Trong một căn nhà, hình bóng của một người đàn ông cứ đi đi lại lại. Khuôn mặt ông ta thể rõ sự lo lắng, thấp thỏm không yên. Thoáng chốc liên tục nhìn ra ngoài cửa như đang lo sợ điều gì đó khủng khiếp sắp đến. - Ba ơi, mình nên làm gì đây? Bọn họ, bọn họ sắp đến đây rồi - Mày im miệng tại vì mày mà tao ra nông nỗi này tại vì mày đồ con hoang. câu nói ấy của ông khiến cô sửng sốt cúi gầm mặt rõ ràng vì ông ăn chơi thua lỗ xong lại đi mượn tiền người ta rồi tỏ thái độ nhưng người mà ông gây sự lại là người quyền lực xếp vào hạng nhất nhì trong nước mà người đàn ông đó còn nổi tiếng là một người tà ác, hung hãn rất dễ nổi điên mà giết bất kì ai. Người ta còn đồn rằng trong biệt thự mà anh ta ở có đầu người và anh ta còn tôn thờ quỷ satan cho nên chả ai dám dính dáng đến người đàn ông đó cả. Vậy mà giờ ông lại trách phạt lên cô ba là người cô yêu quý nhất nhưng ông lại luôn đối xử tệ bạc với cô nhưng biết sao được nữa người thân với nhau trong gia đình nếu gặp hoạn nạn thì phải biết…
Chương 6: Chương 6
Tội Lỗi Và Dục VọngTác giả: Chu kimVTruyện Ngôn TìnhTrong một căn nhà, hình bóng của một người đàn ông cứ đi đi lại lại. Khuôn mặt ông ta thể rõ sự lo lắng, thấp thỏm không yên. Thoáng chốc liên tục nhìn ra ngoài cửa như đang lo sợ điều gì đó khủng khiếp sắp đến. - Ba ơi, mình nên làm gì đây? Bọn họ, bọn họ sắp đến đây rồi - Mày im miệng tại vì mày mà tao ra nông nỗi này tại vì mày đồ con hoang. câu nói ấy của ông khiến cô sửng sốt cúi gầm mặt rõ ràng vì ông ăn chơi thua lỗ xong lại đi mượn tiền người ta rồi tỏ thái độ nhưng người mà ông gây sự lại là người quyền lực xếp vào hạng nhất nhì trong nước mà người đàn ông đó còn nổi tiếng là một người tà ác, hung hãn rất dễ nổi điên mà giết bất kì ai. Người ta còn đồn rằng trong biệt thự mà anh ta ở có đầu người và anh ta còn tôn thờ quỷ satan cho nên chả ai dám dính dáng đến người đàn ông đó cả. Vậy mà giờ ông lại trách phạt lên cô ba là người cô yêu quý nhất nhưng ông lại luôn đối xử tệ bạc với cô nhưng biết sao được nữa người thân với nhau trong gia đình nếu gặp hoạn nạn thì phải biết… Cô đang ngủ đột nhiên bà quản gia cầm cây roi tức giận đi vào.Con này mày nghĩ đến đây làm bà hoàng hay sao mà lười biếng vậy hả? Hôm nay bà sẽ cho mày ra bã.Xong bà giơ cao tay quất mạnh vào người cô."Vụt,vụt" cô giật mình hét toáng lên.- AAA...là ai đừng đánh tôi đau quá á.- Bà quản gia..á..dừng..dừng lại đi..tôi không làm gì có lỗi với bà sao bà lại đánh tôi vậy..á- Tại sao à? Mày lười biếng như vậy? Còn khóc mau dậy làm cơm cho cậu chủ đi.Mày tin lần này tao xé xác mày ra khôngCô còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì bị đánh oan.- Tôi...tôi sẽ dậy ngay bà đừng đánh nữa vào vết thương đau quá.- Hừ nhanh cái chân lên lề mề.Cô lết cái bộ dạng nhanh chóng đi vệ sinh cá nhân.Cô chỉ mặc giản dị 1 cái áo dài tay,quần đen dãn nhưng trông cô vẫn rất xinh.Khuôn mặt sắc xảo, điểm nhấn trên mặt cô là đôi mắt đen huyền ảo đó.Cô chạy thật nhanh vào bếp làm bữa sáng cho anh.Trong đầu nghĩ không biết anh có đánh đập cô lần nữa không.Cô chẳng biết anh thích món gì làm đại món bình dân.Anh từ lầu đi xuống dáng người cao ráo,lịch lãm, khuôn mặt đẹp trai không tì vết,khí chất cao sang mấy cô giúp việc trẻ mới đến đã bị anh mê hoặc.1 mùi hương thức ăn rất thơm xộc vào mũi anh.Khiến anh càng thêm đói.Cô run run bưng thức ăn ra đặt lên bàn giọng nhỏ nhẹ.