Chương 1 Rõ ràng anh không yêu cô, vậy tại sao lại bất chấp trả thù cho cái chết của cô. Không phải cô chết đi rồi, anh sẽ càng vui sao. Hình ảnh anh lặng im ngồi trong căn phòng cô từng ngủ, anh ngồi trên chiếc giường còn lưu lại chút mùi hương của cô, từng ly rượu mạnh trôi chảy vào trong bụng anh, một tay anh đang kẹp điếu thuốc thứ bao nhiêu cũng không rõ. Hàm Hi Họa ngồi bên cạnh, hai mắt cô đỏ âu nhìn chằm chằm người đàn ông vô cùng tiều tụy trên giường. Người đã từng là chồng của cô, nhưng sau đó cô đã ngu muội mà ép anh phải ly hôn với mình. Cô biết rời xa anh rồi cô sẽ chẳng là gì cả nhưng cô không muốn cam chịu làm một người vợ hờ, hằng ngày đều bị đám tình nhân bên ngoài của anh chọc tức. Nếu đã vậy thì hà cớ gì phải kéo dài cuộc hôn nhân không có kết cục tốt đẹp này. Một câu của cô bật ra khỏi miệng đã hoàn toàn đặt dấu chấm cho cuộc hôn nhân của cả hai. “Tôi ghê tởm mỗi khi gần anh. Từng mùi nước hoa, mùi của những ả đàn bà bên ngoài của anh khiến tôi buồn nôn. Anh đã vậy…
Chương 207
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh ThànhTác giả: Thanh Y DaoTruyện Ngôn TìnhChương 1 Rõ ràng anh không yêu cô, vậy tại sao lại bất chấp trả thù cho cái chết của cô. Không phải cô chết đi rồi, anh sẽ càng vui sao. Hình ảnh anh lặng im ngồi trong căn phòng cô từng ngủ, anh ngồi trên chiếc giường còn lưu lại chút mùi hương của cô, từng ly rượu mạnh trôi chảy vào trong bụng anh, một tay anh đang kẹp điếu thuốc thứ bao nhiêu cũng không rõ. Hàm Hi Họa ngồi bên cạnh, hai mắt cô đỏ âu nhìn chằm chằm người đàn ông vô cùng tiều tụy trên giường. Người đã từng là chồng của cô, nhưng sau đó cô đã ngu muội mà ép anh phải ly hôn với mình. Cô biết rời xa anh rồi cô sẽ chẳng là gì cả nhưng cô không muốn cam chịu làm một người vợ hờ, hằng ngày đều bị đám tình nhân bên ngoài của anh chọc tức. Nếu đã vậy thì hà cớ gì phải kéo dài cuộc hôn nhân không có kết cục tốt đẹp này. Một câu của cô bật ra khỏi miệng đã hoàn toàn đặt dấu chấm cho cuộc hôn nhân của cả hai. “Tôi ghê tởm mỗi khi gần anh. Từng mùi nước hoa, mùi của những ả đàn bà bên ngoài của anh khiến tôi buồn nôn. Anh đã vậy… Chương 207Anh vuốt mặt Hàm Hi Họa một cái dặn dò. “Em ngồi chờ anh nhé.”Hàm Hi Họa mỉm cười gật đầu. Nhìn anh rời đi rồi, cô di chuyển đến ghế ngồi.“Mỹ Nhân của chúng ta đúng là vẫn luôn xuất sắc như vậy.” Thẩm Thiếu Hàng vừa quan sát trường đua vừa cảm thán. Sau đó mỗi người một câu không ngừng tán thưởng cô ta.“Năm xưa người xứng với anh Lãnh chỉ có cậu ấy, còn không xuất sắc.” Lời nói như tự nhiên thốt ra nhưng Hàm Hi Họa nghe ra được ý khiêu khích trong đó, cô vô ý mà liếc sang và chạm phải ánh mắt dương dương tự đắc của Ngô Thiến . Hàm Hi Họa cười nhạt tiếp tục hướng ánh mắt đến trường đua đương nhiên cô chỉ tập trung vào chồng mình.Ai cũng nhìn ra Nam Lãnh cố ý nhường cô ta mà Hoàng Mỹ Nhân lại không hề bất mãn thậm chí như đây là chuyện rất đỗi thường tình, khi cả hai ngang bằng nhau, là cô ta cố tình đợi anh.