CHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không…
Chương 994
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên TrờiTác giả: Thanh Thanh Nhã PhiTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không… Chương 994Anh đẩy mạnh Nhan Nhã Tịnh ra. Gương mặt khôi ngô đã nhuốm màu tăm tối như đám mây đen kịt.Thì ra cô bỗng dưng trở nên ngoan ngoãn như vậy, cô khen anh đẹp trai, còn chủ động hôn anh, không phải vì cô thật sự cảm thấy anh tốt đẹp mà vì coi anh là người em trai xấu số đã qua đời!Vô cớ bị Lưu Thiên Hàn hất ra, Nhan Nhã Tịnh vô cùng hờn tủi. Cô bĩu môi tội nghiệp: “Cậu trẻ, sao anh lại đẩy em ra?”Nỗi bất an và thấp thỏm bất chợt dâng đầy trong ánh mắt của Nhan Nhã Tịnh. Cô càng ra sức trèo lên người Lưu Thiên Hàn để lấy lòng, giọng nói nũng nịu đáng thương: “Anh Lưu, có phải tại em uống rượu nên anh giận em không?”“Anh Lưu, em sai rồi. Sau này em sẽ không bao giờ uống rượu nữa. Anh Lưu, anh đừng giận em mà, được không anh?”Nhan Nhã Tịnh chớp mắt với Lưu Thiên Hàn, toàn bộ cơ thể từ trên xuống dưới đều phủ kín hai chữ “lấy lòng”, chỉ còn thiếu điều bò nhoài ra đất vẫy đuôi nữa thôi.Thấy mặt mũi Lưu Thiên Hàn vẫn tối sầm, Nhan Nhã Tịnh rón rén ôm lấy gương mặt anh. Nét mặt cô mang theo vẻ tha thiết chân thành: “Anh Lưu, anh thật sự không thể giận thêm nữa đâu. Tiên không được giận hờn. Anh Lưu, anh là tiên mà. Sao anh lại có thể giận em được?”“Nhan Nhã Tịnh, tôi không phải Thiên Hàn.” Lưu Thiên Hàn thực sự không thể chịu được việc tiếp tục phải làm thế thân. Giọng nói anh cất lên không có mảy may chút hơi ấm nào.“Anh Lưu, anh sao thế? Sao ngay đến bản thân mình là ai mà anh cũng không biết?”Nhan Nhã Tịnh x** n*n gương mặt Lưu Thiên Hàn để lấy lòng, nói như dỗ dành trẻ con: “Anh Lưu, em biết, anh vẫn đang giận em. Ngoan, tức giận thì không phải tiên nữa đâu. Anh Lưu không giận nữa nhé!”“Anh Lưu, anh đẹp như thế này mà cứ xị mặt ra thì phí của trời lắm!”Sực nhớ ra điều gì đó, Nhan Nhã Tịnh lại nhéo má Lưu Thiên Hàn, không nhịn được cười khúc khích thành tiếng.“Anh Lưu này, em kể cho anh chuyện này buồn cười cực! Rõ ràng mặt mũi anh hai giống hệt anh, nhưng anh là tiên, còn anh hai lại là con ma lem!“Chính xác. Anh hai là con ma lem.”Nhấn mạnh vào từ “ma lem”, Nhan Nhã Tịnh càng cười rạng rỡ tựa ánh nắng.“Anh Lưu, anh biết tại sao mặt của anh hai và anh trông giống nhau mà anh là tiên còn anh ấy là con ma lem không?”“Tại sao?” Lưu Thiên Hàn cố đè nén cơn xốc nổi muốn b*p ch*t Nhan Nhã Tịnh xuống, nghiến răng nghiến lợi lên tiếng.“Phụt…”Nhan Nhã Tịnh còn chưa nói thành lời đã không nhịn được mà phá lên cười.Cô làm ra vẻ thần bí áp sát môi vào tai Lưu Thiên Hàn, gào lên như rao báo ngoài phố: “Anh Lưu, đây là một bí mật không thể tiết lộ đâu đấy nhé, nhưng anh là tiên nên em có thể cho anh biết.”Nhạc Dũng ngồi phía trước ngơ ngác. Hình như anh ta cũng có thể nghe thấy, lẽ nào anh ta cũng là tiên à?“Nói!”Được Lưu Thiên Hàn cho phép, giọng nói của Nhan Nhã Tịnh lại vút cao thêm: “Anh Lưu, em thật sự chỉ nói bí mật này cho mình anh biết thôi đấy. Vì… vì anh hai… anh hai bị thiểu năng đó!”
