Chương 1 Rõ ràng anh không yêu cô, vậy tại sao lại bất chấp trả thù cho cái chết của cô. Không phải cô chết đi rồi, anh sẽ càng vui sao. Hình ảnh anh lặng im ngồi trong căn phòng cô từng ngủ, anh ngồi trên chiếc giường còn lưu lại chút mùi hương của cô, từng ly rượu mạnh trôi chảy vào trong bụng anh, một tay anh đang kẹp điếu thuốc thứ bao nhiêu cũng không rõ. Hàm Hi Họa ngồi bên cạnh, hai mắt cô đỏ âu nhìn chằm chằm người đàn ông vô cùng tiều tụy trên giường. Người đã từng là chồng của cô, nhưng sau đó cô đã ngu muội mà ép anh phải ly hôn với mình. Cô biết rời xa anh rồi cô sẽ chẳng là gì cả nhưng cô không muốn cam chịu làm một người vợ hờ, hằng ngày đều bị đám tình nhân bên ngoài của anh chọc tức. Nếu đã vậy thì hà cớ gì phải kéo dài cuộc hôn nhân không có kết cục tốt đẹp này. Một câu của cô bật ra khỏi miệng đã hoàn toàn đặt dấu chấm cho cuộc hôn nhân của cả hai. “Tôi ghê tởm mỗi khi gần anh. Từng mùi nước hoa, mùi của những ả đàn bà bên ngoài của anh khiến tôi buồn nôn. Anh đã vậy…
Chương 212
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh ThànhTác giả: Thanh Y DaoTruyện Ngôn TìnhChương 1 Rõ ràng anh không yêu cô, vậy tại sao lại bất chấp trả thù cho cái chết của cô. Không phải cô chết đi rồi, anh sẽ càng vui sao. Hình ảnh anh lặng im ngồi trong căn phòng cô từng ngủ, anh ngồi trên chiếc giường còn lưu lại chút mùi hương của cô, từng ly rượu mạnh trôi chảy vào trong bụng anh, một tay anh đang kẹp điếu thuốc thứ bao nhiêu cũng không rõ. Hàm Hi Họa ngồi bên cạnh, hai mắt cô đỏ âu nhìn chằm chằm người đàn ông vô cùng tiều tụy trên giường. Người đã từng là chồng của cô, nhưng sau đó cô đã ngu muội mà ép anh phải ly hôn với mình. Cô biết rời xa anh rồi cô sẽ chẳng là gì cả nhưng cô không muốn cam chịu làm một người vợ hờ, hằng ngày đều bị đám tình nhân bên ngoài của anh chọc tức. Nếu đã vậy thì hà cớ gì phải kéo dài cuộc hôn nhân không có kết cục tốt đẹp này. Một câu của cô bật ra khỏi miệng đã hoàn toàn đặt dấu chấm cho cuộc hôn nhân của cả hai. “Tôi ghê tởm mỗi khi gần anh. Từng mùi nước hoa, mùi của những ả đàn bà bên ngoài của anh khiến tôi buồn nôn. Anh đã vậy… Chương 212Cái này đúng là thiếu thật nha. Cô xấu xa gật đầu, còn giơ tay nhéo mặt anh. “Em muốn kim cương thật to.”Nam Lãnh cười gật đầu, nụ cười lúc này của anh hết sức vô hại, nó khiến Hàm Hi Họa sững sờ vài giây, cô chôn mặt bên cổ của anh, hít mùi hương thuộc về anh cùng với mùi rượu cay nồng nhưng không khiến cô khó chịu.“Lãnh, em yêu anh.” Yêu anh quá đi mất.Người đàn ông ôm cô một lúc, sau đó bên tai truyền đến tiếng hít thở đều đều. Anh đã ngủ rồi.Say cũng rất đáng yêu đấy. Hàm Hi Họa buồn cười.Lau người cho anh xong mới tự mình đi tắm rửa lại lần nữa.Hiện tại mới chín giờ, còn quá sớm để đi ngủ, cô đắp chăn kín cho Nam Lãnh rồi nhẹ nhàng mặc áo khoác len dài, cầm theo điện thoại với ví tiền rời khỏi phòng khách sạn.Cô muốn đi dạo một lúc, dù sao cũng chưa ngủ được.Thời tiết vào đông khá lạnh, lại thêm ở biển dù gió không mạnh cũng mang luồng khí lạnh buốt da nhưng không thể không thừa nhận rất trong lành và thoải mái.