Tác giả:

Thời tiết đầu xuân, cây đào trong cung thành đã ra quả, những quả đào non xanh mướt nằm trên cành cây, mượt mà như những viên ngọc bích. Trên mặt đất còn vương lại những cánh hoa chưa kịp khô héo, một mảng trắng hồng giống như lớp phấn son c*̉a thiếu nữ. Một đôi giày bông vải bước qua những cánh hoa, vạt áo màu hạnh thêu hình hoa hải đường nhẹ nhàng phấp phới. Là một cô nương như hoa như ngọc, hai đường chân mày cong lên, lộ ra đôi con ngươi đen láy đẹp đẽ. A Ân bỗng dừng bước lại, vuốt vuốt lại những nếp nhăn trên ống tay áo, sau đó laị nhẹ vuốt chiếc trâm tren đầu, chỉ sợ có một chút lộn xộn nào. Khương Tuyền nhẹ cười: “Cho dù Tây Thi có ở đây, thấy A Ân tỉ tỉ c*̃ng chỉ có thể tự ti mặc cảm thôi.” A Ân không hài lòng liếc nàng, làm vẻ tức giận đánh nàng một cái, nói: “Chỉ biết chê cười ta!” Khương Tuyền nhìn ra xa, chỉ nói: “Là muội muội sai, muội tự phạt…

