Tác giả:

Đêm, sâu thẳm. Bên trong ngôi nhà tây được xây dựng kỳ công, tất cả đồ đạc đều là vật vô giá. Hạ Tinh Thần nằm mê man trên giường. Đây là một chiếc giường lớn kiểu cổ điển, mỗi hoa văn trên nó đều được thợ thủ công tự tay chạm khắc Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, mấy người lần lượt bước vào, tất cả đều đứng thẳng tắp ở cửa, cung kính đón người đàn ông cuối cùng bước trên thảm đi vào. Cả căn phòng đều rất tối, Hạ Tinh Thần rất cố gắng mở mắt ra để nhìn những người đang đi tới, nhưng, chỉ có thể vô tri vô giác nhìn thấy một bóng người cao lớn, rắn rỏi. Dưới ánh trăng, cô mơ hồ có thể cảm nhận được khí chất mạnh mẽ khiến người khác không khỏi cúi đầu của người đàn ông này. “Là cô ấy?” Giọng người đàn ông trầm xuống. "Vâng. Thưa ngài. Cô ấy là người duy nhất được chọn trong ngân hàng máu." Người đàn ông phất tay, toàn bộ những người vừa mới đi vào, lập tức im lặng lui ra ngoài, như thể từ trước đến nay chưa từng xuất hiện. … A! Thở gấp một tiếng, Hạ Tinh Thần đột nhiên mở mắt. Bên ngoài…

