CHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không…
Chương 864
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên TrờiTác giả: Thanh Thanh Nhã PhiTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không… CHƯƠNG 864Chẳng lẽ cái cậu Tư Hãn này cũng cong?Hay nói cách khác, Tư Hãn và cậu hai Lưu mới là một đôi, vừa rồi cậu hai Lưu ngăn cản Tư Hãn và Nhan Nhã Tịnh hôn môi, thực ra là ghen vì bạn trai nhỏ c*̉a mình?Dường như anh ta lại biết thêm một bí mật khó lường gì rồi.Triệu Nghị nhìn Lưu Thiên Hàn và Lâm Tư Hãn bằng ánh mắt săm soi, đột nhiên cảm thấy môi mình đau nhói, đã bị Lâm Tư Hãn cắn một cái.“Tôi hôn xong rồi! Có thể tiếp tục trò chơi!” Nói xong, Lâm Tư Hãn lập tức chồm người tới thùng rác, không kìm được nôn mửa dữ dội.Triệu Nghị phản ứng chậm, sau khi tỉnh táo lại c*̃ng lập tức ôm thùng rác khác bên trong phòng riêng điên cuồng ói mửa.Nhan Nhã Tịnh nhìn Lâm Tư Hãn và Triệu Nghị nôn đến tối tăm mặt mày, không khỏi len lén liếc nhìn Lưu Thiên Hàn, chỉ thấy khóe môi anh cong lên, lại hiếm khi lộ ra ý cười như có như không.Anh Lưu thật hung tàn!Chỉ đôi ba câu đã hành hạ Lâm Tư Hãn thành ra như vậy, cô rất lo lắng, trải qua chuyện tối hôm nay, Lâm Tư Hãn sẽ không muốn tiếp tục diễn vai nam hai này nữa.Nhan Nhã Tịnh cảm thấy nếu như Lâm Tư Hãn tiếp tục ở lại phòng riêng này chắc chắn sẽ bị anh Lưu hành hạ thê thảm hơn. Cô suy nghĩ một hồi, cuối c*̀ng vẫn quyết định tặng quà cho Tôn Lệ sau, dẫn Lâm Tư Hãn rời khỏi phòng riêng trước đã.Nhan Nhã Tịnh kéo Lâm Tư Hãn đi thẳng ra hầm gửi xe, sau khi chắc chắn xung quanh không có ai cô mới hỏi nhỏ: “Cậu sao rồi? Không sao chứ?”“Chị Nhan Nhã Tịnh, yên tâm đi, tôi không dễ gục ngã vậy đâu!” Lâm Tư Hãn lại nôn khan, vỗ ngực nói với Nhan Nhã Tịnh.“Cậu còn muốn diễn vai nam hai kia nữa không?” Nhan Nhã Tịnh hơi thấp thỏm hỏi, đúng là cô rất lo Lâm Tư Hãn sẽ không diễn nữa. Dù sao tốn ba mươi triệu tìm một nam phụ chuyên nghiệp như vậy cũng không dễ.“Diễn chứ! Sao lại không diễn!” Lâm Tư Hãn nhoẻn miệng cười, lộ ra hai cái răng khểnh. Cậu ta vốn không thích hợp đóng vai tổng giám đốc bá đạo, vừa cười như thế làm trên người càng không có chút khí chất tổng giám đốc bá đạo nào cả.