Tác giả:

“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ…

Chương 675: 675: Chương 712

Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Vua!Thân hình của Huyết Lang đột nhiên run lên, trong một đôi mắt lóe lên một vẻ đặc biệt khó tin:“Sư phụ, tuy rằng nhà họ Bạch ở Nam Lộc và Thiên Sứ Áo Trắng cũng đều thuộc về thế lực đứng đầu tỉnh Nam Lộc! Nhưng trước mặt vua thì bọn họ chẳng qua chỉ là giun dế mà thôi!”“Bọn họ còn dám đối phó bổn vua?” Huyết Lang có chút khó tin.Dù dao thì chỉ có họ mới thực sự hiểu Lâm Thiệu Huy đáng sợ và mạnh mẽ như thế nào.Huyết Tổ lắc đầu, nụ cười đáng sợ trên khóe miệng càng ngày càng đậm: “Đó là bởi vì vua quá mức biết điều!”“Đó là lý do tại sao một nhóm giun dế đó cứ lần lượt xuất hiện!“Nói xong thì trên mặt ông ta hiện lên vẻ chờ mong mãnh liệt, ông ta cười phất phất tay: “Đi thôi, chúng ta trở về thành phố Nam Giang đi! Lần này, có lẽ vưa sẽ không đuổi chúng ta đi!”Hả?Chỉ một lời nói nhất thời khiến đôi mắt của Huyết Lang sáng bừng lên.Lần cuối cùng họ gặp vua là vua đã nói với họ rằng hãy rời đi và quay trở lại Caribe, nhưng mà Huyết Lang mấy ngày nay đang hồi phục vết thương, điều này khiến chuyến đi bị trì hoãn.Cho đến hôm nay vết thương của anh ta đã lành nên không thể không rời đi.Và nếu có thể ở lại với vua, làm người đi theo vua thì đây chắc chắn là điều mà sư trò họ mơ ước.Suy nghĩ đến đây thì hai thầy trò họ liếc mắt nhìn nhau, trên mặt họ nở một nụ cười phấn khích và mừng như điên.Cùng lúc đó!Trên chiếc Land Rover, Bạch Tam ở hàng sau lấy trong túi ra một bao thuốc, bàn tay run rẩy bấm bật lửa, châm thuốc lá.Rõ ràng là cho đến giờ phút này, anh ta vẫn chưa thoát khỏi cơn sợ hãi vừa rồi.“Anh...!anh Tam! Một người anh em của chúng ta chết đi như vậy, chúng ta cứ như thế quên đi sao?”Người đàn ông lái xe đã được thay thế bởi một người khác, nhưng khuôn mặt của anh ta đầy oán hận sâu sắc.Dù sao thì sau ngần ấy năm, chỉ có Thiên Sứ Áo Trắng mới giết người chứ chưa có ai dám giết Thiên Sứ Áo Trắng, ngày hôm nay đúng là sự sỉ nhục của bọn họ.“Không thì phải làm sao hả?”Một nụ cười khổ xuất hiện trên khóe miệng Bạch Tam: “Đó là hai vị đại tông sư! Đặc biệt là cái người tên Huyết Tổ kia, e rằng trong tổ chức của chúng ta, ngoài thủ lĩnh ra thì không có ai là đối thủ của ông ta!”“Chúng ta hôm nay coi như đã tránh được một kiếp, nếu không, toàn bộ tổ của chúng ta sẽ bị quét sạch!” Bạch Tam cảm thấy may mắn vô cùng.Chỉ có một người chết và có thể bảo vệ những những người khác.Nếu không, một khi bọn họ ra tay chiến đấu với nhau thì tổ của bọn họ hoàn toàn không thể sống sót nổi, nhất định phải tan rã!Nghe nói như thế thì người đàn ông đang lái xe cho dù có không cam lòng như thế nào đi nữa thì anh ta cũng chỉ có thể thở dài một hơi: “Tôi thật sự không hiểu.Hai thầy thầy trò của Huyết Tổ đã trở thành đại tông sư thì bọn họ còn ở thành phố Nam Giang này làm gì vậy?”Thành phố Nam Giang?Bạch Tam lắc đầu: “Bọn họ ở thành phố Nam Giang làm gì có liên quan gì đến chúng ta! Hiện tại chúng ta chỉ cần vui mừng vì thuộc hạ của Lâm Thiệu Huy đều là một đám bao cỏ, nếu không nhiệm vụ của chúng ta lần này sẽ vô cùng phiền phức!”Nói tới chỗ này Bạch Tam và người lái xe cũng thở phào nhẹ nhõm.Chỉ là nếu họ biết rằng hai người thầy trò suýt nữa đã dọa họ sợ tiểu ra quần vừa rồi cũng là thuộc hạ của Lâm Thiệu Huy, thì không biết họ sẽ cảm thấy thế nào..