Chương 343: 343: Vẻ Đẹp Của Em Chỉ Anh Mới Được Quyền Nhìn Thấy

Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi HạiTác giả: Âm ÂmTruyện Ngôn TìnhĐêm, sâu thẳm. Bên trong ngôi nhà tây được xây dựng kỳ công, tất cả đồ đạc đều là vật vô giá. Hạ Tinh Thần nằm mê man trên giường. Đây là một chiếc giường lớn kiểu cổ điển, mỗi hoa văn trên nó đều được thợ thủ công tự tay chạm khắc Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, mấy người lần lượt bước vào, tất cả đều đứng thẳng tắp ở cửa, cung kính đón người đàn ông cuối cùng bước trên thảm đi vào. Cả căn phòng đều rất tối, Hạ Tinh Thần rất cố gắng mở mắt ra để nhìn những người đang đi tới, nhưng, chỉ có thể vô tri vô giác nhìn thấy một bóng người cao lớn, rắn rỏi. Dưới ánh trăng, cô mơ hồ có thể cảm nhận được khí chất mạnh mẽ khiến người khác không khỏi cúi đầu của người đàn ông này. “Là cô ấy?” Giọng người đàn ông trầm xuống. "Vâng. Thưa ngài. Cô ấy là người duy nhất được chọn trong ngân hàng máu." Người đàn ông phất tay, toàn bộ những người vừa mới đi vào, lập tức im lặng lui ra ngoài, như thể từ trước đến nay chưa từng xuất hiện. … A! Thở gấp một tiếng, Hạ Tinh Thần đột nhiên mở mắt. Bên ngoài… Nhưng Lãnh Phi không nói ra những lời này, cuối cùng anh ta chỉ nói: “Vẻ mặt cậu chủ nhỏ vẫn buồn rầu không vui.Suốt cả bữa sáng cũng không nói năng gì.Hai con mắt sưng như hạt đào vậy!”Lãnh Phi nói vậy cũng không tính là lừa gạt người khác.Hôm qua cậu chủ nhỏ thật sự có khóc mà! Hiện giờ ánh mắt cậu bé lại chỉ tập trung vào đồ ăn ngon, không thể ngẩng đầu lên được.Bà cụ nghe thấy vậy thì vô cùng đau lòng và áy náy.Ông Bạch đang đọc báo, thấy bà đi ra thì cố làm ra vẻ thản nhiên mà hỏi: “Sao rồi?”Bà cụ chỉ “hừ” một tiếng rồi đi qua, không quan tâm ông.Bà đang đan áo len cho cháu trai nhưng vừa nhớ lại những lời mà Lãnh Phi nói, bà chẳng còn tâm trạng để đan nữa.Ông cụ không nghe thấy bà trả lời, lại hỏi thêm: “Rốt cuộc là thế nào? Bà không nói gì nghĩa là sao hả?”“Sao cái gì mà sao? Còn không phải là tại ông sao?”“Tại sao lại tại tôi?”“Ông thử xem lại ông đi! Ai lại đánh con trai ruột trước mặt Đại Bạch như vậy chứ, ông sai rồi đó!” Bà cụ lau nước mắt: “Nếu không phải bị ông dọa sợ thì sao thằng bé lại không chịu về nhà chung.Nếu không phải ông nằng nặc đòi chia rẽ ba mẹ nó, thì sao thằng bé...”Ông cụ Bạch không nghe nổi nữa, phiền não ném tờ báo đi: “Bà lại bắt đầu lải nhải rồi đấy.Mọi việc lợi hại như thế nào tôi đã phân tích rõ ràng với bà rồi.Bà còn dài dòng gì chứ?”Ông cụ Bạch vừa dứt lời bèn đứng dậy chuẩn bị đi tìm ông hai Bạch, chứ cứ ngồi nghe bà cụ nói những lời này, ông cảm thấy rất buồn bực.Vào lúc này, người giúp việc đi vào nói: “Ông chủ, có một vị khách tới, tên bà ấy là Lan Đình!”Ông cụ Bạch và bà cụ nhìn nhau, rồi ông nói: “Còn đứng ngây người ra đó làm gì? Mau mời bà ấy vào trong đi!”Khi gia đình ba người họ ăn sáng xong thì Phó Dật Trần mới tới, anh ta nhìn vết thương trên lưng Bạch Dạ Kình, ngay lập tức, mặt anh ta xụ xuống.“Hai vị à! Cho dù tôi không dặn dò không được vận động kịch liệt thì hai người cũng phải tự hiểu chứ? Sao lại để vết thương thành như thế này?”Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Tinh Thần đỏ lên, cả người cô như tôm bị luộc chín, đỏ đến tận mang tai.Cô bực bội, trừng mắt nhìn kẻ đầu sỏ đang nằm trên giường, trái lại, vẻ mặt người đó rất thản nhiên: “Là đêm tân hôn, nếu là cậu, cậu nhịn được sao?”“Ngài không cảm thấy đau à?” Phó Dật Trần cảm thấy cực kỳ bái phục con người này, đúng là không phải người bình thường.