“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ…
Chương 648: 648: Chương 685
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Giống như tất cả mọi người đều biết, ung thư là một loại bệnh rất khó chẩn đoán chính xác, thậm chí rất nhiều người mắc ung thư thường xuyên kiểm tra thân thể, dưới sự chẩn đoán của vô số máy móc chữa bệnh tinh vi cũng không phát hiện ra.Mà một khi phát hiện ra thì đã là giai đoạn cuối.Nhưng Lâm Thiệu Huy chỉ cần lướt qua đã ngay lập tức chẩn đoán chính xác đối phương đã ung thư giai đoạn cuối?Chuyện này đúng là nói đùa.Nghe nói là như thế!Người bệnh kia trong nháy mắt tức nổ phổi.Cả người anh ta nhảy dựng từ trên ghế lên, hét vào mặt Lâm Thiệu Huy:“Tên Thiệu Huy này, cậu có ý gì? Sao tôi lại ung thư giai đoạn cuối rồi? Tôi nói cho cậu biết, ông đây trước kia ăn cơm có thể ăn cả một con trâu, sáng sớm chạy bộ có thể chạy hai mươi ki-lô-mét!”“Tôi khỏe mạnh như thế chỉ là dạ dày có chút vấn đề mà thôi! Cậu vậy mà nói tôi ung thư dạ dày giai đoạn cuối!”“Đồ lang băm! Cậu chính là một tên lang băm, tên lừa đảo!”Người bệnh này cực kỳ tức giận, giống như muốn chỉ thẳng mũi Lâm Thiệu Huy mà mắng.Nhưng mà chuyện này vẫn chưa xong..Truyện Teen HaySau khi Diệp Ngôn mặt mũi tràn đầy vẻ mỉa mai nhìn thoáng qua Lâm Thiệu Huy, tiếp tục cười nói:“Mọi người biết tên Thiệu Huy này này còn viết gì không?”“Cậu ta viết người mắc bệnh này có thời gian tử vong nhanh thì một tiếng, chậm thì một ngày! Đơn thuốc… là không cứu!”Oanh!Một câu này của Diệp Ngôn làm cho nơi này hoàn toàn bùng nổ.Hầu như tất cả mọi người không ngờ Lâm Thiệu Huy vậy mà lại dự đoán cả thời gian tử vong của người bệnh thứ mười!Một tiếng?Một ngày?Ánh mắt mỗi người đồng loạt nhìn về người bệnh thứ mười.Nhìn đối phương bộ dạng vẫn tinh thần sáng láng, dán người khôi ngô, cơ thể có lực, gần như tất cả mọi người căn bản đều không tin người đang cường tráng như thế sẽ tử vong… trong hôm nay!Đây đúng là làm trò cười cho thiên hạ.Trong lúc nhất thời, rất nhiều người bệnh và người qua đường xung quanh đều ồn ào.“Trời ạ, có chuyện gì xảy ra với Thần y Lâm vậy? Chín người bệnh trước cậu ta đều nhìn đúng, duy chỉ có ca bệnh cuối này, cũng quá đáng quá đi!”“Đúng vậy, ung thư dạ dày là một trong những bệnh nghiêm trọng, không đi bệnh viện làm kiểm tra chẩn đoán cẩn thận mà cậu ta đã chuẩn đoán, quá qua loa rồi!”“Hừ! Đây quả thực là trù người chết sớm! Người bệnh kia trẻ tuổi cường tráng như thế, làm sao có thể là người sắp chết!”"..."Giây phút này chất vấn với Lâm Thiệu Huy của rất nhiều người đi đường xung quanh và người bệnh một lần nữa bộc phát ra.Dù sao!Người bệnh cuối cùng này Lâm Thiệu Huy chẩn bệnh quá mức rồi.Nhìn mọi người xung quanh ai cũng ồn ào bàn tán.Diệp Ngôn lập tức liền muốn mở miệng mỉa mai Lâm Thiệu Huy.Thế như đúng lúc này!“Diệp Ngôn!!!”Một giọng nói tang thương truyền đến từ trong đám người.Mọi người đúng lúc nhìn thấy một ông già mặc áo gai, từ từ dậm chân đi tới.Diệp Ngôn?Tất cả mọi người xung quanh đều sững sờ, bọn họ đều biết, Diệp Ngôn chính là đệ tử cuối cùng của thần y Trương Thiên Nhất, ai cũng không ngờ ông già áo gai này thế mà gan to bằng trời, dám gọi thẳng nhũ danh của Diệp Ngôn.Nhưng mà đúng lúc một số người muốn quát bảo ông lão này im lặng đi.Diệp Ngôn lại giống như thấy được cứu tinh của mình, vui vẻ vô cùng:“Thầy, thầy cuối cùng cũng đến rồi!”Cái gì!Thầy?Nghe Diệp Ngôn nói câu này, lại nhìn về phía ông lão mặc áo gai bộ dạng đầy tang thương hơn tám mươi tuổi kia, trong đầu tất cả mọi người đều hiện ra một cái tên – thần y Trương Thiên Nhất!.