- Mời ngài dùng bữa.Anh nhận ra người nấu bữa cơm này không phải là nhũ mẫu mà là cô.- Ồ hôm nay có 1 người mới đến làm thức ăn cho tôi sao.Xem xem thức ăn như thế nào?Vừa đưa thức ăn vào miệng liền bỏ muỗng đập phá hết thức ăn trên bàn khiến nó vương vãi khắp nơi.Cô giật mình lui xuống.Gương mặt tức giận của anh cô không dám liếc.- Đây là đồ mà cô nấu cho tôi ăn đó sao những món này đổ cho chó nó không thèm ăn huống chi là tôi.1 người cao sang như tôi mà lại ăn những món thừa thãi này sao.Nhìn khuôn mặt sợ hãi của cô trong đầu anh nảy ra ý định xấu xa.- Đồ này nếu bỏ đi thì phí chi bằng...cô tự tay mà bốc ăn đi.Câu nói này của anh khiến cô sốc nặng.Cô cũng là người mà sao lại bắt cô ăn đồ rớt xuống sàn như vậy? Nghĩ lại giờ cô lại càng hận anh hơn.Coi phụ nữ như cỏ rác vậy sao? cô nghiến răng chịu đựng nhưng phải làm theo ý anh.- Tôi sẽ vào bếp làm lại.- Câm mồm tôi ko nói lại lần 2 BỐC..LÊN..ĂN!- Thưa ngài...!Cô chưa kịp dứt câu anh phi cái bát sượt qua má cô.- cô có muốn số phận mình giống như cái bát đó không nếu không muốn liệu thần hồn mà ăn đi.Cô cũng chỉ là 1 con chó trong cái nhà này thôi.Tôi cho cô chỗ ăn chỗ ở vậy là đủ rồi.Cô bắt đầu khóc nước mắt lăn dài mà cam chịu làm theo lời anh nói.Nhìn cô khóc mà anh lại thấy vui sướng trong lòng.Cô từ từ quỳ xuống tay bốc thức ăn định cho vào miệng nhìn cái dáng vẻ chậm chạm đó anh ngứa dùng chân mắt đạp mạnh vào lưng cô,khiến mặt cô áp xuống bãi thức ăn.Anh lại cành dí mạnh hơn cô dãy dụa kịch liệt nhưng sức cô không thể nhấc chân anh ra khỏi người mình.Khuôn mặt cô vẫn bị anh áp mạnh xuống lòng cô đau buốt căm hận mà nghiến răng.- Ăn nhanh lên thú cưng của ta hahaAnh không hề chú ý gì đến cảm xúc của cô chân vẫn đạp mạnh.Nhìn bộ dạng của cô lúc này không khác gì súc vật.Bà nhũ mẫu đi vào thì kinh hồn lao đến ngăn anh lại.- TRịnh Thiên con làm gì vậy bỏ con bé ra ngay! đừng làm nó đau.- Cha! nhũ mẫu để ý cô ta quá nhỉ.Con chỉ muốn dạy dỗ cô ta 1 chút thôi.- Buông con bé ra mau.Bà khuyên ngăn mãi anh mới dừng lại.- khụ khụ khụ...đau quá a.- Hừ con đi đây,bye thú cưng nha ăn ngon miệng.Anh vừa đi cô khóc lớn lên.- Thật nhục nhã sao anh ta có thể làm thế với con chứ? tại sao vậy? con cũng là người có lòng tự trọng,có cảm xúc sao anh ta lại dùng quyền của mình ép con làm điều đó chứ.Cậy mình có sức liền ức h**p con đau quá nhũ mẫu.Bà nhũ mẫu liền không khỏi xót thương ôm chầm lấy cô.- Nào nào nín đi Trịnh Thiên nó đã làm quá với con rồi ta sẽ bảo với nó.- Không được bà đừng kể anh ta nghe không sẽ lại đánh đập con mất.Đừng kể mà.Cô khóc nước mắt dàn dụa trông cô rất đáng thương.Bà nhũ mẫu thì lại ko thể giúp gì được cho cô.Cô sợ tối nay anh về sẽ lại làm gì cô tiếp: Đánh đập, c**ng b*c....!cô sợ đến tái xanh mặt cơ thể ốm yếu gần như ko thể chịu thêm đả kích nào nữa.
Cô đang ngủ đột nhiên bà quản gia cầm cây roi tức giận đi vào.