“Nếu nhịn thì còn đau hơn!”Hạ Tinh Thần không thể nghe được nữa.Cô cảm thấy nếu còn tiếp tục ở đây thì dù không bị người đàn ông này chọc cho tức chết thì cũng xấu hổ mà chết.Cô không ở lại nữa, vội vàng kéo cửa rồi quay người đi ra ngoài.Bạch Dạ Kình nhìn bóng lưng cô, bất giác trên môi anh nở nụ cười hiếm có.Lần này, Phó Dật Trần tự mình xử lý vết thương cho anh, những người khác đều bị đuổi ra ngoài, anh ta hỏi: “Hai người xảy ra chuyện gì vậy? Bây giờ ông hai Bạch cũng tới rồi, đáng lẽ ra hai người phải thuận lợi kết hôn chứ? Tại sao lại thành ra như vậy?”Bạch Dạ Kình mím chặt môi, không nói gì.Phó Dật Trần cũng là người thông minh, anh ta nhìn Bạch Dạ Kình một cái, nói: “Lần trước, chuyện ngài bảo tôi xét nghiệm DNA có phải có liên quan đến chuyện này không?”“Ừ!” Rốt cuộc anh cũng mở miệng.Trầm ngâm một chút rồi anh lại nói: “Cô ấy là con gái của chú Hai tôi!”“Cái gì?” Phó Dật Trần kinh ngạc: “Ngài Tổng thống à, trò đùa này không vui chút nào đâu!”Bạch Dạ Kình trừng mắt nhìn: “Cậu nhẹ tay chút!”Vì quá kinh ngạc cho nên Phó Dật Trần không làm chủ được sức lực trên tay.Phó Dật Trần tập trung hơn: “Nói như vậy, cô ấy là em họ ngài sao?”Bạch Dạ Kình tức giận: “Không cần cậu nhắc tôi!”“Thảo nào lần trước ngài hỏi tôi về chuyện con cái.Bây giờ hai người...” Phó Dật Trần dừng một chút: “Rất dũng cảm.Nhưng đánh cược mạo hiểm như vậy cũng cần chuẩn bị tâm lý thật vững vàng!”“Cậu làm xong rồi thì mau đi đi! Ồn ào chết đi được!” Bạch Dạ Kình khó chịu.Phó Dật Trần mím môi, không nói gì để tránh chọc giận ngài Tổng thống.Bạch Dạ Kình nghỉ phép ba ngày.Tuy có Lãnh Phi nhưng vẫn có nhiều việc anh phải xử lý, những tài liệu quan trọng đều được mang tới khách sạn.Lúc anh mở cuộc họp trong phòng làm việc và xử lý giấy tờ thì Hạ Tinh Thần nằm ở trong phòng ngắm tuyết rơi ngoài cửa sổ.Cuộc sống quá yên bình và an nhiên.Lúc còn thức, cô cố gắng không nhớ tới những chuyện khiến tâm trạng tồi tệ, nhưng lúc ngủ cô lại gặp ác mộng.Buổi chiều ngày hôm sau, cô cũng tỉnh dậy từ cơn ác mộng.Rõ ràng là trời đông giá rét nhưng lưng cô toát mồ hôi lạnh.Trong mơ, cô thấy anh bị truyền thông vây kín, bọn họ mở miệng đều nói anh loạn luân, bẩn thỉu, đáng xấu hổ.Từng câu từng chữ như con dao găm vào tim cô.Cho dù là giấc mộng nhưng hình ảnh anh bị mọi người phỉ nhổ khiến cô đau đớn.Cô biết mình không phải là một người kiên cường.Bởi vì có anh ở bên cạnh cho nên cô mới cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.Nhưng khi không có anh ở bên, cô không thể chịu nổi trận bão táp này.Mở mắt thức dậy, trong lòng cô vẫn như bị một tảng đá lớn đè xuống, nó khiến cô không thở nổi.Cô vội vàng khoác áo ngủ, đi ra ngoài.Sửa sang lại đầu tóc, lúc đi ra ngoài phòng ngủ, không ngờ Thụy Cương vẫn đang đứng trong phòng.Hạ Tinh Thần đỏ mặt, trông bộ dạng cô lúc này thật nhếch nhác, tóc tai còn hơi lộn xộn.“Cô Hạ!” Thụy ***** *** tiếng chào hỏi.Hạ Tinh Thần vội vàng sửa lại tóc, hỏi: “Tổng thống vẫn đang ở trong phòng làm việc sao?”“Vâng!”“Cả buổi chiều đều không ra ngoài?” Hạ Tinh Thần nhìn đồng hồ, giờ đã hơn năm giờ chiều rồi.Thụy Cương gật đầu.Hạ Tinh Thần lo lắng cho vết thương của Bạch Dạ Kình.Ăn cơm trưa xong anh đã vào phòng làm việc ngay, ngồi suốt mấy tiếng như vậy, vết thương không khó chịu sao?Hạ Tinh Thần vào bếp rót cho anh cốc nước, lấy thuốc rồi đi đến phòng làm việc.Lúc mở cửa, cô mới phát hiện anh vẫn đang họp online.Hơn nữa, đối phương đều là những người cô biết, đều là những người trong đảng của anh, bình thường cô vẫn gặp họ trong phòng làm việc của Tổng thống.Thậm chí còn có cả Lan Chiến – ba của Lan Diệp.Hạ Tinh Thần cảm thấy lúng túng, tay cô cầm thuốc và nước, khó xử đứng trước cửa.Và tất nhiên, qua màn hình lớn, mọi người cũng ngạc nhiên vì sự xuất hiện của cô..