Chương 54

Tiểu Dược ThêTác giả: Đạm AnhTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThời tiết đầu xuân, cây đào trong cung thành đã ra quả, những quả đào non xanh mướt nằm trên cành cây, mượt mà như những viên ngọc bích. Trên mặt đất còn vương lại những cánh hoa chưa kịp khô héo, một mảng trắng hồng giống như lớp phấn son c*̉a thiếu nữ. Một đôi giày bông vải bước qua những cánh hoa, vạt áo màu hạnh thêu hình hoa hải đường nhẹ nhàng phấp phới. Là một cô nương như hoa như ngọc, hai đường chân mày cong lên, lộ ra đôi con ngươi đen láy đẹp đẽ. A Ân bỗng dừng bước lại, vuốt vuốt lại những nếp nhăn trên ống tay áo, sau đó laị nhẹ vuốt chiếc trâm tren đầu, chỉ sợ có một chút lộn xộn nào. Khương Tuyền nhẹ cười: “Cho dù Tây Thi có ở đây, thấy A Ân tỉ tỉ c*̃ng chỉ có thể tự ti mặc cảm thôi.” A Ân không hài lòng liếc nàng, làm vẻ tức giận đánh nàng một cái, nói: “Chỉ biết chê cười ta!” Khương Tuyền nhìn ra xa, chỉ nói: “Là muội muội sai, muội tự phạt… Đến xế trưa, mặt trời trở nên gay gắt.Trên đài bắt đầu dựng lều, che chắn ánh nắng chói chang, còn có bốn tên gia nô mang đến hai chiếc gương lớn c*̉a phương Tây. Đây là năm xưa đông gia vượt dương quá hải buôn bán với người phương Tây có được, để chở hai chiếc gương lớn này về, đã mất một phen công phu. Có điều lại là vật có giá trị, bởi vì hạch điêu nhỏ, mọi người xem đấu hạch khó tránh khỏi có chút bất tiện, sức nhìn không được tốt, luôn tiến lại gần phía trước để quan sát kỹ, việc đó lại ảnh hưởng tới những người thi đấu, sau khi có chiếc gương này, những chuyện này đều không thành vấn đề.Bốn gia nô cố định gương, chia ra đặt ở trước A Ân và Lục Lam.Nhất thời, đầu c*̉a hai cô nương lớn hơn, thân thể lớn hơn, hạch điêu trong tay c*̃ng lớn hơn.Có điều cách này c*̃ng không hữu dụng lắm, đã từng có một lần kính phương Tây dùng lâu, người đấu hạch tự dưng đốt cháy đi, suýt nữa thì gây thành đại họa. Vốn tưởng rằng là tà thuật gì đó, về sau mới biết là kính có vấn đề. Vì vậy, kính này dùng thời gian nửa nén nhanh liền phải dời đi, nghỉ một lát sau đó lại dùng tiếp, cho tới khi mặt trời lặn, mới có thể dùng kính mà không cần phải dời đi.Trương công nói: “Lục thị c*̃ng là có vài phản bản lĩnh, đó là hạch điêu ‘Vượt núi băng đèo’ c*̉a lão Mẫn.”Lão Mẫn trong miệng Trương công chính là hạch điêu sư mấy năm trước được hoàng đế ưu ái, c*̃ng xuất thân từ Thượng Quan gia, hiện tại là một trong năm vị hạch điêu sư c*̉a Vĩnh Bình. Hạch điêu ‘Vượt núi băng đèo’ chính là tác phẩm làm nên tên tuổi c*̉a ông.Nguyên Hồng liếc nhìn, nói: “Thủ pháp và trình tự hạ đao, quả thực là rất giống lão Mẫn.”Trương công tiếp: “Đao công này không phải mấy năm khổ luyện thì không thể thành được, là một hạch điêu kỹ giả có kiên nhẫn. Ta thấy c*̃ng không tệ, đủ tư cách làm đồ đệ c*̉a ngươi.”Nguyên Hồng tức giận: “Ngươi thích thì tự đi mà nhận.”Trương công nghe trong giọng nói c*̉a hắn nơi nơi đều là ngữ khí bảo vệ Ân thị, lại giương mắt nhìn hướng A Ân. Đã qua hai canh giờ, Ân thị vẫn chưa bắt đầu cầm lấy dụng c*̣ điêu hạch, ngược lại cầm biết miệt mài không biết vẽ cái gì, chân mày khi thì cau chặt khi thì giãn ra.”Nguyên Hồng nói: “Đứa nhỏ này trong đầu toàn là ý tưởng thú vị, luôn có thể khiến ta kinh ngạc.”Trương công bán tín bán nghi, quay đầu