CHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không…
Chương 989
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên TrờiTác giả: Thanh Thanh Nhã PhiTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không… Chương 989Đột nhiên, đầu óc cô chợt lóe sáng, cô đột ngột ngẩng mặt lên, ánh mắt lập tức sáng ngời.“Em biết rồi, anh là thứ ba! Nào, anh qua đây ở cạnh em! Đợi em chơi đủ rồi, em sẽ sủng hạnh anh!”Nói xong, Nhan Nhã Tịnh đưa tay véo má của Lưu Thiên Hàn: “Nào bé, cười một cái với chị nào. Hi hi, cười như vậy nè!”Thấy anh vẫn xụ mặt như cũ, hoàn toàn không định cười, gương mặt nhỏ của Nhan Nhã Tịnh lập tức trở lên nhăn nhó.Cô nhíu mày, cực kỳ khó chịu nói với Lưu Thiên Hàn: “Anh cười một cái đi mà! Cười một chút thì sẽ chết à! Anh xụ mặt như vậy, cứ như có ai nợ anh cả trăm tỷ không bằng. Mặt như khổ qua, ai mà hứng thú sủng hạnh anh chứ!”Mặt khổ qua?Gương mặt điển trai của Lưu Thiên Hàn càng đen hơn, cô bằng lòng cưng chiều một đám trai bao cũng không muốn sủng hạnh anh?Trong mắt cô, anh còn không bằng đám đàn ông làm trai bao này à!“Nhan Nhã Tịnh!” Lưu Thiên Hàn nghiến răng nghiến lợi, chỉ ước gì có thể cắn nát người phụ nữ làm người khác tức chết mà không cần đền mạng ở trước mặt này.Đôi mắt của Nhan Nhã Tịnh nổ đom đóm, cô phải ra sức bắt lấy cánh tay của Lưu Thiên Hàn mới đứng vững lên được, hoàn toàn không nghe thấy anh gọi tên mình.Cô quay mặt sang nhìn mấy chàng trai rồi cười rạng rỡ: “Mấy anh về chờ tôi nhé. Đừng đi theo tôi! Tôi đã nói sẽ sủng hạnh mấy anh rồi, lẽ nào tôi còn chạy được chắc!”Mấy chàng trai nghe Nhan Nhã Tịnh nói vậy liền vội chạy vào phòng riêng trước mặt, chỉ sợ mình chậm chút thôi sẽ bị ánh mắt của cậu hai Lưu đáng sợ tùng xẻo.Thấy mấy chàng trai ngoan ngoãn quay lại phòng riêng chờ sủng hạnh, Nhan Nhã Tịnh không khỏi cười thỏa mãn.Cô nhấc chân đi tiếp về trước, nhưng phát hiện trước mắt có bức tường chắn nên cô không bước được nữa.“Phiền anh tránh ra chút đi. Tôi bận lắm!” Tay của Nhan Nhã Tịnh dùng sức, định gạt phăng Lưu Thiên Hàn ra, nhưng anh vẫn đứng yên tại chỗ làm cô không đẩy được.“Ha! Bận lắm à?”Giọng Lưu Thiên Hàn nghe cực kỳ châm biếm: “Bận trở về sủng hạnh đám trai bao kia ư!”“Trai bao gì mà trai bao! Anh có bệnh đấy à? Họ đáng yêu biết bao, họ không phải là trai bao! Họ đều là ngôi sao nhỏ của tôi!” Nhan Nhã Tịnh nói xong liền bắt đầu cất giọng sai nhịp: “Một ngôi sao, một ngôi sao sáng lấp lánh, cả bầu trời đều là những vì sao sáng…”Khóe miệng Lưu Thiên Hàn run rẩy, tức đến mức không có chỗ để xả.Lại còn ngôi sao nhỏ nữa cơ đấy!Bây giờ anh bị người phụ nữ này làm cho tức chết luôn rồi!Đúng! Cô còn dám mắng anh có bệnh! Sao anh không đánh gãy chân cô luôn!Miệng còn nhanh hơn não, trong đầu của Lưu Thiên Hàn vừa lóe lên suy nghĩ này thì câu nói lạnh lùng đầy uy h**p đã thốt ra từ hai cánh môi lạnh băng: “Nhan Nhã Tịnh, cô có tin tôi đánh gãy chân cô không!”Đánh gãy chân cô á?Nhan Nhã Tịnh khẽ rùng mình, sao giọng nói này nghe quen thế!
