cô ta!Đám người Lãnh Bất Phàm, Bạch Chí Phàm bên cạnh lúc nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương đỏ au rơi trên mặt đất, vẻ mặt cũng bối rối không kém.Đây đúng là một chiếc nhẫn.Phía trên nạm viên ngọc đỏ rực.Sáng lấp lánh.Đẹp rực rỡ!Chính là chiếc nhẫn ruby kim cương kia.Tĩnh lặng...!Giờ phút này, bầu không khí bên trong phòng lại lần nữa rơi vào lặng im chết chóc.Tất cả mọi người nhìn chiếc nhẫn kim cương trên đất, lại nhìn vẻ mặt như thấy quỷ của Chu Nhã Nam, sắc mặt của bọn họ trở nên vô cùng quái dị.Bọn họ làm sao cũng không nghĩ ra được chiếc nhẫn này lại thật sự ở trên người Chu Nhã Nam.Không...!Không thể nào! Chiếc nhẫn này rõ ràng bị tôi bỏ vào..."Lời chưa nói được một nửa, Chu Nhã Nam đột nhiên che miệng.Lãnh Bất Phàm bên cạnh càng tức giận hơn, sắc mặt âm u muốn bùng nổ, đôi mắt hung tợn, hận như không thể lập tức xé xác Chu Nhã Nam:"Đồ vô dụng này!"Lời nói vừa ra!Chát!Lãnh Bất Phàm hung hăng tát một bạt tai lên mặt Chu Nhã Nam, nhất thời khiến trên mặt cô ta hiện lên một dấu tay đỏ rực:"Cô đi tìm Bạch Tố Y dập đầu xin lỗi đi!"Đối mặt với ánh mắt của một đám nhà giàu của thành phố Nam Giang, cho dù là một kẻ phách lối thì Lãnh Bất Phàm cũng không muốn vi phạm lời cá cược mình đưa ra.Dù sao, một khi đã đánh cược, dù đám người này không nói ra miệng nhưng rất nhanh thôi, anh ta cũng sẽ trở thành trò cười trong miệng bọn họ.Nghe thấy lời Lãnh Bất Phàm nói, lại thêm cảm giác đau rát trên mặt.Chu Nhã Nam hoàn toàn bị dọa sợ run rẩy.Cô ta vội vàng nhặt lên chiếc nhẫn kia đeo trên tay, sau đó nhắm mắt đi tới trước mặt Bạch Tố Y.Phịch!Quỳ xuống đất, không ngừng dập đầu:"Tố… Tố Y, tôi sai rồi! Là đầu óc tôi bị rối loạn, trách lầm cô! Xin cô rộng lượng bỏ qua!"Trên mặt Chu Nhã Nam là vẻ oán hận không cam lòng.Chẳng qua cho dù cô ta không cam lòng, cũng không dám đụng tới Lãnh Bất Phàm.Mà giờ phút này!Thấy một màn như vậy, Bạch Tố Y vẫn chưa kịp phản ứng lại sau chấn động vừa rồi.Cô không thể nào tin nổi, Chu Nhã Nam mới vừa rồi còn phách lối quát mắng mình, sau chỉ từ mấy lời của Lâm Thiệu Huy đã biến thành như một con chó mà quỳ dưới chân cô."Chu...!Chu Nhã Nam! Cô mau đứng dậy đi! Chuyện này, tôi...!không trách cô!"Bạch Tố Y tính tình hiền lành.Cô không thể nào chấp nhận chuyện một người bạn học cũ lại đi dập đầu với mình, lập tức đỡ Chu Nhã Nam lên.Chẳng qua là…Khi Bạch Tố Y vừa đỡ Chu Nhã Nam từ dưới đất dậy, lại thấy trên mặt Lãnh Bất Phàm đứng bên cạnh xẹt qua một tia ác độc, lạnh giọng nói:"Tốt lắm! Bây giờ nhẫn kim cương đã tìm được! Vậy tiếp theo chúng ta tính một khoản nợ khác đi!".