“Chúng ta cưỡi sang con đường kia nhé!” Cô ta cười nói.Nam Lãnh không từ chối, sau đó cả hai rời khỏi tầm mắt của mọi người, chỉ có thể nhìn màn hình lớn theo dõi.Hàm Hi Họa cũng không khó chịu, tình yêu và niềm tin giữa cô và Nam Lãnh là tuyệt đối, không ai có thể xen vào trừ khi là do một trong hai lùi bước tất nhiên nguyên nhân này chắc chắn không thể xảy ra.Cô không quá chú tâm vào màn hình chiếu lớn, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Hoàng Mỹ Nhân không khống chế được ngựa của mình, trái tim cô giật thót.Sức lực của con gái khó mà ghì dây cương được lâu, ai cũng hốt hoảng, khi tưởng chừng cô ta sẽ bị ngựa hất lăn xuống đất thì một thân người đàn ông từ con ngựa phía sau cưỡi bằng tốc độ kinh hồn đến ngang bằng con ngựa đang phát điên kia rồi sau đó ai cũng hét lên thành tiếng chứng kiến cảnh anh phóng từ ngựa mình đang cưỡi sang con người của Hoàng Mỹ Nhân.Anh ngồi phía sau cô ta hai bàn tay bao bọc lấy đôi tay đang run rẩy ghì chặt dây cương sau đó mất khoảng hai chục giây anh cũng hạ gục được con ngựa đang không ngừng giãy giụa.Tiếng thở phào nhẹ nhõm của mọi người ở sảnh chờ cũng đánh tỉnh Hàm Hi Họa đang thần hồn nát thần tính trở về. Cô mím môi, sắc mặt tái nhợt nhìn Nam Lãnh đỡ Hoàng Mỹ Nhân xuống khỏi ngựa, có điều dường như cô ta bị dọa sợ hoặc là…Cô ta không bước đi nổi, thông qua màn hình có thể thấy chân cô ta run rẩy, Nam Lãnh không còn cách nào phải bế bổng cô ta rời khỏi trường đua. Sắc mặt của anh âm trầm, lạnh nhạt, mày anh nhíu chặt không rõ là vì nguyên nhân gì.Nam Lãnh đi lướt qua nhân viên ở trường đua, giọng anh lạnh tanh. “Kiểm tra lại ngựa đi.”“Cảm ơn anh.” Hoàng Mỹ Nhân hai tay ôm lấy cổ người đàn ông, cô ta ngoài mặt diễn vẻ đau đớn, sợ hãi nhưng bên trong đang vui đến nở hoa rồi. Mùi hương trên người đàn ông, thân thể cứng rắn đầy nam tính khiến cô ta luyến lưu, say mê không muốn tách rời, cô ta mong ước rằng giờ phút này mãi mãi dừng lại.Chưa bao giờ cô ta nhận thức được rõ rằng mình muốn người đàn ông hoàn mỹ này đến vậy. Muốn đến phát điên, muốn đến mức ngay lập tức có thể được ngủ cùng anh. Ý nghĩ này chưa bao giờ dập tắc trong đầu cô ta kể từ lần đầu gặp anh từ nhiều năm trước. Cô ta muốn trở thành người phụ nữ của anh, cùng anh sánh bước trên thương trường mà không phải là người phụ nữ như bình hoa kia. Cô (Hàm Hi Họa) không xứng có được anh.Đến khi Nam Lãnh đặt cô ta xuống ghế mới kéo những suy nghĩ mông lung của cô ta về.Mặc dù rất muốn được anh cứ ôm ấp mình như vậy nhưng ở đây quá nhiều người cô ta không thể làm gì khác hơn là âu sầu nhìn theo bóng lưng người đàn ông rời đi.Hàm Hi Họa không tụ tập theo mọi người lại chỗ Hoàng Mỹ Nhân, cô vẫn đứng đó đợi Nam Lãnh. Cô nghĩ sau tai nạn vừa rồi cũng chẳng còn ai có hứng thú cưỡi ngựa nữa, chính cô cũng vậy.Nam Lãnh không nhìn bất cứ thứ gì, ánh mắt chỉ một mực chăm chú vào cô nhóc đáng đứng cách mình không xa.
