Tác giả:

Chương 1 Rõ ràng anh không yêu cô, vậy tại sao lại bất chấp trả thù cho cái chết của cô. Không phải cô chết đi rồi, anh sẽ càng vui sao. Hình ảnh anh lặng im ngồi trong căn phòng cô từng ngủ, anh ngồi trên chiếc giường còn lưu lại chút mùi hương của cô, từng ly rượu mạnh trôi chảy vào trong bụng anh, một tay anh đang kẹp điếu thuốc thứ bao nhiêu cũng không rõ. Hàm Hi Họa ngồi bên cạnh, hai mắt cô đỏ âu nhìn chằm chằm người đàn ông vô cùng tiều tụy trên giường. Người đã từng là chồng của cô, nhưng sau đó cô đã ngu muội mà ép anh phải ly hôn với mình. Cô biết rời xa anh rồi cô sẽ chẳng là gì cả nhưng cô không muốn cam chịu làm một người vợ hờ, hằng ngày đều bị đám tình nhân bên ngoài của anh chọc tức. Nếu đã vậy thì hà cớ gì phải kéo dài cuộc hôn nhân không có kết cục tốt đẹp này. Một câu của cô bật ra khỏi miệng đã hoàn toàn đặt dấu chấm cho cuộc hôn nhân của cả hai. “Tôi ghê tởm mỗi khi gần anh. Từng mùi nước hoa, mùi của những ả đàn bà bên ngoài của anh khiến tôi buồn nôn. Anh đã vậy…

