“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ…
Chương 983: 983: Chương 1021
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Nhưng mà khi Tiêu Quang Tuấn vừa mới cất tiếng quát Lâm Thiệu Huy thì một màn khiến người ta phải há hốc mồm sợ hãi đã xảy ra.“Rầm!”Tất cả mọi người đều nhìn thấy Tiêu Quang Tuấn đang nói chuyện đột nhiên bay ngược ra sau, cả người nện một phát đau điếng lên bàn tiệc.Anh ta ngã ngửa trên bàn, nhìn vô cùng chật vật.Một dòng máu tươi chảy ra từ khóe miệng anh ta.Một nửa bên mặt của anh ta đã máu thịt be bét.Bị một chưởng đập nát!Vẻ mặt Lâm Thiệu Huy vẫn lạnh nhạt, anh nói: “Tôi nói rồi, cậu ngậm mồm vào!”Trời ơi!Khi chứng kiến điều này rồi, tất cả mọi người đều muốn phát điên!Trong mắt bọn họ chỉ còn lại sự rung động, con ngươi như muốn rơi ra khỏi hốc mắt.Ai nấy đều cảm thấy như mình đang mơ!Bọn họ vừa thấy cái gì?Lâm Thiệu Huy chỉ dùng một tay thôi đã đánh bay Tiêu Quang Tuấn ra ngoài?“Ực!”Tất cả mọi người nuốt một ngụm nước miếng, sau đó đưa tay lên dụi mắt.Lúc này, cho dù có ai không tin đi chăng nữa, thì đập vào mắt họ cũng là hình ảnh Tiêu Quang Tuấn chật vật ngã lăn ra trên đất, khiến cho bầu không khí sôi sùng sục!“Trời ạ! Anh… Anh ta dám đánh lại cậu Tuấn?”“Điên rồi! Thằng nhóc này điên rồi!”Anh lại dám đánh chủ nhân tương lai của nhà họ Tiêu ư?Cho dù vợ của Lâm Thiệu Huy thật sự là Tông chủ Nam Lộc, thì bọn họ cũng không thể nào chống lại được con quái vật nhà họ Tiêu đã đứng sừng sững hơn bốn trăm năm ở Bắc Lộc đâu!Thế này khác nào lấy trứng chọi đá!Hành động lần này của Lâm Thiệu Huy không khác gì vừa tát cho nhà họ Tiêu một cái thật mạnh.Chắc chắn nhà họ Tiêu sẽ không bỏ qua cơn tức này, không chỉ Lâm Thiệu Huy, mà ngay cả người có liên quan đến anh cũng phải chết!“Hu hu…”Bạch Tố Y lúc này vô cùng sợ hãi, ngồi bệt trên đất, dường như đã thấy ngày tận thế của cả nhà họ rồi.Cô không ngờ rằng Lâm Thiệu Huy lại to gan như thế, dám ra tay đánh Tiêu Quang Tuấn.Mặc dù cùng là người đại diện cho vua của Huyết Ngục, nhưng mà địa vị của nhà họ Tiêu ở Huyết Ngục ở rất cao, một người mới như cô không thể so sánh nổi.Nhưng bây giờ Lâm Thiệu Huy l* m*ng như thế này, cả nhà bọn họ chết chắc rồi!Cùng lúc đó, Tiêu Quang Tuấn cũng tưởng mình đang nằm mơ, trong mắt anh ta là vẻ không thể tin nổi.Từ nhỏ đến lớn, anh ta như vầng trăng được các vì sao bao quanh, đứng ở vị trí cao, vô cùng quyền uy, chưa có một ai dám bất kính với anh ta.Thế nhưng hôm nay ở một tỉnh Nam Lộc nhỏ bé này mà anh ta lại bị một thằng con rể vô dụng đánh?Hai mắt anh ta trợn to như muốn xé rách cả mí mắt, trong hai con ngươi là sự oán hận đáng sợ.“Mày… Lại dám đánh tao?”“Tốt! Tốt lắm! Tao đảm bảo với mày, mày sẽ phải chết! Tất cả những người có quan hệ với mày cũng phải chết!”Nghe thấy vậy, Ôn Nhã Như và Từ Bạch Đình cũng vô cùng vui mừng.Bởi vì bọn họ đều biết, Lâm Thiệu Huy đã gây họa lớn rồi.Bây giờ cho dù là mượn thế lực của toàn bộ Nam Lộc này cũng không cứu được Lâm Thiệu Huy nữa.