“Chị Nhã Tịnh, An Bảo nói rất đúng, kỹ năng diễn xuất không phân biệt giới tính hay biên giới. Tôi cảm thấy trải qua lần cọ xát tối nay, kỹ năng diễn xuất c*̉a tôi đã tăng vọt rồi! Nếu sau này tôi có thể diễn nam chính, chị Nhã Tịnh à, vậy tôi sẽ phải cảm ơn chị đàng hoàng!”Lâm Tư Hãn không “bỏ con giữa chợ” khiến Nhan Nhã Tịnh không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Dù sao tìm nam phụ để k*ch th*ch Lưu Thiên Hàn thế này cũng rất có hiệu quả, bọn họ phải không ngừng cố gắng mới được.Nhớ tới bó hoa hồng to kia, Nhan Nhã Tịnh sốt sắng nói với Lâm Tư Hãn: “Đúng rồi, tôi sẽ gửi tiền hoa hồng cho cậu qua zalo. Tôi c*̃ng sẽ thanh toán những đạo cụ mà cậu dùng sau này, cho nên cậu không cần cảm thấy áp lực tâm lý.”“Không cần đâu chị Nhã Tịnh, thật sự không cần đâu.” Lâm Tư Hãn cười rạng rỡ như ánh mặt trời xán lạn, mặt mày tươi sáng, trông đúng chất thiếu niên rực rỡ.Cậu ta đè thấp giọng, kề sát tai Nhan Nhã Tịnh nói nhỏ: “Chị Nhã Tịnh, tôi nói thật cho chị biết, số hoa hồng kia là tôi trộm ở chỗ anh họ đấy. Anh ấy vốn định tặng cho chị Thu Quỳnh, lát nữa anh ấy trở về phát hiện hoa hồng không cánh mà bay, chắc chắn sẽ khóc ngất!”Nghe Lâm Tư Hãn nói xong, Nhan Nhã Tịnh không khỏi bật cười, cô cũng không ngờ nam hai mà Lâm Tiêu tìm giúp mình lại là kẻ dở hơi như vậy.
CHƯƠNG 864
Chẳng lẽ cái cậu Tư Hãn này cũng cong?
Hay nói cách khác, Tư Hãn và cậu hai Lưu mới là một đôi, vừa rồi cậu hai Lưu ngăn cản Tư Hãn và Nhan Nhã Tịnh hôn môi, thực ra là ghen vì bạn trai nhỏ c*̉a mình?
Dường như anh ta lại biết thêm một bí mật khó lường gì rồi.
Triệu Nghị nhìn Lưu Thiên Hàn và Lâm Tư Hãn bằng ánh mắt săm soi, đột nhiên cảm thấy môi mình đau nhói, đã bị Lâm Tư Hãn cắn một cái.
“Tôi hôn xong rồi! Có thể tiếp tục trò chơi!” Nói xong, Lâm Tư Hãn lập tức chồm người tới thùng rác, không kìm được nôn mửa dữ dội.
Triệu Nghị phản ứng chậm, sau khi tỉnh táo lại c*̃ng lập tức ôm thùng rác khác bên trong phòng riêng điên cuồng ói mửa.
Nhan Nhã Tịnh nhìn Lâm Tư Hãn và Triệu Nghị nôn đến tối tăm mặt mày, không khỏi len lén liếc nhìn Lưu Thiên Hàn, chỉ thấy khóe môi anh cong lên, lại hiếm khi lộ ra ý cười như có như không.
Anh Lưu thật hung tàn!
Chỉ đôi ba câu đã hành hạ Lâm Tư Hãn thành ra như vậy, cô rất lo lắng, trải qua chuyện tối hôm nay, Lâm Tư Hãn sẽ không muốn tiếp tục diễn vai nam hai này nữa.
Nhan Nhã Tịnh cảm thấy nếu như Lâm Tư Hãn tiếp tục ở lại phòng riêng này chắc chắn sẽ bị anh Lưu hành hạ thê thảm hơn. Cô suy nghĩ một hồi, cuối c*̀ng vẫn quyết định tặng quà cho Tôn Lệ sau, dẫn Lâm Tư Hãn rời khỏi phòng riêng trước đã.
Nhan Nhã Tịnh kéo Lâm Tư Hãn đi thẳng ra hầm gửi xe, sau khi chắc chắn xung quanh không có ai cô mới hỏi nhỏ: “Cậu sao rồi? Không sao chứ?”
“Chị Nhan Nhã Tịnh, yên tâm đi, tôi không dễ gục ngã vậy đâu!” Lâm Tư Hãn lại nôn khan, vỗ ngực nói với Nhan Nhã Tịnh.
