CHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không…

Chương 1229

Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên TrờiTác giả: Thanh Thanh Nhã PhiTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không… Chương 1229Nếu là trước kia, chỉ cần trên người cô có vết thương bé xíu thôi, anh Lưu cũng sẽ cực kỳ đau lòng. Lần cô nấu cơm không cẩn thận cắt phải ngón tay, anh còn xót đến mức không cho phép cô vào bếp lần nào nữa.Nhưng bây giờ cổ tay cô chảy máu, đau rát như vậy, cô còn không che giấu, cổ tay ở ngay trước mặt anh, vậy mà trong mắt anh không có lấy một chút thương hại.Cảm giác bất an trong lòng Nhan Nhã Tịnh càng ngày càng mãnh liệt. Anh Lưu không cần cô nữa rồi.Anh thật sự không muốn bên cô nữa!Khi đang đắm chìm trong tình yêu, Nhan Nhã Tịnh có thể tùy ý làm nũng chơi xấu trong lòng anh. Nhưng giờ đối mặt với gương mặt tuấn tú lạnh băng này, trên người anh như phủ lên một tầng sương lạnh xa lạ. Cô chợt không biết nên nói sao giữ được anh lại.Vừa rũ mắt, Nhan Nhã Tịnh thấy được chiếc nhẫn trên ngón tay trái.Đây là nhẫn cầu hôn anh tặng cho cô.Dưới ánh đèn, viên kim cương tản ra ánh sáng lấp lánh, đẹp không sao tả xiết.Chiếc nhẫn này là tượng trưng cho tình yêu của hai người.Chiếc nhẫn này cũng chứa đựng lời hứa hẹn cả đời của hai người, chỉ cần cô vẫn đeo chiếc nhẫn này, anh sẽ vẫn là của cô!Nghĩ như vậy, Nhan Nhã Tịnh cuống quít che chiếc nhẫn trên ngón tay, sợ anh cũng cướp mất nhẫn của mình.Lưu Thiên Hàn cũng chú ý tới nhẫn trên ngón tay Nhan Nhã Tịnh, đáy mắt đỏ ngầu tàn nhẫn kia lại càng thêm lạnh lẽo.Anh lại dùng sức, thô lỗ bắt được tay trái của Nhan Nhã Tịnh.Nhan Nhã Tịnh sợ anh lấy mẫt nhẫn trên tay nên càng gắng sức che ngón tay lại. Nhưng sức cô sao có thể là đối thủ của anh, tay cô bị anh bẻ ra từng chút một, ngón tay tượng trưng cho đầu bạc răng long bị anh hung hăng tháo bỏ.“Anh hai, trả nhẫn lại cho em!”Nhan Nhã Tịnh vươn tay muốn cướp lại nhẫn, nhưng cô còn chưa chạm phải tay Lưu Thiên Hàn thì anh đã dồn sức ném mạnh chiếc nhẫn ra ngoài cửa sổ.Nhan Nhã Tịnh vọt tới cửa sổ như phát điên. Cô muốn bắt lấy nhẫn, nhưng nó thoáng cái đã hòa vào bóng đêm mịt mờ, cô không bắt được.“Nhan Nhã Tịnh, cô muốn cái nhẫn này?”Giọng Lưu Thiên Hàn lạnh cứng như tới từ mười tám tầng địa ngục, ánh mắt cũng lạnh nhạt nhìn Nhan Nhã Tịnh, gằn từng tiếng: “Đáng tiếc, cô không xứng!”“Anh hai, đây là nhẫn cầu hôn anh tặng em, anh đã cầu hôn với em rồi, chúng ta…”“Cầu hôn?” Không đợi Nhan Nhã Tịnh nói cho hết lời, Lưu Thiên Hàn đã cắt ngang lời cô: “Cũng chỉ là gặp dịp thì chơi vậy thôi, cô cũng xem là thật à?”“Nhan Nhã Tịnh, cô nói xem, tôi nên cảm thấy cô ngốc hay nghĩ cô khờ dại đây?”“Nhan Nhã Tịnh, sau này đừng quấn lấy tôi nữa! Hai ta cắt đứt đi!” Nói xong, Lưu Thiên Hàn rời đi, không quay đầu lại.Cắt đứt?Thế nào gọi là cắt đứt?

