Tác giả:

Đêm, sâu thẳm. Bên trong ngôi nhà tây được xây dựng kỳ công, tất cả đồ đạc đều là vật vô giá. Hạ Tinh Thần nằm mê man trên giường. Đây là một chiếc giường lớn kiểu cổ điển, mỗi hoa văn trên nó đều được thợ thủ công tự tay chạm khắc Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, mấy người lần lượt bước vào, tất cả đều đứng thẳng tắp ở cửa, cung kính đón người đàn ông cuối cùng bước trên thảm đi vào. Cả căn phòng đều rất tối, Hạ Tinh Thần rất cố gắng mở mắt ra để nhìn những người đang đi tới, nhưng, chỉ có thể vô tri vô giác nhìn thấy một bóng người cao lớn, rắn rỏi. Dưới ánh trăng, cô mơ hồ có thể cảm nhận được khí chất mạnh mẽ khiến người khác không khỏi cúi đầu của người đàn ông này. “Là cô ấy?” Giọng người đàn ông trầm xuống. "Vâng. Thưa ngài. Cô ấy là người duy nhất được chọn trong ngân hàng máu." Người đàn ông phất tay, toàn bộ những người vừa mới đi vào, lập tức im lặng lui ra ngoài, như thể từ trước đến nay chưa từng xuất hiện. … A! Thở gấp một tiếng, Hạ Tinh Thần đột nhiên mở mắt. Bên ngoài…