“Cậu còn muốn diễn vai nam hai kia nữa không?” Nhan Nhã Tịnh hơi thấp thỏm hỏi, đúng là cô rất lo Lâm Tư Hãn sẽ không diễn nữa. Dù sao tốn ba mươi triệu tìm một nam phụ chuyên nghiệp như vậy cũng không dễ.
“Diễn chứ! Sao lại không diễn!” Lâm Tư Hãn nhoẻn miệng cười, lộ ra hai cái răng khểnh. Cậu ta vốn không thích hợp đóng vai tổng giám đốc bá đạo, vừa cười như thế làm trên người càng không có chút khí chất tổng giám đốc bá đạo nào cả.
“Chị Nhã Tịnh, An Bảo nói rất đúng, kỹ năng diễn xuất không phân biệt giới tính hay biên giới. Tôi cảm thấy trải qua lần cọ xát tối nay, kỹ năng diễn xuất c*̉a tôi đã tăng vọt rồi! Nếu sau này tôi có thể diễn nam chính, chị Nhã Tịnh à, vậy tôi sẽ phải cảm ơn chị đàng hoàng!”
Lâm Tư Hãn không “bỏ con giữa chợ” khiến Nhan Nhã Tịnh không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Dù sao tìm nam phụ để k*ch th*ch Lưu Thiên Hàn thế này cũng rất có hiệu quả, bọn họ phải không ngừng cố gắng mới được.
Nhớ tới bó hoa hồng to kia, Nhan Nhã Tịnh sốt sắng nói với Lâm Tư Hãn: “Đúng rồi, tôi sẽ gửi tiền hoa hồng cho cậu qua zalo. Tôi c*̃ng sẽ thanh toán những đạo cụ mà cậu dùng sau này, cho nên cậu không cần cảm thấy áp lực tâm lý.”
“Không cần đâu chị Nhã Tịnh, thật sự không cần đâu.” Lâm Tư Hãn cười rạng rỡ như ánh mặt trời xán lạn, mặt mày tươi sáng, trông đúng chất thiếu niên rực rỡ.
Cậu ta đè thấp giọng, kề sát tai Nhan Nhã Tịnh nói nhỏ: “Chị Nhã Tịnh, tôi nói thật cho chị biết, số hoa hồng kia là tôi trộm ở chỗ anh họ đấy. Anh ấy vốn định tặng cho chị Thu Quỳnh, lát nữa anh ấy trở về phát hiện hoa hồng không cánh mà bay, chắc chắn sẽ khóc ngất!”
Nghe Lâm Tư Hãn nói xong, Nhan Nhã Tịnh không khỏi bật cười, cô cũng không ngờ nam hai mà Lâm Tiêu tìm giúp mình lại là kẻ dở hơi như vậy.
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên TrờiTác giả: Thanh Thanh Nhã PhiTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không… CHƯƠNG 864Chẳng lẽ cái cậu Tư Hãn này cũng cong?Hay nói cách khác, Tư Hãn và cậu hai Lưu mới là một đôi, vừa rồi cậu hai Lưu ngăn cản Tư Hãn và Nhan Nhã Tịnh hôn môi, thực ra là ghen vì bạn trai nhỏ c*̉a mình?Dường như anh ta lại biết thêm một bí mật khó lường gì rồi.Triệu Nghị nhìn Lưu Thiên Hàn và Lâm Tư Hãn bằng ánh mắt săm soi, đột nhiên cảm thấy môi mình đau nhói, đã bị Lâm Tư Hãn cắn một cái.