hỏi Mã lão và Lâm công. Đại hội đấu hạch ở Cung thành, Thượng Quan gia ngoại trừ Nguyên công còn có hai vị này. Mã lão đáp: “Nha đầu Ân thị này quả thật có không ít ý tưởng.”Lâm công c*̃ng gật đầu, nói: “Đừng gấp, chưa đến lúc kết thúc thì chưa thể phân thắng bại.”Trương công nghe vậy, ngược lại có vài phần chờ mong.Giang Mãn không biết rõ, hỏi Sĩ Tín: “Thiếu đông gia, Ân cô nương ở Cung thành điêu hạch không phải là không cần vẽ qua sao? Tại sao ở Tuy Châu chúng ta ngược lại lại cần bản vẽ?”Thượng Quan Sĩ Tín thật lâu vẫn chưa trả lời hắn.Giang Mãn hơi ngẩn ra, vừa nhìn kỹ lại thì nhất thời hiểu rõ.Trong kính Tây, lộ ra cái trán đầy đặn mượt mà c*̉a Ân cô nương, còn có hai đường lông mày tựa như trăng lưỡi liềm. Thảo nào thiếu đông gia nhìn không chớp mắt, ngay cả lời hắn nói c*̃ng nghe không vào.Giang Mãn nín cười, không lên tiếng nữa, để yên cho thiếu đông gia ngắm nhìn.Kính sau khi được dời đi dời đến vài lần nhưng nàng vẫn miệt mài vẽ tranh.Người xem xung quanh đều cực kỳ tò mò, nàng vẽ lâu như vậy, rốt cuộc là muốn điêu khắc cái gì? Đề c*̉a nàng là La Hán, c*̃ng quá đơn giản đi, nhiều người điêu khắc khá một chút thậm chí là không cần bản vẽ, trực tiếp có thể điêu. Nhưng hiện tại Ân thị là cầm bản vẽ, vùi đầu vẽ mất cả một buổi sáng.Đấu hạch bừng bừng khí thế tiến hành, người bên ngoài mặc dù thấy không rõ lắm hai người điêu khắc cái gì, nhưng vẫn không có rời khỏi.c*̃ng không biết đã qua bao lâu, A Ân vẫn miệt mài vẽ tranh đã ngẩng đầu lên, nàng đại khái là vẽ rất chăm chú, ngay cả gò má dính một chút mực nước c*̃ng không phát hiện ra. Mà giờ khắc này, nàng lộ ra một vẻ ý cười muốn thử xem sao.Lục Lam đã điêu khắc nửa ngày, đã hơi thấy mệt, tạm thời gác lại chùy đao, suy nghĩ về A Ân. Chỉ thấy trên bàn c*̉a nàng bày một bản vẽ, trên mặt có vẽ cái gì đó, nàng nhìn không thấy rõ lắm, nửa thân c*̉a A Ân đã che mất, chỉ thấy được một Hàng long La Hán.Trong lòng nàng vang lên tiếng cười lạnh.Uổng cho nàng được xưng là thần công ‘Lục đao tuyệt hoạt’, c*̃ng chỉ đến chừng này. Chỉ là một Hàng long La Hán hèn mọn, như vậy mà c*̃ng cần phải sử dụng giấy bút. Nàng nếu điêu khắc Hàng long La Hán, c*̃ng biết mắt mũi hạch điêu nên hạ đao ở đâu.Vậy mà sau một lát, A Ân lại chọn một hạt đào lớn, bắt đầu điêu khắc.Không phải điêu khắc Hàng long La Hán, mà là Tham thủ La Hán.Lục Lam không khỏi ngẩn người ra, muốn nhìn lại bản vẽ c*̉a nàng, nhưng A Ân đã thu hồi bản vẽ từ lâu, hết sức chuyên chú điêu khắc Tham thủ La Hán c*̉a nàng. Ánh mắt nàng đột nhiên ngừng lại, trong lòng vô c*̀ng kinh ngạc.Ân thị chỉ ở phần đáy c*̉a hạt điêu một Tham thủ La Hán, sau đó lại cư nhiên ở lòng bàn tya c*̉a La Hán Tham Thủ điêu khắc Trường Mi Lá Hán.Cái giũa nhanh chóng làm phẳng phần da thừa c*̉a hạt, khiến cho các La Hán nối liền nhau một cách tự nhiên.Lại qua một lúc, Lục Lam nắm chặt chiếc chùy đao trong tay.Ân thị vậy mà lại từ một La Hán Tham Thủ lại điêu khắc ra một La Hán mới.