Chương 989
Đột nhiên, đầu óc cô chợt lóe sáng, cô đột ngột ngẩng mặt lên, ánh mắt lập tức sáng ngời.
“Em biết rồi, anh là thứ ba! Nào, anh qua đây ở cạnh em! Đợi em chơi đủ rồi, em sẽ sủng hạnh anh!”
Nói xong, Nhan Nhã Tịnh đưa tay véo má của Lưu Thiên Hàn: “Nào bé, cười một cái với chị nào. Hi hi, cười như vậy nè!”
Thấy anh vẫn xụ mặt như cũ, hoàn toàn không định cười, gương mặt nhỏ của Nhan Nhã Tịnh lập tức trở lên nhăn nhó.
Cô nhíu mày, cực kỳ khó chịu nói với Lưu Thiên Hàn: “Anh cười một cái đi mà! Cười một chút thì sẽ chết à! Anh xụ mặt như vậy, cứ như có ai nợ anh cả trăm tỷ không bằng. Mặt như khổ qua, ai mà hứng thú sủng hạnh anh chứ!”
Mặt khổ qua?
Gương mặt điển trai của Lưu Thiên Hàn càng đen hơn, cô bằng lòng cưng chiều một đám trai bao cũng không muốn sủng hạnh anh?
Trong mắt cô, anh còn không bằng đám đàn ông làm trai bao này à!
“Nhan Nhã Tịnh!” Lưu Thiên Hàn nghiến răng nghiến lợi, chỉ ước gì có thể cắn nát người phụ nữ làm người khác tức chết mà không cần đền mạng ở trước mặt này.
Đôi mắt của Nhan Nhã Tịnh nổ đom đóm, cô phải ra sức bắt lấy cánh tay của Lưu Thiên Hàn mới đứng vững lên được, hoàn toàn không nghe thấy anh gọi tên mình.
Cô quay mặt sang nhìn mấy chàng trai rồi cười rạng rỡ: “Mấy anh về chờ tôi nhé. Đừng đi theo tôi! Tôi đã nói sẽ sủng hạnh mấy anh rồi, lẽ nào tôi còn chạy được chắc!”
Mấy chàng trai nghe Nhan Nhã Tịnh nói vậy liền vội chạy vào phòng riêng trước mặt, chỉ sợ mình chậm chút thôi sẽ bị ánh mắt của cậu hai Lưu đáng sợ tùng xẻo.
Thấy mấy chàng trai ngoan ngoãn quay lại phòng riêng chờ sủng hạnh, Nhan Nhã Tịnh không khỏi cười thỏa mãn.
Cô nhấc chân đi tiếp về trước, nhưng phát hiện trước mắt có bức tường chắn nên cô không bước được nữa.
“Phiền anh tránh ra chút đi. Tôi bận lắm!” Tay của Nhan Nhã Tịnh dùng sức, định gạt phăng Lưu Thiên Hàn ra, nhưng anh vẫn đứng yên tại chỗ làm cô không đẩy được.
“Ha! Bận lắm à?”
Giọng Lưu Thiên Hàn nghe cực kỳ châm biếm: “Bận trở về sủng hạnh đám trai bao kia ư!”
“Trai bao gì mà trai bao! Anh có bệnh đấy à? Họ đáng yêu biết bao, họ không phải là trai bao! Họ đều là ngôi sao nhỏ của tôi!” Nhan Nhã Tịnh nói xong liền bắt đầu cất giọng sai nhịp: “Một ngôi sao, một ngôi sao sáng lấp lánh, cả bầu trời đều là những vì sao sáng…”
Khóe miệng Lưu Thiên Hàn run rẩy, tức đến mức không có chỗ để xả.
Lại còn ngôi sao nhỏ nữa cơ đấy!
Bây giờ anh bị người phụ nữ này làm cho tức chết luôn rồi!
Đúng! Cô còn dám mắng anh có bệnh! Sao anh không đánh gãy chân cô luôn!
Miệng còn nhanh hơn não, trong đầu của Lưu Thiên Hàn vừa lóe lên suy nghĩ này thì câu nói lạnh lùng đầy uy h**p đã thốt ra từ hai cánh môi lạnh băng: “Nhan Nhã Tịnh, cô có tin tôi đánh gãy chân cô không!”
Đánh gãy chân cô á?
Nhan Nhã Tịnh khẽ rùng mình, sao giọng nói này nghe quen thế!