Giống như tất cả mọi người đều biết, ung thư là một loại bệnh rất khó chẩn đoán chính xác, thậm chí rất nhiều người mắc ung thư thường xuyên kiểm tra thân thể, dưới sự chẩn đoán của vô số máy móc chữa bệnh tinh vi cũng không phát hiện ra.
Mà một khi phát hiện ra thì đã là giai đoạn cuối.
Nhưng Lâm Thiệu Huy chỉ cần lướt qua đã ngay lập tức chẩn đoán chính xác đối phương đã ung thư giai đoạn cuối?
Chuyện này đúng là nói đùa.
Nghe nói là như thế!
Người bệnh kia trong nháy mắt tức nổ phổi.
Cả người anh ta nhảy dựng từ trên ghế lên, hét vào mặt Lâm Thiệu Huy:
“Tên Thiệu Huy này, cậu có ý gì? Sao tôi lại ung thư giai đoạn cuối rồi? Tôi nói cho cậu biết, ông đây trước kia ăn cơm có thể ăn cả một con trâu, sáng sớm chạy bộ có thể chạy hai mươi ki-lô-mét!”
“Tôi khỏe mạnh như thế chỉ là dạ dày có chút vấn đề mà thôi! Cậu vậy mà nói tôi ung thư dạ dày giai đoạn cuối!”
“Đồ lang băm! Cậu chính là một tên lang băm, tên lừa đảo!”
Người bệnh này cực kỳ tức giận, giống như muốn chỉ thẳng mũi Lâm Thiệu Huy mà mắng.
Nhưng mà chuyện này vẫn chưa xong.
.
Truyện Teen Hay
Sau khi Diệp Ngôn mặt mũi tràn đầy vẻ mỉa mai nhìn thoáng qua Lâm Thiệu Huy, tiếp tục cười nói:
“Mọi người biết tên Thiệu Huy này này còn viết gì không?”
“Cậu ta viết người mắc bệnh này có thời gian tử vong nhanh thì một tiếng, chậm thì một ngày! Đơn thuốc… là không cứu!”
Oanh!
Một câu này của Diệp Ngôn làm cho nơi này hoàn toàn bùng nổ.
Hầu như tất cả mọi người không ngờ Lâm Thiệu Huy vậy mà lại dự đoán cả thời gian tử vong của người bệnh thứ mười!
Một tiếng?
Một ngày?
Ánh mắt mỗi người đồng loạt nhìn về người bệnh thứ mười.
Nhìn đối phương bộ dạng vẫn tinh thần sáng láng, dán người khôi ngô, cơ thể có lực, gần như tất cả mọi người căn bản đều không tin người đang cường tráng như thế sẽ tử vong… trong hôm nay!
Đây đúng là làm trò cười cho thiên hạ.
Trong lúc nhất thời, rất nhiều người bệnh và người qua đường xung quanh đều ồn ào.
“Trời ạ, có chuyện gì xảy ra với Thần y Lâm vậy? Chín người bệnh trước cậu ta đều nhìn đúng, duy chỉ có ca bệnh cuối này, cũng quá đáng quá đi!”
“Đúng vậy, ung thư dạ dày là một trong những bệnh nghiêm trọng, không đi bệnh viện làm kiểm tra chẩn đoán cẩn thận mà cậu ta đã chuẩn đoán, quá qua loa rồi!”
“Hừ! Đây quả thực là trù người chết sớm! Người bệnh kia trẻ tuổi cường tráng như thế, làm sao có thể là người sắp chết!”
"..."
Giây phút này chất vấn với Lâm Thiệu Huy của rất nhiều người đi đường xung quanh và người bệnh một lần nữa bộc phát ra.
Dù sao!
Người bệnh cuối cùng này Lâm Thiệu Huy chẩn bệnh quá mức rồi.
Nhìn mọi người xung quanh ai cũng ồn ào bàn tán.
Diệp Ngôn lập tức liền muốn mở miệng mỉa mai Lâm Thiệu Huy.
Thế như đúng lúc này!
“Diệp Ngôn!!!”
Một giọng nói tang thương truyền đến từ trong đám người.
Mọi người đúng lúc nhìn thấy một ông già mặc áo gai, từ từ dậm chân đi tới.
Diệp Ngôn?
Tất cả mọi người xung quanh đều sững sờ, bọn họ đều biết, Diệp Ngôn chính là đệ tử cuối cùng của thần y Trương Thiên Nhất, ai cũng không ngờ ông già áo gai này thế mà gan to bằng trời, dám gọi thẳng nhũ danh của Diệp Ngôn.
Nhưng mà đúng lúc một số người muốn quát bảo ông lão này im lặng đi.
Diệp Ngôn lại giống như thấy được cứu tinh của mình, vui vẻ vô cùng:
“Thầy, thầy cuối cùng cũng đến rồi!”
Cái gì!
Thầy?
Nghe Diệp Ngôn nói câu này, lại nhìn về phía ông lão mặc áo gai bộ dạng đầy tang thương hơn tám mươi tuổi kia, trong đầu tất cả mọi người đều hiện ra một cái tên – thần y Trương Thiên Nhất!.
