CHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không…
Chương 923
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên TrờiTác giả: Thanh Thanh Nhã PhiTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không… CHƯƠNG 923Thực ra Chiến Mục Hàng còn muốn nói rằng, Tô Thu Quỳnh, nếu như em thích mì thịt bò anh nấu, vậy sau này ngày nào anh cũng nấu cho em.Anh không chỉ nấu mì thịt bò cho em, mà những món ăn khác anh đều có thể nấu cho em.Mỗi một bữa cơm, bốn món mặn một món canh, anh bảo đảm sẽ nuôi em trắng trẻo mập mạp.Nhưng Chiến Mục Hàng sợ anh ta nói rồi sẽ càng khiến Tô Thu Quỳnh chán ghét hơn, nên anh ta không thể nói những lời này ra được.“Chiến Mục Hàng, tôi đã không ăn thịt bò từ lâu rồi.” Mãi lâu sau, Tô Thu Quỳnh mới đáp lại với vẻ mặt vô cảm.“Từ lúc tôi sống trong chuồng bò một tháng thì tôi đã không ăn thịt bò nữa rồi.”Không chỉ thịt bò, đến cả thịt chó cô cũng không ăn nữa, bởi vì, cô còn từng ở trong lồng chó một tháng.Biểu cảm trên mặt Chiến Mục Hàng lập tức cứng đờ. Tô Thu Quỳnh nói thì nhẹ bẫng, nhưng lại khiến anh ta bất giác nhớ tới những chuyện Tô Thu Quỳnh đã từng trải qua ở trong tù mà Minh Quân báo cáo lại với anh ta. Cô từng ở trong chuồng bò, từng bị nhốt trong lồng chó, thậm chí còn bị ép ăn rất nhiều thứ bẩn thỉu…Khoảng thời gian tăm tối đó, anh ta cố gắng không nghĩ tới, anh ta hy vọng Tô Thu Quỳnh cũng có thể quên đi, thế nhưng, nỗi sỉ nhục và đau đớn khắc vào tận xương đó, Tô Thu Quỳnh không thể quên được!Chiến Mục Hàng sợ bát mì thịt bò mà mình nấu này khiến Tô Thu Quỳnh khó chịu, bèn hoảng loạn bưng bát sang một bên. Anh ta nhớ tới điều gì đó, trên mặt lại có ánh sáng, liền vội vàng lấy một cây kẹo m*t vị dâu tây trong túi áo ra, lấy lòng đưa tới trước mặt Tô Thu Quỳnh.“Tô Thu Quỳnh, kẹo m*t vị dâu tây này.”Tầm mắt của Tô Thu Quỳnh chậm rãi chuyển từ kẹo m*t lên mặt của Chiến Mục Hàng, cô mỉm cười nhìn Chiến Mục Hàng, có tự giễu, nhưng càng nhiều hơn là lạnh lẽo.Khi đó, cô để ý tới Chiến Mục Hàng như vậy cũng nhờ có một cây kẹo m*t kia.Tô Thu Quỳnh trong quá khứ đúng thật là thích ăn kẹo m*t, nhưng Tô Thu Quỳnh bây giờ sợ nhất là ăn đồ ngọt.Nửa cuộc đời này của cô, quá khổ, mỗi lần ăn được vị ngọt đều giống một sự châm chọc khắc vào trong xương.Chiến Mục Hàng cuống cuồng bóc vỏ kẹo m*t ra cho Tô Thu Quỳnh: “Tô Thu Quỳnh, em thử đi, em thử một miếng đi có được không?”“Bốp!”Tô Thu Quỳnh đập một phát vào cây kẹo m*t cho nó rơi xuống đất, cô cười lạnh lùng nhìn cây kẹo m*t trên sàn: “Chiến Mục Hàng, đồ anh đưa tới bảo tôi ăn, tôi chê bẩn!”Đôi mắt của Chiến Mục Hàng đau như muốn nứt ra, anh ta vừa định nói thêm gì đó thì bên ngoài phòng khách chợt vang lên tiếng đánh nhau.Tô Thu Quỳnh biết là Lâm Tiêu tới rồi. Cô đứng dậy, nhanh chân lao về phía cửa phòng khách.“Tô Thu Quỳnh!”Chiến Mục Hàng dồn sức túm lấy cổ tay Tô Thu Quỳnh, trong mắt anh ta là vẻ khẩn cầu đau đớn: “Tô Thu Quỳnh, anh không cho em đi với Lâm Tam!”Chiến Mục Hàng vừa mới dứt lời, Lâm Tiêu tỏa khí lạnh quanh thân đã xông vào, quần áo anh hơi xộc xệch, rõ ràng là ban nãy vừa trải qua một trận ẩu đả.Khi tầm mắt dừng trên người Tô Thu Quỳnh, đôi mắt xanh sẫm kia của anh liền rút sạch vẻ tàn độc, chỉ còn lại sự dịu dàng khó cưỡng.“Thu Quỳnh!”