Chương 207
Anh vuốt mặt Hàm Hi Họa một cái dặn dò. “Em ngồi chờ anh nhé.”
Hàm Hi Họa mỉm cười gật đầu. Nhìn anh rời đi rồi, cô di chuyển đến ghế ngồi.
“Mỹ Nhân của chúng ta đúng là vẫn luôn xuất sắc như vậy.” Thẩm Thiếu Hàng vừa quan sát trường đua vừa cảm thán. Sau đó mỗi người một câu không ngừng tán thưởng cô ta.
“Năm xưa người xứng với anh Lãnh chỉ có cậu ấy, còn không xuất sắc.” Lời nói như tự nhiên thốt ra nhưng Hàm Hi Họa nghe ra được ý khiêu khích trong đó, cô vô ý mà liếc sang và chạm phải ánh mắt dương dương tự đắc của Ngô Thiến . Hàm Hi Họa cười nhạt tiếp tục hướng ánh mắt đến trường đua đương nhiên cô chỉ tập trung vào chồng mình.
Ai cũng nhìn ra Nam Lãnh cố ý nhường cô ta mà Hoàng Mỹ Nhân lại không hề bất mãn thậm chí như đây là chuyện rất đỗi thường tình, khi cả hai ngang bằng nhau, là cô ta cố tình đợi anh.
“Chúng ta cưỡi sang con đường kia nhé!” Cô ta cười nói.
Nam Lãnh không từ chối, sau đó cả hai rời khỏi tầm mắt của mọi người, chỉ có thể nhìn màn hình lớn theo dõi.
Hàm Hi Họa cũng không khó chịu, tình yêu và niềm tin giữa cô và Nam Lãnh là tuyệt đối, không ai có thể xen vào trừ khi là do một trong hai lùi bước tất nhiên nguyên nhân này chắc chắn không thể xảy ra.
Cô không quá chú tâm vào màn hình chiếu lớn, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Hoàng Mỹ Nhân không khống chế được ngựa của mình, trái tim cô giật thót.
Sức lực của con gái khó mà ghì dây cương được lâu, ai cũng hốt hoảng, khi tưởng chừng cô ta sẽ bị ngựa hất lăn xuống đất thì một thân người đàn ông từ con ngựa phía sau cưỡi bằng tốc độ kinh hồn đến ngang bằng con ngựa đang phát điên kia rồi sau đó ai cũng hét lên thành tiếng chứng kiến cảnh anh phóng từ ngựa mình đang cưỡi sang con người của Hoàng Mỹ Nhân.
Anh ngồi phía sau cô ta hai bàn tay bao bọc lấy đôi tay đang run rẩy ghì chặt dây cương sau đó mất khoảng hai chục giây anh cũng hạ gục được con ngựa đang không ngừng giãy giụa.
Tiếng thở phào nhẹ nhõm của mọi người ở sảnh chờ cũng đánh tỉnh Hàm Hi Họa đang thần hồn nát thần tính trở về. Cô mím môi, sắc mặt tái nhợt nhìn Nam Lãnh đỡ Hoàng Mỹ Nhân xuống khỏi ngựa, có điều dường như cô ta bị dọa sợ hoặc là…
Cô ta không bước đi nổi, thông qua màn hình có thể thấy chân cô ta run rẩy, Nam Lãnh không còn cách nào phải bế bổng cô ta rời khỏi trường đua. Sắc mặt của anh âm trầm, lạnh nhạt, mày anh nhíu chặt không rõ là vì nguyên nhân gì.
Nam Lãnh đi lướt qua nhân viên ở trường đua, giọng anh lạnh tanh. “Kiểm tra lại ngựa đi.”
“Cảm ơn anh.” Hoàng Mỹ Nhân hai tay ôm lấy cổ người đàn ông, cô ta ngoài mặt diễn vẻ đau đớn, sợ hãi nhưng bên trong đang vui đến nở hoa rồi. Mùi hương trên người đàn ông, thân thể cứng rắn đầy nam tính khiến cô ta luyến lưu, say mê không muốn tách rời, cô ta mong ước rằng giờ phút này mãi mãi dừng lại.