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên TrờiTác giả: Thanh Thanh Nhã PhiTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không… Chương 989Đột nhiên, đầu óc cô chợt lóe sáng, cô đột ngột ngẩng mặt lên, ánh mắt lập tức sáng ngời.“Em biết rồi, anh là thứ ba! Nào, anh qua đây ở cạnh em! Đợi em chơi đủ rồi, em sẽ sủng hạnh anh!”Nói xong, Nhan Nhã Tịnh đưa tay véo má của Lưu Thiên Hàn: “Nào bé, cười một cái với chị nào. Hi hi, cười như vậy nè!”Thấy anh vẫn xụ mặt như cũ, hoàn toàn không định cười, gương mặt nhỏ của Nhan Nhã Tịnh lập tức trở lên nhăn nhó.Cô nhíu mày, cực kỳ khó chịu nói với Lưu Thiên Hàn: “Anh cười một cái đi mà! Cười một chút thì sẽ chết à! Anh xụ mặt như vậy, cứ như có ai nợ anh cả trăm tỷ không bằng. Mặt như khổ qua, ai mà hứng thú sủng hạnh anh chứ!”Mặt khổ qua?Gương mặt điển trai của Lưu Thiên Hàn càng đen hơn, cô bằng lòng cưng chiều một đám trai bao cũng không muốn sủng hạnh anh?Trong mắt cô, anh còn không bằng đám đàn ông làm trai bao này à!“Nhan Nhã Tịnh!” Lưu Thiên Hàn nghiến răng nghiến lợi, chỉ ước gì có thể cắn nát người phụ nữ làm người khác tức chết mà không cần đền mạng ở trước mặt này.Đôi mắt của Nhan Nhã Tịnh nổ đom đóm, cô phải ra sức bắt lấy cánh tay của Lưu Thiên Hàn mới đứng vững lên được, hoàn toàn không nghe thấy anh gọi tên mình.Cô quay mặt sang nhìn mấy chàng trai rồi cười rạng rỡ: “Mấy anh về chờ tôi nhé. Đừng đi theo tôi! Tôi đã nói sẽ sủng hạnh mấy anh rồi, lẽ nào tôi còn chạy được chắc!”Mấy chàng trai nghe Nhan Nhã Tịnh nói vậy liền vội chạy vào phòng riêng trước mặt, chỉ sợ mình chậm chút thôi sẽ bị ánh mắt của cậu hai Lưu đáng sợ tùng xẻo.Thấy mấy chàng trai ngoan ngoãn quay lại phòng riêng chờ sủng hạnh, Nhan Nhã Tịnh không khỏi cười thỏa mãn.Cô nhấc chân đi tiếp về trước, nhưng phát hiện trước mắt có bức tường chắn nên cô không bước được nữa.“Phiền anh tránh ra chút đi. Tôi bận lắm!” Tay của Nhan Nhã Tịnh dùng sức, định gạt phăng Lưu Thiên Hàn ra, nhưng anh vẫn đứng yên tại chỗ làm cô không đẩy được.“Ha! Bận lắm à?”Giọng Lưu Thiên Hàn nghe cực kỳ châm biếm: “Bận trở về sủng hạnh đám trai bao kia ư!”“Trai bao gì mà trai bao! Anh có bệnh đấy à? Họ đáng yêu biết bao, họ không phải là trai bao! Họ đều là ngôi sao nhỏ của tôi!” Nhan Nhã Tịnh nói xong liền bắt đầu cất giọng sai nhịp: “Một ngôi sao, một ngôi sao sáng lấp lánh, cả bầu trời đều là những vì sao sáng…”Khóe miệng Lưu Thiên Hàn run rẩy, tức đến mức không có chỗ để xả.Lại còn ngôi sao nhỏ nữa cơ đấy!Bây giờ anh bị người phụ nữ này làm cho tức chết luôn rồi!Đúng! Cô còn dám mắng anh có bệnh! Sao anh không đánh gãy chân cô luôn!Miệng còn nhanh hơn não, trong đầu của Lưu Thiên Hàn vừa lóe lên suy nghĩ này thì câu nói lạnh lùng đầy uy h**p đã thốt ra từ hai cánh môi lạnh băng: “Nhan Nhã Tịnh, cô có tin tôi đánh gãy chân cô không!”Đánh gãy chân cô á?Nhan Nhã Tịnh khẽ rùng mình, sao giọng nói này nghe quen thế!