Ở xa xa đang có hoạt động lửa trại, Hàm Hi Họa kéo vạt áo len dợm bước đến đó.Rất đông người hưởng ứng, bọn họ bao quanh một đống lửa lớn đang không ngừng tỏa ra nguồn nhiệt bừng bừng.Càng bước lại gần Hàm Hi Họa nghe rõ được tiếng đàn ghita phát ra từ đám đông, tiếng đàn ấy du dương như thông qua ngọn lửa rực cháy kia truyền đến tai cô.Cho đến khi nhìn thấy rõ người đàn ông đang ngồi trên một ghế gỗ nhỏ, những ngón tay có lực gãy trên dây đàn, chúng như những bước chân đang nhảy điệu múa sạp của người dân tộc thiểu số mà cô từng có dịp chiêm ngưỡng trước đây.Không ngờ Hàn Dĩ Ngôn sẽ biết sử dụng loại nhạc cụ dân dã này cũng không nghĩ anh sẽ rũ bỏ thân phận cao quý mà quay quần cùng mọi người chơi lửa trại.Hàm Hi Họa đảo mắt một lượt phát hiện Hứa Ngạn Thâm cùng với Đường Tuyết cũng có mặt ở đây, bọn họ dường như chưa phát hiện ra cô dù cô rất nổi bật có lẽ đã bị tiếng đàn của Hàn Dĩ Ngôn hút hồn.Cảm thấy hoạt động rất thú vị cô không đi vội mà ngồi xếp bằng trên cát trắng nhập hội cùng bọn họ.Cô gái bên cạnh bỗng đưa cho cô một cây pháo bông cầm tay. Hàm Hi Họa nhận lấy cũng không quên cảm ơn.“Đi một mình thôi sao?” Cô gái chớp mắt hỏi.Hàm Hi Họa nhìn cô ấy, cảm thấy rất quen mắt cho đến khi bị màu mắt màu xanh lam ấy thu hút mới nhớ ra. Là cô gái người ngoại quốc bị ngã ngựa.Nhưng hẳn là cô ấy không biết mình, Hàm Hi Họa gật đầu thôi nhìn cô ấy.“Người đàn ông đó đẹp trai quá.” Cô gái cong cong khóe miệng cảm thán, đôi mắt xanh lam không che giấu được tâm tư thiếu nữ.Người đàn ông đó đương nhiên là chỉ Hàn Dĩ Ngôn. Hàm Hi Họa theo lời của cô ấy mà liếc qua anh vài giây, không nghĩ tới anh cũng đang nhìn mình.Cô giật mình một chút nhưng đã vội trở lại bình thường, khẽ gật đầu với anh lại dời tầm mắt đến đống lửa đang cháy phừng phực.“Có điều anh ấy có bạn gái mất rồi.” Cô gái lại lên tiếng, sợ cô không nghe rõ nên mông dịch gần một chút.
Chương 212
Cái này đúng là thiếu thật nha. Cô xấu xa gật đầu, còn giơ tay nhéo mặt anh. “Em muốn kim cương thật to.”
Nam Lãnh cười gật đầu, nụ cười lúc này của anh hết sức vô hại, nó khiến Hàm Hi Họa sững sờ vài giây, cô chôn mặt bên cổ của anh, hít mùi hương thuộc về anh cùng với mùi rượu cay nồng nhưng không khiến cô khó chịu.
“Lãnh, em yêu anh.” Yêu anh quá đi mất.
Người đàn ông ôm cô một lúc, sau đó bên tai truyền đến tiếng hít thở đều đều. Anh đã ngủ rồi.
Say cũng rất đáng yêu đấy. Hàm Hi Họa buồn cười.
Lau người cho anh xong mới tự mình đi tắm rửa lại lần nữa.
Hiện tại mới chín giờ, còn quá sớm để đi ngủ, cô đắp chăn kín cho Nam Lãnh rồi nhẹ nhàng mặc áo khoác len dài, cầm theo điện thoại với ví tiền rời khỏi phòng khách sạn.
Cô muốn đi dạo một lúc, dù sao cũng chưa ngủ được.
Thời tiết vào đông khá lạnh, lại thêm ở biển dù gió không mạnh cũng mang luồng khí lạnh buốt da nhưng không thể không thừa nhận rất trong lành và thoải mái.