Chương 420: Ngài Tổng Thống Tuyên Bố Chủ Quyền 4

Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi HạiTác giả: Âm ÂmTruyện Ngôn TìnhĐêm, sâu thẳm. Bên trong ngôi nhà tây được xây dựng kỳ công, tất cả đồ đạc đều là vật vô giá. Hạ Tinh Thần nằm mê man trên giường. Đây là một chiếc giường lớn kiểu cổ điển, mỗi hoa văn trên nó đều được thợ thủ công tự tay chạm khắc Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, mấy người lần lượt bước vào, tất cả đều đứng thẳng tắp ở cửa, cung kính đón người đàn ông cuối cùng bước trên thảm đi vào. Cả căn phòng đều rất tối, Hạ Tinh Thần rất cố gắng mở mắt ra để nhìn những người đang đi tới, nhưng, chỉ có thể vô tri vô giác nhìn thấy một bóng người cao lớn, rắn rỏi. Dưới ánh trăng, cô mơ hồ có thể cảm nhận được khí chất mạnh mẽ khiến người khác không khỏi cúi đầu của người đàn ông này. “Là cô ấy?” Giọng người đàn ông trầm xuống. "Vâng. Thưa ngài. Cô ấy là người duy nhất được chọn trong ngân hàng máu." Người đàn ông phất tay, toàn bộ những người vừa mới đi vào, lập tức im lặng lui ra ngoài, như thể từ trước đến nay chưa từng xuất hiện. … A! Thở gấp một tiếng, Hạ Tinh Thần đột nhiên mở mắt. Bên ngoài… Cô xoay người, muốn quay đầu nhìn.Chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh vang lên trong đêm: “Không được phép quay đầu.”Thật sự là anh.Trong lòng Hạ Tinh Thần run lên, bỗng nhiên mở mắt.Có lẽ hôm nay ngâm nước bị cảm, cả người vô cùng khó chịu, trong mắt đều là nóng bỏng.Mơ mơ màng màng nghe tiếng quát bá đạo của anh, cô còn chưa biết xảy ra chuyện gì, người đàn ông đột nhiên hôn lên gáy cô.Ngay cả môi cũng lạnh.Đặc biệt lạnh.Giống như không có nhiệt độ vậy.Trong lòng Hạ Tinh Thần vô cùng sợ hãi, ngón tay vô lực cong lại, nắm dưới gối.Tay của người đàn ông không hề nhàn rỗi, xé quần áo trên người cô.Rất nhanh.Trên người cô không còn gì.Da thịt trắng nõn lộ ra ngoài.Cửa không có đóng.Ánh sáng bên ngoài rất mơ hồ, không thấy rõ, nhưng ánh mắt anh lóe lên mấy lần.Nguy hiểm và d*c v*ng thay nhau cuồn cuộn, một giây sau, đôi môi trực tiếp thay thế bàn tay lướt qua mỗi một tấc da thịt của cô.Cả người cô nóng bỏng, vừa nóng vừa xấu hổ.Nhưng thân thể đang vô cùng khó chịu, cô xoay người, tay vòng qua sau lưng, đẩy anh đang đè trên người mình.“Không được… Dạ Kình… Anh đừng.” Cả người cô mềm nhũn, không có chút sức lực, dưới tình huống này, nếu làm thật, sợ rằng cả người sẽ rời rạc.Nhưng không biết câu này lại k*ch th*ch thần kinh người đàn ông.Anh hít sâu một hơi.Vốn là mập mờ, nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, giống như không sót lại chút gì.Anh thở gấp, cắn lưng cô.Mùi máu tanh tràn ngập vào miệng, anh mới thả ra.Cô đau đến ch** n**c mắt, nức nở: “Anh làm gì vậy… Đau!”Bạch Dạ Kình xoay người cô lại, ánh mắt sâu kín nhìn chằm chằm cô.Bộ dáng kia tựa như muốn nuốt cả người cô vào.Hạ Tinh Thần chỉ cảm thấy sau lưng còn đau, uất ức và khó chịu tích trữ trong lòng lập tức tràn ra.Nhưng cô còn chưa kịp phản ứng, một giây sau, hai chân bị người đàn ông mở ra, gác lên vai anh.Cô nhận ra anh muốn làm gì, ngón tay níu chặt drap giường, cơ thể lui về phía sau tránh né.Nhưng Bạch Dạ Kình đâu cho cô cơ hội, bàn tay nắm mắt cá chân cô, thân hình cao lớn mạnh mẽ tiến vào.Giống như là thổ lộ, lại giống như chiếm làm của riêng.Sức lực đó, sự bá đạo của người đàn ông tuyên bố chủ quyền đó, đều khiến cô không thể chống đỡ.Chìm chìm nổi nổi, Hạ Tinh Thần chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng bị lay động, thân thể yếu ớt lúc nào cũng có thể bị rời rạc ra vậy.Mặc dù thân thể cô nhạy cảm, nhưng anh đòi hỏi như vậy làm cho cô ít nhiều có ẩm ướt, nhưng không chống cự nổi sự mãnh liệt của anh.Trong chốc lát g*** h** ch*n truyền đến cảm giác đau đớn.h**n ** như vậy, là một loại giày vò tra tấn.Cuối cùng, Hạ Tinh Thần không chống cự nổi, thút thít khóc lên, đỏ mắt, tay đẩy anh: “Anh tránh ra...”Cô khóc thút thít và từ chối anh, khiến lửa giận ẩn nhẫn cả ngày của anh nhất thời hừng hực bốc cháy, càng cháy càng ác liệt.