Tác giả:

CHƯƠNG 1 Cố Tịch Dao nằm trên bàn phẫu thuật lạnh lẽo, nhìn đèn phẫu thuật sáng chói mắt. Bác sỹ cầm ống dẫn dài, đưa vào cơ thể cô. “Dẫn t*nh tr*ng vào.” “Chậm thôi.” “Rất tốt, cấy thành công.” Cố Tịch Dao nghe thấy lời bác sỹ nói, trong lòng tâm trạng phức tạp. Cô, mười tám tuổi, không ngờ vào độ tuổi mơn mởn này, lại đi theo con đường mang thai hộ. Với tỷ lệ chọi 1/10000, không ngờ cô lại bị chọn trúng. Không biết nên vui hay nên buồn. Ba thì bị vào tù, mẹ thì đang bệnh nguy kịch, cô cần tiền, cô không còn đường lui… Cố Tịch Dao được y tá đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật. Chẳng bao lâu sau, một người phụ nữ trung niên ăn mặc sành điệu đi tới. “Chào cô Cố, phẫu thuật rất thành công, chúng tôi đã sắp xếp bác sỹ tốt nhất điều trị cho mẹ cô rồi.” Lưu Thúy là trợ lý của người thuê: “Theo như hợp đồng chúng ta đã ký trước đó, một khi cô thụ tinh thành công, thì bắt buộc phải nhanh chóng hoàn tất thủ tục bảo lưu, toàn tâm toàn ý dưỡng thai, cho đến khi mẹ tròn con vuông.” Cố Tịch Dao gật đầu…

Chương 865

Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng HaiTác giả: TruyệnTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Cố Tịch Dao nằm trên bàn phẫu thuật lạnh lẽo, nhìn đèn phẫu thuật sáng chói mắt. Bác sỹ cầm ống dẫn dài, đưa vào cơ thể cô. “Dẫn t*nh tr*ng vào.” “Chậm thôi.” “Rất tốt, cấy thành công.” Cố Tịch Dao nghe thấy lời bác sỹ nói, trong lòng tâm trạng phức tạp. Cô, mười tám tuổi, không ngờ vào độ tuổi mơn mởn này, lại đi theo con đường mang thai hộ. Với tỷ lệ chọi 1/10000, không ngờ cô lại bị chọn trúng. Không biết nên vui hay nên buồn. Ba thì bị vào tù, mẹ thì đang bệnh nguy kịch, cô cần tiền, cô không còn đường lui… Cố Tịch Dao được y tá đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật. Chẳng bao lâu sau, một người phụ nữ trung niên ăn mặc sành điệu đi tới. “Chào cô Cố, phẫu thuật rất thành công, chúng tôi đã sắp xếp bác sỹ tốt nhất điều trị cho mẹ cô rồi.” Lưu Thúy là trợ lý của người thuê: “Theo như hợp đồng chúng ta đã ký trước đó, một khi cô thụ tinh thành công, thì bắt buộc phải nhanh chóng hoàn tất thủ tục bảo lưu, toàn tâm toàn ý dưỡng thai, cho đến khi mẹ tròn con vuông.” Cố Tịch Dao gật đầu… Chương 865Hai cái người này…Cô Cố kết hôn thay thế trong vòng một tháng, vậy bây giờ có thể gọi cô Cố và chủ tử như là một cặp vợ chồng… nhỉ?…Trong phòng tắm.Bắc Minh Quân ném sợi dây chuyền kim cương vào trong bồn rửa mặt.Vòi cảm biến ngay lập tức phun ra một cột nước, rửa sạch chiếc dây chuyền, không lâu sau, chiếc dây chuyền đã khôi phục lại vẻ đẹp rực rỡ trước đây.Sau đó, anh lấy nước rửa tay ở bên cạnh bồn rửa, gần như là đổ cả bình xuống.Viên kim cương được chôn trong nước rửa tay nồng đậm hương thơm.Anh hung hăng mà trừng sợi dây chuyền kim cương này!Nước rửa tay liên tục bị pha loãng bởi nước, bọt chất thành đống cao cao ngay lập tức, viên kim cương dần dần bị chìm trong bong bóng….Nhúng tay vào đám bong bóng đó, nắm lấy sợi dây chuyền, dường như để trừ khử mùi chó đó, anh dùng lực chà xát mạnh…Không biết đã rửa bao nhiêu lần, cho đến khi viên kim cương được rửa đến sáng rực khắp nơi, anh mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.Ngước mắt lên, sơ ý liếc thấy mình trong gương——Mái tóc rối tung lác đác trước trán, vầng trán anh lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, men theo thái dương trượt xuống.Chiếc áo choàng tắm lớn màu trắng đã bị bẩn nhiều chỗ.Quan trọng nhất là khi anh nhìn rõ mình trong gương, khi nhìn sợi dây chuyền kim cương đã sáng chói trở lại đó, khóe miệng vậy mà lại hơi nhếch lên!Đột nhiên—Trái tim giống như bị thứ gì đó đâm xuyên qua.Anh căng cứng lại theo phản xạ!Sau đó nắm lấy sợi dây chuyền và đập nó về phía gương…Bùm!Viên kim cương đập vào gương, phát ra tiếng rồi rơi xuống.Viên kim cương cực kỳ cứng cáp không bị tổn thương chút nào cả, nhưng tấm gương đã bị đập thành một vết nứt!Cảnh tượng này dường như đã chọc giận một sợi dây thần kinh mỏng manh nào đó trong tim anh!Nếu viên kim cương tượng trưng cho Dư Như Khiết, thì chiếc gương đại diện cho anh.Vậy thì—“Tại sao thứ bị vỡ không phải là mày chứ!”Đột nhiên, anh vung một đấm nện lên trên vết nứt của tấm gương—Ầm!Tiếp đó, răng rắc hai tiếng, xoảng….Mảnh gương vỡ rơi xuống…

