“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ…
Chương 661: 661: Chương 698
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… “Lâm...!Lâm Thiệu Huy!”Vào lúc này, Bạch Tố Y cũng nhìn thấy Lâm Thiệu Huy không biết từ lúc nào đã xuất hiện trước mặt ba mẹ mình.Ánh mắt cô hiện lên một tia kinh ngạc, trong lòng thì lại trào lên một dòng suối ấm áp.“Các người muốn đánh ba mẹ tôi?”Lâm Thiệu Huy lúc này không quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh.Ánh mắt của anh khóa chặt trên người Bạch Văn và Bạch Võ, ánh mắt lạnh lẽo uy nghiêm đến đáng sợ.Ầm!Tim của Bạch Văn và Bạch Võ rơi mất một nhịp khi cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo đó của Lâm Thiệu Huy.Bọn họ chỉ cảm thấy ánh mắt này tựa như của ma quỷ chỉ vừa rơi vào trên người họ vậy mà lại khiến cho cả người sởn cả da đầu, có ý muốn quay đầu bỏ chạy.“Không...!đây nhất định là ảo giác!” Bạch Văn và Bạch Võ không khỏi liếc nhìn nhau.Tất cả đều nhìn thấy sự kinh hãi trong mắt nhau, cả hai cố gắng bình tĩnh lại, rồi mới đứng lên khỏi mặt đất.“Thằng nhóc kia, anh em bọn tao thật sự đã đánh giá thấp mày!”“Thật sự không nghĩ tới mày vậy mà lại là cao thủ!”Lúc này ánh mắt của Bạch Văn và Bạch Võ lại nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, trong ánh mắt đó lộ ra vẻ dữ tợn và giận dữ.Bị tát một bạt tay.Đây chắc chắn là một sự sỉ nhục lớn đối với những người vệ sĩ của nhà họ Bạch ở Nam Lộc.Nếu nó được truyền đến tai của gia tộc thì cả hai người họ thậm chí sẽ bị gia tộc trừng phạt và trục xuất ra ngoài!“Đáng tiếc, mày không nên ra tay với hai bọn tao! Nếu mày đánh bọn tao thì tương đương với việc đánh vào mặt của nhà họ Bạch ở Nam Lộc, bọn tao sẽ để cho mày...chết!”Vừa nói xong hết câu thì “ầm” một tiếng, lại là hai luồng khí thế đáng sợ khác bộc phát từ cơ thể của Bạch Văn và Bạch Võ, trong nháy mắt nó bùng lên mạnh mẽ như muốn thiêu rụi tất cả.Hai người hét lên, giống như hai viên đạn đại bác lao tới, lần lượt vung nắm đấm giết về phía Lâm Thiệu Huy.“Chết đi!” Giọng nói của họ vô cùng lạnh lùng.Trên hai nắm đấm sắt ấy gần như chứa đựng tất cả sức mạnh của một cường giả chuẩn bị bước vào tông sư.Vù!Tiếng xé gió vang dội.Nắm đấm gào thét.Giống như hai con mãnh hổ đang vồ giết một con cừu non, hiện ra một khí thế tàn bạo đáng sợ.“Giết anh ta đi! Nhất định phải g**t ch*t tên súc sinh này!” Trong lòng Bạch Tư Yên mừng rỡ như điên.Trong mắt cô ta thì Lâm Thiệu Huy chỉ biết một chút võ thuật mà thôi, chẳng qua là Lâm Thiệu Huy dùng chiêu đánh lén từ sau nên mới có thể đánh trúng được hai người Bạch Văn và Bạch Võ.Bây giờ hai tên vệ sĩ này phối hợp với nhau để tấn công Lâm Thiệu Huy thì nhất định thằng nhóc này chắc chắn sẽ chết.Tuy nhiên, cái suy nghĩ của Bạch Tư Yên chỉ vừa mới xuất hiện thì đã nghe “chát chát”!Lại là hai âm thanh lanh lảnh chói tai giống như ban nãy đột nhiên vang lên.Dưới cái nhìn kinh ngạc và không thể tin được của tất cả mọi ngườiThân hình của hai vệ sĩ Bạch Văn và Bạch Vân giống như bị sét đánh, một lần nữa bị đánh bay trở lại.Hai người mạnh mẽ té xuống đất.Oành! Oành!