Con này mày nghĩ đến đây làm bà hoàng hay sao mà lười biếng vậy hả? Hôm nay bà sẽ cho mày ra bã.
Xong bà giơ cao tay quất mạnh vào người cô.
"Vụt,vụt" cô giật mình hét toáng lên.
- AAA...là ai đừng đánh tôi đau quá á.
- Bà quản gia..á..dừng..dừng lại đi..tôi không làm gì có lỗi với bà sao bà lại đánh tôi vậy..á
- Tại sao à? Mày lười biếng như vậy? Còn khóc mau dậy làm cơm cho cậu chủ đi.
Mày tin lần này tao xé xác mày ra không
Cô còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì bị đánh oan.
- Tôi...tôi sẽ dậy ngay bà đừng đánh nữa vào vết thương đau quá.
- Hừ nhanh cái chân lên lề mề.
Cô lết cái bộ dạng nhanh chóng đi vệ sinh cá nhân.Cô chỉ mặc giản dị 1 cái áo dài tay,quần đen dãn nhưng trông cô vẫn rất xinh.Khuôn mặt sắc xảo, điểm nhấn trên mặt cô là đôi mắt đen huyền ảo đó.
Cô chạy thật nhanh vào bếp làm bữa sáng cho anh.
Trong đầu nghĩ không biết anh có đánh đập cô lần nữa không.
Cô chẳng biết anh thích món gì làm đại món bình dân.
Anh từ lầu đi xuống dáng người cao ráo,lịch lãm, khuôn mặt đẹp trai không tì vết,khí chất cao sang mấy cô giúp việc trẻ mới đến đã bị anh mê hoặc.
1 mùi hương thức ăn rất thơm xộc vào mũi anh.
Khiến anh càng thêm đói.
Cô run run bưng thức ăn ra đặt lên bàn giọng nhỏ nhẹ.
- Mời ngài dùng bữa.
Anh nhận ra người nấu bữa cơm này không phải là nhũ mẫu mà là cô.
- Ồ hôm nay có 1 người mới đến làm thức ăn cho tôi sao.
Xem xem thức ăn như thế nào?
Vừa đưa thức ăn vào miệng liền bỏ muỗng đập phá hết thức ăn trên bàn khiến nó vương vãi khắp nơi.
Cô giật mình lui xuống.
Gương mặt tức giận của anh cô không dám liếc.
- Đây là đồ mà cô nấu cho tôi ăn đó sao những món này đổ cho chó nó không thèm ăn huống chi là tôi.
1 người cao sang như tôi mà lại ăn những món thừa thãi này sao.
Nhìn khuôn mặt sợ hãi của cô trong đầu anh nảy ra ý định xấu xa.
- Đồ này nếu bỏ đi thì phí chi bằng...cô tự tay mà bốc ăn đi.
Câu nói này của anh khiến cô sốc nặng.Cô cũng là người mà sao lại bắt cô ăn đồ rớt xuống sàn như vậy? Nghĩ lại giờ cô lại càng hận anh hơn.
Coi phụ nữ như cỏ rác vậy sao? cô nghiến răng chịu đựng nhưng phải làm theo ý anh.
- Tôi sẽ vào bếp làm lại.
- Câm mồm tôi ko nói lại lần 2 BỐC..
LÊN..
ĂN!
- Thưa ngài...!
Cô chưa kịp dứt câu anh phi cái bát sượt qua má cô.
- cô có muốn số phận mình giống như cái bát đó không nếu không muốn liệu thần hồn mà ăn đi.
Cô cũng chỉ là 1 con chó trong cái nhà này thôi.Tôi cho cô chỗ ăn chỗ ở vậy là đủ rồi.
Cô bắt đầu khóc nước mắt lăn dài mà cam chịu làm theo lời anh nói.
Nhìn cô khóc mà anh lại thấy vui sướng trong lòng.
Cô từ từ quỳ xuống tay bốc thức ăn định cho vào miệng nhìn cái dáng vẻ chậm chạm đó anh ngứa dùng chân mắt đạp mạnh vào lưng cô,khiến mặt cô áp xuống bãi thức ăn.
Anh lại cành dí mạnh hơn cô dãy dụa kịch liệt nhưng sức cô không thể nhấc chân anh ra khỏi người mình.
Khuôn mặt cô vẫn bị anh áp mạnh xuống lòng cô đau buốt căm hận mà nghiến răng.
- Ăn nhanh lên thú cưng của ta haha
Anh không hề chú ý gì đến cảm xúc của cô chân vẫn đạp mạnh.Nhìn bộ dạng của cô lúc này không khác gì súc vật.
Bà nhũ mẫu đi vào thì kinh hồn lao đến ngăn anh lại.