CHƯƠNG 923
Thực ra Chiến Mục Hàng còn muốn nói rằng, Tô Thu Quỳnh, nếu như em thích mì thịt bò anh nấu, vậy sau này ngày nào anh cũng nấu cho em.
Anh không chỉ nấu mì thịt bò cho em, mà những món ăn khác anh đều có thể nấu cho em.
Mỗi một bữa cơm, bốn món mặn một món canh, anh bảo đảm sẽ nuôi em trắng trẻo mập mạp.
Nhưng Chiến Mục Hàng sợ anh ta nói rồi sẽ càng khiến Tô Thu Quỳnh chán ghét hơn, nên anh ta không thể nói những lời này ra được.
“Chiến Mục Hàng, tôi đã không ăn thịt bò từ lâu rồi.” Mãi lâu sau, Tô Thu Quỳnh mới đáp lại với vẻ mặt vô cảm.
“Từ lúc tôi sống trong chuồng bò một tháng thì tôi đã không ăn thịt bò nữa rồi.”
Không chỉ thịt bò, đến cả thịt chó cô cũng không ăn nữa, bởi vì, cô còn từng ở trong lồng chó một tháng.
Biểu cảm trên mặt Chiến Mục Hàng lập tức cứng đờ. Tô Thu Quỳnh nói thì nhẹ bẫng, nhưng lại khiến anh ta bất giác nhớ tới những chuyện Tô Thu Quỳnh đã từng trải qua ở trong tù mà Minh Quân báo cáo lại với anh ta. Cô từng ở trong chuồng bò, từng bị nhốt trong lồng chó, thậm chí còn bị ép ăn rất nhiều thứ bẩn thỉu…
Khoảng thời gian tăm tối đó, anh ta cố gắng không nghĩ tới, anh ta hy vọng Tô Thu Quỳnh cũng có thể quên đi, thế nhưng, nỗi sỉ nhục và đau đớn khắc vào tận xương đó, Tô Thu Quỳnh không thể quên được!
Chiến Mục Hàng sợ bát mì thịt bò mà mình nấu này khiến Tô Thu Quỳnh khó chịu, bèn hoảng loạn bưng bát sang một bên. Anh ta nhớ tới điều gì đó, trên mặt lại có ánh sáng, liền vội vàng lấy một cây kẹo m*t vị dâu tây trong túi áo ra, lấy lòng đưa tới trước mặt Tô Thu Quỳnh.
“Tô Thu Quỳnh, kẹo m*t vị dâu tây này.”
Tầm mắt của Tô Thu Quỳnh chậm rãi chuyển từ kẹo m*t lên mặt của Chiến Mục Hàng, cô mỉm cười nhìn Chiến Mục Hàng, có tự giễu, nhưng càng nhiều hơn là lạnh lẽo.
Khi đó, cô để ý tới Chiến Mục Hàng như vậy cũng nhờ có một cây kẹo m*t kia.
Tô Thu Quỳnh trong quá khứ đúng thật là thích ăn kẹo m*t, nhưng Tô Thu Quỳnh bây giờ sợ nhất là ăn đồ ngọt.
Nửa cuộc đời này của cô, quá khổ, mỗi lần ăn được vị ngọt đều giống một sự châm chọc khắc vào trong xương.
Chiến Mục Hàng cuống cuồng bóc vỏ kẹo m*t ra cho Tô Thu Quỳnh: “Tô Thu Quỳnh, em thử đi, em thử một miếng đi có được không?”
“Bốp!”
Tô Thu Quỳnh đập một phát vào cây kẹo m*t cho nó rơi xuống đất, cô cười lạnh lùng nhìn cây kẹo m*t trên sàn: “Chiến Mục Hàng, đồ anh đưa tới bảo tôi ăn, tôi chê bẩn!”
Đôi mắt của Chiến Mục Hàng đau như muốn nứt ra, anh ta vừa định nói thêm gì đó thì bên ngoài phòng khách chợt vang lên tiếng đánh nhau.
Tô Thu Quỳnh biết là Lâm Tiêu tới rồi. Cô đứng dậy, nhanh chân lao về phía cửa phòng khách.
“Tô Thu Quỳnh!”
Chiến Mục Hàng dồn sức túm lấy cổ tay Tô Thu Quỳnh, trong mắt anh ta là vẻ khẩn cầu đau đớn: “Tô Thu Quỳnh, anh không cho em đi với Lâm Tam!”
Chiến Mục Hàng vừa mới dứt lời, Lâm Tiêu tỏa khí lạnh quanh thân đã xông vào, quần áo anh hơi xộc xệch, rõ ràng là ban nãy vừa trải qua một trận ẩu đả.
Khi tầm mắt dừng trên người Tô Thu Quỳnh, đôi mắt xanh sẫm kia của anh liền rút sạch vẻ tàn độc, chỉ còn lại sự dịu dàng khó cưỡng.
“Thu Quỳnh!”