Động tác dưới người lại càng thô bạo cuồng vọng.Hạ Tinh Thần vô cùng khó chịu, càng về sau càng bớt đau.Anh đã quyết định chủ ý muốn hành hạ cô, thả chậm động tác, cho cô thư thái một chút, nhưng lại bất động hành hạ cô.Cô bị hành hạ đến rơi nước mắt.Ngay cả mình cũng không biết rốt cuộc muốn thế nào.Cho là anh sẽ không muốn mình nữa, anh lại xông vào.Một tay giữ eo cô, một tay nâng cằm cô, hai mắt âm u bức bách cô, giọng nói khàn khàn hỏi: “Đêm đó hai người tổng cộng làm mấy lần? Cậu ta có muốn em như anh hay không?”Thân thể Hạ Tinh Thần chấn động.Nhất thời hiểu rõ tại sao anh lại tức giận như vậy.Anh cũng giống như những người khác, cho là hai người bọn họ...Phải rồi, những hình ảnh kia, quả thật rất có tính thuyết phục.Đôi môi tái nhợt của Hạ Tinh Thần mấp máy, muốn nói gì, nhưng cổ họng khô khốc, không nói được gì.Bạch Dạ Kình căn bản không muốn nghe cô trả lời, một giây sau, chợt dùng sức chặn lại môi cô.Nụ hôn của anh hung hãn, ngay cả hô hấp của cô cũng bị anh cướp đoạt.Lần h**n ** này đối với hai người mà nói đều là hành hạ, không biết kéo dài bao lâu.Cho đến khi.Người đàn ông mạnh mẽ tấn công, phóng thích trong cơ thể cô, mới tính là chân chính kết thúc hoàn toàn.Bạch Dạ Kình nằm trên người cô, mồ hôi đầm đìa, nhưng hai người đều lạnh như băng.Nắm đấm của anh vẫn nắm thật chặt, đè xuống giường, gân xanh trên lưng nổi lên.Cả người cô bủn rủn, cả người giống như biến thành cây bông vải, mềm vô lực.Một lát sau.Người đàn ông chợt rút người ra, mặc quần dài và áo sơ mi vào, xoay người rời đi.Bước chân đoạn tuyệt, bóng lưng lạnh như băng.Hạ Tinh Thần nghiêng mặt, sững sờ nhìn bóng lưng anh từ từ biến mất.Cho đến khi một tiếng “rầm” nặng nề vang lên, cánh cửa đóng lại, trong phòng không còn một chút ánh sáng, nước mắt của cô mới ào ạt rơi xuống.Tựa như bị c**ng b**, hồi lâu, hai chân cô vẫn duy trì tư thế bị cưỡng chế vừa rồi, không hề khép lại.Run rẩy dữ dội hơn.Không biết qua bao lâu, cô miễn cưỡng xuống giường, đi vào phòng tắm.Mở đèn phòng tắm, cô l** th* đứng trước gương lớn, trên người đầy vết xanh tím, nhìn thấy mà giật mình.Quay lưng lại, trên lưng vốn trắng như tuyết lại có dấu răng.Vết máu.Trông có chút dọa người.Anh thật sự giận điên lên.Vào giờ phút này, cô ngay cả hơi sức trách anh cũng không có.Cả người không nghe theo sai bảo của cô.Tắm rửa c* th* s*ch s*, lại nằm lên giường, nhưng không hề buồn ngủ.Cô khoác áo tắm, ngây người ngồi ở mép giường.Trong đầu vô tri vô giác, không biết đang nghĩ gì, một lúc sau, hít sâu một hơi, mở cửa đi ra ngoài.Chắc là anh đã về phòng mình rồi.Hạ Tinh Thần đứng yên trước cửa phòng anh, cắn môi, hít sâu một hơi, gõ cửa.Một tiếng.Không có trả lời.Cô chưa từ bỏ ý định, lại gõ gõ.Nhưng đáp lại cô vẫn là sự yên tĩnh.Cô biết lúc anh tức giận sẽ luôn im lặng như vậy.Có lẽ bây giờ không muốn gặp mặt cô nữa.Chóp mũi Hạ Tinh Thần chua xót, lại cảm thấy không cam lòng.Đặt tay lên chốt cửa, vặn một vòng, nhưng cửa bị khóa chặt.Tay chậm rãi rũ xuống.Chán nản xoay người.Chán nản cất bước chuẩn bị về phòng.Nhưng lúc này, tiếng “ken két” vang lên, cửa bỗng dưng được mở ra từ bên trong.Trong lòng cô vui mừng, xoay người lại.Bạch Dạ Kình hiển nhiên là vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt.Chắc là do đi ra mở cửa gấp, nên chưa mặc quần áo, toàn thân từ trên xuống dưới chỉ quấn một cái khăn tắm.Chân còn ướt giẫm trên thảm..