Nhưng Lãnh Phi không nói ra những lời này, cuối cùng anh ta chỉ nói: “Vẻ mặt cậu chủ nhỏ vẫn buồn rầu không vui.

Suốt cả bữa sáng cũng không nói năng gì.

Hai con mắt sưng như hạt đào vậy!”

Lãnh Phi nói vậy cũng không tính là lừa gạt người khác.

Hôm qua cậu chủ nhỏ thật sự có khóc mà! Hiện giờ ánh mắt cậu bé lại chỉ tập trung vào đồ ăn ngon, không thể ngẩng đầu lên được.

Bà cụ nghe thấy vậy thì vô cùng đau lòng và áy náy.

Ông Bạch đang đọc báo, thấy bà đi ra thì cố làm ra vẻ thản nhiên mà hỏi: “Sao rồi?”

Bà cụ chỉ “hừ” một tiếng rồi đi qua, không quan tâm ông.

Bà đang đan áo len cho cháu trai nhưng vừa nhớ lại những lời mà Lãnh Phi nói, bà chẳng còn tâm trạng để đan nữa.

Ông cụ không nghe thấy bà trả lời, lại hỏi thêm: “Rốt cuộc là thế nào? Bà không nói gì nghĩa là sao hả?”

“Sao cái gì mà sao? Còn không phải là tại ông sao?”

“Tại sao lại tại tôi?”

“Ông thử xem lại ông đi! Ai lại đánh con trai ruột trước mặt Đại Bạch như vậy chứ, ông sai rồi đó!” Bà cụ lau nước mắt: “Nếu không phải bị ông dọa sợ thì sao thằng bé lại không chịu về nhà chung.

Nếu không phải ông nằng nặc đòi chia rẽ ba mẹ nó, thì sao thằng bé...”

Ông cụ Bạch không nghe nổi nữa, phiền não ném tờ báo đi: “Bà lại bắt đầu lải nhải rồi đấy.

Mọi việc lợi hại như thế nào tôi đã phân tích rõ ràng với bà rồi.

Bà còn dài dòng gì chứ?”

Ông cụ Bạch vừa dứt lời bèn đứng dậy chuẩn bị đi tìm ông hai Bạch, chứ cứ ngồi nghe bà cụ nói những lời này, ông cảm thấy rất buồn bực.

Vào lúc này, người giúp việc đi vào nói: “Ông chủ, có một vị khách tới, tên bà ấy là Lan Đình!”

Ông cụ Bạch và bà cụ nhìn nhau, rồi ông nói: “Còn đứng ngây người ra đó làm gì? Mau mời bà ấy vào trong đi!”

Khi gia đình ba người họ ăn sáng xong thì Phó Dật Trần mới tới, anh ta nhìn vết thương trên lưng Bạch Dạ Kình, ngay lập tức, mặt anh ta xụ xuống.

“Hai vị à! Cho dù tôi không dặn dò không được vận động kịch liệt thì hai người cũng phải tự hiểu chứ? Sao lại để vết thương thành như thế này?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Tinh Thần đỏ lên, cả người cô như tôm bị luộc chín, đỏ đến tận mang tai.

Cô bực bội, trừng mắt nhìn kẻ đầu sỏ đang nằm trên giường, trái lại, vẻ mặt người đó rất thản nhiên: “Là đêm tân hôn, nếu là cậu, cậu nhịn được sao?”

“Ngài không cảm thấy đau à?” Phó Dật Trần cảm thấy cực kỳ bái phục con người này, đúng là không phải người bình thường.

“Nếu nhịn thì còn đau hơn!”

Hạ Tinh Thần không thể nghe được nữa.

Cô cảm thấy nếu còn tiếp tục ở đây thì dù không bị người đàn ông này chọc cho tức chết thì cũng xấu hổ mà chết.

Cô không ở lại nữa, vội vàng kéo cửa rồi quay người đi ra ngoài.