“Tôi hôn xong rồi! Có thể tiếp tục trò chơi!” Nói xong, Lâm Tư Hãn lập tức chồm người tới thùng rác, không kìm được nôn mửa dữ dội.Triệu Nghị phản ứng chậm, sau khi tỉnh táo lại c*̃ng lập tức ôm thùng rác khác bên trong phòng riêng điên cuồng ói mửa.Nhan Nhã Tịnh nhìn Lâm Tư Hãn và Triệu Nghị nôn đến tối tăm mặt mày, không khỏi len lén liếc nhìn Lưu Thiên Hàn, chỉ thấy khóe môi anh cong lên, lại hiếm khi lộ ra ý cười như có như không.Anh Lưu thật hung tàn!Chỉ đôi ba câu đã hành hạ Lâm Tư Hãn thành ra như vậy, cô rất lo lắng, trải qua chuyện tối hôm nay, Lâm Tư Hãn sẽ không muốn tiếp tục diễn vai nam hai này nữa.Nhan Nhã Tịnh cảm thấy nếu như Lâm Tư Hãn tiếp tục ở lại phòng riêng này chắc chắn sẽ bị anh Lưu hành hạ thê thảm hơn. Cô suy nghĩ một hồi, cuối c*̀ng vẫn quyết định tặng quà cho Tôn Lệ sau, dẫn Lâm Tư Hãn rời khỏi phòng riêng trước đã.Nhan Nhã Tịnh kéo Lâm Tư Hãn đi thẳng ra hầm gửi xe, sau khi chắc chắn xung quanh không có ai cô mới hỏi nhỏ: “Cậu sao rồi? Không sao chứ?”“Chị Nhan Nhã Tịnh, yên tâm đi, tôi không dễ gục ngã vậy đâu!” Lâm Tư Hãn lại nôn khan, vỗ ngực nói với Nhan Nhã Tịnh.“Cậu còn muốn diễn vai nam hai kia nữa không?” Nhan Nhã Tịnh hơi thấp thỏm hỏi, đúng là cô rất lo Lâm Tư Hãn sẽ không diễn nữa. Dù sao tốn ba mươi triệu tìm một nam phụ chuyên nghiệp như vậy cũng không dễ.“Diễn chứ! Sao lại không diễn!” Lâm Tư Hãn nhoẻn miệng cười, lộ ra hai cái răng khểnh. Cậu ta vốn không thích hợp đóng vai tổng giám đốc bá đạo, vừa cười như thế làm trên người càng không có chút khí chất tổng giám đốc bá đạo nào cả.“Chị Nhã Tịnh, An Bảo nói rất đúng, kỹ năng diễn xuất không phân biệt giới tính hay biên giới. Tôi cảm thấy trải qua lần cọ xát tối nay, kỹ năng diễn xuất c*̉a tôi đã tăng vọt rồi! Nếu sau này tôi có thể diễn nam chính, chị Nhã Tịnh à, vậy tôi sẽ phải cảm ơn chị đàng hoàng!”Lâm Tư Hãn không “bỏ con giữa chợ” khiến Nhan Nhã Tịnh không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Dù sao tìm nam phụ để k*ch th*ch Lưu Thiên Hàn thế này cũng rất có hiệu quả, bọn họ phải không ngừng cố gắng mới được.Nhớ tới bó hoa hồng to kia, Nhan Nhã Tịnh sốt sắng nói với Lâm Tư Hãn: “Đúng rồi, tôi sẽ gửi tiền hoa hồng cho cậu qua zalo. Tôi c*̃ng sẽ thanh toán những đạo cụ mà cậu dùng sau này, cho nên cậu không cần cảm thấy áp lực tâm lý.”“Không cần đâu chị Nhã Tịnh, thật sự không cần đâu.” Lâm Tư Hãn cười rạng rỡ như ánh mặt trời xán lạn, mặt mày tươi sáng, trông đúng chất thiếu niên rực rỡ.Cậu ta đè thấp giọng, kề sát tai Nhan Nhã Tịnh nói nhỏ: “Chị Nhã Tịnh, tôi nói thật cho chị biết, số hoa hồng kia là tôi trộm ở chỗ anh họ đấy. Anh ấy vốn định tặng cho chị Thu Quỳnh, lát nữa anh ấy trở về phát hiện hoa hồng không cánh mà bay, chắc chắn sẽ khóc ngất!”Nghe Lâm Tư Hãn nói xong, Nhan Nhã Tịnh không khỏi bật cười, cô cũng không ngờ nam hai mà Lâm Tiêu tìm giúp mình lại là kẻ dở hơi như vậy.