Chương 1229

Nếu là trước kia, chỉ cần trên người cô có vết thương bé xíu thôi, anh Lưu cũng sẽ cực kỳ đau lòng. Lần cô nấu cơm không cẩn thận cắt phải ngón tay, anh còn xót đến mức không cho phép cô vào bếp lần nào nữa.

Nhưng bây giờ cổ tay cô chảy máu, đau rát như vậy, cô còn không che giấu, cổ tay ở ngay trước mặt anh, vậy mà trong mắt anh không có lấy một chút thương hại.

Cảm giác bất an trong lòng Nhan Nhã Tịnh càng ngày càng mãnh liệt. Anh Lưu không cần cô nữa rồi.

Anh thật sự không muốn bên cô nữa!

Khi đang đắm chìm trong tình yêu, Nhan Nhã Tịnh có thể tùy ý làm nũng chơi xấu trong lòng anh. Nhưng giờ đối mặt với gương mặt tuấn tú lạnh băng này, trên người anh như phủ lên một tầng sương lạnh xa lạ. Cô chợt không biết nên nói sao giữ được anh lại.

Vừa rũ mắt, Nhan Nhã Tịnh thấy được chiếc nhẫn trên ngón tay trái.

Đây là nhẫn cầu hôn anh tặng cho cô.

Dưới ánh đèn, viên kim cương tản ra ánh sáng lấp lánh, đẹp không sao tả xiết.

Chiếc nhẫn này là tượng trưng cho tình yêu của hai người.

Chiếc nhẫn này cũng chứa đựng lời hứa hẹn cả đời của hai người, chỉ cần cô vẫn đeo chiếc nhẫn này, anh sẽ vẫn là của cô!

Nghĩ như vậy, Nhan Nhã Tịnh cuống quít che chiếc nhẫn trên ngón tay, sợ anh cũng cướp mất nhẫn của mình.

Lưu Thiên Hàn cũng chú ý tới nhẫn trên ngón tay Nhan Nhã Tịnh, đáy mắt đỏ ngầu tàn nhẫn kia lại càng thêm lạnh lẽo.

Anh lại dùng sức, thô lỗ bắt được tay trái của Nhan Nhã Tịnh.

Nhan Nhã Tịnh sợ anh lấy mẫt nhẫn trên tay nên càng gắng sức che ngón tay lại. Nhưng sức cô sao có thể là đối thủ của anh, tay cô bị anh bẻ ra từng chút một, ngón tay tượng trưng cho đầu bạc răng long bị anh hung hăng tháo bỏ.

“Anh hai, trả nhẫn lại cho em!”

Nhan Nhã Tịnh vươn tay muốn cướp lại nhẫn, nhưng cô còn chưa chạm phải tay Lưu Thiên Hàn thì anh đã dồn sức ném mạnh chiếc nhẫn ra ngoài cửa sổ.

Nhan Nhã Tịnh vọt tới cửa sổ như phát điên. Cô muốn bắt lấy nhẫn, nhưng nó thoáng cái đã hòa vào bóng đêm mịt mờ, cô không bắt được.

“Nhan Nhã Tịnh, cô muốn cái nhẫn này?”

Giọng Lưu Thiên Hàn lạnh cứng như tới từ mười tám tầng địa ngục, ánh mắt cũng lạnh nhạt nhìn Nhan Nhã Tịnh, gằn từng tiếng: “Đáng tiếc, cô không xứng!”

“Anh hai, đây là nhẫn cầu hôn anh tặng em, anh đã cầu hôn với em rồi, chúng ta…”

“Cầu hôn?” Không đợi Nhan Nhã Tịnh nói cho hết lời, Lưu Thiên Hàn đã cắt ngang lời cô: “Cũng chỉ là gặp dịp thì chơi vậy thôi, cô cũng xem là thật à?”

“Nhan Nhã Tịnh, cô nói xem, tôi nên cảm thấy cô ngốc hay nghĩ cô khờ dại đây?”

“Nhan Nhã Tịnh, sau này đừng quấn lấy tôi nữa! Hai ta cắt đứt đi!” Nói xong, Lưu Thiên Hàn rời đi, không quay đầu lại.

Cắt đứt?

Thế nào gọi là cắt đứt?

Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên TrờiTác giả: Thanh Thanh Nhã PhiTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 “Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An! Hơi thở nguy hiểm đặc quánh bao trùm lấy cơ thể Nhan Nhã Tịnh nhưng cô lại không… Chương 1229Nếu là trước kia, chỉ cần trên người cô có vết thương bé xíu thôi, anh Lưu cũng sẽ cực kỳ đau lòng. Lần cô nấu cơm không cẩn thận cắt phải ngón tay, anh còn xót đến mức không cho phép cô vào bếp lần nào nữa.Nhưng bây giờ cổ tay cô chảy máu, đau rát như vậy, cô còn không che giấu, cổ tay ở ngay trước mặt anh, vậy mà trong mắt anh không có lấy một chút thương hại.Cảm giác bất an trong lòng Nhan Nhã Tịnh càng ngày càng mãnh liệt. Anh Lưu không cần cô nữa rồi.Anh thật sự không muốn bên cô nữa!Khi đang đắm chìm trong tình yêu, Nhan Nhã Tịnh có thể tùy ý làm nũng chơi xấu trong lòng anh. Nhưng giờ đối mặt với gương mặt tuấn tú lạnh băng này, trên người anh như phủ lên một tầng sương lạnh xa lạ. Cô chợt không biết nên nói sao giữ được anh lại.Vừa rũ mắt, Nhan Nhã Tịnh thấy được chiếc nhẫn trên ngón tay trái.Đây là nhẫn cầu hôn anh tặng cho cô.Dưới ánh đèn, viên kim cương tản ra ánh sáng lấp lánh, đẹp không sao tả xiết.Chiếc nhẫn này là tượng trưng cho tình yêu của hai người.Chiếc nhẫn này cũng chứa đựng lời hứa hẹn cả đời của hai người, chỉ cần cô vẫn đeo chiếc nhẫn này, anh sẽ vẫn là của cô!Nghĩ như vậy, Nhan Nhã Tịnh cuống quít che chiếc nhẫn trên ngón tay, sợ anh cũng cướp mất nhẫn của mình.Lưu Thiên Hàn cũng chú ý tới nhẫn trên ngón tay Nhan Nhã Tịnh, đáy mắt đỏ ngầu tàn nhẫn kia lại càng thêm lạnh lẽo.Anh lại dùng sức, thô lỗ bắt được tay trái của Nhan Nhã Tịnh.Nhan Nhã Tịnh sợ anh lấy mẫt nhẫn trên tay nên càng gắng sức che ngón tay lại. Nhưng sức cô sao có thể là đối thủ của anh, tay cô bị anh bẻ ra từng chút một, ngón tay tượng trưng cho đầu bạc răng long bị anh hung hăng tháo bỏ.“Anh hai, trả nhẫn lại cho em!”Nhan Nhã Tịnh vươn tay muốn cướp lại nhẫn, nhưng cô còn chưa chạm phải tay Lưu Thiên Hàn thì anh đã dồn sức ném mạnh chiếc nhẫn ra ngoài cửa sổ.Nhan Nhã Tịnh vọt tới cửa sổ như phát điên. Cô muốn bắt lấy nhẫn, nhưng nó thoáng cái đã hòa vào bóng đêm mịt mờ, cô không bắt được.“Nhan Nhã Tịnh, cô muốn cái nhẫn này?”Giọng Lưu Thiên Hàn lạnh cứng như tới từ mười tám tầng địa ngục, ánh mắt cũng lạnh nhạt nhìn Nhan Nhã Tịnh, gằn từng tiếng: “Đáng tiếc, cô không xứng!”“Anh hai, đây là nhẫn cầu hôn anh tặng em, anh đã cầu hôn với em rồi, chúng ta…”“Cầu hôn?” Không đợi Nhan Nhã Tịnh nói cho hết lời, Lưu Thiên Hàn đã cắt ngang lời cô: “Cũng chỉ là gặp dịp thì chơi vậy thôi, cô cũng xem là thật à?”“Nhan Nhã Tịnh, cô nói xem, tôi nên cảm thấy cô ngốc hay nghĩ cô khờ dại đây?”“Nhan Nhã Tịnh, sau này đừng quấn lấy tôi nữa! Hai ta cắt đứt đi!” Nói xong, Lưu Thiên Hàn rời đi, không quay đầu lại.Cắt đứt?Thế nào gọi là cắt đứt?

Chương 1229