Chương 205

Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh ThànhTác giả: Thanh Y DaoTruyện Ngôn TìnhChương 1 Rõ ràng anh không yêu cô, vậy tại sao lại bất chấp trả thù cho cái chết của cô. Không phải cô chết đi rồi, anh sẽ càng vui sao. Hình ảnh anh lặng im ngồi trong căn phòng cô từng ngủ, anh ngồi trên chiếc giường còn lưu lại chút mùi hương của cô, từng ly rượu mạnh trôi chảy vào trong bụng anh, một tay anh đang kẹp điếu thuốc thứ bao nhiêu cũng không rõ. Hàm Hi Họa ngồi bên cạnh, hai mắt cô đỏ âu nhìn chằm chằm người đàn ông vô cùng tiều tụy trên giường. Người đã từng là chồng của cô, nhưng sau đó cô đã ngu muội mà ép anh phải ly hôn với mình. Cô biết rời xa anh rồi cô sẽ chẳng là gì cả nhưng cô không muốn cam chịu làm một người vợ hờ, hằng ngày đều bị đám tình nhân bên ngoài của anh chọc tức. Nếu đã vậy thì hà cớ gì phải kéo dài cuộc hôn nhân không có kết cục tốt đẹp này. Một câu của cô bật ra khỏi miệng đã hoàn toàn đặt dấu chấm cho cuộc hôn nhân của cả hai. “Tôi ghê tởm mỗi khi gần anh. Từng mùi nước hoa, mùi của những ả đàn bà bên ngoài của anh khiến tôi buồn nôn. Anh đã vậy… Chương 205Hàn Dĩ Ngôn đi cùng Hứa Ngạn Thâm, còn có Đường Tuyết và một người phụ nữ đang khoác tay Hứa Ngạn Thâm. Hai người đàn ông khác nữa mà cô chưa từng gặp bao giờ, chắc là bạn bè của anh.Bọn họ gật đầu coi như chào hỏi sau đó không để tâm tới đối phương nữa.“Không phải anh biết Nam Lãnh với Hàm Hi Họa tới đây trước hả?” Hứa Ngạn Thâm cười thâm sâu, anh ta vỗ vào vai Hàn Dĩ Ngôn nói nhỏ.Hàn Dĩ Ngôn nhàn nhạt thu hồi tầm mắt trên người Hàm Hi Họa, anh dùng ánh mắt khinh khỉnh liếc Hứa Ngạn Thâm một cái rồi lạnh nhạt đáp. “Nhàm chán.” Anh nói thật, anh đúng là không rõ Nam Lãnh với cô cũng tới đây. Nghĩ lại đang có lễ hội bọn cô đến đây chơi cũng không phải chuyện gì kỳ lạ. Gần đây vì chuyện của Hạ Nghi Lạp nên anh tạm thời gạt chuyện của Nam Lãnh qua một bên, lại thêm anh đang gặp chút chuyện không tốt bên tổ chức. Nếu không chuyện lần này bọn họ đến Island anh đã nắm được.Hứa Ngạn Thâm nhìn vẻ mặt của Hàn Dĩ Ngôn cũng rõ anh không nói dối. Đúng là trùng hợp thật.Cô nàng bên cạnh nũng nịu dán sát vào người anh ta, b* ng*c tròn trịa cạ vào cánh tay cứng rắn, giọng nói ngọt ngào hỏi han. “Kia là Nam tổng lừng danh ạ?”Hứa Ngạn Thâm không ngần ngại bóp ngực cô ta hai cái, anh cười cười đáp đúng vậy. “Sao? Thấy hắn ta là quên tôi đây à?”Nụ cười của cô ta khựng lại, vội lắc lắc đầu. “Không mà, em yêu anh thế nào anh còn không hiểu sao.” Cô ta lại ôm chặt eo Hứa Ngạn Thâm, hận không thể ngay tại đây cùng anh ta làm chuyện người lớn.Hứa Ngạn Thâm rời tay khỏi ngực cô ta, anh cười lạnh một tiếng tiếp tục cùng Hàn Dĩ Ngôn đến bàn ăn trưa. Ánh mắt thỉnh thoảng không nhịn được mà hướng đến nơi cô gái nào đó.“Bọn họ….” Hàm Hi Họa sau khi kinh ngạc một phen thì trở về trạng thái bình thường, cô ghé lại gần Nam Lãnh thì thầm.Không biết đây là trùng hợp hay có ý đồ, Nam Lãnh suy tư một chút rồi nghiêng đầu nhìn vợ, anh lắc đầu trấn an. “Không cần lo lắng, gần đây Hàn Dĩ Ngôn không có động tĩnh gì cả. Đây hẳn là trùng hợp.” Anh là người có không ít kẻ thù, trước khi đi đâu đều phải sắp xếp người bảo vệ trong bóng tối mà lần này cũng không ngoại lệ. Mục đích rất đơn giản chỉ đi chơi một chuyến nhưng thân phận của anh không cho phép anh buông lơi, lơ là sự an toàn của mình và Họa Họa.Thấy Thẩm Thiếu Hàng ở đối diện dùng ánh mắt lo lắng nhìn mình, anh lắc đầu ra hiệu không có gì. Thẩm Thiếu Hàng cũng biết chuyện của anh và Hàn Dĩ Ngôn đương nhiên bí mật về thân phận của Hàn Dĩ Ngôn thì anh không tiết lộ, anh nghĩ chuyện này không nên nói ra thì tốt hơn dù cho Thẩm Thiếu Hàng là người anh tin tưởng.Hoàng Mỹ Nhân bỗng lên tiếng. “Ăn cơm xong chúng ta về phòng nghỉ ngơi sau đó đến trường đua ngựa nhé? Cũng khá lâu rồi tôi không đi.” Khi nói lời này trông cô ta vô cùng tự tin với tài đua ngựa của mình, xem ra cô ta rất quen thuộc với trò này, ánh mắt vô tình như cố ý mà lướt qua Hàm Hi Họa hai giây. Rõ ràng là khiêu khích.Hàm Hi Họa hừ hừ ở trong lòng, có điều cô đúng là không biết cưỡi ngựa nhưng cũng chẳng sao, chồng cô biết là được rồi.Cuối cùng không ai phản đối thậm chí những người khác còn vô cùng hào hứng.Về lại khách sạn đã mười hai giờ trưa Hàm Hi Họa có hơi buồn ngủ. Cô cởi áo lông vũ bên ngoài ra rồi leo lên giường. “Ngủ với em.” Phủ chăn lên người cô chớp mắt nhìn người đàn ông đang lôi laptop từ trong túi ra, cô bĩu môi lên tiếng.Nam Lãnh cười cười, anh mang theo laptop leo lên giường nằm cạnh cô. “Anh xử lý chút chuyện, em ngủ đi.” Anh đặt máy tính qua một bên, khom người hôn lên trán cô. Thấy cô nhóc không có ý định nhắm mắt, anh lại di chuyển làn môi xuống cánh mũi cao cao. Cô gái cong môi lên với anh.Nam Lãnh khẽ cười sau đó nhắm thẳng vào bờ môi căng mọng cắn một cái.Anh hôn cô hồi lâu đến khi cảm thấy cơ thể không ổn mới dừng lại.“Ngoan, ngủ ngon.”Hàm Hi Họa gật đầu, cô ôm lấy eo anh nhắm nghiền mắt.