Cô xoay người, muốn quay đầu nhìn.

Chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh vang lên trong đêm: “Không được phép quay đầu.”

Thật sự là anh.

Trong lòng Hạ Tinh Thần run lên, bỗng nhiên mở mắt.

Có lẽ hôm nay ngâm nước bị cảm, cả người vô cùng khó chịu, trong mắt đều là nóng bỏng.

Mơ mơ màng màng nghe tiếng quát bá đạo của anh, cô còn chưa biết xảy ra chuyện gì, người đàn ông đột nhiên hôn lên gáy cô.

Ngay cả môi cũng lạnh.

Đặc biệt lạnh.

Giống như không có nhiệt độ vậy.

Trong lòng Hạ Tinh Thần vô cùng sợ hãi, ngón tay vô lực cong lại, nắm dưới gối.

Tay của người đàn ông không hề nhàn rỗi, xé quần áo trên người cô.

Rất nhanh.

Trên người cô không còn gì.

Da thịt trắng nõn lộ ra ngoài.

Cửa không có đóng.

Ánh sáng bên ngoài rất mơ hồ, không thấy rõ, nhưng ánh mắt anh lóe lên mấy lần.

Nguy hiểm và d*c v*ng thay nhau cuồn cuộn, một giây sau, đôi môi trực tiếp thay thế bàn tay lướt qua mỗi một tấc da thịt của cô.

Cả người cô nóng bỏng, vừa nóng vừa xấu hổ.

Nhưng thân thể đang vô cùng khó chịu, cô xoay người, tay vòng qua sau lưng, đẩy anh đang đè trên người mình.

“Không được… Dạ Kình… Anh đừng.” Cả người cô mềm nhũn, không có chút sức lực, dưới tình huống này, nếu làm thật, sợ rằng cả người sẽ rời rạc.

Nhưng không biết câu này lại k*ch th*ch thần kinh người đàn ông.

Anh hít sâu một hơi.

Vốn là mập mờ, nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, giống như không sót lại chút gì.

Anh thở gấp, cắn lưng cô.

Mùi máu tanh tràn ngập vào miệng, anh mới thả ra.

Cô đau đến ch** n**c mắt, nức nở: “Anh làm gì vậy… Đau!”

Bạch Dạ Kình xoay người cô lại, ánh mắt sâu kín nhìn chằm chằm cô.

Bộ dáng kia tựa như muốn nuốt cả người cô vào.

Hạ Tinh Thần chỉ cảm thấy sau lưng còn đau, uất ức và khó chịu tích trữ trong lòng lập tức tràn ra.

Nhưng cô còn chưa kịp phản ứng, một giây sau, hai chân bị người đàn ông mở ra, gác lên vai anh.

Cô nhận ra anh muốn làm gì, ngón tay níu chặt drap giường, cơ thể lui về phía sau tránh né.

Nhưng Bạch Dạ Kình đâu cho cô cơ hội, bàn tay nắm mắt cá chân cô, thân hình cao lớn mạnh mẽ tiến vào.

Giống như là thổ lộ, lại giống như chiếm làm của riêng.

Sức lực đó, sự bá đạo của người đàn ông tuyên bố chủ quyền đó, đều khiến cô không thể chống đỡ.

Chìm chìm nổi nổi, Hạ Tinh Thần chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng bị lay động, thân thể yếu ớt lúc nào cũng có thể bị rời rạc ra vậy.

Mặc dù thân thể cô nhạy cảm, nhưng anh đòi hỏi như vậy làm cho cô ít nhiều có ẩm ướt, nhưng không chống cự nổi sự mãnh liệt của anh.

Trong chốc lát g*** h** ch*n truyền đến cảm giác đau đớn.

h**n ** như vậy, là một loại giày vò tra tấn.

