CHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không…
Chương 951
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên TrờiTác giả: Thanh Thanh Nhã PhiTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không… CHƯƠNG 951Bỗng dưng, cô cảm thấy mình hạnh phúc biết bao!“Thu Quỳnh, mẹ anh nói gì thế?” Lâm Tiêu nhìn thấy Tô Thu Quỳnh rõ ràng mỉm cười vui vẻ nhưng vành mắt lại ươn ướt, anh không khỏi hơi lo lắng.Anh nghĩ người mẹ già này của mình là người rất sáng suốt, sẽ ủng hộ anh ta và Tô Thu Quỳnh, nhưng lại không chịu được khi thấy cô rơi lệ. Lỡ như anh tính nhầm, mẹ già nhà mình mắng cô thì sao đây?“Dì nói là dì tin em, dì còn bảo em cố lên nữa.”Tô Thu Quỳnh khẽ lau giọt lệ ở khóe mắt: “Lâm Tiêu, em bỗng dưng thấy mình hạnh phúc quá, phải làm sao đây!”Chiến Mục Hàng ngỡ ngàng đứng yên tại chỗ, nhìn tờ giấy trong tay Tô Thu Quỳnh với vẻ không dám tim. Từ góc nhìn của Chiến Mục Hàng có thể thấy rõ những gì viết trong tờ giấy đó.Mẹ của Lâm Tiêu đã xem đoạn video đó nhưng bà ấy vẫn ủng hộ Tô Thu Quỳnh và Lâm Tiêu bên nhau!Chuyện này, sao có thể chứ?Trong lòng Chiến Mục Hàng hốt hoảng đến mức gần như đứng không vững, bỗng dưng anh ta cảm thấy giữa mình và Tô Thu Quỳnh đã không còn khả năng nữa rồi.Lá thư này quá chói mắt, chói đến mức Chiến Mục Hàng không muốn ở lại đây thêm một phút nào nữa. Anh ta hốt hoảng quay người, lao ra ngoài Tầm Viên như đang chạy trốn.Vừa tới cổng Tầm Viên, điện thoại của Chiến Mục Hàng đã reo lên.Là mẹ anh ta, Tần Khánh Đan gọi tới.Giọng nói của bà tỏ ra lo lắng rõ rệt: “Mục Hàng, con có xem tin tức hôm nay chưa?”“Rồi ạ.” Chiến Mục Hàng biết Tần Khánh Đan muốn nói đến chuyện của Tô Thu Quỳnh, anh ta nhẹ nhàng đáp lại.“Mục Hàng, Thu Quỳnh bị người khác hãm hại như vậy, chắc bây giờ con bé đang đau lòng lắm. Đây là thời cơ tốt cho con biểu hiện. Con nhất định phải an ủi con bé cho tử tế. Con cứ nói chúng ta đều tin con bé, người phụ nữ trong video không thể nào là con bé được.”Nghe Tần Khánh Đan nói vậy, Chiến Mục Hàng thật sự không biết nên nói gì cho phải.Anh ta không phải đứa con thích tâm sự với ba mẹ, nhưng hôm nay trong lòng anh ta thật sự quá buồn bực, cuối cùng không kìm được nói thêm mấy câu với bà.Anh ta nói: “Mẹ, lúc nãy con đã đi tìm Tô Thu Quỳnh rồi.”“Thật sao?” Giọng của Tần Khánh Đan đong đầy niềm vui: “Con đã an ủi Thu Quỳnh rồi phải không? Có phải con bé cảm động lắm không? Con bé có nói sẽ cho con thêm cơ hội nữa không?”“Mẹ, con không an ủi cô ấy.”Tần Khánh Đan hiểu rất rõ con trai nhà mình là người như thế nào. Nghe thấy giọng nói khó chịu và thâm trầm của anh ta, trong lòng bà chợt giật thót.Không cần Chiến Mục Hàng nói nhiều thì bà cũng có thể đoán được vừa rồi Chiến Mục Hàng đã nói những lời châm chọc mỉa mai, từng câu sát tâm như thế nào với Tô Thu Quỳnh.Tần Khánh Đan tức đến nỗi thở hổn hển, làm tổn thương bằng lời nói vẫn còn nhẹ, chỉ sợ đứa con trai có EQ số âm này của mình còn ra tay đánh Tô Thu Quỳnh bị thương nữa.Tần Khánh Đan phải mất một lúc lâu để bình tĩnh mới tìm lại được giọng nói của mình. Nhưng dù hô hấp đã bình thường thì bà cũng không muốn tiếp tục nói chuyện với đứa con trai khiến người tức chết không cần đền mạng này nữa.“Chiến Mục Hàng, sao Tần Khánh Đan này lại sinh ra một đứa ngu ngốc như con chứ! Con cô đơn cả đời cũng đáng lắm!”