Bạch Dạ Kình nhìn bóng lưng cô, bất giác trên môi anh nở nụ cười hiếm có.

Lần này, Phó Dật Trần tự mình xử lý vết thương cho anh, những người khác đều bị đuổi ra ngoài, anh ta hỏi: “Hai người xảy ra chuyện gì vậy? Bây giờ ông hai Bạch cũng tới rồi, đáng lẽ ra hai người phải thuận lợi kết hôn chứ? Tại sao lại thành ra như vậy?”

Bạch Dạ Kình mím chặt môi, không nói gì.

Phó Dật Trần cũng là người thông minh, anh ta nhìn Bạch Dạ Kình một cái, nói: “Lần trước, chuyện ngài bảo tôi xét nghiệm DNA có phải có liên quan đến chuyện này không?”

“Ừ!” Rốt cuộc anh cũng mở miệng.

Trầm ngâm một chút rồi anh lại nói: “Cô ấy là con gái của chú Hai tôi!”

“Cái gì?” Phó Dật Trần kinh ngạc: “Ngài Tổng thống à, trò đùa này không vui chút nào đâu!”

Bạch Dạ Kình trừng mắt nhìn: “Cậu nhẹ tay chút!”

Vì quá kinh ngạc cho nên Phó Dật Trần không làm chủ được sức lực trên tay.

Phó Dật Trần tập trung hơn: “Nói như vậy, cô ấy là em họ ngài sao?”

Bạch Dạ Kình tức giận: “Không cần cậu nhắc tôi!”

“Thảo nào lần trước ngài hỏi tôi về chuyện con cái.

Bây giờ hai người...” Phó Dật Trần dừng một chút: “Rất dũng cảm.

Nhưng đánh cược mạo hiểm như vậy cũng cần chuẩn bị tâm lý thật vững vàng!”

“Cậu làm xong rồi thì mau đi đi! Ồn ào chết đi được!” Bạch Dạ Kình khó chịu.

Phó Dật Trần mím môi, không nói gì để tránh chọc giận ngài Tổng thống.

Bạch Dạ Kình nghỉ phép ba ngày.

Tuy có Lãnh Phi nhưng vẫn có nhiều việc anh phải xử lý, những tài liệu quan trọng đều được mang tới khách sạn.

Lúc anh mở cuộc họp trong phòng làm việc và xử lý giấy tờ thì Hạ Tinh Thần nằm ở trong phòng ngắm tuyết rơi ngoài cửa sổ.

Cuộc sống quá yên bình và an nhiên.

Lúc còn thức, cô cố gắng không nhớ tới những chuyện khiến tâm trạng tồi tệ, nhưng lúc ngủ cô lại gặp ác mộng.

Buổi chiều ngày hôm sau, cô cũng tỉnh dậy từ cơn ác mộng.

Rõ ràng là trời đông giá rét nhưng lưng cô toát mồ hôi lạnh.

Trong mơ, cô thấy anh bị truyền thông vây kín, bọn họ mở miệng đều nói anh loạn luân, bẩn thỉu, đáng xấu hổ.

Từng câu từng chữ như con dao găm vào tim cô.

Cho dù là giấc mộng nhưng hình ảnh anh bị mọi người phỉ nhổ khiến cô đau đớn.

Cô biết mình không phải là một người kiên cường.

Bởi vì có anh ở bên cạnh cho nên cô mới cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.

Nhưng khi không có anh ở bên, cô không thể chịu nổi trận bão táp này.

Mở mắt thức dậy, trong lòng cô vẫn như bị một tảng đá lớn đè xuống, nó khiến cô không thở nổi.

Cô vội vàng khoác áo ngủ, đi ra ngoài.

Sửa sang lại đầu tóc, lúc đi ra ngoài phòng ngủ, không ngờ Thụy Cương vẫn đang đứng trong phòng.

Hạ Tinh Thần đỏ mặt, trông bộ dạng cô lúc này thật nhếch nhác, tóc tai còn hơi lộn xộn.

“Cô Hạ!” Thụy ***** *** tiếng chào hỏi.