Chưa bao giờ cô ta nhận thức được rõ rằng mình muốn người đàn ông hoàn mỹ này đến vậy. Muốn đến phát điên, muốn đến mức ngay lập tức có thể được ngủ cùng anh. Ý nghĩ này chưa bao giờ dập tắc trong đầu cô ta kể từ lần đầu gặp anh từ nhiều năm trước. Cô ta muốn trở thành người phụ nữ của anh, cùng anh sánh bước trên thương trường mà không phải là người phụ nữ như bình hoa kia. Cô (Hàm Hi Họa) không xứng có được anh.
Đến khi Nam Lãnh đặt cô ta xuống ghế mới kéo những suy nghĩ mông lung của cô ta về.
Mặc dù rất muốn được anh cứ ôm ấp mình như vậy nhưng ở đây quá nhiều người cô ta không thể làm gì khác hơn là âu sầu nhìn theo bóng lưng người đàn ông rời đi.
Hàm Hi Họa không tụ tập theo mọi người lại chỗ Hoàng Mỹ Nhân, cô vẫn đứng đó đợi Nam Lãnh. Cô nghĩ sau tai nạn vừa rồi cũng chẳng còn ai có hứng thú cưỡi ngựa nữa, chính cô cũng vậy.
Nam Lãnh không nhìn bất cứ thứ gì, ánh mắt chỉ một mực chăm chú vào cô nhóc đáng đứng cách mình không xa.
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh ThànhTác giả: Thanh Y DaoTruyện Ngôn TìnhChương 1 Rõ ràng anh không yêu cô, vậy tại sao lại bất chấp trả thù cho cái chết của cô. Không phải cô chết đi rồi, anh sẽ càng vui sao. Hình ảnh anh lặng im ngồi trong căn phòng cô từng ngủ, anh ngồi trên chiếc giường còn lưu lại chút mùi hương của cô, từng ly rượu mạnh trôi chảy vào trong bụng anh, một tay anh đang kẹp điếu thuốc thứ bao nhiêu cũng không rõ. Hàm Hi Họa ngồi bên cạnh, hai mắt cô đỏ âu nhìn chằm chằm người đàn ông vô cùng tiều tụy trên giường. Người đã từng là chồng của cô, nhưng sau đó cô đã ngu muội mà ép anh phải ly hôn với mình. Cô biết rời xa anh rồi cô sẽ chẳng là gì cả nhưng cô không muốn cam chịu làm một người vợ hờ, hằng ngày đều bị đám tình nhân bên ngoài của anh chọc tức. Nếu đã vậy thì hà cớ gì phải kéo dài cuộc hôn nhân không có kết cục tốt đẹp này. Một câu của cô bật ra khỏi miệng đã hoàn toàn đặt dấu chấm cho cuộc hôn nhân của cả hai. “Tôi ghê tởm mỗi khi gần anh. Từng mùi nước hoa, mùi của những ả đàn bà bên ngoài của anh khiến tôi buồn nôn. Anh đã vậy… Chương 207Anh vuốt mặt Hàm Hi Họa một cái dặn dò. “Em ngồi chờ anh nhé.”Hàm Hi Họa mỉm cười gật đầu. Nhìn anh rời đi rồi, cô di chuyển đến ghế ngồi.“Mỹ Nhân của chúng ta đúng là vẫn luôn xuất sắc như vậy.” Thẩm Thiếu Hàng vừa quan sát trường đua vừa cảm thán. Sau đó mỗi người một câu không ngừng tán thưởng cô ta.“Năm xưa người xứng với anh Lãnh chỉ có cậu ấy, còn không xuất sắc.” Lời nói như tự nhiên thốt ra nhưng Hàm Hi Họa nghe ra được ý khiêu khích trong đó, cô vô ý mà liếc sang và chạm phải ánh mắt dương dương tự đắc của Ngô Thiến . Hàm Hi Họa cười nhạt tiếp tục hướng ánh mắt đến trường đua đương nhiên cô chỉ tập trung vào chồng mình.Ai cũng nhìn ra Nam Lãnh cố ý nhường cô ta mà Hoàng Mỹ Nhân lại không hề bất mãn thậm chí như đây là chuyện rất đỗi thường tình, khi cả hai ngang bằng nhau, là cô ta cố tình đợi anh.