Vua!

Thân hình của Huyết Lang đột nhiên run lên, trong một đôi mắt lóe lên một vẻ đặc biệt khó tin:

“Sư phụ, tuy rằng nhà họ Bạch ở Nam Lộc và Thiên Sứ Áo Trắng cũng đều thuộc về thế lực đứng đầu tỉnh Nam Lộc! Nhưng trước mặt vua thì bọn họ chẳng qua chỉ là giun dế mà thôi!”

“Bọn họ còn dám đối phó bổn vua?” Huyết Lang có chút khó tin.

Dù dao thì chỉ có họ mới thực sự hiểu Lâm Thiệu Huy đáng sợ và mạnh mẽ như thế nào.

Huyết Tổ lắc đầu, nụ cười đáng sợ trên khóe miệng càng ngày càng đậm: “Đó là bởi vì vua quá mức biết điều!”

“Đó là lý do tại sao một nhóm giun dế đó cứ lần lượt xuất hiện!“

Nói xong thì trên mặt ông ta hiện lên vẻ chờ mong mãnh liệt, ông ta cười phất phất tay: “Đi thôi, chúng ta trở về thành phố Nam Giang đi! Lần này, có lẽ vưa sẽ không đuổi chúng ta đi!”

Hả?

Chỉ một lời nói nhất thời khiến đôi mắt của Huyết Lang sáng bừng lên.

Lần cuối cùng họ gặp vua là vua đã nói với họ rằng hãy rời đi và quay trở lại Caribe, nhưng mà Huyết Lang mấy ngày nay đang hồi phục vết thương, điều này khiến chuyến đi bị trì hoãn.

Cho đến hôm nay vết thương của anh ta đã lành nên không thể không rời đi.

Và nếu có thể ở lại với vua, làm người đi theo vua thì đây chắc chắn là điều mà sư trò họ mơ ước.

Suy nghĩ đến đây thì hai thầy trò họ liếc mắt nhìn nhau, trên mặt họ nở một nụ cười phấn khích và mừng như điên.

Cùng lúc đó!

Trên chiếc Land Rover, Bạch Tam ở hàng sau lấy trong túi ra một bao thuốc, bàn tay run rẩy bấm bật lửa, châm thuốc lá.

Rõ ràng là cho đến giờ phút này, anh ta vẫn chưa thoát khỏi cơn sợ hãi vừa rồi.

“Anh...!anh Tam! Một người anh em của chúng ta chết đi như vậy, chúng ta cứ như thế quên đi sao?”

Người đàn ông lái xe đã được thay thế bởi một người khác, nhưng khuôn mặt của anh ta đầy oán hận sâu sắc.

Dù sao thì sau ngần ấy năm, chỉ có Thiên Sứ Áo Trắng mới giết người chứ chưa có ai dám giết Thiên Sứ Áo Trắng, ngày hôm nay đúng là sự sỉ nhục của bọn họ.

“Không thì phải làm sao hả?”

Một nụ cười khổ xuất hiện trên khóe miệng Bạch Tam: “Đó là hai vị đại tông sư! Đặc biệt là cái người tên Huyết Tổ kia, e rằng trong tổ chức của chúng ta, ngoài thủ lĩnh ra thì không có ai là đối thủ của ông ta!”

“Chúng ta hôm nay coi như đã tránh được một kiếp, nếu không, toàn bộ tổ của chúng ta sẽ bị quét sạch!” Bạch Tam cảm thấy may mắn vô cùng.

Chỉ có một người chết và có thể bảo vệ những những người khác.

Nếu không, một khi bọn họ ra tay chiến đấu với nhau thì tổ của bọn họ hoàn toàn không thể sống sót nổi, nhất định phải tan rã!

Nghe nói như thế thì người đàn ông đang lái xe cho dù có không cam lòng như thế nào đi nữa thì anh ta cũng chỉ có thể thở dài một hơi: “Tôi thật sự không hiểu.

Hai thầy thầy trò của Huyết Tổ đã trở thành đại tông sư thì bọn họ còn ở thành phố Nam Giang này làm gì vậy?”

Thành phố Nam Giang?

Bạch Tam lắc đầu: “Bọn họ ở thành phố Nam Giang làm gì có liên quan gì đến chúng ta! Hiện tại chúng ta chỉ cần vui mừng vì thuộc hạ của Lâm Thiệu Huy đều là một đám bao cỏ, nếu không nhiệm vụ của chúng ta lần này sẽ vô cùng phiền phức!”

Nói tới chỗ này Bạch Tam và người lái xe cũng thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là nếu họ biết rằng hai người thầy trò suýt nữa đã dọa họ sợ tiểu ra quần vừa rồi cũng là thuộc hạ của Lâm Thiệu Huy, thì không biết họ sẽ cảm thấy thế nào..

Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Vua!Thân hình của Huyết Lang đột nhiên run lên, trong một đôi mắt lóe lên một vẻ đặc biệt khó tin:“Sư phụ, tuy rằng nhà họ Bạch ở Nam Lộc và Thiên Sứ Áo Trắng cũng đều thuộc về thế lực đứng đầu tỉnh Nam Lộc! Nhưng trước mặt vua thì bọn họ chẳng qua chỉ là giun dế mà thôi!”“Bọn họ còn dám đối phó bổn vua?” Huyết Lang có chút khó tin.Dù dao thì chỉ có họ mới thực sự hiểu Lâm Thiệu Huy đáng sợ và mạnh mẽ như thế nào.Huyết Tổ lắc đầu, nụ cười đáng sợ trên khóe miệng càng ngày càng đậm: “Đó là bởi vì vua quá mức biết điều!”“Đó là lý do tại sao một nhóm giun dế đó cứ lần lượt xuất hiện!“Nói xong thì trên mặt ông ta hiện lên vẻ chờ mong mãnh liệt, ông ta cười phất phất tay: “Đi thôi, chúng ta trở về thành phố Nam Giang đi! Lần này, có lẽ vưa sẽ không đuổi chúng ta đi!”Hả?Chỉ một lời nói nhất thời khiến đôi mắt của Huyết Lang sáng bừng lên.Lần cuối cùng họ gặp vua là vua đã nói với họ rằng hãy rời đi và quay trở lại Caribe, nhưng mà Huyết Lang mấy ngày nay đang hồi phục vết thương, điều này khiến chuyến đi bị trì hoãn.Cho đến hôm nay vết thương của anh ta đã lành nên không thể không rời đi.Và nếu có thể ở lại với vua, làm người đi theo vua thì đây chắc chắn là điều mà sư trò họ mơ ước.Suy nghĩ đến đây thì hai thầy trò họ liếc mắt nhìn nhau, trên mặt họ nở một nụ cười phấn khích và mừng như điên.Cùng lúc đó!Trên chiếc Land Rover, Bạch Tam ở hàng sau lấy trong túi ra một bao thuốc, bàn tay run rẩy bấm bật lửa, châm thuốc lá.Rõ ràng là cho đến giờ phút này, anh ta vẫn chưa thoát khỏi cơn sợ hãi vừa rồi.“Anh...!anh Tam! Một người anh em của chúng ta chết đi như vậy, chúng ta cứ như thế quên đi sao?”Người đàn ông lái xe đã được thay thế bởi một người khác, nhưng khuôn mặt của anh ta đầy oán hận sâu sắc.Dù sao thì sau ngần ấy năm, chỉ có Thiên Sứ Áo Trắng mới giết người chứ chưa có ai dám giết Thiên Sứ Áo Trắng, ngày hôm nay đúng là sự sỉ nhục của bọn họ.“Không thì phải làm sao hả?”Một nụ cười khổ xuất hiện trên khóe miệng Bạch Tam: “Đó là hai vị đại tông sư! Đặc biệt là cái người tên Huyết Tổ kia, e rằng trong tổ chức của chúng ta, ngoài thủ lĩnh ra thì không có ai là đối thủ của ông ta!”“Chúng ta hôm nay coi như đã tránh được một kiếp, nếu không, toàn bộ tổ của chúng ta sẽ bị quét sạch!” Bạch Tam cảm thấy may mắn vô cùng.Chỉ có một người chết và có thể bảo vệ những những người khác.Nếu không, một khi bọn họ ra tay chiến đấu với nhau thì tổ của bọn họ hoàn toàn không thể sống sót nổi, nhất định phải tan rã!Nghe nói như thế thì người đàn ông đang lái xe cho dù có không cam lòng như thế nào đi nữa thì anh ta cũng chỉ có thể thở dài một hơi: “Tôi thật sự không hiểu.Hai thầy thầy trò của Huyết Tổ đã trở thành đại tông sư thì bọn họ còn ở thành phố Nam Giang này làm gì vậy?”Thành phố Nam Giang?Bạch Tam lắc đầu: “Bọn họ ở thành phố Nam Giang làm gì có liên quan gì đến chúng ta! Hiện tại chúng ta chỉ cần vui mừng vì thuộc hạ của Lâm Thiệu Huy đều là một đám bao cỏ, nếu không nhiệm vụ của chúng ta lần này sẽ vô cùng phiền phức!”Nói tới chỗ này Bạch Tam và người lái xe cũng thở phào nhẹ nhõm.Chỉ là nếu họ biết rằng hai người thầy trò suýt nữa đã dọa họ sợ tiểu ra quần vừa rồi cũng là thuộc hạ của Lâm Thiệu Huy, thì không biết họ sẽ cảm thấy thế nào..

Chương 675: 675: Chương 712