Ở xa xa đang có hoạt động lửa trại, Hàm Hi Họa kéo vạt áo len dợm bước đến đó.
Rất đông người hưởng ứng, bọn họ bao quanh một đống lửa lớn đang không ngừng tỏa ra nguồn nhiệt bừng bừng.
Càng bước lại gần Hàm Hi Họa nghe rõ được tiếng đàn ghita phát ra từ đám đông, tiếng đàn ấy du dương như thông qua ngọn lửa rực cháy kia truyền đến tai cô.
Cho đến khi nhìn thấy rõ người đàn ông đang ngồi trên một ghế gỗ nhỏ, những ngón tay có lực gãy trên dây đàn, chúng như những bước chân đang nhảy điệu múa sạp của người dân tộc thiểu số mà cô từng có dịp chiêm ngưỡng trước đây.
Không ngờ Hàn Dĩ Ngôn sẽ biết sử dụng loại nhạc cụ dân dã này cũng không nghĩ anh sẽ rũ bỏ thân phận cao quý mà quay quần cùng mọi người chơi lửa trại.
Hàm Hi Họa đảo mắt một lượt phát hiện Hứa Ngạn Thâm cùng với Đường Tuyết cũng có mặt ở đây, bọn họ dường như chưa phát hiện ra cô dù cô rất nổi bật có lẽ đã bị tiếng đàn của Hàn Dĩ Ngôn hút hồn.
Cảm thấy hoạt động rất thú vị cô không đi vội mà ngồi xếp bằng trên cát trắng nhập hội cùng bọn họ.
Cô gái bên cạnh bỗng đưa cho cô một cây pháo bông cầm tay. Hàm Hi Họa nhận lấy cũng không quên cảm ơn.
“Đi một mình thôi sao?” Cô gái chớp mắt hỏi.
Hàm Hi Họa nhìn cô ấy, cảm thấy rất quen mắt cho đến khi bị màu mắt màu xanh lam ấy thu hút mới nhớ ra. Là cô gái người ngoại quốc bị ngã ngựa.
Nhưng hẳn là cô ấy không biết mình, Hàm Hi Họa gật đầu thôi nhìn cô ấy.
“Người đàn ông đó đẹp trai quá.” Cô gái cong cong khóe miệng cảm thán, đôi mắt xanh lam không che giấu được tâm tư thiếu nữ.
Người đàn ông đó đương nhiên là chỉ Hàn Dĩ Ngôn. Hàm Hi Họa theo lời của cô ấy mà liếc qua anh vài giây, không nghĩ tới anh cũng đang nhìn mình.
Cô giật mình một chút nhưng đã vội trở lại bình thường, khẽ gật đầu với anh lại dời tầm mắt đến đống lửa đang cháy phừng phực.
“Có điều anh ấy có bạn gái mất rồi.” Cô gái lại lên tiếng, sợ cô không nghe rõ nên mông dịch gần một chút.
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh ThànhTác giả: Thanh Y DaoTruyện Ngôn TìnhChương 1 Rõ ràng anh không yêu cô, vậy tại sao lại bất chấp trả thù cho cái chết của cô. Không phải cô chết đi rồi, anh sẽ càng vui sao. Hình ảnh anh lặng im ngồi trong căn phòng cô từng ngủ, anh ngồi trên chiếc giường còn lưu lại chút mùi hương của cô, từng ly rượu mạnh trôi chảy vào trong bụng anh, một tay anh đang kẹp điếu thuốc thứ bao nhiêu cũng không rõ. Hàm Hi Họa ngồi bên cạnh, hai mắt cô đỏ âu nhìn chằm chằm người đàn ông vô cùng tiều tụy trên giường. Người đã từng là chồng của cô, nhưng sau đó cô đã ngu muội mà ép anh phải ly hôn với mình. Cô biết rời xa anh rồi cô sẽ chẳng là gì cả nhưng cô không muốn cam chịu làm một người vợ hờ, hằng ngày đều bị đám tình nhân bên ngoài của anh chọc tức. Nếu đã vậy thì hà cớ gì phải kéo dài cuộc hôn nhân không có kết cục tốt đẹp này. Một câu của cô bật ra khỏi miệng đã hoàn toàn đặt dấu chấm cho cuộc hôn nhân của cả hai. “Tôi ghê tởm mỗi khi gần anh. Từng mùi nước hoa, mùi của những ả đàn bà bên ngoài của anh khiến tôi buồn nôn. Anh đã vậy… Chương 212Cái này đúng là thiếu thật nha. Cô xấu xa gật đầu, còn giơ tay nhéo mặt anh. “Em muốn kim cương thật to.”Nam Lãnh cười gật đầu, nụ cười lúc này của anh hết sức vô hại, nó khiến Hàm Hi Họa sững sờ vài giây, cô chôn mặt bên cổ của anh, hít mùi hương thuộc về anh cùng với mùi rượu cay nồng nhưng không khiến cô khó chịu.