Ở dưới đài các vị hạch điêu sư đã bắt đầu nghị luận ầm ĩ.Mã lão nói: “Dựa theo cách này, lại thêm hai La Hán nữa, mà không có hạt đào chống đỡ phía sau, nhất định sẽ sụp đổ.”Thân công nói phụ họa: “Hai La Hán phía dưới c*̉a nàng đã mài mòn da, phía trên nếu không cân đối, sẽ làm tổn hại đến bố c*̣c tổng thể.”Thế nhưng kế tiếp nàng lại không tiếp tục điêu La Hán nữa, mà buông hạt to trong tay xuống, lấy một hạt hạch tròn mới, tiếp tục vùi đầu vào điêu khắc. Mọi người ngồi ở đây tuy là kinh nghiệm phong phú, nhưng c*̃ng không biết bước tiếp theo nàng sẽ làm gì.Nhất thời, toàn bộ mọi người đều nhìn chăm chú vào hạch điêu c*̉a nàng, nhìn đến say sưa.Lục Lam cắn chặt môi, ngón tay c*̃ng niết chặt chùy đao trong tay.Dần dần, đem đã xuống.Thị tỳ đi lên đốt đèn, đài cao lại sáng như ban ngày.Mà mấy vị hạch điêu sư c*̃ng đã mệt mỏi rã rời, Mã lão đã lớn tuổi, chịu không nổi để Nguyên Bối đưa ông về nghỉ ngơi. Mã lão vừa rời đi, bốn vị hạch điêu sư c*̃ng lục tục ra về.Rất nhanh, trong Hạch viện chỉ còn lại vài người.Tùy tùng gác đêm vẫn đang phấn chấn tinh thần nhìn chăm chú vào hai vị thi đấu hạch.Giang Mãn nói: “Thiếu đông gia, đã muộn rồi.”Hắn nói: “Không vội.”Lâm Hà bước tới hỏi hắn: “Tử Diệp, huynh ngày mai không phải là c*̀ng thúc thúc đi ra ngoài sao?”Thúc thúc trong miệng Lâm Hà chính là Thượng Quan Nhân.Hắn lại cười, nói: “Không vội, một lát nữa ta về. Muội nếu mệt thì về nghỉ trước đi.” Lâm Hà liêc nhìn A Ân ở trên đài cao, khẽ nhíu mày, c*̃ng ngồi xuống nói: “Ta c*̃ng ngồi một lát nữa, nhìn xem tri âm mà huynh nói rốt cuộc là có thể điêu khắc ra được thứ gì.”Mà lúc này A Ân đã điêu khắc bốn canh giờ c*̃ng có chút mệt mỏi, nàng ngáp một tiếng, gọi một vị gác đêm tới, đem hạch điêu giao cho hắn, đợi sau khi khóa kỹ nàng mới đứng dậy, chuẩn bị trở về phòng nghỉ tạm.Thượng Quan Sĩ Tín nhìn nàng mỉm cười, sau đó mới đứng dậy rời đi.A Ân chợt cảm thấy trong lòng ấm áp.Hôm sau, mọi người tới sớm hơn hôm qua, tất cả đều muốn nhìn xem Ân thị rốt cuộc là điêu cái gì. Nhưng mà cả ngày vừa qua, Ân thị vậy mà không động đến hạt to lúc đầu, mà chọn những hạt khác để điêu khắc.Nàng vẫn miệt mài, khiến cho chúng nhân vẫn nhìn không rõ lắm.Mã lão là một người nôn nóng, lúc này chỉ hận không thể chạy lên đài để xem kỹ từng nhát đao c*̉a A Ân.Ngày thi đấu thứ hai trôi qua rất nhanh, vào tối, A Ân vẫn đang miệt mài, mà hạt to vẫn yên lặng nằm trong hộp gỗ. Thượng Quan Sĩ Tín c*̃ng là đợi nàng đi nghỉ trước mới rời khỏi Hạch viên.Cuối c*̀ng đã tới ngày thứ ba, sắp tới lúc kết thúc trận đấu thì A Ân rốt c*̣c c*̃ng động tới ba La Hán điêu khắc từ hạt lớn.Nàng trước tiên mài giũa đánh bóng phần đỉnh đầu c*̉a hạt thành hình cầu trơn láng.Lục Lam bình tĩnh quan sát, chỉ cảm thấy A Ân rất kỳ lạ, trên mặt bàn chỉ là vài hạch điêu bình thường không có gì hay lắm. Bất thường duy nhất chỉ là có nhiều đế.Nàng thầm nghĩ trước kia bất quá chỉ là cố làm ra vẻ huyền bí mà thôi.Hạch điêu ‘Vượt núi băng đèo’ c*̉a nàng bất luận là ý cảnh hay là đao công, đều là từ Mẫn công hạch điêu sư ở Vĩnh Bình mà ra, Ân thị hạch điêu kỹ giả nhỏ bé này sao có thể so bì?Lục Lam tiếp tục an tâm kết thúc công việc.Rốt cuộc, đại hội c*̃ng kết thúc.Năm vị hạch điêu sư rốt cuộc c*̃ng không nhịn nổi nữa mà bước lên đài, trước tiên là nhìn hạch điêu c*̉a A Ân, tất cả đều vây quanh bàn c*̉a A Ân. Lục Lam nhẹ nhàng hừ một tiếng, hạch điêu là nhìn nhận chân tài thật học, ở đâu mà nàng ta cố làm ra vẻ thần bí có thể thắng?Vậy mà lúc này, âm thanh vang như chuông c*̉a Nguyên Hồng vang lên.