CHƯƠNG 951
Bỗng dưng, cô cảm thấy mình hạnh phúc biết bao!
“Thu Quỳnh, mẹ anh nói gì thế?” Lâm Tiêu nhìn thấy Tô Thu Quỳnh rõ ràng mỉm cười vui vẻ nhưng vành mắt lại ươn ướt, anh không khỏi hơi lo lắng.
Anh nghĩ người mẹ già này của mình là người rất sáng suốt, sẽ ủng hộ anh ta và Tô Thu Quỳnh, nhưng lại không chịu được khi thấy cô rơi lệ. Lỡ như anh tính nhầm, mẹ già nhà mình mắng cô thì sao đây?
“Dì nói là dì tin em, dì còn bảo em cố lên nữa.”
Tô Thu Quỳnh khẽ lau giọt lệ ở khóe mắt: “Lâm Tiêu, em bỗng dưng thấy mình hạnh phúc quá, phải làm sao đây!”
Chiến Mục Hàng ngỡ ngàng đứng yên tại chỗ, nhìn tờ giấy trong tay Tô Thu Quỳnh với vẻ không dám tim. Từ góc nhìn của Chiến Mục Hàng có thể thấy rõ những gì viết trong tờ giấy đó.
Mẹ của Lâm Tiêu đã xem đoạn video đó nhưng bà ấy vẫn ủng hộ Tô Thu Quỳnh và Lâm Tiêu bên nhau!
Chuyện này, sao có thể chứ?
Trong lòng Chiến Mục Hàng hốt hoảng đến mức gần như đứng không vững, bỗng dưng anh ta cảm thấy giữa mình và Tô Thu Quỳnh đã không còn khả năng nữa rồi.
Lá thư này quá chói mắt, chói đến mức Chiến Mục Hàng không muốn ở lại đây thêm một phút nào nữa. Anh ta hốt hoảng quay người, lao ra ngoài Tầm Viên như đang chạy trốn.
Vừa tới cổng Tầm Viên, điện thoại của Chiến Mục Hàng đã reo lên.
Là mẹ anh ta, Tần Khánh Đan gọi tới.
Giọng nói của bà tỏ ra lo lắng rõ rệt: “Mục Hàng, con có xem tin tức hôm nay chưa?”
“Rồi ạ.” Chiến Mục Hàng biết Tần Khánh Đan muốn nói đến chuyện của Tô Thu Quỳnh, anh ta nhẹ nhàng đáp lại.
“Mục Hàng, Thu Quỳnh bị người khác hãm hại như vậy, chắc bây giờ con bé đang đau lòng lắm. Đây là thời cơ tốt cho con biểu hiện. Con nhất định phải an ủi con bé cho tử tế. Con cứ nói chúng ta đều tin con bé, người phụ nữ trong video không thể nào là con bé được.”
Nghe Tần Khánh Đan nói vậy, Chiến Mục Hàng thật sự không biết nên nói gì cho phải.
Anh ta không phải đứa con thích tâm sự với ba mẹ, nhưng hôm nay trong lòng anh ta thật sự quá buồn bực, cuối cùng không kìm được nói thêm mấy câu với bà.
Anh ta nói: “Mẹ, lúc nãy con đã đi tìm Tô Thu Quỳnh rồi.”
“Thật sao?” Giọng của Tần Khánh Đan đong đầy niềm vui: “Con đã an ủi Thu Quỳnh rồi phải không? Có phải con bé cảm động lắm không? Con bé có nói sẽ cho con thêm cơ hội nữa không?”
“Mẹ, con không an ủi cô ấy.”
Tần Khánh Đan hiểu rất rõ con trai nhà mình là người như thế nào. Nghe thấy giọng nói khó chịu và thâm trầm của anh ta, trong lòng bà chợt giật thót.
Không cần Chiến Mục Hàng nói nhiều thì bà cũng có thể đoán được vừa rồi Chiến Mục Hàng đã nói những lời châm chọc mỉa mai, từng câu sát tâm như thế nào với Tô Thu Quỳnh.
Tần Khánh Đan tức đến nỗi thở hổn hển, làm tổn thương bằng lời nói vẫn còn nhẹ, chỉ sợ đứa con trai có EQ số âm này của mình còn ra tay đánh Tô Thu Quỳnh bị thương nữa.
Tần Khánh Đan phải mất một lúc lâu để bình tĩnh mới tìm lại được giọng nói của mình. Nhưng dù hô hấp đã bình thường thì bà cũng không muốn tiếp tục nói chuyện với đứa con trai khiến người tức chết không cần đền mạng này nữa.
“Chiến Mục Hàng, sao Tần Khánh Đan này lại sinh ra một đứa ngu ngốc như con chứ! Con cô đơn cả đời cũng đáng lắm!”