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên TrờiTác giả: Thanh Thanh Nhã PhiTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không… CHƯƠNG 923Thực ra Chiến Mục Hàng còn muốn nói rằng, Tô Thu Quỳnh, nếu như em thích mì thịt bò anh nấu, vậy sau này ngày nào anh cũng nấu cho em.Anh không chỉ nấu mì thịt bò cho em, mà những món ăn khác anh đều có thể nấu cho em.Mỗi một bữa cơm, bốn món mặn một món canh, anh bảo đảm sẽ nuôi em trắng trẻo mập mạp.Nhưng Chiến Mục Hàng sợ anh ta nói rồi sẽ càng khiến Tô Thu Quỳnh chán ghét hơn, nên anh ta không thể nói những lời này ra được.“Chiến Mục Hàng, tôi đã không ăn thịt bò từ lâu rồi.” Mãi lâu sau, Tô Thu Quỳnh mới đáp lại với vẻ mặt vô cảm.“Từ lúc tôi sống trong chuồng bò một tháng thì tôi đã không ăn thịt bò nữa rồi.”Không chỉ thịt bò, đến cả thịt chó cô cũng không ăn nữa, bởi vì, cô còn từng ở trong lồng chó một tháng.Biểu cảm trên mặt Chiến Mục Hàng lập tức cứng đờ. Tô Thu Quỳnh nói thì nhẹ bẫng, nhưng lại khiến anh ta bất giác nhớ tới những chuyện Tô Thu Quỳnh đã từng trải qua ở trong tù mà Minh Quân báo cáo lại với anh ta. Cô từng ở trong chuồng bò, từng bị nhốt trong lồng chó, thậm chí còn bị ép ăn rất nhiều thứ bẩn thỉu…Khoảng thời gian tăm tối đó, anh ta cố gắng không nghĩ tới, anh ta hy vọng Tô Thu Quỳnh cũng có thể quên đi, thế nhưng, nỗi sỉ nhục và đau đớn khắc vào tận xương đó, Tô Thu Quỳnh không thể quên được!Chiến Mục Hàng sợ bát mì thịt bò mà mình nấu này khiến Tô Thu Quỳnh khó chịu, bèn hoảng loạn bưng bát sang một bên. Anh ta nhớ tới điều gì đó, trên mặt lại có ánh sáng, liền vội vàng lấy một cây kẹo m*t vị dâu tây trong túi áo ra, lấy lòng đưa tới trước mặt Tô Thu Quỳnh.“Tô Thu Quỳnh, kẹo m*t vị dâu tây này.”Tầm mắt của Tô Thu Quỳnh chậm rãi chuyển từ kẹo m*t lên mặt của Chiến Mục Hàng, cô mỉm cười nhìn Chiến Mục Hàng, có tự giễu, nhưng càng nhiều hơn là lạnh lẽo.Khi đó, cô để ý tới Chiến Mục Hàng như vậy cũng nhờ có một cây kẹo m*t kia.Tô Thu Quỳnh trong quá khứ đúng thật là thích ăn kẹo m*t, nhưng Tô Thu Quỳnh bây giờ sợ nhất là ăn đồ ngọt.Nửa cuộc đời này của cô, quá khổ, mỗi lần ăn được vị ngọt đều giống một sự châm chọc khắc vào trong xương.Chiến Mục Hàng cuống cuồng bóc vỏ kẹo m*t ra cho Tô Thu Quỳnh: “Tô Thu Quỳnh, em thử đi, em thử một miếng đi có được không?”“Bốp!”Tô Thu Quỳnh đập một phát vào cây kẹo m*t cho nó rơi xuống đất, cô cười lạnh lùng nhìn cây kẹo m*t trên sàn: “Chiến Mục Hàng, đồ anh đưa tới bảo tôi ăn, tôi chê bẩn!”Đôi mắt của Chiến Mục Hàng đau như muốn nứt ra, anh ta vừa định nói thêm gì đó thì bên ngoài phòng khách chợt vang lên tiếng đánh nhau.Tô Thu Quỳnh biết là Lâm Tiêu tới rồi. Cô đứng dậy, nhanh chân lao về phía cửa phòng khách.“Tô Thu Quỳnh!”Chiến Mục Hàng dồn sức túm lấy cổ tay Tô Thu Quỳnh, trong mắt anh ta là vẻ khẩn cầu đau đớn: “Tô Thu Quỳnh, anh không cho em đi với Lâm Tam!”Chiến Mục Hàng vừa mới dứt lời, Lâm Tiêu tỏa khí lạnh quanh thân đã xông vào, quần áo anh hơi xộc xệch, rõ ràng là ban nãy vừa trải qua một trận ẩu đả.Khi tầm mắt dừng trên người Tô Thu Quỳnh, đôi mắt xanh sẫm kia của anh liền rút sạch vẻ tàn độc, chỉ còn lại sự dịu dàng khó cưỡng.“Thu Quỳnh!”