- TRịnh Thiên con làm gì vậy bỏ con bé ra ngay! đừng làm nó đau.
- Cha! nhũ mẫu để ý cô ta quá nhỉ.
Con chỉ muốn dạy dỗ cô ta 1 chút thôi.
- Buông con bé ra mau.
Bà khuyên ngăn mãi anh mới dừng lại.
- khụ khụ khụ...đau quá a.
- Hừ con đi đây,bye thú cưng nha ăn ngon miệng.
Anh vừa đi cô khóc lớn lên.
- Thật nhục nhã sao anh ta có thể làm thế với con chứ? tại sao vậy? con cũng là người có lòng tự trọng,có cảm xúc sao anh ta lại dùng quyền của mình ép con làm điều đó chứ.
Cậy mình có sức liền ức h**p con đau quá nhũ mẫu.
Bà nhũ mẫu liền không khỏi xót thương ôm chầm lấy cô.
- Nào nào nín đi Trịnh Thiên nó đã làm quá với con rồi ta sẽ bảo với nó.
- Không được bà đừng kể anh ta nghe không sẽ lại đánh đập con mất.
Đừng kể mà.
Cô khóc nước mắt dàn dụa trông cô rất đáng thương.Bà nhũ mẫu thì lại ko thể giúp gì được cho cô.Cô sợ tối nay anh về sẽ lại làm gì cô tiếp: Đánh đập, c**ng b*c....!cô sợ đến tái xanh mặt cơ thể ốm yếu gần như ko thể chịu thêm đả kích nào nữa.
Tội Lỗi Và Dục VọngTác giả: Chu kimVTruyện Ngôn TìnhTrong một căn nhà, hình bóng của một người đàn ông cứ đi đi lại lại. Khuôn mặt ông ta thể rõ sự lo lắng, thấp thỏm không yên. Thoáng chốc liên tục nhìn ra ngoài cửa như đang lo sợ điều gì đó khủng khiếp sắp đến. - Ba ơi, mình nên làm gì đây? Bọn họ, bọn họ sắp đến đây rồi - Mày im miệng tại vì mày mà tao ra nông nỗi này tại vì mày đồ con hoang. câu nói ấy của ông khiến cô sửng sốt cúi gầm mặt rõ ràng vì ông ăn chơi thua lỗ xong lại đi mượn tiền người ta rồi tỏ thái độ nhưng người mà ông gây sự lại là người quyền lực xếp vào hạng nhất nhì trong nước mà người đàn ông đó còn nổi tiếng là một người tà ác, hung hãn rất dễ nổi điên mà giết bất kì ai. Người ta còn đồn rằng trong biệt thự mà anh ta ở có đầu người và anh ta còn tôn thờ quỷ satan cho nên chả ai dám dính dáng đến người đàn ông đó cả. Vậy mà giờ ông lại trách phạt lên cô ba là người cô yêu quý nhất nhưng ông lại luôn đối xử tệ bạc với cô nhưng biết sao được nữa người thân với nhau trong gia đình nếu gặp hoạn nạn thì phải biết… Cô đang ngủ đột nhiên bà quản gia cầm cây roi tức giận đi vào.Con này mày nghĩ đến đây làm bà hoàng hay sao mà lười biếng vậy hả? Hôm nay bà sẽ cho mày ra bã.Xong bà giơ cao tay quất mạnh vào người cô."Vụt,vụt" cô giật mình hét toáng lên.- AAA...là ai đừng đánh tôi đau quá á.- Bà quản gia..á..dừng..dừng lại đi..tôi không làm gì có lỗi với bà sao bà lại đánh tôi vậy..á- Tại sao à? Mày lười biếng như vậy? Còn khóc mau dậy làm cơm cho cậu chủ đi.Mày tin lần này tao xé xác mày ra khôngCô còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì bị đánh oan.- Tôi...tôi sẽ dậy ngay bà đừng đánh nữa vào vết thương đau quá.- Hừ nhanh cái chân lên lề mề.Cô lết cái bộ dạng nhanh chóng đi vệ sinh cá nhân.Cô chỉ mặc giản dị 1 cái áo dài tay,quần đen dãn nhưng trông cô vẫn rất xinh.Khuôn mặt sắc xảo, điểm nhấn trên mặt cô là đôi mắt đen huyền ảo đó.Cô chạy thật nhanh vào bếp làm bữa sáng cho anh.Trong đầu nghĩ không biết anh có đánh đập cô lần nữa không.Cô chẳng biết anh thích món gì làm đại món bình dân.Anh từ lầu đi xuống dáng người cao ráo,lịch lãm, khuôn mặt đẹp trai không tì vết,khí chất cao sang mấy cô giúp việc trẻ mới đến đã bị anh mê hoặc.1 mùi hương thức ăn rất thơm xộc vào mũi anh.Khiến anh càng thêm đói.Cô run run bưng thức ăn ra đặt lên bàn giọng nhỏ nhẹ.