Chương 205

Hàn Dĩ Ngôn đi cùng Hứa Ngạn Thâm, còn có Đường Tuyết và một người phụ nữ đang khoác tay Hứa Ngạn Thâm. Hai người đàn ông khác nữa mà cô chưa từng gặp bao giờ, chắc là bạn bè của anh.

Bọn họ gật đầu coi như chào hỏi sau đó không để tâm tới đối phương nữa.

“Không phải anh biết Nam Lãnh với Hàm Hi Họa tới đây trước hả?” Hứa Ngạn Thâm cười thâm sâu, anh ta vỗ vào vai Hàn Dĩ Ngôn nói nhỏ.

Hàn Dĩ Ngôn nhàn nhạt thu hồi tầm mắt trên người Hàm Hi Họa, anh dùng ánh mắt khinh khỉnh liếc Hứa Ngạn Thâm một cái rồi lạnh nhạt đáp. “Nhàm chán.” Anh nói thật, anh đúng là không rõ Nam Lãnh với cô cũng tới đây. Nghĩ lại đang có lễ hội bọn cô đến đây chơi cũng không phải chuyện gì kỳ lạ. Gần đây vì chuyện của Hạ Nghi Lạp nên anh tạm thời gạt chuyện của Nam Lãnh qua một bên, lại thêm anh đang gặp chút chuyện không tốt bên tổ chức. Nếu không chuyện lần này bọn họ đến Island anh đã nắm được.

Hứa Ngạn Thâm nhìn vẻ mặt của Hàn Dĩ Ngôn cũng rõ anh không nói dối. Đúng là trùng hợp thật.

Cô nàng bên cạnh nũng nịu dán sát vào người anh ta, b* ng*c tròn trịa cạ vào cánh tay cứng rắn, giọng nói ngọt ngào hỏi han. “Kia là Nam tổng lừng danh ạ?”

Hứa Ngạn Thâm không ngần ngại bóp ngực cô ta hai cái, anh cười cười đáp đúng vậy. “Sao? Thấy hắn ta là quên tôi đây à?”

Nụ cười của cô ta khựng lại, vội lắc lắc đầu. “Không mà, em yêu anh thế nào anh còn không hiểu sao.” Cô ta lại ôm chặt eo Hứa Ngạn Thâm, hận không thể ngay tại đây cùng anh ta làm chuyện người lớn.

Hứa Ngạn Thâm rời tay khỏi ngực cô ta, anh cười lạnh một tiếng tiếp tục cùng Hàn Dĩ Ngôn đến bàn ăn trưa. Ánh mắt thỉnh thoảng không nhịn được mà hướng đến nơi cô gái nào đó.

“Bọn họ….” Hàm Hi Họa sau khi kinh ngạc một phen thì trở về trạng thái bình thường, cô ghé lại gần Nam Lãnh thì thầm.

Không biết đây là trùng hợp hay có ý đồ, Nam Lãnh suy tư một chút rồi nghiêng đầu nhìn vợ, anh lắc đầu trấn an. “Không cần lo lắng, gần đây Hàn Dĩ Ngôn không có động tĩnh gì cả. Đây hẳn là trùng hợp.” Anh là người có không ít kẻ thù, trước khi đi đâu đều phải sắp xếp người bảo vệ trong bóng tối mà lần này cũng không ngoại lệ. Mục đích rất đơn giản chỉ đi chơi một chuyến nhưng thân phận của anh không cho phép anh buông lơi, lơ là sự an toàn của mình và Họa Họa.

Thấy Thẩm Thiếu Hàng ở đối diện dùng ánh mắt lo lắng nhìn mình, anh lắc đầu ra hiệu không có gì. Thẩm Thiếu Hàng cũng biết chuyện của anh và Hàn Dĩ Ngôn đương nhiên bí mật về thân phận của Hàn Dĩ Ngôn thì anh không tiết lộ, anh nghĩ chuyện này không nên nói ra thì tốt hơn dù cho Thẩm Thiếu Hàng là người anh tin tưởng.

Hoàng Mỹ Nhân bỗng lên tiếng. “Ăn cơm xong chúng ta về phòng nghỉ ngơi sau đó đến trường đua ngựa nhé? Cũng khá lâu rồi tôi không đi.” Khi nói lời này trông cô ta vô cùng tự tin với tài đua ngựa của mình, xem ra cô ta rất quen thuộc với trò này, ánh mắt vô tình như cố ý mà lướt qua Hàm Hi Họa hai giây. Rõ ràng là khiêu khích.