Chương 994
Anh đẩy mạnh Nhan Nhã Tịnh ra. Gương mặt khôi ngô đã nhuốm màu tăm tối như đám mây đen kịt.
Thì ra cô bỗng dưng trở nên ngoan ngoãn như vậy, cô khen anh đẹp trai, còn chủ động hôn anh, không phải vì cô thật sự cảm thấy anh tốt đẹp mà vì coi anh là người em trai xấu số đã qua đời!
Vô cớ bị Lưu Thiên Hàn hất ra, Nhan Nhã Tịnh vô cùng hờn tủi. Cô bĩu môi tội nghiệp: “Cậu trẻ, sao anh lại đẩy em ra?”
Nỗi bất an và thấp thỏm bất chợt dâng đầy trong ánh mắt của Nhan Nhã Tịnh. Cô càng ra sức trèo lên người Lưu Thiên Hàn để lấy lòng, giọng nói nũng nịu đáng thương: “Anh Lưu, có phải tại em uống rượu nên anh giận em không?”
“Anh Lưu, em sai rồi. Sau này em sẽ không bao giờ uống rượu nữa. Anh Lưu, anh đừng giận em mà, được không anh?”
Nhan Nhã Tịnh chớp mắt với Lưu Thiên Hàn, toàn bộ cơ thể từ trên xuống dưới đều phủ kín hai chữ “lấy lòng”, chỉ còn thiếu điều bò nhoài ra đất vẫy đuôi nữa thôi.
Thấy mặt mũi Lưu Thiên Hàn vẫn tối sầm, Nhan Nhã Tịnh rón rén ôm lấy gương mặt anh. Nét mặt cô mang theo vẻ tha thiết chân thành: “Anh Lưu, anh thật sự không thể giận thêm nữa đâu. Tiên không được giận hờn. Anh Lưu, anh là tiên mà. Sao anh lại có thể giận em được?”
“Nhan Nhã Tịnh, tôi không phải Thiên Hàn.” Lưu Thiên Hàn thực sự không thể chịu được việc tiếp tục phải làm thế thân. Giọng nói anh cất lên không có mảy may chút hơi ấm nào.
“Anh Lưu, anh sao thế? Sao ngay đến bản thân mình là ai mà anh cũng không biết?”
Nhan Nhã Tịnh x** n*n gương mặt Lưu Thiên Hàn để lấy lòng, nói như dỗ dành trẻ con: “Anh Lưu, em biết, anh vẫn đang giận em. Ngoan, tức giận thì không phải tiên nữa đâu. Anh Lưu không giận nữa nhé!”
“Anh Lưu, anh đẹp như thế này mà cứ xị mặt ra thì phí của trời lắm!”
Sực nhớ ra điều gì đó, Nhan Nhã Tịnh lại nhéo má Lưu Thiên Hàn, không nhịn được cười khúc khích thành tiếng.
“Anh Lưu này, em kể cho anh chuyện này buồn cười cực! Rõ ràng mặt mũi anh hai giống hệt anh, nhưng anh là tiên, còn anh hai lại là con ma lem!
“Chính xác. Anh hai là con ma lem.”
Nhấn mạnh vào từ “ma lem”, Nhan Nhã Tịnh càng cười rạng rỡ tựa ánh nắng.
“Anh Lưu, anh biết tại sao mặt của anh hai và anh trông giống nhau mà anh là tiên còn anh ấy là con ma lem không?”
“Tại sao?” Lưu Thiên Hàn cố đè nén cơn xốc nổi muốn b*p ch*t Nhan Nhã Tịnh xuống, nghiến răng nghiến lợi lên tiếng.
“Phụt…”
Nhan Nhã Tịnh còn chưa nói thành lời đã không nhịn được mà phá lên cười.
Cô làm ra vẻ thần bí áp sát môi vào tai Lưu Thiên Hàn, gào lên như rao báo ngoài phố: “Anh Lưu, đây là một bí mật không thể tiết lộ đâu đấy nhé, nhưng anh là tiên nên em có thể cho anh biết.”
Nhạc Dũng ngồi phía trước ngơ ngác. Hình như anh ta cũng có thể nghe thấy, lẽ nào anh ta cũng là tiên à?
“Nói!”
Được Lưu Thiên Hàn cho phép, giọng nói của Nhan Nhã Tịnh lại vút cao thêm: “Anh Lưu, em thật sự chỉ nói bí mật này cho mình anh biết thôi đấy. Vì… vì anh hai… anh hai bị thiểu năng đó!”