“Lãnh, em yêu anh.” Yêu anh quá đi mất.Người đàn ông ôm cô một lúc, sau đó bên tai truyền đến tiếng hít thở đều đều. Anh đã ngủ rồi.Say cũng rất đáng yêu đấy. Hàm Hi Họa buồn cười.Lau người cho anh xong mới tự mình đi tắm rửa lại lần nữa.Hiện tại mới chín giờ, còn quá sớm để đi ngủ, cô đắp chăn kín cho Nam Lãnh rồi nhẹ nhàng mặc áo khoác len dài, cầm theo điện thoại với ví tiền rời khỏi phòng khách sạn.Cô muốn đi dạo một lúc, dù sao cũng chưa ngủ được.Thời tiết vào đông khá lạnh, lại thêm ở biển dù gió không mạnh cũng mang luồng khí lạnh buốt da nhưng không thể không thừa nhận rất trong lành và thoải mái.Ở xa xa đang có hoạt động lửa trại, Hàm Hi Họa kéo vạt áo len dợm bước đến đó.Rất đông người hưởng ứng, bọn họ bao quanh một đống lửa lớn đang không ngừng tỏa ra nguồn nhiệt bừng bừng.Càng bước lại gần Hàm Hi Họa nghe rõ được tiếng đàn ghita phát ra từ đám đông, tiếng đàn ấy du dương như thông qua ngọn lửa rực cháy kia truyền đến tai cô.Cho đến khi nhìn thấy rõ người đàn ông đang ngồi trên một ghế gỗ nhỏ, những ngón tay có lực gãy trên dây đàn, chúng như những bước chân đang nhảy điệu múa sạp của người dân tộc thiểu số mà cô từng có dịp chiêm ngưỡng trước đây.Không ngờ Hàn Dĩ Ngôn sẽ biết sử dụng loại nhạc cụ dân dã này cũng không nghĩ anh sẽ rũ bỏ thân phận cao quý mà quay quần cùng mọi người chơi lửa trại.Hàm Hi Họa đảo mắt một lượt phát hiện Hứa Ngạn Thâm cùng với Đường Tuyết cũng có mặt ở đây, bọn họ dường như chưa phát hiện ra cô dù cô rất nổi bật có lẽ đã bị tiếng đàn của Hàn Dĩ Ngôn hút hồn.Cảm thấy hoạt động rất thú vị cô không đi vội mà ngồi xếp bằng trên cát trắng nhập hội cùng bọn họ.Cô gái bên cạnh bỗng đưa cho cô một cây pháo bông cầm tay. Hàm Hi Họa nhận lấy cũng không quên cảm ơn.“Đi một mình thôi sao?” Cô gái chớp mắt hỏi.Hàm Hi Họa nhìn cô ấy, cảm thấy rất quen mắt cho đến khi bị màu mắt màu xanh lam ấy thu hút mới nhớ ra. Là cô gái người ngoại quốc bị ngã ngựa.Nhưng hẳn là cô ấy không biết mình, Hàm Hi Họa gật đầu thôi nhìn cô ấy.“Người đàn ông đó đẹp trai quá.” Cô gái cong cong khóe miệng cảm thán, đôi mắt xanh lam không che giấu được tâm tư thiếu nữ.Người đàn ông đó đương nhiên là chỉ Hàn Dĩ Ngôn. Hàm Hi Họa theo lời của cô ấy mà liếc qua anh vài giây, không nghĩ tới anh cũng đang nhìn mình.Cô giật mình một chút nhưng đã vội trở lại bình thường, khẽ gật đầu với anh lại dời tầm mắt đến đống lửa đang cháy phừng phực.“Có điều anh ấy có bạn gái mất rồi.” Cô gái lại lên tiếng, sợ cô không nghe rõ nên mông dịch gần một chút.