“Ông Đường! Làm thịt nó cho tôi!”Tiêu Quang Tuấn thét lên điên cuồng, lộ ra oán hận sâu đậm.Bây giờ anh ta đã không kịp chờ để băm Lâm Thiệu Huy ra thành trăm mảnh nữa.Cái gì?Nghe anh ta nói xong, tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn chằm chằm Tiêu Quang Tuấn.Trong sảnh, không khí dường như đã ngưng đọng lại.Ông Đường, Nghiêm Ngọc Đường!Không ngờ ông ta thật sự ở đây!“Cộp cộp cộp…”Đúng lúc này, một ông cụ mỉm cười đi ra khỏi đám người, ánh mắt sáng rực nhìn Lâm Thiệu Huy chằm chằm.“Chàng trai, cậu quá đáng quá rồi! Dám sỉ nhục cậu chủ nhà họ Tiêu của chúng ta như thế! Quỳ xuống chịu chết đi! Lão già này cho cậu một cái chết êm áo!”Nghe thấy vậy, ai nấy cũng đều bất ngờ và sợ hãi.Nghiêm Ngọc Đường định tự tay trừng trị tên nhãi ngông cuồng này sao?Vậy thì Lâm Thiệu Huy đâu còn đường sống nữa?Ánh mắt của tất cả mọi người nhìn về phía Lâm Thiệu Huy bây giờ chỉ còn lại sự chế nhạo, dường như bọn họ đã đoán được kết cục của Lâm Thiệu Huy bi thảm như thế nào.Thằng nhóc này dừng ở đây là được rồi.Chẳng qua, ngay vào lúc mọi người cho rằng Lâm Thiệu Huy sẽ sợ mất mật, thì anh lại từ từ ngẩng đầu lên, lại lặp lại một lần nữa:“Bán kính năm mét là giới hạn!”.
Nhưng mà khi Tiêu Quang Tuấn vừa mới cất tiếng quát Lâm Thiệu Huy thì một màn khiến người ta phải há hốc mồm sợ hãi đã xảy ra.
“Rầm!”
Tất cả mọi người đều nhìn thấy Tiêu Quang Tuấn đang nói chuyện đột nhiên bay ngược ra sau, cả người nện một phát đau điếng lên bàn tiệc.
Anh ta ngã ngửa trên bàn, nhìn vô cùng chật vật.
Một dòng máu tươi chảy ra từ khóe miệng anh ta.
Một nửa bên mặt của anh ta đã máu thịt be bét.
Bị một chưởng đập nát!
Vẻ mặt Lâm Thiệu Huy vẫn lạnh nhạt, anh nói: “Tôi nói rồi, cậu ngậm mồm vào!”
Trời ơi!
Khi chứng kiến điều này rồi, tất cả mọi người đều muốn phát điên!
Trong mắt bọn họ chỉ còn lại sự rung động, con ngươi như muốn rơi ra khỏi hốc mắt.
Ai nấy đều cảm thấy như mình đang mơ!
Bọn họ vừa thấy cái gì?
Lâm Thiệu Huy chỉ dùng một tay thôi đã đánh bay Tiêu Quang Tuấn ra ngoài?
“Ực!”
Tất cả mọi người nuốt một ngụm nước miếng, sau đó đưa tay lên dụi mắt.
Lúc này, cho dù có ai không tin đi chăng nữa, thì đập vào mắt họ cũng là hình ảnh Tiêu Quang Tuấn chật vật ngã lăn ra trên đất, khiến cho bầu không khí sôi sùng sục!
“Trời ạ! Anh… Anh ta dám đánh lại cậu Tuấn?”
“Điên rồi! Thằng nhóc này điên rồi!”
Anh lại dám đánh chủ nhân tương lai của nhà họ Tiêu ư?
Cho dù vợ của Lâm Thiệu Huy thật sự là Tông chủ Nam Lộc, thì bọn họ cũng không thể nào chống lại được con quái vật nhà họ Tiêu đã đứng sừng sững hơn bốn trăm năm ở Bắc Lộc đâu!
Thế này khác nào lấy trứng chọi đá!
Hành động lần này của Lâm Thiệu Huy không khác gì vừa tát cho nhà họ Tiêu một cái thật mạnh.
Chắc chắn nhà họ Tiêu sẽ không bỏ qua cơn tức này, không chỉ Lâm Thiệu Huy, mà ngay cả người có liên quan đến anh cũng phải chết!
“Hu hu…”
Bạch Tố Y lúc này vô cùng sợ hãi, ngồi bệt trên đất, dường như đã thấy ngày tận thế của cả nhà họ rồi.
Cô không ngờ rằng Lâm Thiệu Huy lại to gan như thế, dám ra tay đánh Tiêu Quang Tuấn.
Mặc dù cùng là người đại diện cho vua của Huyết Ngục, nhưng mà địa vị của nhà họ Tiêu ở Huyết Ngục ở rất cao, một người mới như cô không thể so sánh nổi.
