CHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không…
Chương 361
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên TrờiTác giả: Thanh Thanh Nhã PhiTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không… Chương 361Dựa vào cái gì mà nụ cười của cô lại khiến anh ta trở nên cáu kỉnh như vậy chứ!Nghĩ như vậy, Chiến Mục Hàng càng ra tay không hề thương tiếc.Đúng vậy, phụ nữ là dùng để chinh phục, anh ta muốn hoàn toàn chinh phục được người phụ nữ Tô Thu Quỳnh này, khiến cho cô run rẩy xin tha dưới thân anh ta!Không thể tự khống chế.Thật ra anh ta vẫn luôn thích cơ thể của cô, mấy ngày hôm trước ngủ cùng cô, tư vị tuyệt vời mà cô mang lại đã làm anh ta trằn trọc khó ngủ mất mấy đêm nay.Đúng rồi, mấy ngày nay Chiến Mục Hàng đều bị mất ngủ. Trong khoảng thời gian Tô Thu Quỳnh ngồi tù anh ta cũng mất ngủ. Vì đã quen đêm nào cũng có cô bên cạnh nên khi anh ta một mình nằm trên chiếc giường lớn mềm mại mới bị khó ngủ cả đêm.Anh ta cho rằng năm năm qua anh ta đã quen với việc một mình nằm trên chiếc giường lớn trắn trọc đi vào giấc ngủ rồi. Nhưng bây giờ, khi gặp lại Tô Thu Quỳnh, anh ta phát hiện ra anh ta vẫn rất ghét cảm giác vắng vẻ khi một mình chìm vào giấc ngủ.Tô Thu Quỳnh không phản kháng, cô vẫn cười như vậy, dường như tất cả mọi thứ trên thế gian này đã không còn liên quan gì đến cô, ngoại trừ cười ra thì cô chẳng biết làm gì cả.Ai cũng nói chỉ khi vui vẻ mới có thể cười, nhưng Tô Thu Quỳnh phát hiện ra cho dù có cười như thế nào thì cô cũng không hề thấy vui.Cô cười càng tươi thì hốc mắt cô lại càng chua xót, cô tốn rất nhiều sức mới có thể ép được dòng nước ướt át trong hốc mắt.Mây tan mưa tạnh.Tô Thu Quỳnh vẫn cười, thê lương tự mỉa, mang theo vẻ lạnh lùng bi quan chán đời.Ngay vào lúc anh ta cho rằng Tô Thu Quỳnh vẫn tiếp tục cười như thế thì Tô Thu Quỳnh bỗng nhiên mở miệng.“Chiến Mục Hàng, hôm nay, là ngày giỗ của con tôi!”Cơ thể cường tráng của Chiến Mục Hàng đột nhiên run lên, anh ta chỉ cảm thấy trên người mình giống như bị tạt một chậu nước lạnh, nhiệt độ trên người anh ta lập tức bị dập tắt.Cả người anh ta như rơi vào hầm băng.Giữa bọn họ thật sự đã từng có một đứa con ư! Con của bọn họ thật sự đã chết rồi sao?“Tô Thu Quỳnh, cô nói cái gì?”Đồng tử của Chiến Mục Hàng co rút lại, anh ta nhìn Tô Thu Quỳnh, hỏi từng câu từng chữ: “Tô Thu Quỳnh, cô lặp lại lần nữa cho tôi!”Tô Thu Quỳnh đang lừa anh ta! Nhất định là Tô Thu Quỳnh đang lừa anh ta!Cho dù bọn họ từng có một đứa con thì đứa bé kia cũng không thể nào chết được. Người phụ nữa ác độc Tô Thu Quỳnh này chắc chắn đã giấu con của anh ta đi!“Chiến Mục Hàng, tôi nói, hôm nay là ngày giỗ của con tôi!”“Tô Thu Quỳnh, cô lừa tôi!” Chiến Mục Hàng nghiến răng nghiến lợi gằn từng câu từng chữ, nói: “Tô Thu Quỳnh, cô trả lại con cho tôi! Tôi nói trả con của tôi lại cho tôi!”Nghe Chiến Mục Hàng nói như vậy, Tô Thu Quỳnh thật sự cảm thấy nực cười tột độ. Người này bị mất trí nhớ hay là đầu óc có vấn đề thế? Rõ ràng chính anh ta đã phái người đi giết con của cô, vậy mà bây giờ còn đòi con với cô?“Chiến Mục Hàng, tôi nhớ là tôi đã từng nói với anh, con của tôi bị anh g**t ch*t rồi! Là anh đã phái người g**t ch*t nó! Anh đã cho người móc nó ra rồi g**t ch*t!”
