Ánh nắng chói chang. Trên sa mạc mênh mông vô bờ, gió cát cuồn cuộn. “Cao Văn, cậu định đi thật sao?”. Nghe tiếng quát tức giận ấy, Tần Cao Văn búng bay đầu thuốc lá trong tay, nhìn chằm chằm gã đàn ông mặt đen, thản nhiên nói: “Tôi đã quyết định rời đi”. Câu nói này khiến ba nam và một nữ đang vây xung quanh anh biến sắc, đưa mắt nhìn nhau, đều hiểu được ý người kia qua ánh mắt, đồng loạt tỏa ra sát khí ngút trời. “Tần Cao Văn, cậu thật to gan! Cậu là giáo quan của Thiên Phạt mà lại quên mất quy tắc của tổ chức rồi sao? Một ngày ở Thiên Phạt, cả đời thuộc Thiên Phạt, chỉ khi chết mới có thể thoát ly Thiên Phạt”. Tần Cao Văn lạnh lùng nhìn lướt qua bốn vị chiến tướng, hạ giọng nói: “Quy tắc là để phá vỡ, ai ngăn cản tôi, giết!”. Lời này đã thật sự chọc giận bốn vị chiến tướng. “Tiêu diệt giáo quan phản bội!”. “Vâng!”. Ba nam và một nữ sát khí dâng trào xông về phía Tần Cao Văn. Tần Cao Văn lạnh lùng nhếch mép cười, đón đỡ đòn tấn công. “Ầm ầm!”. “Ầm ầm!”. Tiếng nổ rần trời vang lên.…
Chương 307
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành PhốTác giả: Liệt HỏaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngÁnh nắng chói chang. Trên sa mạc mênh mông vô bờ, gió cát cuồn cuộn. “Cao Văn, cậu định đi thật sao?”. Nghe tiếng quát tức giận ấy, Tần Cao Văn búng bay đầu thuốc lá trong tay, nhìn chằm chằm gã đàn ông mặt đen, thản nhiên nói: “Tôi đã quyết định rời đi”. Câu nói này khiến ba nam và một nữ đang vây xung quanh anh biến sắc, đưa mắt nhìn nhau, đều hiểu được ý người kia qua ánh mắt, đồng loạt tỏa ra sát khí ngút trời. “Tần Cao Văn, cậu thật to gan! Cậu là giáo quan của Thiên Phạt mà lại quên mất quy tắc của tổ chức rồi sao? Một ngày ở Thiên Phạt, cả đời thuộc Thiên Phạt, chỉ khi chết mới có thể thoát ly Thiên Phạt”. Tần Cao Văn lạnh lùng nhìn lướt qua bốn vị chiến tướng, hạ giọng nói: “Quy tắc là để phá vỡ, ai ngăn cản tôi, giết!”. Lời này đã thật sự chọc giận bốn vị chiến tướng. “Tiêu diệt giáo quan phản bội!”. “Vâng!”. Ba nam và một nữ sát khí dâng trào xông về phía Tần Cao Văn. Tần Cao Văn lạnh lùng nhếch mép cười, đón đỡ đòn tấn công. “Ầm ầm!”. “Ầm ầm!”. Tiếng nổ rần trời vang lên.… Chương 307Nhạc Sơn Hà thầm nghĩ: “Tần Cao Văn, hôm nay dù anh có làm gì thì cũng không thay đổi được sự thật đâu, anh thua chắc rồi”.Cách này có thể nói là một mũi tên trúng hai đích. Không những có thể sỉ nhục Tần Cao Văn trước mặt mọi người mà còn có thể lấy được một món tiền từ tay anh, lại còn khiến thiện cảm của Thiến Thiến dành cho anh bị giảm xuống nữa.Đợi đến một ngày Phùng Thiến Thiến đã hoàn toàn mất đi cảm xúc với Tần Cao Văn thì khi đó Nhạc Sơn Hà sẽ có cơ hội.“Tôi thật không hiểu anh ta còn cố gắng làm cái gì?”“Trong phiến đá này làm sao mà có ngọc được?”“Chắc chắn là não có vấn đề”.…Dù người khác có chế nhạo như thế nào thì Tần Cao Văn vẫn không hề bận tâm. Anh tiếp tục cắt từng lớp đá, một lúc sau thì tình hình có sự thay đổi.Đám đông mơ hồ phát hiện ra, từ vết nứt của phiến đá bỗng phát ra ánh sáng nhàn nhạt màu xanh. Dù ánh sáng không quá gắt nhưng có thể cảm nhận được.Nhạc Sơn Hà khẽ tái mặt.