Nhưng bây giờ Lâm Thiệu Huy l* m*ng như thế này, cả nhà bọn họ chết chắc rồi!
Cùng lúc đó, Tiêu Quang Tuấn cũng tưởng mình đang nằm mơ, trong mắt anh ta là vẻ không thể tin nổi.
Từ nhỏ đến lớn, anh ta như vầng trăng được các vì sao bao quanh, đứng ở vị trí cao, vô cùng quyền uy, chưa có một ai dám bất kính với anh ta.
Thế nhưng hôm nay ở một tỉnh Nam Lộc nhỏ bé này mà anh ta lại bị một thằng con rể vô dụng đánh?
Hai mắt anh ta trợn to như muốn xé rách cả mí mắt, trong hai con ngươi là sự oán hận đáng sợ.
“Mày… Lại dám đánh tao?”
“Tốt! Tốt lắm! Tao đảm bảo với mày, mày sẽ phải chết! Tất cả những người có quan hệ với mày cũng phải chết!”
Nghe thấy vậy, Ôn Nhã Như và Từ Bạch Đình cũng vô cùng vui mừng.
Bởi vì bọn họ đều biết, Lâm Thiệu Huy đã gây họa lớn rồi.
Bây giờ cho dù là mượn thế lực của toàn bộ Nam Lộc này cũng không cứu được Lâm Thiệu Huy nữa.
“Ông Đường! Làm thịt nó cho tôi!”
Tiêu Quang Tuấn thét lên điên cuồng, lộ ra oán hận sâu đậm.
Bây giờ anh ta đã không kịp chờ để băm Lâm Thiệu Huy ra thành trăm mảnh nữa.
Cái gì?
Nghe anh ta nói xong, tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn chằm chằm Tiêu Quang Tuấn.
Trong sảnh, không khí dường như đã ngưng đọng lại.
Ông Đường, Nghiêm Ngọc Đường!
Không ngờ ông ta thật sự ở đây!
“Cộp cộp cộp…”
Đúng lúc này, một ông cụ mỉm cười đi ra khỏi đám người, ánh mắt sáng rực nhìn Lâm Thiệu Huy chằm chằm.
“Chàng trai, cậu quá đáng quá rồi! Dám sỉ nhục cậu chủ nhà họ Tiêu của chúng ta như thế! Quỳ xuống chịu chết đi! Lão già này cho cậu một cái chết êm áo!”
Nghe thấy vậy, ai nấy cũng đều bất ngờ và sợ hãi.
Nghiêm Ngọc Đường định tự tay trừng trị tên nhãi ngông cuồng này sao?
Vậy thì Lâm Thiệu Huy đâu còn đường sống nữa?
Ánh mắt của tất cả mọi người nhìn về phía Lâm Thiệu Huy bây giờ chỉ còn lại sự chế nhạo, dường như bọn họ đã đoán được kết cục của Lâm Thiệu Huy bi thảm như thế nào.
Thằng nhóc này dừng ở đây là được rồi.
Chẳng qua, ngay vào lúc mọi người cho rằng Lâm Thiệu Huy sẽ sợ mất mật, thì anh lại từ từ ngẩng đầu lên, lại lặp lại một lần nữa:
“Bán kính năm mét là giới hạn!”.
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Nhưng mà khi Tiêu Quang Tuấn vừa mới cất tiếng quát Lâm Thiệu Huy thì một màn khiến người ta phải há hốc mồm sợ hãi đã xảy ra.“Rầm!”Tất cả mọi người đều nhìn thấy Tiêu Quang Tuấn đang nói chuyện đột nhiên bay ngược ra sau, cả người nện một phát đau điếng lên bàn tiệc.Anh ta ngã ngửa trên bàn, nhìn vô cùng chật vật.Một dòng máu tươi chảy ra từ khóe miệng anh ta.Một nửa bên mặt của anh ta đã máu thịt be bét.Bị một chưởng đập nát!Vẻ mặt Lâm Thiệu Huy vẫn lạnh nhạt, anh nói: “Tôi nói rồi, cậu ngậm mồm vào!”Trời ơi!Khi chứng kiến điều này rồi, tất cả mọi người đều muốn phát điên!Trong mắt bọn họ chỉ còn lại sự rung động, con ngươi như muốn rơi ra khỏi hốc mắt.Ai nấy đều cảm thấy như mình đang mơ!Bọn họ vừa thấy cái gì?Lâm Thiệu Huy chỉ dùng một tay thôi đã đánh bay Tiêu Quang Tuấn ra ngoài?“Ực!”Tất cả mọi người nuốt một ngụm nước miếng, sau đó đưa tay lên dụi mắt.Lúc này, cho dù có ai không tin đi chăng nữa, thì đập vào mắt họ cũng là hình ảnh Tiêu Quang Tuấn chật vật ngã lăn ra trên đất, khiến cho bầu không khí sôi sùng sục!