CHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không…
Chương 711
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên TrờiTác giả: Thanh Thanh Nhã PhiTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không… CHƯƠNG 711Bình tĩnh một hồi lâu mới có thể tìm lại giọng nói của mình: “Anh Mục Hàng, em không có, em thật sự không có làm. Là Tô Thu Quỳnh, là Tô Thu Quỳnh cố ý hãm hại em, cô ta vẫn luôn hại em, Tô Thu Quỳnh không muốn thấy em sống tốt. Anh Mục Hàng, anh không thể mắc bẫy Tô Thu Quỳnh.”“Đúng, Tô Thu Quỳnh muốn chia cẳt tình cảm của chúng ta, cô ta muốn làm mợ Chiến. Anh Mục Hàng, Tô Thu Quỳnh muốn chia rẽ chúng ta, anh không thể để cô ta thành công, anh không thể để người thân anh đau đớn còn kẻ thù thì lại thỏa mãn.”“Tô Thu Quỳnh muốn chia rẽ chúng ta à?” Chiến Mục Hàng châm chọc cười một tiếng: “Ngược lại thì tôi hi vọng Tô Thu Quỳnh chia rẽ chúng ta lắm.”Nếu như Tô Thu Quỳnh muốn chia rẽ anh ta và An Tình, chứng minh trong lòng cô còn có anh ta, nhưng mà Tô Thu Quỳnh căn bản không hề quan tâm anh ta sẽ ở bên cạnh ai, trong lòng cô chỉ có một mình Lâm Tiêu.Cô còn muốn sinh con cho Lâm Tiêu, sau này trong lòng cô chỉ có cô Lâm Tiêu và đứa nhỏ, còn Chiến Mục Hàng anh ta thì không có vị trí nào.An Tình không hiểu lời nói này của Chiến Mục Hàng là có ý gì, cô ta cắn chặt môi, gần như muốn cắn rách da.“An Tình, cô nói đi, tại sao lại cho người hành hạ Tô Thu Quỳnh, cho dù Tô Thu Quỳnh có g**t ch*t con cô thì kết quả năm năm trong lao tù cũng đã đủ để trừng phạt cô ấy, tại sao cô lại còn muốn cho người tra tấn cô ấy?”Chiến Mục Hàng đẩy mạnh An Tình xuống đất, anh ta nhìn chằm chằm vào ngón tay út bên bàn tay trái của An Tình, đột nhiên anh ta hơi khom người xuống, nắm lấy ngón tay út của cô ta.“An Tình, cô cho người chặt ngón tay út của cô ấy, trong lòng cô thoải mái lắm có đúng không? Thế thì tôi cũng muốn xem xem, tôi cũng phải chặt ngón tay út của cô, cô có còn cảm thấy vui vẻ nữa không.”“Đừng mà.” An Tình nghẹn ngào gào lên, bây giờ Chiến Mục Hàng trông rất giống ác ma hung tợn, trong lòng cô ta vô cùng khủng hoảng.Cô ta muốn rút tay trái mình lại, cô ta sợ Chiến Mục Hàng thật sự chặt mất ngón tay út của cô ta, cô ta hoảng sợ la hét ầm ĩ: “Anh Mục Hàng, anh không thể đối xử với em như thế, anh không thể đối xử với em như thế.”Lúc cô ta la, trong tay Chiến Mục Hàng đã xuất hiện một con dao Thụy Sĩ lập loè ánh sáng, An Tình bị sự lạnh lẽo của con dao dọa sợ thiếu chút nữa là đã tiểu ra quần.Cô ta không ngừng vùng vẫy, giãy giụa cầu xin tha thứ: “Anh Mục Hàng, anh tha cho em, tha cho em đi. Anh Mục Hàng, em thừa nhận là em cho người hành hạ Tô Thu Quỳnh, anh tha cho em đi có được không?”Thấy con dao găm trong tay Chiến Mục Hàng cách ngón út càng ngày càng gần, An Tình hoảng sợ kêu to.Cô ta ép buộc mình phải tỉnh táo lại, cô ta khóc lớn: “Anh Mục Hàng, anh đừng chặt ngón tay của em mà, nếu như anh chặt mất ngón tay của em, em sẽ trở nên vô dụng. Anh Mục Hàng, em không muốn trở nên tàn phế. Làm như thế em không có cách nào gặp người khác.”