- Mời ngài dùng bữa.Anh nhận ra người nấu bữa cơm này không phải là nhũ mẫu mà là cô.- Ồ hôm nay có 1 người mới đến làm thức ăn cho tôi sao.Xem xem thức ăn như thế nào?Vừa đưa thức ăn vào miệng liền bỏ muỗng đập phá hết thức ăn trên bàn khiến nó vương vãi khắp nơi.Cô giật mình lui xuống.Gương mặt tức giận của anh cô không dám liếc.- Đây là đồ mà cô nấu cho tôi ăn đó sao những món này đổ cho chó nó không thèm ăn huống chi là tôi.1 người cao sang như tôi mà lại ăn những món thừa thãi này sao.Nhìn khuôn mặt sợ hãi của cô trong đầu anh nảy ra ý định xấu xa.- Đồ này nếu bỏ đi thì phí chi bằng...cô tự tay mà bốc ăn đi.Câu nói này của anh khiến cô sốc nặng.Cô cũng là người mà sao lại bắt cô ăn đồ rớt xuống sàn như vậy? Nghĩ lại giờ cô lại càng hận anh hơn.Coi phụ nữ như cỏ rác vậy sao? cô nghiến răng chịu đựng nhưng phải làm theo ý anh.- Tôi sẽ vào bếp làm lại.- Câm mồm tôi ko nói lại lần 2 BỐC..LÊN..ĂN!- Thưa ngài...!Cô chưa kịp dứt câu anh phi cái bát sượt qua má cô.- cô có muốn số phận mình giống như cái bát đó không nếu không muốn liệu thần hồn mà ăn đi.Cô cũng chỉ là 1 con chó trong cái nhà này thôi.Tôi cho cô chỗ ăn chỗ ở vậy là đủ rồi.Cô bắt đầu khóc nước mắt lăn dài mà cam chịu làm theo lời anh nói.Nhìn cô khóc mà anh lại thấy vui sướng trong lòng.Cô từ từ quỳ xuống tay bốc thức ăn định cho vào miệng nhìn cái dáng vẻ chậm chạm đó anh ngứa dùng chân mắt đạp mạnh vào lưng cô,khiến mặt cô áp xuống bãi thức ăn.Anh lại cành dí mạnh hơn cô dãy dụa kịch liệt nhưng sức cô không thể nhấc chân anh ra khỏi người mình.Khuôn mặt cô vẫn bị anh áp mạnh xuống lòng cô đau buốt căm hận mà nghiến răng.- Ăn nhanh lên thú cưng của ta hahaAnh không hề chú ý gì đến cảm xúc của cô chân vẫn đạp mạnh.Nhìn bộ dạng của cô lúc này không khác gì súc vật.Bà nhũ mẫu đi vào thì kinh hồn lao đến ngăn anh lại.- TRịnh Thiên con làm gì vậy bỏ con bé ra ngay! đừng làm nó đau.- Cha! nhũ mẫu để ý cô ta quá nhỉ.Con chỉ muốn dạy dỗ cô ta 1 chút thôi.- Buông con bé ra mau.Bà khuyên ngăn mãi anh mới dừng lại.- khụ khụ khụ...đau quá a.- Hừ con đi đây,bye thú cưng nha ăn ngon miệng.Anh vừa đi cô khóc lớn lên.- Thật nhục nhã sao anh ta có thể làm thế với con chứ? tại sao vậy? con cũng là người có lòng tự trọng,có cảm xúc sao anh ta lại dùng quyền của mình ép con làm điều đó chứ.Cậy mình có sức liền ức h**p con đau quá nhũ mẫu.Bà nhũ mẫu liền không khỏi xót thương ôm chầm lấy cô.- Nào nào nín đi Trịnh Thiên nó đã làm quá với con rồi ta sẽ bảo với nó.- Không được bà đừng kể anh ta nghe không sẽ lại đánh đập con mất.Đừng kể mà.Cô khóc nước mắt dàn dụa trông cô rất đáng thương.Bà nhũ mẫu thì lại ko thể giúp gì được cho cô.Cô sợ tối nay anh về sẽ lại làm gì cô tiếp: Đánh đập, c**ng b*c....!cô sợ đến tái xanh mặt cơ thể ốm yếu gần như ko thể chịu thêm đả kích nào nữa.