“Xem ra tôi đã đánh giá thấp anh ta rồi, tên thối tha này! Hóa ra bên trong phiến đá có ngọc thật”.Hắn thầm cảm thấy kinh ngạc.Sao sự việc lại thành ra thế này?Lẽ nào phán đoán của anh ta đã không còn có ích gì nữa?Tần Cao Văn lại cắt thêm một lúc nữa, ánh sáng càng lúc càng chói mắt. Trong phạm vi hai mét, luồng sáng tỏa ra có thể nhìn thấy rõ.Sắc mặt của Nhạc Sơn Hà càng trở nên khó coi hơn.Lẽ nào anh ta và Tần Cao Văn lại hòa sao?Lần này anh ta chắc chắn lắm, nhưng nếu thật sự không thể thắng được Tần Cao Văn thì đúng là chẳng khác gì tự tát vào mặt mình.Nhạc Sơn Hà sẽ cảm thấy mất mặt lắm.Nhưng sự việc xảy ra tiếp theo khiến cho Nhạc Sơn Hà càng phải run rẩy hơn, thậm chí như tát bôm bốp vào mặt chính mình vậy.Rắc rắc!Khi nhát cặt của Tần Cao Văn đã đạt tới giới hạn thì phiến đã cũng bị gọt thành hai nửa, ánh sáng rực rỡ nhanh chóng bao trùm cả căn phòng.Tất cả đều bị bao trùm trong luồng sáng đó.Đám đông thất kinh.Bọn họ đứng ngây ra nhìn cảnh tượng trước mặt, một hồi lâu sau vẫn không thể hoàn hồn.Sao lại thế này?Bọn họ nhìn Tần Cao Văn, rồi lại nhìn miếng ngọc.Phiến đá trông vô cùng bình thường kia lại cất giấu một loại ngọc tuyệt hảo như thế.Bốp!Nhạc Sơn Hà cảm giác như tự tát chính mình. Cơn đau nóng ran lập tức truyền tới.Tiếp sau đó đám đông bỗng nghe thấy giọng nói vang lên.“Hình như là ngọc Khỉ La!”
Chương 307
Nhạc Sơn Hà thầm nghĩ: “Tần Cao Văn, hôm nay dù anh có làm gì thì cũng không thay đổi được sự thật đâu, anh thua chắc rồi”.
Cách này có thể nói là một mũi tên trúng hai đích. Không những có thể sỉ nhục Tần Cao Văn trước mặt mọi người mà còn có thể lấy được một món tiền từ tay anh, lại còn khiến thiện cảm của Thiến Thiến dành cho anh bị giảm xuống nữa.
Đợi đến một ngày Phùng Thiến Thiến đã hoàn toàn mất đi cảm xúc với Tần Cao Văn thì khi đó Nhạc Sơn Hà sẽ có cơ hội.
“Tôi thật không hiểu anh ta còn cố gắng làm cái gì?”
“Trong phiến đá này làm sao mà có ngọc được?”
“Chắc chắn là não có vấn đề”.
…
Dù người khác có chế nhạo như thế nào thì Tần Cao Văn vẫn không hề bận tâm. Anh tiếp tục cắt từng lớp đá, một lúc sau thì tình hình có sự thay đổi.
Đám đông mơ hồ phát hiện ra, từ vết nứt của phiến đá bỗng phát ra ánh sáng nhàn nhạt màu xanh. Dù ánh sáng không quá gắt nhưng có thể cảm nhận được.
Nhạc Sơn Hà khẽ tái mặt.
“Xem ra tôi đã đánh giá thấp anh ta rồi, tên thối tha này! Hóa ra bên trong phiến đá có ngọc thật”.
Hắn thầm cảm thấy kinh ngạc.
Sao sự việc lại thành ra thế này?
Lẽ nào phán đoán của anh ta đã không còn có ích gì nữa?
Tần Cao Văn lại cắt thêm một lúc nữa, ánh sáng càng lúc càng chói mắt. Trong phạm vi hai mét, luồng sáng tỏa ra có thể nhìn thấy rõ.
Sắc mặt của Nhạc Sơn Hà càng trở nên khó coi hơn.
Lẽ nào anh ta và Tần Cao Văn lại hòa sao?
Lần này anh ta chắc chắn lắm, nhưng nếu thật sự không thể thắng được Tần Cao Văn thì đúng là chẳng khác gì tự tát vào mặt mình.
Nhạc Sơn Hà sẽ cảm thấy mất mặt lắm.
Nhưng sự việc xảy ra tiếp theo khiến cho Nhạc Sơn Hà càng phải run rẩy hơn, thậm chí như tát bôm bốp vào mặt chính mình vậy.
Rắc rắc!
Khi nhát cặt của Tần Cao Văn đã đạt tới giới hạn thì phiến đã cũng bị gọt thành hai nửa, ánh sáng rực rỡ nhanh chóng bao trùm cả căn phòng.
Tất cả đều bị bao trùm trong luồng sáng đó.
Đám đông thất kinh.
Bọn họ đứng ngây ra nhìn cảnh tượng trước mặt, một hồi lâu sau vẫn không thể hoàn hồn.
Sao lại thế này?
Bọn họ nhìn Tần Cao Văn, rồi lại nhìn miếng ngọc.
Phiến đá trông vô cùng bình thường kia lại cất giấu một loại ngọc tuyệt hảo như thế.
Bốp!
Nhạc Sơn Hà cảm giác như tự tát chính mình. Cơn đau nóng ran lập tức truyền tới.
Tiếp sau đó đám đông bỗng nghe thấy giọng nói vang lên.
“Hình như là ngọc Khỉ La!”