Hạ Tinh Thần vội vàng sửa lại tóc, hỏi: “Tổng thống vẫn đang ở trong phòng làm việc sao?”

“Vâng!”

“Cả buổi chiều đều không ra ngoài?” Hạ Tinh Thần nhìn đồng hồ, giờ đã hơn năm giờ chiều rồi.

Thụy Cương gật đầu.

Hạ Tinh Thần lo lắng cho vết thương của Bạch Dạ Kình.

Ăn cơm trưa xong anh đã vào phòng làm việc ngay, ngồi suốt mấy tiếng như vậy, vết thương không khó chịu sao?

Hạ Tinh Thần vào bếp rót cho anh cốc nước, lấy thuốc rồi đi đến phòng làm việc.

Lúc mở cửa, cô mới phát hiện anh vẫn đang họp online.

Hơn nữa, đối phương đều là những người cô biết, đều là những người trong đảng của anh, bình thường cô vẫn gặp họ trong phòng làm việc của Tổng thống.

Thậm chí còn có cả Lan Chiến – ba của Lan Diệp.

Hạ Tinh Thần cảm thấy lúng túng, tay cô cầm thuốc và nước, khó xử đứng trước cửa.

Và tất nhiên, qua màn hình lớn, mọi người cũng ngạc nhiên vì sự xuất hiện của cô..

Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi HạiTác giả: Âm ÂmTruyện Ngôn TìnhĐêm, sâu thẳm. Bên trong ngôi nhà tây được xây dựng kỳ công, tất cả đồ đạc đều là vật vô giá. Hạ Tinh Thần nằm mê man trên giường. Đây là một chiếc giường lớn kiểu cổ điển, mỗi hoa văn trên nó đều được thợ thủ công tự tay chạm khắc Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, mấy người lần lượt bước vào, tất cả đều đứng thẳng tắp ở cửa, cung kính đón người đàn ông cuối cùng bước trên thảm đi vào. Cả căn phòng đều rất tối, Hạ Tinh Thần rất cố gắng mở mắt ra để nhìn những người đang đi tới, nhưng, chỉ có thể vô tri vô giác nhìn thấy một bóng người cao lớn, rắn rỏi. Dưới ánh trăng, cô mơ hồ có thể cảm nhận được khí chất mạnh mẽ khiến người khác không khỏi cúi đầu của người đàn ông này. “Là cô ấy?” Giọng người đàn ông trầm xuống. "Vâng. Thưa ngài. Cô ấy là người duy nhất được chọn trong ngân hàng máu." Người đàn ông phất tay, toàn bộ những người vừa mới đi vào, lập tức im lặng lui ra ngoài, như thể từ trước đến nay chưa từng xuất hiện. … A! Thở gấp một tiếng, Hạ Tinh Thần đột nhiên mở mắt. Bên ngoài… Nhưng Lãnh Phi không nói ra những lời này, cuối cùng anh ta chỉ nói: “Vẻ mặt cậu chủ nhỏ vẫn buồn rầu không vui.Suốt cả bữa sáng cũng không nói năng gì.Hai con mắt sưng như hạt đào vậy!”Lãnh Phi nói vậy cũng không tính là lừa gạt người khác.Hôm qua cậu chủ nhỏ thật sự có khóc mà! Hiện giờ ánh mắt cậu bé lại chỉ tập trung vào đồ ăn ngon, không thể ngẩng đầu lên được.Bà cụ nghe thấy vậy thì vô cùng đau lòng và áy náy.Ông Bạch đang đọc báo, thấy bà đi ra thì cố làm ra vẻ thản nhiên mà hỏi: “Sao rồi?”Bà cụ chỉ “hừ” một tiếng rồi đi qua, không quan tâm ông.Bà đang đan áo len cho cháu trai nhưng vừa nhớ lại những lời mà Lãnh Phi nói, bà chẳng còn tâm trạng để đan nữa.Ông cụ không nghe thấy bà trả lời, lại hỏi thêm: “Rốt cuộc là thế nào? Bà không nói gì nghĩa là sao hả?”“Sao cái gì mà sao? Còn không phải là tại ông sao?”“Tại sao lại tại tôi?”“Ông thử xem lại ông đi! Ai lại đánh con trai ruột trước mặt Đại Bạch như vậy chứ, ông sai rồi đó!” Bà cụ lau nước mắt: “Nếu không phải bị ông dọa sợ thì sao thằng bé lại không chịu về nhà chung.Nếu không phải ông nằng nặc đòi chia rẽ ba mẹ nó, thì sao thằng bé...”Ông cụ Bạch không nghe nổi nữa, phiền não ném tờ báo đi: “Bà lại bắt đầu lải nhải rồi đấy.Mọi việc lợi hại như thế nào tôi đã phân tích rõ ràng với bà rồi.Bà còn dài dòng gì chứ?”Ông cụ Bạch vừa dứt lời bèn đứng dậy chuẩn bị đi tìm ông hai Bạch, chứ cứ ngồi nghe bà cụ nói những lời này, ông cảm thấy rất buồn bực.Vào lúc này, người giúp việc đi vào nói: “Ông chủ, có một vị khách tới, tên bà ấy là Lan Đình!”Ông cụ Bạch và bà cụ nhìn nhau, rồi ông nói: “Còn đứng ngây người ra đó làm gì? Mau mời bà ấy vào trong đi!”Khi gia đình ba người họ ăn sáng xong thì Phó Dật Trần mới tới, anh ta nhìn vết thương trên lưng Bạch Dạ Kình, ngay lập tức, mặt anh ta xụ xuống.“Hai vị à! Cho dù tôi không dặn dò không được vận động kịch liệt thì hai người cũng phải tự hiểu chứ? Sao lại để vết thương thành như thế này?”Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Tinh Thần đỏ lên, cả người cô như tôm bị luộc chín, đỏ đến tận mang tai.Cô bực bội, trừng mắt nhìn kẻ đầu sỏ đang nằm trên giường, trái lại, vẻ mặt người đó rất thản nhiên: “Là đêm tân hôn, nếu là cậu, cậu nhịn được sao?”“Ngài không cảm thấy đau à?” Phó Dật Trần cảm thấy cực kỳ bái phục con người này, đúng là không phải người bình thường.