Âm thanh rơi xuống đất nặng nề vang lên, giống như hai cái búa mạnh mẽ nện vào lòng của mọi người, khiến tim của mọi người đập kịch liệt.Họ lại quay sang nhìn Bạch Văn và Bạch Võ một lần nữa, chỉ thấy rằng hai người vệ sĩ lại có thêm hai vết tát trên mặt.Không chỉ có như vậy.Hai cái tát này dường như ẩn chứa sức mạnh vô cùng đáng sợ.Ngay cả da mặt của Bạch Văn, Bạch Võ cũng bị đánh đến nứt ra, từng dòng máu đỏ tươi chảy trên má họ.“Không...!không thể nào!” Bạch Văn và Bạch Võ cũng chết lặng.Họ ôm mặt của mình, cảm thấy đau nhói đến nỗi xương mặt sắp vỡ ra, cả hai lại nhìn Lâm Thiệu Huy, ánh mắt sợ hãi như thể họ đã nhìn thấy quỷ..
“Lâm...!Lâm Thiệu Huy!”
Vào lúc này, Bạch Tố Y cũng nhìn thấy Lâm Thiệu Huy không biết từ lúc nào đã xuất hiện trước mặt ba mẹ mình.
Ánh mắt cô hiện lên một tia kinh ngạc, trong lòng thì lại trào lên một dòng suối ấm áp.
“Các người muốn đánh ba mẹ tôi?”
Lâm Thiệu Huy lúc này không quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh.
Ánh mắt của anh khóa chặt trên người Bạch Văn và Bạch Võ, ánh mắt lạnh lẽo uy nghiêm đến đáng sợ.
Ầm!
Tim của Bạch Văn và Bạch Võ rơi mất một nhịp khi cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo đó của Lâm Thiệu Huy.
Bọn họ chỉ cảm thấy ánh mắt này tựa như của ma quỷ chỉ vừa rơi vào trên người họ vậy mà lại khiến cho cả người sởn cả da đầu, có ý muốn quay đầu bỏ chạy.
“Không...!đây nhất định là ảo giác!” Bạch Văn và Bạch Võ không khỏi liếc nhìn nhau.
Tất cả đều nhìn thấy sự kinh hãi trong mắt nhau, cả hai cố gắng bình tĩnh lại, rồi mới đứng lên khỏi mặt đất.
“Thằng nhóc kia, anh em bọn tao thật sự đã đánh giá thấp mày!”
“Thật sự không nghĩ tới mày vậy mà lại là cao thủ!”
Lúc này ánh mắt của Bạch Văn và Bạch Võ lại nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, trong ánh mắt đó lộ ra vẻ dữ tợn và giận dữ.
Bị tát một bạt tay.
Đây chắc chắn là một sự sỉ nhục lớn đối với những người vệ sĩ của nhà họ Bạch ở Nam Lộc.
Nếu nó được truyền đến tai của gia tộc thì cả hai người họ thậm chí sẽ bị gia tộc trừng phạt và trục xuất ra ngoài!
“Đáng tiếc, mày không nên ra tay với hai bọn tao! Nếu mày đánh bọn tao thì tương đương với việc đánh vào mặt của nhà họ Bạch ở Nam Lộc, bọn tao sẽ để cho mày...chết!”
Vừa nói xong hết câu thì “ầm” một tiếng, lại là hai luồng khí thế đáng sợ khác bộc phát từ cơ thể của Bạch Văn và Bạch Võ, trong nháy mắt nó bùng lên mạnh mẽ như muốn thiêu rụi tất cả.
Hai người hét lên, giống như hai viên đạn đại bác lao tới, lần lượt vung nắm đấm giết về phía Lâm Thiệu Huy.