“An Tình, tôi chặt mất ngón tay của cô thì cô không có cách nào gặp người? Chẳng lẽ cô không sợ hành vi của cô sẽ hại Tô Thu Quỳnh hả?”Chưa có lúc nào mà Chiến Mục Hàng cảm thấy muốn giết người như bây giờ, con dao của anh ta còn chưa đặt ở trên tay An Tình, vậy mà An Tình đã sợ như thế rồi, thế thì ở trong tù, con dao lạnh lẽo chặt ngón út của Tô Thu Quỳnh, cô sợ hãi đến cỡ nào.Không, con dao kia không phải lập tức chặt mất ngón út của Tô Thu Quỳnh.Trên đường đến Oanh Yến, Minh Quân lại gọi điện thoại cho anh ta, trong điện thoại, anh ta kể lại chi tiết lúc Tô Thu Quỳnh bị người khác hành hạ.Những người chặt đứt ngón tay út của Tô Thu Quỳnh dùng một con dao bị cùn, hơn nữa không phải là trực tiếp chặt mất ngón tay.
CHƯƠNG 711
Bình tĩnh một hồi lâu mới có thể tìm lại giọng nói của mình: “Anh Mục Hàng, em không có, em thật sự không có làm. Là Tô Thu Quỳnh, là Tô Thu Quỳnh cố ý hãm hại em, cô ta vẫn luôn hại em, Tô Thu Quỳnh không muốn thấy em sống tốt. Anh Mục Hàng, anh không thể mắc bẫy Tô Thu Quỳnh.”
“Đúng, Tô Thu Quỳnh muốn chia cẳt tình cảm của chúng ta, cô ta muốn làm mợ Chiến. Anh Mục Hàng, Tô Thu Quỳnh muốn chia rẽ chúng ta, anh không thể để cô ta thành công, anh không thể để người thân anh đau đớn còn kẻ thù thì lại thỏa mãn.”
“Tô Thu Quỳnh muốn chia rẽ chúng ta à?” Chiến Mục Hàng châm chọc cười một tiếng: “Ngược lại thì tôi hi vọng Tô Thu Quỳnh chia rẽ chúng ta lắm.”
Nếu như Tô Thu Quỳnh muốn chia rẽ anh ta và An Tình, chứng minh trong lòng cô còn có anh ta, nhưng mà Tô Thu Quỳnh căn bản không hề quan tâm anh ta sẽ ở bên cạnh ai, trong lòng cô chỉ có một mình Lâm Tiêu.
Cô còn muốn sinh con cho Lâm Tiêu, sau này trong lòng cô chỉ có cô Lâm Tiêu và đứa nhỏ, còn Chiến Mục Hàng anh ta thì không có vị trí nào.
An Tình không hiểu lời nói này của Chiến Mục Hàng là có ý gì, cô ta cắn chặt môi, gần như muốn cắn rách da.
“An Tình, cô nói đi, tại sao lại cho người hành hạ Tô Thu Quỳnh, cho dù Tô Thu Quỳnh có g**t ch*t con cô thì kết quả năm năm trong lao tù cũng đã đủ để trừng phạt cô ấy, tại sao cô lại còn muốn cho người tra tấn cô ấy?”
Chiến Mục Hàng đẩy mạnh An Tình xuống đất, anh ta nhìn chằm chằm vào ngón tay út bên bàn tay trái của An Tình, đột nhiên anh ta hơi khom người xuống, nắm lấy ngón tay út của cô ta.
“An Tình, cô cho người chặt ngón tay út của cô ấy, trong lòng cô thoải mái lắm có đúng không? Thế thì tôi cũng muốn xem xem, tôi cũng phải chặt ngón tay út của cô, cô có còn cảm thấy vui vẻ nữa không.”