“Hay! Qủa thực rất hay!”Trương công, Mã lão, Lâm công tất cả đều khen ngợi.Lục Lam ngây ngẩn cả người.Nàng chợt đứng dậy, thăm dò nhìn tới, vừa nhìn thì không khỏi ngây người.Lúc trước vẫn chỉ là một hạch điêu trang trí bình thường không có gì lạ, vậy mà lúc này tất cả lại xếp chồng lên hạt to ban đầu. Lấy Tham thủ La Hán làm đáy, hai Lá Hán kề sát quả cầu, mà trên hình cầu lại đục một lỗ rất nhỏ, vừa vặn xếp các hạch điêu vào nhau, tụm năm tụm ba lại từng tầng xếp chồng nhau, phía trên c*̀ng là Hàng long La Hán lúc đầu nàng thấy, sau lưng là cự long vây quanh, uy phong lẫm lẫm.A Ân nói: “Lúc trước nhìn thấy phật Di Lặc to lớn c*̉a thiếu đông gia, mới có thể nghĩ ra được bố c*̣c này, vốn chỉ muốn thử, không ngờ rằng có thể điêu khắc ra được.”Nguyên Hồng c*́i đầu nhìn, -trên bản vẽ là bảy tám loại La Hán xếp chồng nhau, rất nhiều chỗ nhỏ c*̃ng vẽ được vô c*̀ng khéo léo, tinh tế. Nguyên Hồng mừng rỡ trong lòng, cảm thấy đồ đệ này hắn nhất định phải thu nhận, đừng nói là Đặng Trung, ngay cả thần c*̃ng đừng hòng ngăn trở.Lập tức ngay cả hạch điêu c*̉a Lục Lam c*̃ng chưa nhìn, liền vỗ bàn nói: “Được, đồ đệ này là c*̉a ta, là ai c*̃ng không cho phép tranh với lão phu!”Bốn vị hạch điêu sư còn lại nhìn hạch điêu c*̉a Lục Lam một chút, ngược lại c*̃ng không nói gì. Hạch điêu c*̉a Lục Lam không phải là không tốt, đao công và cảnh ý hay thậm chí là thần vận rất có phong tháu c*̉a Mẫn công, nhưng rốt cuộc lại thiếu sáng tạo, hạch điêu ‘Vượt núi băng đèo’ c*̉a Mẫn công những hạch điêu sư ngồi đây đều thấy qua, Lục Lam muốn vượt qua Mẫn công hiện tại mà nói là chuyện không thể nào.Lục Lam cắn chặt môi, một câu c*̃ng không nói được.Lúc này, Thượng Quan Sĩ Tín c*̃ng bước lên đài, nhìn thấy hạch điêu c*̉a nàng thì khen không dứt miệng: “A Ân quả là tri âm c*̉a Sĩ Tín, có thể từ một suy ra ba, quả thực là tuyệt thay!”Nguyên Hồng gấp gáp: “Mấy người các ngươi đều không lên tiếng, ta thuận tiện liền nhận thay. Đồ đệ ngoan, mau gọi lão phu một tiếng ‘sư phụ’.”A Ân thế nhưng c*̃ng không vội, mà hướng Nguyên Hồng dịu dàng c*́i đầu, cất cao giọng: “A Ân lúc ở Cung thành có thiệp mời c*̉a Phương bá mới có thể tham gia đại hội đấu hạch, ở đại hội lại nhờ có sự thưởng thức c*̉a Nguyên công c*̀ng thiếu đông gia mới có thể đến Tuy Châu. A Ân trước đây vẫn nghe nói Thượng Quan gia là thánh địa c*̉a hạch điêu kỹ giả, bất luận gia thế, bất luận nam nữ, chỉ luận hạch điêu, chỉ điêu khắc ra hạch điêu tốt làm quang vinh.” Nói đến chỗ này, nàng quét mắt nhìn người xem thi đấu cách đó không xa, lại thu hồi mắt về, lại cười nói: “A Ân vẫn luôn một lòng hướng tới đây, hôm nay có thể được bái Nguyên công làm sư phụ, chính là phúc khí c*̉a A Ân. Sư phụ, xin nhận c*̉a A Ân một lạy.”Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều nghe thấy rõ ràng.Không ít người nhất thời vì hiểu lầm nàng, thậm chí là chửi bới nàng nay đều cảm thấy hổ thẹn. Trải qua lần đấu hạch này, Ân thị hiển nhiên là có thực lực, nhất là thiếp mời còn là Phương bá cho.Lúc trước lời đồn đãi làm sao lan ra ngoài, lại là có dụng ý gì, đại đa số nội tâm nhiều người đã rõ, ánh mắt nhìn Lục Lam không khỏi có thêm vài phần lạnh lùng.Lục Lam c*̃ng không nghĩ tới Ân thị vài ngày không hề có động tĩnh gì, kết quả lại ở trước mặt mọi người quang minh chính đại cho nàng một cái tát!