Chương 361
Dựa vào cái gì mà nụ cười của cô lại khiến anh ta trở nên cáu kỉnh như vậy chứ!
Nghĩ như vậy, Chiến Mục Hàng càng ra tay không hề thương tiếc.
Đúng vậy, phụ nữ là dùng để chinh phục, anh ta muốn hoàn toàn chinh phục được người phụ nữ Tô Thu Quỳnh này, khiến cho cô run rẩy xin tha dưới thân anh ta!
Không thể tự khống chế.
Thật ra anh ta vẫn luôn thích cơ thể của cô, mấy ngày hôm trước ngủ cùng cô, tư vị tuyệt vời mà cô mang lại đã làm anh ta trằn trọc khó ngủ mất mấy đêm nay.
Đúng rồi, mấy ngày nay Chiến Mục Hàng đều bị mất ngủ. Trong khoảng thời gian Tô Thu Quỳnh ngồi tù anh ta cũng mất ngủ. Vì đã quen đêm nào cũng có cô bên cạnh nên khi anh ta một mình nằm trên chiếc giường lớn mềm mại mới bị khó ngủ cả đêm.
Anh ta cho rằng năm năm qua anh ta đã quen với việc một mình nằm trên chiếc giường lớn trắn trọc đi vào giấc ngủ rồi. Nhưng bây giờ, khi gặp lại Tô Thu Quỳnh, anh ta phát hiện ra anh ta vẫn rất ghét cảm giác vắng vẻ khi một mình chìm vào giấc ngủ.
Tô Thu Quỳnh không phản kháng, cô vẫn cười như vậy, dường như tất cả mọi thứ trên thế gian này đã không còn liên quan gì đến cô, ngoại trừ cười ra thì cô chẳng biết làm gì cả.
Ai cũng nói chỉ khi vui vẻ mới có thể cười, nhưng Tô Thu Quỳnh phát hiện ra cho dù có cười như thế nào thì cô cũng không hề thấy vui.
Cô cười càng tươi thì hốc mắt cô lại càng chua xót, cô tốn rất nhiều sức mới có thể ép được dòng nước ướt át trong hốc mắt.
Mây tan mưa tạnh.
Tô Thu Quỳnh vẫn cười, thê lương tự mỉa, mang theo vẻ lạnh lùng bi quan chán đời.
Ngay vào lúc anh ta cho rằng Tô Thu Quỳnh vẫn tiếp tục cười như thế thì Tô Thu Quỳnh bỗng nhiên mở miệng.
“Chiến Mục Hàng, hôm nay, là ngày giỗ của con tôi!”
Cơ thể cường tráng của Chiến Mục Hàng đột nhiên run lên, anh ta chỉ cảm thấy trên người mình giống như bị tạt một chậu nước lạnh, nhiệt độ trên người anh ta lập tức bị dập tắt.
Cả người anh ta như rơi vào hầm băng.
Giữa bọn họ thật sự đã từng có một đứa con ư! Con của bọn họ thật sự đã chết rồi sao?
“Tô Thu Quỳnh, cô nói cái gì?”
Đồng tử của Chiến Mục Hàng co rút lại, anh ta nhìn Tô Thu Quỳnh, hỏi từng câu từng chữ: “Tô Thu Quỳnh, cô lặp lại lần nữa cho tôi!”
Tô Thu Quỳnh đang lừa anh ta! Nhất định là Tô Thu Quỳnh đang lừa anh ta!
Cho dù bọn họ từng có một đứa con thì đứa bé kia cũng không thể nào chết được. Người phụ nữa ác độc Tô Thu Quỳnh này chắc chắn đã giấu con của anh ta đi!
“Chiến Mục Hàng, tôi nói, hôm nay là ngày giỗ của con tôi!”
“Tô Thu Quỳnh, cô lừa tôi!” Chiến Mục Hàng nghiến răng nghiến lợi gằn từng câu từng chữ, nói: “Tô Thu Quỳnh, cô trả lại con cho tôi! Tôi nói trả con của tôi lại cho tôi!”
Nghe Chiến Mục Hàng nói như vậy, Tô Thu Quỳnh thật sự cảm thấy nực cười tột độ. Người này bị mất trí nhớ hay là đầu óc có vấn đề thế? Rõ ràng chính anh ta đã phái người đi giết con của cô, vậy mà bây giờ còn đòi con với cô?
“Chiến Mục Hàng, tôi nhớ là tôi đã từng nói với anh, con của tôi bị anh g**t ch*t rồi! Là anh đã phái người g**t ch*t nó! Anh đã cho người móc nó ra rồi g**t ch*t!”