“Đừng mà.” An Tình nghẹn ngào gào lên, bây giờ Chiến Mục Hàng trông rất giống ác ma hung tợn, trong lòng cô ta vô cùng khủng hoảng.
Cô ta muốn rút tay trái mình lại, cô ta sợ Chiến Mục Hàng thật sự chặt mất ngón tay út của cô ta, cô ta hoảng sợ la hét ầm ĩ: “Anh Mục Hàng, anh không thể đối xử với em như thế, anh không thể đối xử với em như thế.”
Lúc cô ta la, trong tay Chiến Mục Hàng đã xuất hiện một con dao Thụy Sĩ lập loè ánh sáng, An Tình bị sự lạnh lẽo của con dao dọa sợ thiếu chút nữa là đã tiểu ra quần.
Cô ta không ngừng vùng vẫy, giãy giụa cầu xin tha thứ: “Anh Mục Hàng, anh tha cho em, tha cho em đi. Anh Mục Hàng, em thừa nhận là em cho người hành hạ Tô Thu Quỳnh, anh tha cho em đi có được không?”
Thấy con dao găm trong tay Chiến Mục Hàng cách ngón út càng ngày càng gần, An Tình hoảng sợ kêu to.
Cô ta ép buộc mình phải tỉnh táo lại, cô ta khóc lớn: “Anh Mục Hàng, anh đừng chặt ngón tay của em mà, nếu như anh chặt mất ngón tay của em, em sẽ trở nên vô dụng. Anh Mục Hàng, em không muốn trở nên tàn phế. Làm như thế em không có cách nào gặp người khác.”
“An Tình, tôi chặt mất ngón tay của cô thì cô không có cách nào gặp người? Chẳng lẽ cô không sợ hành vi của cô sẽ hại Tô Thu Quỳnh hả?”
Chưa có lúc nào mà Chiến Mục Hàng cảm thấy muốn giết người như bây giờ, con dao của anh ta còn chưa đặt ở trên tay An Tình, vậy mà An Tình đã sợ như thế rồi, thế thì ở trong tù, con dao lạnh lẽo chặt ngón út của Tô Thu Quỳnh, cô sợ hãi đến cỡ nào.
Không, con dao kia không phải lập tức chặt mất ngón út của Tô Thu Quỳnh.
Trên đường đến Oanh Yến, Minh Quân lại gọi điện thoại cho anh ta, trong điện thoại, anh ta kể lại chi tiết lúc Tô Thu Quỳnh bị người khác hành hạ.
Những người chặt đứt ngón tay út của Tô Thu Quỳnh dùng một con dao bị cùn, hơn nữa không phải là trực tiếp chặt mất ngón tay.
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên TrờiTác giả: Thanh Thanh Nhã PhiTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không… CHƯƠNG 711Bình tĩnh một hồi lâu mới có thể tìm lại giọng nói của mình: “Anh Mục Hàng, em không có, em thật sự không có làm. Là Tô Thu Quỳnh, là Tô Thu Quỳnh cố ý hãm hại em, cô ta vẫn luôn hại em, Tô Thu Quỳnh không muốn thấy em sống tốt. Anh Mục Hàng, anh không thể mắc bẫy Tô Thu Quỳnh.”“Đúng, Tô Thu Quỳnh muốn chia cẳt tình cảm của chúng ta, cô ta muốn làm mợ Chiến. Anh Mục Hàng, Tô Thu Quỳnh muốn chia rẽ chúng ta, anh không thể để cô ta thành công, anh không thể để người thân anh đau đớn còn kẻ thù thì lại thỏa mãn.”