Cuối cùng, Hạ Tinh Thần không chống cự nổi, thút thít khóc lên, đỏ mắt, tay đẩy anh: “Anh tránh ra...”

Cô khóc thút thít và từ chối anh, khiến lửa giận ẩn nhẫn cả ngày của anh nhất thời hừng hực bốc cháy, càng cháy càng ác liệt.

Động tác dưới người lại càng thô bạo cuồng vọng.

Hạ Tinh Thần vô cùng khó chịu, càng về sau càng bớt đau.

Anh đã quyết định chủ ý muốn hành hạ cô, thả chậm động tác, cho cô thư thái một chút, nhưng lại bất động hành hạ cô.

Cô bị hành hạ đến rơi nước mắt.

Ngay cả mình cũng không biết rốt cuộc muốn thế nào.

Cho là anh sẽ không muốn mình nữa, anh lại xông vào.

Một tay giữ eo cô, một tay nâng cằm cô, hai mắt âm u bức bách cô, giọng nói khàn khàn hỏi: “Đêm đó hai người tổng cộng làm mấy lần? Cậu ta có muốn em như anh hay không?”

Thân thể Hạ Tinh Thần chấn động.

Nhất thời hiểu rõ tại sao anh lại tức giận như vậy.

Anh cũng giống như những người khác, cho là hai người bọn họ...

Phải rồi, những hình ảnh kia, quả thật rất có tính thuyết phục.

Đôi môi tái nhợt của Hạ Tinh Thần mấp máy, muốn nói gì, nhưng cổ họng khô khốc, không nói được gì.

Bạch Dạ Kình căn bản không muốn nghe cô trả lời, một giây sau, chợt dùng sức chặn lại môi cô.

Nụ hôn của anh hung hãn, ngay cả hô hấp của cô cũng bị anh cướp đoạt.

Lần h**n ** này đối với hai người mà nói đều là hành hạ, không biết kéo dài bao lâu.

Cho đến khi.

Người đàn ông mạnh mẽ tấn công, phóng thích trong cơ thể cô, mới tính là chân chính kết thúc hoàn toàn.

Bạch Dạ Kình nằm trên người cô, mồ hôi đầm đìa, nhưng hai người đều lạnh như băng.

Nắm đấm của anh vẫn nắm thật chặt, đè xuống giường, gân xanh trên lưng nổi lên.

Cả người cô bủn rủn, cả người giống như biến thành cây bông vải, mềm vô lực.

Một lát sau.

Người đàn ông chợt rút người ra, mặc quần dài và áo sơ mi vào, xoay người rời đi.

Bước chân đoạn tuyệt, bóng lưng lạnh như băng.

Hạ Tinh Thần nghiêng mặt, sững sờ nhìn bóng lưng anh từ từ biến mất.

Cho đến khi một tiếng “rầm” nặng nề vang lên, cánh cửa đóng lại, trong phòng không còn một chút ánh sáng, nước mắt của cô mới ào ạt rơi xuống.

Tựa như bị c**ng b**, hồi lâu, hai chân cô vẫn duy trì tư thế bị cưỡng chế vừa rồi, không hề khép lại.

Run rẩy dữ dội hơn.

Không biết qua bao lâu, cô miễn cưỡng xuống giường, đi vào phòng tắm.

Mở đèn phòng tắm, cô l** th* đứng trước gương lớn, trên người đầy vết xanh tím, nhìn thấy mà giật mình.

Quay lưng lại, trên lưng vốn trắng như tuyết lại có dấu răng.

Vết máu.

Trông có chút dọa người.

Anh thật sự giận điên lên.

Vào giờ phút này, cô ngay cả hơi sức trách anh cũng không có.

Cả người không nghe theo sai bảo của cô.

Tắm rửa c* th* s*ch s*, lại nằm lên giường, nhưng không hề buồn ngủ.

Cô khoác áo tắm, ngây người ngồi ở mép giường.

Trong đầu vô tri vô giác, không biết đang nghĩ gì, một lúc sau, hít sâu một hơi, mở cửa đi ra ngoài.