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành PhốTác giả: Liệt HỏaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngÁnh nắng chói chang. Trên sa mạc mênh mông vô bờ, gió cát cuồn cuộn. “Cao Văn, cậu định đi thật sao?”. Nghe tiếng quát tức giận ấy, Tần Cao Văn búng bay đầu thuốc lá trong tay, nhìn chằm chằm gã đàn ông mặt đen, thản nhiên nói: “Tôi đã quyết định rời đi”. Câu nói này khiến ba nam và một nữ đang vây xung quanh anh biến sắc, đưa mắt nhìn nhau, đều hiểu được ý người kia qua ánh mắt, đồng loạt tỏa ra sát khí ngút trời. “Tần Cao Văn, cậu thật to gan! Cậu là giáo quan của Thiên Phạt mà lại quên mất quy tắc của tổ chức rồi sao? Một ngày ở Thiên Phạt, cả đời thuộc Thiên Phạt, chỉ khi chết mới có thể thoát ly Thiên Phạt”. Tần Cao Văn lạnh lùng nhìn lướt qua bốn vị chiến tướng, hạ giọng nói: “Quy tắc là để phá vỡ, ai ngăn cản tôi, giết!”. Lời này đã thật sự chọc giận bốn vị chiến tướng. “Tiêu diệt giáo quan phản bội!”. “Vâng!”. Ba nam và một nữ sát khí dâng trào xông về phía Tần Cao Văn. Tần Cao Văn lạnh lùng nhếch mép cười, đón đỡ đòn tấn công. “Ầm ầm!”. “Ầm ầm!”. Tiếng nổ rần trời vang lên.… Chương 307Nhạc Sơn Hà thầm nghĩ: “Tần Cao Văn, hôm nay dù anh có làm gì thì cũng không thay đổi được sự thật đâu, anh thua chắc rồi”.Cách này có thể nói là một mũi tên trúng hai đích. Không những có thể sỉ nhục Tần Cao Văn trước mặt mọi người mà còn có thể lấy được một món tiền từ tay anh, lại còn khiến thiện cảm của Thiến Thiến dành cho anh bị giảm xuống nữa.Đợi đến một ngày Phùng Thiến Thiến đã hoàn toàn mất đi cảm xúc với Tần Cao Văn thì khi đó Nhạc Sơn Hà sẽ có cơ hội.“Tôi thật không hiểu anh ta còn cố gắng làm cái gì?”“Trong phiến đá này làm sao mà có ngọc được?”“Chắc chắn là não có vấn đề”.…Dù người khác có chế nhạo như thế nào thì Tần Cao Văn vẫn không hề bận tâm. Anh tiếp tục cắt từng lớp đá, một lúc sau thì tình hình có sự thay đổi.Đám đông mơ hồ phát hiện ra, từ vết nứt của phiến đá bỗng phát ra ánh sáng nhàn nhạt màu xanh. Dù ánh sáng không quá gắt nhưng có thể cảm nhận được.Nhạc Sơn Hà khẽ tái mặt.“Xem ra tôi đã đánh giá thấp anh ta rồi, tên thối tha này! Hóa ra bên trong phiến đá có ngọc thật”.Hắn thầm cảm thấy kinh ngạc.Sao sự việc lại thành ra thế này?Lẽ nào phán đoán của anh ta đã không còn có ích gì nữa?Tần Cao Văn lại cắt thêm một lúc nữa, ánh sáng càng lúc càng chói mắt. Trong phạm vi hai mét, luồng sáng tỏa ra có thể nhìn thấy rõ.Sắc mặt của Nhạc Sơn Hà càng trở nên khó coi hơn.Lẽ nào anh ta và Tần Cao Văn lại hòa sao?Lần này anh ta chắc chắn lắm, nhưng nếu thật sự không thể thắng được Tần Cao Văn thì đúng là chẳng khác gì tự tát vào mặt mình.Nhạc Sơn Hà sẽ cảm thấy mất mặt lắm.Nhưng sự việc xảy ra tiếp theo khiến cho Nhạc Sơn Hà càng phải run rẩy hơn, thậm chí như tát bôm bốp vào mặt chính mình vậy.Rắc rắc!Khi nhát cặt của Tần Cao Văn đã đạt tới giới hạn thì phiến đã cũng bị gọt thành hai nửa, ánh sáng rực rỡ nhanh chóng bao trùm cả căn phòng.Tất cả đều bị bao trùm trong luồng sáng đó.Đám đông thất kinh.Bọn họ đứng ngây ra nhìn cảnh tượng trước mặt, một hồi lâu sau vẫn không thể hoàn hồn.Sao lại thế này?Bọn họ nhìn Tần Cao Văn, rồi lại nhìn miếng ngọc.Phiến đá trông vô cùng bình thường kia lại cất giấu một loại ngọc tuyệt hảo như thế.Bốp!Nhạc Sơn Hà cảm giác như tự tát chính mình. Cơn đau nóng ran lập tức truyền tới.Tiếp sau đó đám đông bỗng nghe thấy giọng nói vang lên.“Hình như là ngọc Khỉ La!”