Chương 865

Hai cái người này…

Cô Cố kết hôn thay thế trong vòng một tháng, vậy bây giờ có thể gọi cô Cố và chủ tử như là một cặp vợ chồng… nhỉ?

Trong phòng tắm.

Bắc Minh Quân ném sợi dây chuyền kim cương vào trong bồn rửa mặt.

Vòi cảm biến ngay lập tức phun ra một cột nước, rửa sạch chiếc dây chuyền, không lâu sau, chiếc dây chuyền đã khôi phục lại vẻ đẹp rực rỡ trước đây.

Sau đó, anh lấy nước rửa tay ở bên cạnh bồn rửa, gần như là đổ cả bình xuống.

Viên kim cương được chôn trong nước rửa tay nồng đậm hương thơm.

Anh hung hăng mà trừng sợi dây chuyền kim cương này!

Nước rửa tay liên tục bị pha loãng bởi nước, bọt chất thành đống cao cao ngay lập tức, viên kim cương dần dần bị chìm trong bong bóng….

Nhúng tay vào đám bong bóng đó, nắm lấy sợi dây chuyền, dường như để trừ khử mùi chó đó, anh dùng lực chà xát mạnh…

Không biết đã rửa bao nhiêu lần, cho đến khi viên kim cương được rửa đến sáng rực khắp nơi, anh mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Ngước mắt lên, sơ ý liếc thấy mình trong gương——

Mái tóc rối tung lác đác trước trán, vầng trán anh lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, men theo thái dương trượt xuống.

Chiếc áo choàng tắm lớn màu trắng đã bị bẩn nhiều chỗ.

Quan trọng nhất là khi anh nhìn rõ mình trong gương, khi nhìn sợi dây chuyền kim cương đã sáng chói trở lại đó, khóe miệng vậy mà lại hơi nhếch lên!

Đột nhiên—

Trái tim giống như bị thứ gì đó đâm xuyên qua.

Anh căng cứng lại theo phản xạ!

Sau đó nắm lấy sợi dây chuyền và đập nó về phía gương…

Bùm!

Viên kim cương đập vào gương, phát ra tiếng rồi rơi xuống.

Viên kim cương cực kỳ cứng cáp không bị tổn thương chút nào cả, nhưng tấm gương đã bị đập thành một vết nứt!

Cảnh tượng này dường như đã chọc giận một sợi dây thần kinh mỏng manh nào đó trong tim anh!

Nếu viên kim cương tượng trưng cho Dư Như Khiết, thì chiếc gương đại diện cho anh.

Vậy thì—

“Tại sao thứ bị vỡ không phải là mày chứ!”

Đột nhiên, anh vung một đấm nện lên trên vết nứt của tấm gương—

Ầm!

Tiếp đó, răng rắc hai tiếng, xoảng….