“Chết đi!” Giọng nói của họ vô cùng lạnh lùng.
Trên hai nắm đấm sắt ấy gần như chứa đựng tất cả sức mạnh của một cường giả chuẩn bị bước vào tông sư.
Vù!
Tiếng xé gió vang dội.
Nắm đấm gào thét.
Giống như hai con mãnh hổ đang vồ giết một con cừu non, hiện ra một khí thế tàn bạo đáng sợ.
“Giết anh ta đi! Nhất định phải g**t ch*t tên súc sinh này!” Trong lòng Bạch Tư Yên mừng rỡ như điên.
Trong mắt cô ta thì Lâm Thiệu Huy chỉ biết một chút võ thuật mà thôi, chẳng qua là Lâm Thiệu Huy dùng chiêu đánh lén từ sau nên mới có thể đánh trúng được hai người Bạch Văn và Bạch Võ.
Bây giờ hai tên vệ sĩ này phối hợp với nhau để tấn công Lâm Thiệu Huy thì nhất định thằng nhóc này chắc chắn sẽ chết.
Tuy nhiên, cái suy nghĩ của Bạch Tư Yên chỉ vừa mới xuất hiện thì đã nghe “chát chát”!
Lại là hai âm thanh lanh lảnh chói tai giống như ban nãy đột nhiên vang lên.
Dưới cái nhìn kinh ngạc và không thể tin được của tất cả mọi người
Thân hình của hai vệ sĩ Bạch Văn và Bạch Vân giống như bị sét đánh, một lần nữa bị đánh bay trở lại.
Hai người mạnh mẽ té xuống đất.
Oành! Oành!
Âm thanh rơi xuống đất nặng nề vang lên, giống như hai cái búa mạnh mẽ nện vào lòng của mọi người, khiến tim của mọi người đập kịch liệt.
Họ lại quay sang nhìn Bạch Văn và Bạch Võ một lần nữa, chỉ thấy rằng hai người vệ sĩ lại có thêm hai vết tát trên mặt.
Không chỉ có như vậy.
Hai cái tát này dường như ẩn chứa sức mạnh vô cùng đáng sợ.
Ngay cả da mặt của Bạch Văn, Bạch Võ cũng bị đánh đến nứt ra, từng dòng máu đỏ tươi chảy trên má họ.
“Không...!không thể nào!” Bạch Văn và Bạch Võ cũng chết lặng.
Họ ôm mặt của mình, cảm thấy đau nhói đến nỗi xương mặt sắp vỡ ra, cả hai lại nhìn Lâm Thiệu Huy, ánh mắt sợ hãi như thể họ đã nhìn thấy quỷ..
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… “Lâm...!Lâm Thiệu Huy!”Vào lúc này, Bạch Tố Y cũng nhìn thấy Lâm Thiệu Huy không biết từ lúc nào đã xuất hiện trước mặt ba mẹ mình.Ánh mắt cô hiện lên một tia kinh ngạc, trong lòng thì lại trào lên một dòng suối ấm áp.“Các người muốn đánh ba mẹ tôi?”Lâm Thiệu Huy lúc này không quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh.Ánh mắt của anh khóa chặt trên người Bạch Văn và Bạch Võ, ánh mắt lạnh lẽo uy nghiêm đến đáng sợ.Ầm!Tim của Bạch Văn và Bạch Võ rơi mất một nhịp khi cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo đó của Lâm Thiệu Huy.Bọn họ chỉ cảm thấy ánh mắt này tựa như của ma quỷ chỉ vừa rơi vào trên người họ vậy mà lại khiến cho cả người sởn cả da đầu, có ý muốn quay đầu bỏ chạy.“Không...!đây nhất định là ảo giác!” Bạch Văn và Bạch Võ không khỏi liếc nhìn nhau.Tất cả đều nhìn thấy sự kinh hãi trong mắt nhau, cả hai cố gắng bình tĩnh lại, rồi mới đứng lên khỏi mặt đất.