Chắc là anh đã về phòng mình rồi.

Hạ Tinh Thần đứng yên trước cửa phòng anh, cắn môi, hít sâu một hơi, gõ cửa.

Một tiếng.

Không có trả lời.

Cô chưa từ bỏ ý định, lại gõ gõ.

Nhưng đáp lại cô vẫn là sự yên tĩnh.

Cô biết lúc anh tức giận sẽ luôn im lặng như vậy.

Có lẽ bây giờ không muốn gặp mặt cô nữa.

Chóp mũi Hạ Tinh Thần chua xót, lại cảm thấy không cam lòng.

Đặt tay lên chốt cửa, vặn một vòng, nhưng cửa bị khóa chặt.

Tay chậm rãi rũ xuống.

Chán nản xoay người.

Chán nản cất bước chuẩn bị về phòng.

Nhưng lúc này, tiếng “ken két” vang lên, cửa bỗng dưng được mở ra từ bên trong.

Trong lòng cô vui mừng, xoay người lại.

Bạch Dạ Kình hiển nhiên là vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt.

Chắc là do đi ra mở cửa gấp, nên chưa mặc quần áo, toàn thân từ trên xuống dưới chỉ quấn một cái khăn tắm.

Chân còn ướt giẫm trên thảm..

Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi HạiTác giả: Âm ÂmTruyện Ngôn TìnhĐêm, sâu thẳm. Bên trong ngôi nhà tây được xây dựng kỳ công, tất cả đồ đạc đều là vật vô giá. Hạ Tinh Thần nằm mê man trên giường. Đây là một chiếc giường lớn kiểu cổ điển, mỗi hoa văn trên nó đều được thợ thủ công tự tay chạm khắc Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, mấy người lần lượt bước vào, tất cả đều đứng thẳng tắp ở cửa, cung kính đón người đàn ông cuối cùng bước trên thảm đi vào. Cả căn phòng đều rất tối, Hạ Tinh Thần rất cố gắng mở mắt ra để nhìn những người đang đi tới, nhưng, chỉ có thể vô tri vô giác nhìn thấy một bóng người cao lớn, rắn rỏi. Dưới ánh trăng, cô mơ hồ có thể cảm nhận được khí chất mạnh mẽ khiến người khác không khỏi cúi đầu của người đàn ông này. “Là cô ấy?” Giọng người đàn ông trầm xuống. "Vâng. Thưa ngài. Cô ấy là người duy nhất được chọn trong ngân hàng máu." Người đàn ông phất tay, toàn bộ những người vừa mới đi vào, lập tức im lặng lui ra ngoài, như thể từ trước đến nay chưa từng xuất hiện. … A! Thở gấp một tiếng, Hạ Tinh Thần đột nhiên mở mắt. Bên ngoài… Cô xoay người, muốn quay đầu nhìn.Chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh vang lên trong đêm: “Không được phép quay đầu.”Thật sự là anh.Trong lòng Hạ Tinh Thần run lên, bỗng nhiên mở mắt.Có lẽ hôm nay ngâm nước bị cảm, cả người vô cùng khó chịu, trong mắt đều là nóng bỏng.Mơ mơ màng màng nghe tiếng quát bá đạo của anh, cô còn chưa biết xảy ra chuyện gì, người đàn ông đột nhiên hôn lên gáy cô.Ngay cả môi cũng lạnh.Đặc biệt lạnh.Giống như không có nhiệt độ vậy.Trong lòng Hạ Tinh Thần vô cùng sợ hãi, ngón tay vô lực cong lại, nắm dưới gối.Tay của người đàn ông không hề nhàn rỗi, xé quần áo trên người cô.Rất nhanh.Trên người cô không còn gì.Da thịt trắng nõn lộ ra ngoài.Cửa không có đóng.