Mảnh gương vỡ rơi xuống…

Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng HaiTác giả: TruyệnTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Cố Tịch Dao nằm trên bàn phẫu thuật lạnh lẽo, nhìn đèn phẫu thuật sáng chói mắt. Bác sỹ cầm ống dẫn dài, đưa vào cơ thể cô. “Dẫn t*nh tr*ng vào.” “Chậm thôi.” “Rất tốt, cấy thành công.” Cố Tịch Dao nghe thấy lời bác sỹ nói, trong lòng tâm trạng phức tạp. Cô, mười tám tuổi, không ngờ vào độ tuổi mơn mởn này, lại đi theo con đường mang thai hộ. Với tỷ lệ chọi 1/10000, không ngờ cô lại bị chọn trúng. Không biết nên vui hay nên buồn. Ba thì bị vào tù, mẹ thì đang bệnh nguy kịch, cô cần tiền, cô không còn đường lui… Cố Tịch Dao được y tá đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật. Chẳng bao lâu sau, một người phụ nữ trung niên ăn mặc sành điệu đi tới. “Chào cô Cố, phẫu thuật rất thành công, chúng tôi đã sắp xếp bác sỹ tốt nhất điều trị cho mẹ cô rồi.” Lưu Thúy là trợ lý của người thuê: “Theo như hợp đồng chúng ta đã ký trước đó, một khi cô thụ tinh thành công, thì bắt buộc phải nhanh chóng hoàn tất thủ tục bảo lưu, toàn tâm toàn ý dưỡng thai, cho đến khi mẹ tròn con vuông.” Cố Tịch Dao gật đầu… Chương 865Hai cái người này…Cô Cố kết hôn thay thế trong vòng một tháng, vậy bây giờ có thể gọi cô Cố và chủ tử như là một cặp vợ chồng… nhỉ?…Trong phòng tắm.Bắc Minh Quân ném sợi dây chuyền kim cương vào trong bồn rửa mặt.Vòi cảm biến ngay lập tức phun ra một cột nước, rửa sạch chiếc dây chuyền, không lâu sau, chiếc dây chuyền đã khôi phục lại vẻ đẹp rực rỡ trước đây.Sau đó, anh lấy nước rửa tay ở bên cạnh bồn rửa, gần như là đổ cả bình xuống.Viên kim cương được chôn trong nước rửa tay nồng đậm hương thơm.Anh hung hăng mà trừng sợi dây chuyền kim cương này!Nước rửa tay liên tục bị pha loãng bởi nước, bọt chất thành đống cao cao ngay lập tức, viên kim cương dần dần bị chìm trong bong bóng….Nhúng tay vào đám bong bóng đó, nắm lấy sợi dây chuyền, dường như để trừ khử mùi chó đó, anh dùng lực chà xát mạnh…Không biết đã rửa bao nhiêu lần, cho đến khi viên kim cương được rửa đến sáng rực khắp nơi, anh mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.Ngước mắt lên, sơ ý liếc thấy mình trong gương——Mái tóc rối tung lác đác trước trán, vầng trán anh lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, men theo thái dương trượt xuống.Chiếc áo choàng tắm lớn màu trắng đã bị bẩn nhiều chỗ.Quan trọng nhất là khi anh nhìn rõ mình trong gương, khi nhìn sợi dây chuyền kim cương đã sáng chói trở lại đó, khóe miệng vậy mà lại hơi nhếch lên!Đột nhiên—Trái tim giống như bị thứ gì đó đâm xuyên qua.Anh căng cứng lại theo phản xạ!Sau đó nắm lấy sợi dây chuyền và đập nó về phía gương…Bùm!Viên kim cương đập vào gương, phát ra tiếng rồi rơi xuống.Viên kim cương cực kỳ cứng cáp không bị tổn thương chút nào cả, nhưng tấm gương đã bị đập thành một vết nứt!Cảnh tượng này dường như đã chọc giận một sợi dây thần kinh mỏng manh nào đó trong tim anh!Nếu viên kim cương tượng trưng cho Dư Như Khiết, thì chiếc gương đại diện cho anh.Vậy thì—“Tại sao thứ bị vỡ không phải là mày chứ!”Đột nhiên, anh vung một đấm nện lên trên vết nứt của tấm gương—Ầm!Tiếp đó, răng rắc hai tiếng, xoảng….Mảnh gương vỡ rơi xuống…

Chương 865