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên TrờiTác giả: Thanh Thanh Nhã PhiTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không… Chương 361Dựa vào cái gì mà nụ cười của cô lại khiến anh ta trở nên cáu kỉnh như vậy chứ!Nghĩ như vậy, Chiến Mục Hàng càng ra tay không hề thương tiếc.Đúng vậy, phụ nữ là dùng để chinh phục, anh ta muốn hoàn toàn chinh phục được người phụ nữ Tô Thu Quỳnh này, khiến cho cô run rẩy xin tha dưới thân anh ta!Không thể tự khống chế.Thật ra anh ta vẫn luôn thích cơ thể của cô, mấy ngày hôm trước ngủ cùng cô, tư vị tuyệt vời mà cô mang lại đã làm anh ta trằn trọc khó ngủ mất mấy đêm nay.Đúng rồi, mấy ngày nay Chiến Mục Hàng đều bị mất ngủ. Trong khoảng thời gian Tô Thu Quỳnh ngồi tù anh ta cũng mất ngủ. Vì đã quen đêm nào cũng có cô bên cạnh nên khi anh ta một mình nằm trên chiếc giường lớn mềm mại mới bị khó ngủ cả đêm.Anh ta cho rằng năm năm qua anh ta đã quen với việc một mình nằm trên chiếc giường lớn trắn trọc đi vào giấc ngủ rồi. Nhưng bây giờ, khi gặp lại Tô Thu Quỳnh, anh ta phát hiện ra anh ta vẫn rất ghét cảm giác vắng vẻ khi một mình chìm vào giấc ngủ.Tô Thu Quỳnh không phản kháng, cô vẫn cười như vậy, dường như tất cả mọi thứ trên thế gian này đã không còn liên quan gì đến cô, ngoại trừ cười ra thì cô chẳng biết làm gì cả.Ai cũng nói chỉ khi vui vẻ mới có thể cười, nhưng Tô Thu Quỳnh phát hiện ra cho dù có cười như thế nào thì cô cũng không hề thấy vui.Cô cười càng tươi thì hốc mắt cô lại càng chua xót, cô tốn rất nhiều sức mới có thể ép được dòng nước ướt át trong hốc mắt.Mây tan mưa tạnh.Tô Thu Quỳnh vẫn cười, thê lương tự mỉa, mang theo vẻ lạnh lùng bi quan chán đời.Ngay vào lúc anh ta cho rằng Tô Thu Quỳnh vẫn tiếp tục cười như thế thì Tô Thu Quỳnh bỗng nhiên mở miệng.“Chiến Mục Hàng, hôm nay, là ngày giỗ của con tôi!”Cơ thể cường tráng của Chiến Mục Hàng đột nhiên run lên, anh ta chỉ cảm thấy trên người mình giống như bị tạt một chậu nước lạnh, nhiệt độ trên người anh ta lập tức bị dập tắt.Cả người anh ta như rơi vào hầm băng.Giữa bọn họ thật sự đã từng có một đứa con ư! Con của bọn họ thật sự đã chết rồi sao?“Tô Thu Quỳnh, cô nói cái gì?”Đồng tử của Chiến Mục Hàng co rút lại, anh ta nhìn Tô Thu Quỳnh, hỏi từng câu từng chữ: “Tô Thu Quỳnh, cô lặp lại lần nữa cho tôi!”Tô Thu Quỳnh đang lừa anh ta! Nhất định là Tô Thu Quỳnh đang lừa anh ta!Cho dù bọn họ từng có một đứa con thì đứa bé kia cũng không thể nào chết được. Người phụ nữa ác độc Tô Thu Quỳnh này chắc chắn đã giấu con của anh ta đi!“Chiến Mục Hàng, tôi nói, hôm nay là ngày giỗ của con tôi!”“Tô Thu Quỳnh, cô lừa tôi!” Chiến Mục Hàng nghiến răng nghiến lợi gằn từng câu từng chữ, nói: “Tô Thu Quỳnh, cô trả lại con cho tôi! Tôi nói trả con của tôi lại cho tôi!”Nghe Chiến Mục Hàng nói như vậy, Tô Thu Quỳnh thật sự cảm thấy nực cười tột độ. Người này bị mất trí nhớ hay là đầu óc có vấn đề thế? Rõ ràng chính anh ta đã phái người đi giết con của cô, vậy mà bây giờ còn đòi con với cô?“Chiến Mục Hàng, tôi nhớ là tôi đã từng nói với anh, con của tôi bị anh g**t ch*t rồi! Là anh đã phái người g**t ch*t nó! Anh đã cho người móc nó ra rồi g**t ch*t!”