Đến xế trưa, mặt trời trở nên gay gắt.

Trên đài bắt đầu dựng lều, che chắn ánh nắng chói chang, còn có bốn tên gia nô mang đến hai chiếc gương lớn c*̉a phương Tây. Đây là năm xưa đông gia vượt dương quá hải buôn bán với người phương Tây có được, để chở hai chiếc gương lớn này về, đã mất một phen công phu. Có điều lại là vật có giá trị, bởi vì hạch điêu nhỏ, mọi người xem đấu hạch khó tránh khỏi có chút bất tiện, sức nhìn không được tốt, luôn tiến lại gần phía trước để quan sát kỹ, việc đó lại ảnh hưởng tới những người thi đấu, sau khi có chiếc gương này, những chuyện này đều không thành vấn đề.

Bốn gia nô cố định gương, chia ra đặt ở trước A Ân và Lục Lam.

Nhất thời, đầu c*̉a hai cô nương lớn hơn, thân thể lớn hơn, hạch điêu trong tay c*̃ng lớn hơn.

Có điều cách này c*̃ng không hữu dụng lắm, đã từng có một lần kính phương Tây dùng lâu, người đấu hạch tự dưng đốt cháy đi, suýt nữa thì gây thành đại họa. Vốn tưởng rằng là tà thuật gì đó, về sau mới biết là kính có vấn đề. Vì vậy, kính này dùng thời gian nửa nén nhanh liền phải dời đi, nghỉ một lát sau đó lại dùng tiếp, cho tới khi mặt trời lặn, mới có thể dùng kính mà không cần phải dời đi.

Trương công nói: “Lục thị c*̃ng là có vài phản bản lĩnh, đó là hạch điêu ‘Vượt núi băng đèo’ c*̉a lão Mẫn.”

Lão Mẫn trong miệng Trương công chính là hạch điêu sư mấy năm trước được hoàng đế ưu ái, c*̃ng xuất thân từ Thượng Quan gia, hiện tại là một trong năm vị hạch điêu sư c*̉a Vĩnh Bình. Hạch điêu ‘Vượt núi băng đèo’ chính là tác phẩm làm nên tên tuổi c*̉a ông.

Nguyên Hồng liếc nhìn, nói: “Thủ pháp và trình tự hạ đao, quả thực là rất giống lão Mẫn.”

Trương công tiếp: “Đao công này không phải mấy năm khổ luyện thì không thể thành được, là một hạch điêu kỹ giả có kiên nhẫn. Ta thấy c*̃ng không tệ, đủ tư cách làm đồ đệ c*̉a ngươi.”

Nguyên Hồng tức giận: “Ngươi thích thì tự đi mà nhận.”

Trương công nghe trong giọng nói c*̉a hắn nơi nơi đều là ngữ khí bảo vệ Ân thị, lại giương mắt nhìn hướng A Ân. Đã qua hai canh giờ, Ân thị vẫn chưa bắt đầu cầm lấy dụng c*̣ điêu hạch, ngược lại cầm biết miệt mài không biết vẽ cái gì, chân mày khi thì cau chặt khi thì giãn ra.”

Nguyên Hồng nói: “Đứa nhỏ này trong đầu toàn là ý tưởng thú vị, luôn có thể khiến ta kinh ngạc.”

Trương công bán tín bán nghi, quay đầu hỏi Mã lão và Lâm công. Đại hội đấu hạch ở Cung thành, Thượng Quan gia ngoại trừ Nguyên công còn có hai vị này. Mã lão đáp: “Nha đầu Ân thị này quả thật có không ít ý tưởng.”

Lâm công c*̃ng gật đầu, nói: “Đừng gấp, chưa đến lúc kết thúc thì chưa thể phân thắng bại.”

Trương công nghe vậy, ngược lại có vài phần chờ mong.

Giang Mãn không biết rõ, hỏi Sĩ Tín: “Thiếu đông gia, Ân cô nương ở Cung thành điêu hạch không phải là không cần vẽ qua sao? Tại sao ở Tuy Châu chúng ta ngược lại lại cần bản vẽ?”

Thượng Quan Sĩ Tín thật lâu vẫn chưa trả lời hắn.

Giang Mãn hơi ngẩn ra, vừa nhìn kỹ lại thì nhất thời hiểu rõ.

Trong kính Tây, lộ ra cái trán đầy đặn mượt mà c*̉a Ân cô nương, còn có hai đường lông mày tựa như trăng lưỡi liềm. Thảo nào thiếu đông gia nhìn không chớp mắt, ngay cả lời hắn nói c*̃ng nghe không vào.

Giang Mãn nín cười, không lên tiếng nữa, để yên cho thiếu đông gia ngắm nhìn.

Kính sau khi được dời đi dời đến vài lần nhưng nàng vẫn miệt mài vẽ tranh.

Người xem xung quanh đều cực kỳ tò mò, nàng vẽ lâu như vậy, rốt cuộc là muốn điêu khắc cái gì? Đề c*̉a nàng là La Hán, c*̃ng quá đơn giản đi, nhiều người điêu khắc khá một chút thậm chí là không cần bản vẽ, trực tiếp có thể điêu. Nhưng hiện tại Ân thị là cầm bản vẽ, vùi đầu vẽ mất cả một buổi sáng.