“Thằng nhóc kia, anh em bọn tao thật sự đã đánh giá thấp mày!”“Thật sự không nghĩ tới mày vậy mà lại là cao thủ!”Lúc này ánh mắt của Bạch Văn và Bạch Võ lại nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, trong ánh mắt đó lộ ra vẻ dữ tợn và giận dữ.Bị tát một bạt tay.Đây chắc chắn là một sự sỉ nhục lớn đối với những người vệ sĩ của nhà họ Bạch ở Nam Lộc.Nếu nó được truyền đến tai của gia tộc thì cả hai người họ thậm chí sẽ bị gia tộc trừng phạt và trục xuất ra ngoài!“Đáng tiếc, mày không nên ra tay với hai bọn tao! Nếu mày đánh bọn tao thì tương đương với việc đánh vào mặt của nhà họ Bạch ở Nam Lộc, bọn tao sẽ để cho mày...chết!”Vừa nói xong hết câu thì “ầm” một tiếng, lại là hai luồng khí thế đáng sợ khác bộc phát từ cơ thể của Bạch Văn và Bạch Võ, trong nháy mắt nó bùng lên mạnh mẽ như muốn thiêu rụi tất cả.Hai người hét lên, giống như hai viên đạn đại bác lao tới, lần lượt vung nắm đấm giết về phía Lâm Thiệu Huy.“Chết đi!” Giọng nói của họ vô cùng lạnh lùng.Trên hai nắm đấm sắt ấy gần như chứa đựng tất cả sức mạnh của một cường giả chuẩn bị bước vào tông sư.Vù!Tiếng xé gió vang dội.Nắm đấm gào thét.Giống như hai con mãnh hổ đang vồ giết một con cừu non, hiện ra một khí thế tàn bạo đáng sợ.“Giết anh ta đi! Nhất định phải g**t ch*t tên súc sinh này!” Trong lòng Bạch Tư Yên mừng rỡ như điên.Trong mắt cô ta thì Lâm Thiệu Huy chỉ biết một chút võ thuật mà thôi, chẳng qua là Lâm Thiệu Huy dùng chiêu đánh lén từ sau nên mới có thể đánh trúng được hai người Bạch Văn và Bạch Võ.Bây giờ hai tên vệ sĩ này phối hợp với nhau để tấn công Lâm Thiệu Huy thì nhất định thằng nhóc này chắc chắn sẽ chết.Tuy nhiên, cái suy nghĩ của Bạch Tư Yên chỉ vừa mới xuất hiện thì đã nghe “chát chát”!Lại là hai âm thanh lanh lảnh chói tai giống như ban nãy đột nhiên vang lên.Dưới cái nhìn kinh ngạc và không thể tin được của tất cả mọi ngườiThân hình của hai vệ sĩ Bạch Văn và Bạch Vân giống như bị sét đánh, một lần nữa bị đánh bay trở lại.Hai người mạnh mẽ té xuống đất.Oành! Oành!Âm thanh rơi xuống đất nặng nề vang lên, giống như hai cái búa mạnh mẽ nện vào lòng của mọi người, khiến tim của mọi người đập kịch liệt.Họ lại quay sang nhìn Bạch Văn và Bạch Võ một lần nữa, chỉ thấy rằng hai người vệ sĩ lại có thêm hai vết tát trên mặt.Không chỉ có như vậy.Hai cái tát này dường như ẩn chứa sức mạnh vô cùng đáng sợ.Ngay cả da mặt của Bạch Văn, Bạch Võ cũng bị đánh đến nứt ra, từng dòng máu đỏ tươi chảy trên má họ.“Không...!không thể nào!” Bạch Văn và Bạch Võ cũng chết lặng.Họ ôm mặt của mình, cảm thấy đau nhói đến nỗi xương mặt sắp vỡ ra, cả hai lại nhìn Lâm Thiệu Huy, ánh mắt sợ hãi như thể họ đã nhìn thấy quỷ..