Ánh sáng bên ngoài rất mơ hồ, không thấy rõ, nhưng ánh mắt anh lóe lên mấy lần.Nguy hiểm và d*c v*ng thay nhau cuồn cuộn, một giây sau, đôi môi trực tiếp thay thế bàn tay lướt qua mỗi một tấc da thịt của cô.Cả người cô nóng bỏng, vừa nóng vừa xấu hổ.Nhưng thân thể đang vô cùng khó chịu, cô xoay người, tay vòng qua sau lưng, đẩy anh đang đè trên người mình.“Không được… Dạ Kình… Anh đừng.” Cả người cô mềm nhũn, không có chút sức lực, dưới tình huống này, nếu làm thật, sợ rằng cả người sẽ rời rạc.Nhưng không biết câu này lại k*ch th*ch thần kinh người đàn ông.Anh hít sâu một hơi.Vốn là mập mờ, nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, giống như không sót lại chút gì.Anh thở gấp, cắn lưng cô.Mùi máu tanh tràn ngập vào miệng, anh mới thả ra.Cô đau đến ch** n**c mắt, nức nở: “Anh làm gì vậy… Đau!”Bạch Dạ Kình xoay người cô lại, ánh mắt sâu kín nhìn chằm chằm cô.Bộ dáng kia tựa như muốn nuốt cả người cô vào.Hạ Tinh Thần chỉ cảm thấy sau lưng còn đau, uất ức và khó chịu tích trữ trong lòng lập tức tràn ra.Nhưng cô còn chưa kịp phản ứng, một giây sau, hai chân bị người đàn ông mở ra, gác lên vai anh.Cô nhận ra anh muốn làm gì, ngón tay níu chặt drap giường, cơ thể lui về phía sau tránh né.Nhưng Bạch Dạ Kình đâu cho cô cơ hội, bàn tay nắm mắt cá chân cô, thân hình cao lớn mạnh mẽ tiến vào.Giống như là thổ lộ, lại giống như chiếm làm của riêng.Sức lực đó, sự bá đạo của người đàn ông tuyên bố chủ quyền đó, đều khiến cô không thể chống đỡ.Chìm chìm nổi nổi, Hạ Tinh Thần chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng bị lay động, thân thể yếu ớt lúc nào cũng có thể bị rời rạc ra vậy.Mặc dù thân thể cô nhạy cảm, nhưng anh đòi hỏi như vậy làm cho cô ít nhiều có ẩm ướt, nhưng không chống cự nổi sự mãnh liệt của anh.Trong chốc lát g*** h** ch*n truyền đến cảm giác đau đớn.h**n ** như vậy, là một loại giày vò tra tấn.Cuối cùng, Hạ Tinh Thần không chống cự nổi, thút thít khóc lên, đỏ mắt, tay đẩy anh: “Anh tránh ra...”Cô khóc thút thít và từ chối anh, khiến lửa giận ẩn nhẫn cả ngày của anh nhất thời hừng hực bốc cháy, càng cháy càng ác liệt.Động tác dưới người lại càng thô bạo cuồng vọng.Hạ Tinh Thần vô cùng khó chịu, càng về sau càng bớt đau.Anh đã quyết định chủ ý muốn hành hạ cô, thả chậm động tác, cho cô thư thái một chút, nhưng lại bất động hành hạ cô.Cô bị hành hạ đến rơi nước mắt.Ngay cả mình cũng không biết rốt cuộc muốn thế nào.Cho là anh sẽ không muốn mình nữa, anh lại xông vào.Một tay giữ eo cô, một tay nâng cằm cô, hai mắt âm u bức bách cô, giọng nói khàn khàn hỏi: “Đêm đó hai người tổng cộng làm mấy lần? Cậu ta có muốn em như anh hay không?”Thân thể Hạ Tinh Thần chấn động.Nhất thời hiểu rõ tại sao anh lại tức giận như vậy.Anh cũng giống như những người khác, cho là hai người bọn họ...Phải rồi, những hình ảnh kia, quả thật rất có tính thuyết phục.