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Giống như tất cả mọi người đều biết, ung thư là một loại bệnh rất khó chẩn đoán chính xác, thậm chí rất nhiều người mắc ung thư thường xuyên kiểm tra thân thể, dưới sự chẩn đoán của vô số máy móc chữa bệnh tinh vi cũng không phát hiện ra.Mà một khi phát hiện ra thì đã là giai đoạn cuối.Nhưng Lâm Thiệu Huy chỉ cần lướt qua đã ngay lập tức chẩn đoán chính xác đối phương đã ung thư giai đoạn cuối?Chuyện này đúng là nói đùa.Nghe nói là như thế!Người bệnh kia trong nháy mắt tức nổ phổi.Cả người anh ta nhảy dựng từ trên ghế lên, hét vào mặt Lâm Thiệu Huy:“Tên Thiệu Huy này, cậu có ý gì? Sao tôi lại ung thư giai đoạn cuối rồi? Tôi nói cho cậu biết, ông đây trước kia ăn cơm có thể ăn cả một con trâu, sáng sớm chạy bộ có thể chạy hai mươi ki-lô-mét!”“Tôi khỏe mạnh như thế chỉ là dạ dày có chút vấn đề mà thôi! Cậu vậy mà nói tôi ung thư dạ dày giai đoạn cuối!”“Đồ lang băm! Cậu chính là một tên lang băm, tên lừa đảo!”Người bệnh này cực kỳ tức giận, giống như muốn chỉ thẳng mũi Lâm Thiệu Huy mà mắng.Nhưng mà chuyện này vẫn chưa xong..Truyện Teen HaySau khi Diệp Ngôn mặt mũi tràn đầy vẻ mỉa mai nhìn thoáng qua Lâm Thiệu Huy, tiếp tục cười nói:“Mọi người biết tên Thiệu Huy này này còn viết gì không?”“Cậu ta viết người mắc bệnh này có thời gian tử vong nhanh thì một tiếng, chậm thì một ngày! Đơn thuốc… là không cứu!”Oanh!Một câu này của Diệp Ngôn làm cho nơi này hoàn toàn bùng nổ.Hầu như tất cả mọi người không ngờ Lâm Thiệu Huy vậy mà lại dự đoán cả thời gian tử vong của người bệnh thứ mười!Một tiếng?Một ngày?Ánh mắt mỗi người đồng loạt nhìn về người bệnh thứ mười.Nhìn đối phương bộ dạng vẫn tinh thần sáng láng, dán người khôi ngô, cơ thể có lực, gần như tất cả mọi người căn bản đều không tin người đang cường tráng như thế sẽ tử vong… trong hôm nay!Đây đúng là làm trò cười cho thiên hạ.Trong lúc nhất thời, rất nhiều người bệnh và người qua đường xung quanh đều ồn ào.“Trời ạ, có chuyện gì xảy ra với Thần y Lâm vậy? Chín người bệnh trước cậu ta đều nhìn đúng, duy chỉ có ca bệnh cuối này, cũng quá đáng quá đi!”“Đúng vậy, ung thư dạ dày là một trong những bệnh nghiêm trọng, không đi bệnh viện làm kiểm tra chẩn đoán cẩn thận mà cậu ta đã chuẩn đoán, quá qua loa rồi!”“Hừ! Đây quả thực là trù người chết sớm! Người bệnh kia trẻ tuổi cường tráng như thế, làm sao có thể là người sắp chết!”"..."Giây phút này chất vấn với Lâm Thiệu Huy của rất nhiều người đi đường xung quanh và người bệnh một lần nữa bộc phát ra.Dù sao!Người bệnh cuối cùng này Lâm Thiệu Huy chẩn bệnh quá mức rồi.Nhìn mọi người xung quanh ai cũng ồn ào bàn tán.Diệp Ngôn lập tức liền muốn mở miệng mỉa mai Lâm Thiệu Huy.Thế như đúng lúc này!“Diệp Ngôn!!!”Một giọng nói tang thương truyền đến từ trong đám người.Mọi người đúng lúc nhìn thấy một ông già mặc áo gai, từ từ dậm chân đi tới.Diệp Ngôn?Tất cả mọi người xung quanh đều sững sờ, bọn họ đều biết, Diệp Ngôn chính là đệ tử cuối cùng của thần y Trương Thiên Nhất, ai cũng không ngờ ông già áo gai này thế mà gan to bằng trời, dám gọi thẳng nhũ danh của Diệp Ngôn.Nhưng mà đúng lúc một số người muốn quát bảo ông lão này im lặng đi.Diệp Ngôn lại giống như thấy được cứu tinh của mình, vui vẻ vô cùng:“Thầy, thầy cuối cùng cũng đến rồi!”Cái gì!Thầy?Nghe Diệp Ngôn nói câu này, lại nhìn về phía ông lão mặc áo gai bộ dạng đầy tang thương hơn tám mươi tuổi kia, trong đầu tất cả mọi người đều hiện ra một cái tên – thần y Trương Thiên Nhất!.