Đấu hạch bừng bừng khí thế tiến hành, người bên ngoài mặc dù thấy không rõ lắm hai người điêu khắc cái gì, nhưng vẫn không có rời khỏi.

c*̃ng không biết đã qua bao lâu, A Ân vẫn miệt mài vẽ tranh đã ngẩng đầu lên, nàng đại khái là vẽ rất chăm chú, ngay cả gò má dính một chút mực nước c*̃ng không phát hiện ra. Mà giờ khắc này, nàng lộ ra một vẻ ý cười muốn thử xem sao.

Lục Lam đã điêu khắc nửa ngày, đã hơi thấy mệt, tạm thời gác lại chùy đao, suy nghĩ về A Ân. Chỉ thấy trên bàn c*̉a nàng bày một bản vẽ, trên mặt có vẽ cái gì đó, nàng nhìn không thấy rõ lắm, nửa thân c*̉a A Ân đã che mất, chỉ thấy được một Hàng long La Hán.

Trong lòng nàng vang lên tiếng cười lạnh.

Uổng cho nàng được xưng là thần công ‘Lục đao tuyệt hoạt’, c*̃ng chỉ đến chừng này. Chỉ là một Hàng long La Hán hèn mọn, như vậy mà c*̃ng cần phải sử dụng giấy bút. Nàng nếu điêu khắc Hàng long La Hán, c*̃ng biết mắt mũi hạch điêu nên hạ đao ở đâu.

Vậy mà sau một lát, A Ân lại chọn một hạt đào lớn, bắt đầu điêu khắc.

Không phải điêu khắc Hàng long La Hán, mà là Tham thủ La Hán.

Lục Lam không khỏi ngẩn người ra, muốn nhìn lại bản vẽ c*̉a nàng, nhưng A Ân đã thu hồi bản vẽ từ lâu, hết sức chuyên chú điêu khắc Tham thủ La Hán c*̉a nàng. Ánh mắt nàng đột nhiên ngừng lại, trong lòng vô c*̀ng kinh ngạc.

Ân thị chỉ ở phần đáy c*̉a hạt điêu một Tham thủ La Hán, sau đó lại cư nhiên ở lòng bàn tya c*̉a La Hán Tham Thủ điêu khắc Trường Mi Lá Hán.

Cái giũa nhanh chóng làm phẳng phần da thừa c*̉a hạt, khiến cho các La Hán nối liền nhau một cách tự nhiên.

Lại qua một lúc, Lục Lam nắm chặt chiếc chùy đao trong tay.

Ân thị vậy mà lại từ một La Hán Tham Thủ lại điêu khắc ra một La Hán mới.

Ở dưới đài các vị hạch điêu sư đã bắt đầu nghị luận ầm ĩ.

Mã lão nói: “Dựa theo cách này, lại thêm hai La Hán nữa, mà không có hạt đào chống đỡ phía sau, nhất định sẽ sụp đổ.”

Thân công nói phụ họa: “Hai La Hán phía dưới c*̉a nàng đã mài mòn da, phía trên nếu không cân đối, sẽ làm tổn hại đến bố c*̣c tổng thể.”

Thế nhưng kế tiếp nàng lại không tiếp tục điêu La Hán nữa, mà buông hạt to trong tay xuống, lấy một hạt hạch tròn mới, tiếp tục vùi đầu vào điêu khắc. Mọi người ngồi ở đây tuy là kinh nghiệm phong phú, nhưng c*̃ng không biết bước tiếp theo nàng sẽ làm gì.

Nhất thời, toàn bộ mọi người đều nhìn chăm chú vào hạch điêu c*̉a nàng, nhìn đến say sưa.

Lục Lam cắn chặt môi, ngón tay c*̃ng niết chặt chùy đao trong tay.

Dần dần, đem đã xuống.

Thị tỳ đi lên đốt đèn, đài cao lại sáng như ban ngày.

Mà mấy vị hạch điêu sư c*̃ng đã mệt mỏi rã rời, Mã lão đã lớn tuổi, chịu không nổi để Nguyên Bối đưa ông về nghỉ ngơi. Mã lão vừa rời đi, bốn vị hạch điêu sư c*̃ng lục tục ra về.

Rất nhanh, trong Hạch viện chỉ còn lại vài người.

Tùy tùng gác đêm vẫn đang phấn chấn tinh thần nhìn chăm chú vào hai vị thi đấu hạch.