“Tô Thu Quỳnh muốn chia rẽ chúng ta à?” Chiến Mục Hàng châm chọc cười một tiếng: “Ngược lại thì tôi hi vọng Tô Thu Quỳnh chia rẽ chúng ta lắm.”Nếu như Tô Thu Quỳnh muốn chia rẽ anh ta và An Tình, chứng minh trong lòng cô còn có anh ta, nhưng mà Tô Thu Quỳnh căn bản không hề quan tâm anh ta sẽ ở bên cạnh ai, trong lòng cô chỉ có một mình Lâm Tiêu.Cô còn muốn sinh con cho Lâm Tiêu, sau này trong lòng cô chỉ có cô Lâm Tiêu và đứa nhỏ, còn Chiến Mục Hàng anh ta thì không có vị trí nào.An Tình không hiểu lời nói này của Chiến Mục Hàng là có ý gì, cô ta cắn chặt môi, gần như muốn cắn rách da.“An Tình, cô nói đi, tại sao lại cho người hành hạ Tô Thu Quỳnh, cho dù Tô Thu Quỳnh có g**t ch*t con cô thì kết quả năm năm trong lao tù cũng đã đủ để trừng phạt cô ấy, tại sao cô lại còn muốn cho người tra tấn cô ấy?”Chiến Mục Hàng đẩy mạnh An Tình xuống đất, anh ta nhìn chằm chằm vào ngón tay út bên bàn tay trái của An Tình, đột nhiên anh ta hơi khom người xuống, nắm lấy ngón tay út của cô ta.“An Tình, cô cho người chặt ngón tay út của cô ấy, trong lòng cô thoải mái lắm có đúng không? Thế thì tôi cũng muốn xem xem, tôi cũng phải chặt ngón tay út của cô, cô có còn cảm thấy vui vẻ nữa không.”“Đừng mà.” An Tình nghẹn ngào gào lên, bây giờ Chiến Mục Hàng trông rất giống ác ma hung tợn, trong lòng cô ta vô cùng khủng hoảng.Cô ta muốn rút tay trái mình lại, cô ta sợ Chiến Mục Hàng thật sự chặt mất ngón tay út của cô ta, cô ta hoảng sợ la hét ầm ĩ: “Anh Mục Hàng, anh không thể đối xử với em như thế, anh không thể đối xử với em như thế.”Lúc cô ta la, trong tay Chiến Mục Hàng đã xuất hiện một con dao Thụy Sĩ lập loè ánh sáng, An Tình bị sự lạnh lẽo của con dao dọa sợ thiếu chút nữa là đã tiểu ra quần.Cô ta không ngừng vùng vẫy, giãy giụa cầu xin tha thứ: “Anh Mục Hàng, anh tha cho em, tha cho em đi. Anh Mục Hàng, em thừa nhận là em cho người hành hạ Tô Thu Quỳnh, anh tha cho em đi có được không?”Thấy con dao găm trong tay Chiến Mục Hàng cách ngón út càng ngày càng gần, An Tình hoảng sợ kêu to.Cô ta ép buộc mình phải tỉnh táo lại, cô ta khóc lớn: “Anh Mục Hàng, anh đừng chặt ngón tay của em mà, nếu như anh chặt mất ngón tay của em, em sẽ trở nên vô dụng. Anh Mục Hàng, em không muốn trở nên tàn phế. Làm như thế em không có cách nào gặp người khác.”“An Tình, tôi chặt mất ngón tay của cô thì cô không có cách nào gặp người? Chẳng lẽ cô không sợ hành vi của cô sẽ hại Tô Thu Quỳnh hả?”Chưa có lúc nào mà Chiến Mục Hàng cảm thấy muốn giết người như bây giờ, con dao của anh ta còn chưa đặt ở trên tay An Tình, vậy mà An Tình đã sợ như thế rồi, thế thì ở trong tù, con dao lạnh lẽo chặt ngón út của Tô Thu Quỳnh, cô sợ hãi đến cỡ nào.Không, con dao kia không phải lập tức chặt mất ngón út của Tô Thu Quỳnh.Trên đường đến Oanh Yến, Minh Quân lại gọi điện thoại cho anh ta, trong điện thoại, anh ta kể lại chi tiết lúc Tô Thu Quỳnh bị người khác hành hạ.Những người chặt đứt ngón tay út của Tô Thu Quỳnh dùng một con dao bị cùn, hơn nữa không phải là trực tiếp chặt mất ngón tay.