“Trời ạ! Anh… Anh ta dám đánh lại cậu Tuấn?”“Điên rồi! Thằng nhóc này điên rồi!”Anh lại dám đánh chủ nhân tương lai của nhà họ Tiêu ư?Cho dù vợ của Lâm Thiệu Huy thật sự là Tông chủ Nam Lộc, thì bọn họ cũng không thể nào chống lại được con quái vật nhà họ Tiêu đã đứng sừng sững hơn bốn trăm năm ở Bắc Lộc đâu!Thế này khác nào lấy trứng chọi đá!Hành động lần này của Lâm Thiệu Huy không khác gì vừa tát cho nhà họ Tiêu một cái thật mạnh.Chắc chắn nhà họ Tiêu sẽ không bỏ qua cơn tức này, không chỉ Lâm Thiệu Huy, mà ngay cả người có liên quan đến anh cũng phải chết!“Hu hu…”Bạch Tố Y lúc này vô cùng sợ hãi, ngồi bệt trên đất, dường như đã thấy ngày tận thế của cả nhà họ rồi.Cô không ngờ rằng Lâm Thiệu Huy lại to gan như thế, dám ra tay đánh Tiêu Quang Tuấn.Mặc dù cùng là người đại diện cho vua của Huyết Ngục, nhưng mà địa vị của nhà họ Tiêu ở Huyết Ngục ở rất cao, một người mới như cô không thể so sánh nổi.Nhưng bây giờ Lâm Thiệu Huy l* m*ng như thế này, cả nhà bọn họ chết chắc rồi!Cùng lúc đó, Tiêu Quang Tuấn cũng tưởng mình đang nằm mơ, trong mắt anh ta là vẻ không thể tin nổi.Từ nhỏ đến lớn, anh ta như vầng trăng được các vì sao bao quanh, đứng ở vị trí cao, vô cùng quyền uy, chưa có một ai dám bất kính với anh ta.Thế nhưng hôm nay ở một tỉnh Nam Lộc nhỏ bé này mà anh ta lại bị một thằng con rể vô dụng đánh?Hai mắt anh ta trợn to như muốn xé rách cả mí mắt, trong hai con ngươi là sự oán hận đáng sợ.“Mày… Lại dám đánh tao?”“Tốt! Tốt lắm! Tao đảm bảo với mày, mày sẽ phải chết! Tất cả những người có quan hệ với mày cũng phải chết!”Nghe thấy vậy, Ôn Nhã Như và Từ Bạch Đình cũng vô cùng vui mừng.Bởi vì bọn họ đều biết, Lâm Thiệu Huy đã gây họa lớn rồi.Bây giờ cho dù là mượn thế lực của toàn bộ Nam Lộc này cũng không cứu được Lâm Thiệu Huy nữa.“Ông Đường! Làm thịt nó cho tôi!”Tiêu Quang Tuấn thét lên điên cuồng, lộ ra oán hận sâu đậm.Bây giờ anh ta đã không kịp chờ để băm Lâm Thiệu Huy ra thành trăm mảnh nữa.Cái gì?Nghe anh ta nói xong, tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn chằm chằm Tiêu Quang Tuấn.Trong sảnh, không khí dường như đã ngưng đọng lại.Ông Đường, Nghiêm Ngọc Đường!Không ngờ ông ta thật sự ở đây!“Cộp cộp cộp…”Đúng lúc này, một ông cụ mỉm cười đi ra khỏi đám người, ánh mắt sáng rực nhìn Lâm Thiệu Huy chằm chằm.“Chàng trai, cậu quá đáng quá rồi! Dám sỉ nhục cậu chủ nhà họ Tiêu của chúng ta như thế! Quỳ xuống chịu chết đi! Lão già này cho cậu một cái chết êm áo!”Nghe thấy vậy, ai nấy cũng đều bất ngờ và sợ hãi.Nghiêm Ngọc Đường định tự tay trừng trị tên nhãi ngông cuồng này sao?Vậy thì Lâm Thiệu Huy đâu còn đường sống nữa?Ánh mắt của tất cả mọi người nhìn về phía Lâm Thiệu Huy bây giờ chỉ còn lại sự chế nhạo, dường như bọn họ đã đoán được kết cục của Lâm Thiệu Huy bi thảm như thế nào.Thằng nhóc này dừng ở đây là được rồi.Chẳng qua, ngay vào lúc mọi người cho rằng Lâm Thiệu Huy sẽ sợ mất mật, thì anh lại từ từ ngẩng đầu lên, lại lặp lại một lần nữa:“Bán kính năm mét là giới hạn!”.