Hàm Hi Họa hừ hừ ở trong lòng, có điều cô đúng là không biết cưỡi ngựa nhưng cũng chẳng sao, chồng cô biết là được rồi.

Cuối cùng không ai phản đối thậm chí những người khác còn vô cùng hào hứng.

Về lại khách sạn đã mười hai giờ trưa Hàm Hi Họa có hơi buồn ngủ. Cô cởi áo lông vũ bên ngoài ra rồi leo lên giường. “Ngủ với em.” Phủ chăn lên người cô chớp mắt nhìn người đàn ông đang lôi laptop từ trong túi ra, cô bĩu môi lên tiếng.

Nam Lãnh cười cười, anh mang theo laptop leo lên giường nằm cạnh cô. “Anh xử lý chút chuyện, em ngủ đi.” Anh đặt máy tính qua một bên, khom người hôn lên trán cô. Thấy cô nhóc không có ý định nhắm mắt, anh lại di chuyển làn môi xuống cánh mũi cao cao. Cô gái cong môi lên với anh.

Nam Lãnh khẽ cười sau đó nhắm thẳng vào bờ môi căng mọng cắn một cái.

Anh hôn cô hồi lâu đến khi cảm thấy cơ thể không ổn mới dừng lại.

“Ngoan, ngủ ngon.”

Hàm Hi Họa gật đầu, cô ôm lấy eo anh nhắm nghiền mắt.

Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh ThànhTác giả: Thanh Y DaoTruyện Ngôn TìnhChương 1 Rõ ràng anh không yêu cô, vậy tại sao lại bất chấp trả thù cho cái chết của cô. Không phải cô chết đi rồi, anh sẽ càng vui sao. Hình ảnh anh lặng im ngồi trong căn phòng cô từng ngủ, anh ngồi trên chiếc giường còn lưu lại chút mùi hương của cô, từng ly rượu mạnh trôi chảy vào trong bụng anh, một tay anh đang kẹp điếu thuốc thứ bao nhiêu cũng không rõ. Hàm Hi Họa ngồi bên cạnh, hai mắt cô đỏ âu nhìn chằm chằm người đàn ông vô cùng tiều tụy trên giường. Người đã từng là chồng của cô, nhưng sau đó cô đã ngu muội mà ép anh phải ly hôn với mình. Cô biết rời xa anh rồi cô sẽ chẳng là gì cả nhưng cô không muốn cam chịu làm một người vợ hờ, hằng ngày đều bị đám tình nhân bên ngoài của anh chọc tức. Nếu đã vậy thì hà cớ gì phải kéo dài cuộc hôn nhân không có kết cục tốt đẹp này. Một câu của cô bật ra khỏi miệng đã hoàn toàn đặt dấu chấm cho cuộc hôn nhân của cả hai. “Tôi ghê tởm mỗi khi gần anh. Từng mùi nước hoa, mùi của những ả đàn bà bên ngoài của anh khiến tôi buồn nôn. Anh đã vậy… Chương 205Hàn Dĩ Ngôn đi cùng Hứa Ngạn Thâm, còn có Đường Tuyết và một người phụ nữ đang khoác tay Hứa Ngạn Thâm. Hai người đàn ông khác nữa mà cô chưa từng gặp bao giờ, chắc là bạn bè của anh.Bọn họ gật đầu coi như chào hỏi sau đó không để tâm tới đối phương nữa.“Không phải anh biết Nam Lãnh với Hàm Hi Họa tới đây trước hả?” Hứa Ngạn Thâm cười thâm sâu, anh ta vỗ vào vai Hàn Dĩ Ngôn nói nhỏ.Hàn Dĩ Ngôn nhàn nhạt thu hồi tầm mắt trên người Hàm Hi Họa, anh dùng ánh mắt khinh khỉnh liếc Hứa Ngạn Thâm một cái rồi lạnh nhạt đáp. “Nhàm chán.” Anh nói thật, anh đúng là không rõ Nam Lãnh với cô cũng tới đây. Nghĩ lại đang có lễ hội bọn cô đến đây chơi cũng không phải chuyện gì kỳ lạ. Gần đây vì chuyện của Hạ Nghi Lạp nên anh tạm thời gạt chuyện của Nam Lãnh qua một bên, lại thêm anh đang gặp chút chuyện không tốt bên tổ chức. Nếu không chuyện lần này bọn họ đến Island anh đã nắm được.Hứa Ngạn Thâm nhìn vẻ mặt của Hàn Dĩ Ngôn cũng rõ anh không nói dối. Đúng là trùng hợp thật.Cô nàng bên cạnh nũng nịu dán sát vào người anh ta, b* ng*c tròn trịa cạ vào cánh tay cứng rắn, giọng nói ngọt ngào hỏi han. “Kia là Nam tổng lừng danh ạ?”Hứa Ngạn Thâm không ngần ngại bóp ngực cô ta hai cái, anh cười cười đáp đúng vậy. “Sao? Thấy hắn ta là quên tôi đây à?”Nụ cười của cô ta khựng lại, vội lắc lắc đầu. “Không mà, em yêu anh thế nào anh còn không hiểu sao.” Cô ta lại ôm chặt eo Hứa Ngạn Thâm, hận không thể ngay tại đây cùng anh ta làm chuyện người lớn.Hứa Ngạn Thâm rời tay khỏi ngực cô ta, anh cười lạnh một tiếng tiếp tục cùng Hàn Dĩ Ngôn đến bàn ăn trưa. Ánh mắt thỉnh thoảng không nhịn được mà hướng đến nơi cô gái nào đó.“Bọn họ….” Hàm Hi Họa sau khi kinh ngạc một phen thì trở về trạng thái bình thường, cô ghé lại gần Nam Lãnh thì thầm.Không biết đây là trùng hợp hay có ý đồ, Nam Lãnh suy tư một chút rồi nghiêng đầu nhìn vợ, anh lắc đầu trấn an. “Không cần lo lắng, gần đây Hàn Dĩ Ngôn không có động tĩnh gì cả. Đây hẳn là trùng hợp.” Anh là người có không ít kẻ thù, trước khi đi đâu đều phải sắp xếp người bảo vệ trong bóng tối mà lần này cũng không ngoại lệ. Mục đích rất đơn giản chỉ đi chơi một chuyến nhưng thân phận của anh không cho phép anh buông lơi, lơ là sự an toàn của mình và Họa Họa.Thấy Thẩm Thiếu Hàng ở đối diện dùng ánh mắt lo lắng nhìn mình, anh lắc đầu ra hiệu không có gì. Thẩm Thiếu Hàng cũng biết chuyện của anh và Hàn Dĩ Ngôn đương nhiên bí mật về thân phận của Hàn Dĩ Ngôn thì anh không tiết lộ, anh nghĩ chuyện này không nên nói ra thì tốt hơn dù cho Thẩm Thiếu Hàng là người anh tin tưởng.Hoàng Mỹ Nhân bỗng lên tiếng. “Ăn cơm xong chúng ta về phòng nghỉ ngơi sau đó đến trường đua ngựa nhé? Cũng khá lâu rồi tôi không đi.” Khi nói lời này trông cô ta vô cùng tự tin với tài đua ngựa của mình, xem ra cô ta rất quen thuộc với trò này, ánh mắt vô tình như cố ý mà lướt qua Hàm Hi Họa hai giây. Rõ ràng là khiêu khích.Hàm Hi Họa hừ hừ ở trong lòng, có điều cô đúng là không biết cưỡi ngựa nhưng cũng chẳng sao, chồng cô biết là được rồi.Cuối cùng không ai phản đối thậm chí những người khác còn vô cùng hào hứng.Về lại khách sạn đã mười hai giờ trưa Hàm Hi Họa có hơi buồn ngủ. Cô cởi áo lông vũ bên ngoài ra rồi leo lên giường. “Ngủ với em.” Phủ chăn lên người cô chớp mắt nhìn người đàn ông đang lôi laptop từ trong túi ra, cô bĩu môi lên tiếng.Nam Lãnh cười cười, anh mang theo laptop leo lên giường nằm cạnh cô. “Anh xử lý chút chuyện, em ngủ đi.” Anh đặt máy tính qua một bên, khom người hôn lên trán cô. Thấy cô nhóc không có ý định nhắm mắt, anh lại di chuyển làn môi xuống cánh mũi cao cao. Cô gái cong môi lên với anh.Nam Lãnh khẽ cười sau đó nhắm thẳng vào bờ môi căng mọng cắn một cái.Anh hôn cô hồi lâu đến khi cảm thấy cơ thể không ổn mới dừng lại.“Ngoan, ngủ ngon.”Hàm Hi Họa gật đầu, cô ôm lấy eo anh nhắm nghiền mắt.

Chương 205