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên TrờiTác giả: Thanh Thanh Nhã PhiTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không… CHƯƠNG 951Bỗng dưng, cô cảm thấy mình hạnh phúc biết bao!“Thu Quỳnh, mẹ anh nói gì thế?” Lâm Tiêu nhìn thấy Tô Thu Quỳnh rõ ràng mỉm cười vui vẻ nhưng vành mắt lại ươn ướt, anh không khỏi hơi lo lắng.Anh nghĩ người mẹ già này của mình là người rất sáng suốt, sẽ ủng hộ anh ta và Tô Thu Quỳnh, nhưng lại không chịu được khi thấy cô rơi lệ. Lỡ như anh tính nhầm, mẹ già nhà mình mắng cô thì sao đây?“Dì nói là dì tin em, dì còn bảo em cố lên nữa.”Tô Thu Quỳnh khẽ lau giọt lệ ở khóe mắt: “Lâm Tiêu, em bỗng dưng thấy mình hạnh phúc quá, phải làm sao đây!”Chiến Mục Hàng ngỡ ngàng đứng yên tại chỗ, nhìn tờ giấy trong tay Tô Thu Quỳnh với vẻ không dám tim. Từ góc nhìn của Chiến Mục Hàng có thể thấy rõ những gì viết trong tờ giấy đó.Mẹ của Lâm Tiêu đã xem đoạn video đó nhưng bà ấy vẫn ủng hộ Tô Thu Quỳnh và Lâm Tiêu bên nhau!Chuyện này, sao có thể chứ?Trong lòng Chiến Mục Hàng hốt hoảng đến mức gần như đứng không vững, bỗng dưng anh ta cảm thấy giữa mình và Tô Thu Quỳnh đã không còn khả năng nữa rồi.Lá thư này quá chói mắt, chói đến mức Chiến Mục Hàng không muốn ở lại đây thêm một phút nào nữa. Anh ta hốt hoảng quay người, lao ra ngoài Tầm Viên như đang chạy trốn.Vừa tới cổng Tầm Viên, điện thoại của Chiến Mục Hàng đã reo lên.Là mẹ anh ta, Tần Khánh Đan gọi tới.Giọng nói của bà tỏ ra lo lắng rõ rệt: “Mục Hàng, con có xem tin tức hôm nay chưa?”“Rồi ạ.” Chiến Mục Hàng biết Tần Khánh Đan muốn nói đến chuyện của Tô Thu Quỳnh, anh ta nhẹ nhàng đáp lại.“Mục Hàng, Thu Quỳnh bị người khác hãm hại như vậy, chắc bây giờ con bé đang đau lòng lắm. Đây là thời cơ tốt cho con biểu hiện. Con nhất định phải an ủi con bé cho tử tế. Con cứ nói chúng ta đều tin con bé, người phụ nữ trong video không thể nào là con bé được.”Nghe Tần Khánh Đan nói vậy, Chiến Mục Hàng thật sự không biết nên nói gì cho phải.Anh ta không phải đứa con thích tâm sự với ba mẹ, nhưng hôm nay trong lòng anh ta thật sự quá buồn bực, cuối cùng không kìm được nói thêm mấy câu với bà.Anh ta nói: “Mẹ, lúc nãy con đã đi tìm Tô Thu Quỳnh rồi.”“Thật sao?” Giọng của Tần Khánh Đan đong đầy niềm vui: “Con đã an ủi Thu Quỳnh rồi phải không? Có phải con bé cảm động lắm không? Con bé có nói sẽ cho con thêm cơ hội nữa không?”“Mẹ, con không an ủi cô ấy.”Tần Khánh Đan hiểu rất rõ con trai nhà mình là người như thế nào. Nghe thấy giọng nói khó chịu và thâm trầm của anh ta, trong lòng bà chợt giật thót.Không cần Chiến Mục Hàng nói nhiều thì bà cũng có thể đoán được vừa rồi Chiến Mục Hàng đã nói những lời châm chọc mỉa mai, từng câu sát tâm như thế nào với Tô Thu Quỳnh.Tần Khánh Đan tức đến nỗi thở hổn hển, làm tổn thương bằng lời nói vẫn còn nhẹ, chỉ sợ đứa con trai có EQ số âm này của mình còn ra tay đánh Tô Thu Quỳnh bị thương nữa.Tần Khánh Đan phải mất một lúc lâu để bình tĩnh mới tìm lại được giọng nói của mình. Nhưng dù hô hấp đã bình thường thì bà cũng không muốn tiếp tục nói chuyện với đứa con trai khiến người tức chết không cần đền mạng này nữa.“Chiến Mục Hàng, sao Tần Khánh Đan này lại sinh ra một đứa ngu ngốc như con chứ! Con cô đơn cả đời cũng đáng lắm!”