“Nếu nhịn thì còn đau hơn!”Hạ Tinh Thần không thể nghe được nữa.Cô cảm thấy nếu còn tiếp tục ở đây thì dù không bị người đàn ông này chọc cho tức chết thì cũng xấu hổ mà chết.Cô không ở lại nữa, vội vàng kéo cửa rồi quay người đi ra ngoài.Bạch Dạ Kình nhìn bóng lưng cô, bất giác trên môi anh nở nụ cười hiếm có.Lần này, Phó Dật Trần tự mình xử lý vết thương cho anh, những người khác đều bị đuổi ra ngoài, anh ta hỏi: “Hai người xảy ra chuyện gì vậy? Bây giờ ông hai Bạch cũng tới rồi, đáng lẽ ra hai người phải thuận lợi kết hôn chứ? Tại sao lại thành ra như vậy?”Bạch Dạ Kình mím chặt môi, không nói gì.Phó Dật Trần cũng là người thông minh, anh ta nhìn Bạch Dạ Kình một cái, nói: “Lần trước, chuyện ngài bảo tôi xét nghiệm DNA có phải có liên quan đến chuyện này không?”“Ừ!” Rốt cuộc anh cũng mở miệng.Trầm ngâm một chút rồi anh lại nói: “Cô ấy là con gái của chú Hai tôi!”“Cái gì?” Phó Dật Trần kinh ngạc: “Ngài Tổng thống à, trò đùa này không vui chút nào đâu!”Bạch Dạ Kình trừng mắt nhìn: “Cậu nhẹ tay chút!”Vì quá kinh ngạc cho nên Phó Dật Trần không làm chủ được sức lực trên tay.Phó Dật Trần tập trung hơn: “Nói như vậy, cô ấy là em họ ngài sao?”Bạch Dạ Kình tức giận: “Không cần cậu nhắc tôi!”“Thảo nào lần trước ngài hỏi tôi về chuyện con cái.Bây giờ hai người...” Phó Dật Trần dừng một chút: “Rất dũng cảm.Nhưng đánh cược mạo hiểm như vậy cũng cần chuẩn bị tâm lý thật vững vàng!”“Cậu làm xong rồi thì mau đi đi! Ồn ào chết đi được!” Bạch Dạ Kình khó chịu.Phó Dật Trần mím môi, không nói gì để tránh chọc giận ngài Tổng thống.Bạch Dạ Kình nghỉ phép ba ngày.Tuy có Lãnh Phi nhưng vẫn có nhiều việc anh phải xử lý, những tài liệu quan trọng đều được mang tới khách sạn.Lúc anh mở cuộc họp trong phòng làm việc và xử lý giấy tờ thì Hạ Tinh Thần nằm ở trong phòng ngắm tuyết rơi ngoài cửa sổ.Cuộc sống quá yên bình và an nhiên.Lúc còn thức, cô cố gắng không nhớ tới những chuyện khiến tâm trạng tồi tệ, nhưng lúc ngủ cô lại gặp ác mộng.Buổi chiều ngày hôm sau, cô cũng tỉnh dậy từ cơn ác mộng.Rõ ràng là trời đông giá rét nhưng lưng cô toát mồ hôi lạnh.Trong mơ, cô thấy anh bị truyền thông vây kín, bọn họ mở miệng đều nói anh loạn luân, bẩn thỉu, đáng xấu hổ.Từng câu từng chữ như con dao găm vào tim cô.Cho dù là giấc mộng nhưng hình ảnh anh bị mọi người phỉ nhổ khiến cô đau đớn.Cô biết mình không phải là một người kiên cường.Bởi vì có anh ở bên cạnh cho nên cô mới cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.Nhưng khi không có anh ở bên, cô không thể chịu nổi trận bão táp này.Mở mắt thức dậy, trong lòng cô vẫn như bị một tảng đá lớn đè xuống, nó khiến cô không thở nổi.Cô vội vàng khoác áo ngủ, đi ra ngoài.Sửa sang lại đầu tóc, lúc đi ra ngoài phòng ngủ, không ngờ Thụy Cương vẫn đang đứng trong phòng.Hạ Tinh Thần đỏ mặt, trông bộ dạng cô lúc này thật nhếch nhác, tóc tai còn hơi lộn xộn.“Cô Hạ!” Thụy ***** *** tiếng chào hỏi.Hạ Tinh Thần vội vàng sửa lại tóc, hỏi: “Tổng thống vẫn đang ở trong phòng làm việc sao?”“Vâng!”“Cả buổi chiều đều không ra ngoài?” Hạ Tinh Thần nhìn đồng hồ, giờ đã hơn năm giờ chiều rồi.Thụy Cương gật đầu.Hạ Tinh Thần lo lắng cho vết thương của Bạch Dạ Kình.Ăn cơm trưa xong anh đã vào phòng làm việc ngay, ngồi suốt mấy tiếng như vậy, vết thương không khó chịu sao?Hạ Tinh Thần vào bếp rót cho anh cốc nước, lấy thuốc rồi đi đến phòng làm việc.Lúc mở cửa, cô mới phát hiện anh vẫn đang họp online.Hơn nữa, đối phương đều là những người cô biết, đều là những người trong đảng của anh, bình thường cô vẫn gặp họ trong phòng làm việc của Tổng thống.Thậm chí còn có cả Lan Chiến – ba của Lan Diệp.Hạ Tinh Thần cảm thấy lúng túng, tay cô cầm thuốc và nước, khó xử đứng trước cửa.Và tất nhiên, qua màn hình lớn, mọi người cũng ngạc nhiên vì sự xuất hiện của cô..

Chương 343: 343: Vẻ Đẹp Của Em Chỉ Anh Mới Được Quyền Nhìn Thấy