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên TrờiTác giả: Thanh Thanh Nhã PhiTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không… Chương 994Anh đẩy mạnh Nhan Nhã Tịnh ra. Gương mặt khôi ngô đã nhuốm màu tăm tối như đám mây đen kịt.Thì ra cô bỗng dưng trở nên ngoan ngoãn như vậy, cô khen anh đẹp trai, còn chủ động hôn anh, không phải vì cô thật sự cảm thấy anh tốt đẹp mà vì coi anh là người em trai xấu số đã qua đời!Vô cớ bị Lưu Thiên Hàn hất ra, Nhan Nhã Tịnh vô cùng hờn tủi. Cô bĩu môi tội nghiệp: “Cậu trẻ, sao anh lại đẩy em ra?”Nỗi bất an và thấp thỏm bất chợt dâng đầy trong ánh mắt của Nhan Nhã Tịnh. Cô càng ra sức trèo lên người Lưu Thiên Hàn để lấy lòng, giọng nói nũng nịu đáng thương: “Anh Lưu, có phải tại em uống rượu nên anh giận em không?”“Anh Lưu, em sai rồi. Sau này em sẽ không bao giờ uống rượu nữa. Anh Lưu, anh đừng giận em mà, được không anh?”Nhan Nhã Tịnh chớp mắt với Lưu Thiên Hàn, toàn bộ cơ thể từ trên xuống dưới đều phủ kín hai chữ “lấy lòng”, chỉ còn thiếu điều bò nhoài ra đất vẫy đuôi nữa thôi.Thấy mặt mũi Lưu Thiên Hàn vẫn tối sầm, Nhan Nhã Tịnh rón rén ôm lấy gương mặt anh. Nét mặt cô mang theo vẻ tha thiết chân thành: “Anh Lưu, anh thật sự không thể giận thêm nữa đâu. Tiên không được giận hờn. Anh Lưu, anh là tiên mà. Sao anh lại có thể giận em được?”“Nhan Nhã Tịnh, tôi không phải Thiên Hàn.” Lưu Thiên Hàn thực sự không thể chịu được việc tiếp tục phải làm thế thân. Giọng nói anh cất lên không có mảy may chút hơi ấm nào.“Anh Lưu, anh sao thế? Sao ngay đến bản thân mình là ai mà anh cũng không biết?”Nhan Nhã Tịnh x** n*n gương mặt Lưu Thiên Hàn để lấy lòng, nói như dỗ dành trẻ con: “Anh Lưu, em biết, anh vẫn đang giận em. Ngoan, tức giận thì không phải tiên nữa đâu. Anh Lưu không giận nữa nhé!”“Anh Lưu, anh đẹp như thế này mà cứ xị mặt ra thì phí của trời lắm!”Sực nhớ ra điều gì đó, Nhan Nhã Tịnh lại nhéo má Lưu Thiên Hàn, không nhịn được cười khúc khích thành tiếng.“Anh Lưu này, em kể cho anh chuyện này buồn cười cực! Rõ ràng mặt mũi anh hai giống hệt anh, nhưng anh là tiên, còn anh hai lại là con ma lem!“Chính xác. Anh hai là con ma lem.”Nhấn mạnh vào từ “ma lem”, Nhan Nhã Tịnh càng cười rạng rỡ tựa ánh nắng.“Anh Lưu, anh biết tại sao mặt của anh hai và anh trông giống nhau mà anh là tiên còn anh ấy là con ma lem không?”“Tại sao?” Lưu Thiên Hàn cố đè nén cơn xốc nổi muốn b*p ch*t Nhan Nhã Tịnh xuống, nghiến răng nghiến lợi lên tiếng.“Phụt…”Nhan Nhã Tịnh còn chưa nói thành lời đã không nhịn được mà phá lên cười.Cô làm ra vẻ thần bí áp sát môi vào tai Lưu Thiên Hàn, gào lên như rao báo ngoài phố: “Anh Lưu, đây là một bí mật không thể tiết lộ đâu đấy nhé, nhưng anh là tiên nên em có thể cho anh biết.”Nhạc Dũng ngồi phía trước ngơ ngác. Hình như anh ta cũng có thể nghe thấy, lẽ nào anh ta cũng là tiên à?“Nói!”Được Lưu Thiên Hàn cho phép, giọng nói của Nhan Nhã Tịnh lại vút cao thêm: “Anh Lưu, em thật sự chỉ nói bí mật này cho mình anh biết thôi đấy. Vì… vì anh hai… anh hai bị thiểu năng đó!”