“Chúng ta cưỡi sang con đường kia nhé!” Cô ta cười nói.Nam Lãnh không từ chối, sau đó cả hai rời khỏi tầm mắt của mọi người, chỉ có thể nhìn màn hình lớn theo dõi.Hàm Hi Họa cũng không khó chịu, tình yêu và niềm tin giữa cô và Nam Lãnh là tuyệt đối, không ai có thể xen vào trừ khi là do một trong hai lùi bước tất nhiên nguyên nhân này chắc chắn không thể xảy ra.Cô không quá chú tâm vào màn hình chiếu lớn, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Hoàng Mỹ Nhân không khống chế được ngựa của mình, trái tim cô giật thót.Sức lực của con gái khó mà ghì dây cương được lâu, ai cũng hốt hoảng, khi tưởng chừng cô ta sẽ bị ngựa hất lăn xuống đất thì một thân người đàn ông từ con ngựa phía sau cưỡi bằng tốc độ kinh hồn đến ngang bằng con ngựa đang phát điên kia rồi sau đó ai cũng hét lên thành tiếng chứng kiến cảnh anh phóng từ ngựa mình đang cưỡi sang con người của Hoàng Mỹ Nhân.Anh ngồi phía sau cô ta hai bàn tay bao bọc lấy đôi tay đang run rẩy ghì chặt dây cương sau đó mất khoảng hai chục giây anh cũng hạ gục được con ngựa đang không ngừng giãy giụa.Tiếng thở phào nhẹ nhõm của mọi người ở sảnh chờ cũng đánh tỉnh Hàm Hi Họa đang thần hồn nát thần tính trở về. Cô mím môi, sắc mặt tái nhợt nhìn Nam Lãnh đỡ Hoàng Mỹ Nhân xuống khỏi ngựa, có điều dường như cô ta bị dọa sợ hoặc là…Cô ta không bước đi nổi, thông qua màn hình có thể thấy chân cô ta run rẩy, Nam Lãnh không còn cách nào phải bế bổng cô ta rời khỏi trường đua. Sắc mặt của anh âm trầm, lạnh nhạt, mày anh nhíu chặt không rõ là vì nguyên nhân gì.Nam Lãnh đi lướt qua nhân viên ở trường đua, giọng anh lạnh tanh. “Kiểm tra lại ngựa đi.”“Cảm ơn anh.” Hoàng Mỹ Nhân hai tay ôm lấy cổ người đàn ông, cô ta ngoài mặt diễn vẻ đau đớn, sợ hãi nhưng bên trong đang vui đến nở hoa rồi. Mùi hương trên người đàn ông, thân thể cứng rắn đầy nam tính khiến cô ta luyến lưu, say mê không muốn tách rời, cô ta mong ước rằng giờ phút này mãi mãi dừng lại.Chưa bao giờ cô ta nhận thức được rõ rằng mình muốn người đàn ông hoàn mỹ này đến vậy. Muốn đến phát điên, muốn đến mức ngay lập tức có thể được ngủ cùng anh. Ý nghĩ này chưa bao giờ dập tắc trong đầu cô ta kể từ lần đầu gặp anh từ nhiều năm trước. Cô ta muốn trở thành người phụ nữ của anh, cùng anh sánh bước trên thương trường mà không phải là người phụ nữ như bình hoa kia. Cô (Hàm Hi Họa) không xứng có được anh.Đến khi Nam Lãnh đặt cô ta xuống ghế mới kéo những suy nghĩ mông lung của cô ta về.Mặc dù rất muốn được anh cứ ôm ấp mình như vậy nhưng ở đây quá nhiều người cô ta không thể làm gì khác hơn là âu sầu nhìn theo bóng lưng người đàn ông rời đi.Hàm Hi Họa không tụ tập theo mọi người lại chỗ Hoàng Mỹ Nhân, cô vẫn đứng đó đợi Nam Lãnh. Cô nghĩ sau tai nạn vừa rồi cũng chẳng còn ai có hứng thú cưỡi ngựa nữa, chính cô cũng vậy.Nam Lãnh không nhìn bất cứ thứ gì, ánh mắt chỉ một mực chăm chú vào cô nhóc đáng đứng cách mình không xa.