Đôi môi tái nhợt của Hạ Tinh Thần mấp máy, muốn nói gì, nhưng cổ họng khô khốc, không nói được gì.Bạch Dạ Kình căn bản không muốn nghe cô trả lời, một giây sau, chợt dùng sức chặn lại môi cô.Nụ hôn của anh hung hãn, ngay cả hô hấp của cô cũng bị anh cướp đoạt.Lần h**n ** này đối với hai người mà nói đều là hành hạ, không biết kéo dài bao lâu.Cho đến khi.Người đàn ông mạnh mẽ tấn công, phóng thích trong cơ thể cô, mới tính là chân chính kết thúc hoàn toàn.Bạch Dạ Kình nằm trên người cô, mồ hôi đầm đìa, nhưng hai người đều lạnh như băng.Nắm đấm của anh vẫn nắm thật chặt, đè xuống giường, gân xanh trên lưng nổi lên.Cả người cô bủn rủn, cả người giống như biến thành cây bông vải, mềm vô lực.Một lát sau.Người đàn ông chợt rút người ra, mặc quần dài và áo sơ mi vào, xoay người rời đi.Bước chân đoạn tuyệt, bóng lưng lạnh như băng.Hạ Tinh Thần nghiêng mặt, sững sờ nhìn bóng lưng anh từ từ biến mất.Cho đến khi một tiếng “rầm” nặng nề vang lên, cánh cửa đóng lại, trong phòng không còn một chút ánh sáng, nước mắt của cô mới ào ạt rơi xuống.Tựa như bị c**ng b**, hồi lâu, hai chân cô vẫn duy trì tư thế bị cưỡng chế vừa rồi, không hề khép lại.Run rẩy dữ dội hơn.Không biết qua bao lâu, cô miễn cưỡng xuống giường, đi vào phòng tắm.Mở đèn phòng tắm, cô l** th* đứng trước gương lớn, trên người đầy vết xanh tím, nhìn thấy mà giật mình.Quay lưng lại, trên lưng vốn trắng như tuyết lại có dấu răng.Vết máu.Trông có chút dọa người.Anh thật sự giận điên lên.Vào giờ phút này, cô ngay cả hơi sức trách anh cũng không có.Cả người không nghe theo sai bảo của cô.Tắm rửa c* th* s*ch s*, lại nằm lên giường, nhưng không hề buồn ngủ.Cô khoác áo tắm, ngây người ngồi ở mép giường.Trong đầu vô tri vô giác, không biết đang nghĩ gì, một lúc sau, hít sâu một hơi, mở cửa đi ra ngoài.Chắc là anh đã về phòng mình rồi.Hạ Tinh Thần đứng yên trước cửa phòng anh, cắn môi, hít sâu một hơi, gõ cửa.Một tiếng.Không có trả lời.Cô chưa từ bỏ ý định, lại gõ gõ.Nhưng đáp lại cô vẫn là sự yên tĩnh.Cô biết lúc anh tức giận sẽ luôn im lặng như vậy.Có lẽ bây giờ không muốn gặp mặt cô nữa.Chóp mũi Hạ Tinh Thần chua xót, lại cảm thấy không cam lòng.Đặt tay lên chốt cửa, vặn một vòng, nhưng cửa bị khóa chặt.Tay chậm rãi rũ xuống.Chán nản xoay người.Chán nản cất bước chuẩn bị về phòng.Nhưng lúc này, tiếng “ken két” vang lên, cửa bỗng dưng được mở ra từ bên trong.Trong lòng cô vui mừng, xoay người lại.Bạch Dạ Kình hiển nhiên là vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt.Chắc là do đi ra mở cửa gấp, nên chưa mặc quần áo, toàn thân từ trên xuống dưới chỉ quấn một cái khăn tắm.Chân còn ướt giẫm trên thảm..

Chương 420: Ngài Tổng Thống Tuyên Bố Chủ Quyền 4