Giang Mãn nói: “Thiếu đông gia, đã muộn rồi.”

Hắn nói: “Không vội.”

Lâm Hà bước tới hỏi hắn: “Tử Diệp, huynh ngày mai không phải là c*̀ng thúc thúc đi ra ngoài sao?”

Thúc thúc trong miệng Lâm Hà chính là Thượng Quan Nhân.

Hắn lại cười, nói: “Không vội, một lát nữa ta về. Muội nếu mệt thì về nghỉ trước đi.” Lâm Hà liêc nhìn A Ân ở trên đài cao, khẽ nhíu mày, c*̃ng ngồi xuống nói: “Ta c*̃ng ngồi một lát nữa, nhìn xem tri âm mà huynh nói rốt cuộc là có thể điêu khắc ra được thứ gì.”

Mà lúc này A Ân đã điêu khắc bốn canh giờ c*̃ng có chút mệt mỏi, nàng ngáp một tiếng, gọi một vị gác đêm tới, đem hạch điêu giao cho hắn, đợi sau khi khóa kỹ nàng mới đứng dậy, chuẩn bị trở về phòng nghỉ tạm.

Thượng Quan Sĩ Tín nhìn nàng mỉm cười, sau đó mới đứng dậy rời đi.

A Ân chợt cảm thấy trong lòng ấm áp.

Hôm sau, mọi người tới sớm hơn hôm qua, tất cả đều muốn nhìn xem Ân thị rốt cuộc là điêu cái gì. Nhưng mà cả ngày vừa qua, Ân thị vậy mà không động đến hạt to lúc đầu, mà chọn những hạt khác để điêu khắc.

Nàng vẫn miệt mài, khiến cho chúng nhân vẫn nhìn không rõ lắm.

Mã lão là một người nôn nóng, lúc này chỉ hận không thể chạy lên đài để xem kỹ từng nhát đao c*̉a A Ân.

Ngày thi đấu thứ hai trôi qua rất nhanh, vào tối, A Ân vẫn đang miệt mài, mà hạt to vẫn yên lặng nằm trong hộp gỗ. Thượng Quan Sĩ Tín c*̃ng là đợi nàng đi nghỉ trước mới rời khỏi Hạch viên.

Cuối c*̀ng đã tới ngày thứ ba, sắp tới lúc kết thúc trận đấu thì A Ân rốt c*̣c c*̃ng động tới ba La Hán điêu khắc từ hạt lớn.

Nàng trước tiên mài giũa đánh bóng phần đỉnh đầu c*̉a hạt thành hình cầu trơn láng.

Lục Lam bình tĩnh quan sát, chỉ cảm thấy A Ân rất kỳ lạ, trên mặt bàn chỉ là vài hạch điêu bình thường không có gì hay lắm. Bất thường duy nhất chỉ là có nhiều đế.

Nàng thầm nghĩ trước kia bất quá chỉ là cố làm ra vẻ huyền bí mà thôi.

Hạch điêu ‘Vượt núi băng đèo’ c*̉a nàng bất luận là ý cảnh hay là đao công, đều là từ Mẫn công hạch điêu sư ở Vĩnh Bình mà ra, Ân thị hạch điêu kỹ giả nhỏ bé này sao có thể so bì?

Lục Lam tiếp tục an tâm kết thúc công việc.

Rốt cuộc, đại hội c*̃ng kết thúc.

Năm vị hạch điêu sư rốt cuộc c*̃ng không nhịn nổi nữa mà bước lên đài, trước tiên là nhìn hạch điêu c*̉a A Ân, tất cả đều vây quanh bàn c*̉a A Ân. Lục Lam nhẹ nhàng hừ một tiếng, hạch điêu là nhìn nhận chân tài thật học, ở đâu mà nàng ta cố làm ra vẻ thần bí có thể thắng?

Vậy mà lúc này, âm thanh vang như chuông c*̉a Nguyên Hồng vang lên.

“Hay! Qủa thực rất hay!”

Trương công, Mã lão, Lâm công tất cả đều khen ngợi.

Lục Lam ngây ngẩn cả người.

Nàng chợt đứng dậy, thăm dò nhìn tới, vừa nhìn thì không khỏi ngây người.

Lúc trước vẫn chỉ là một hạch điêu trang trí bình thường không có gì lạ, vậy mà lúc này tất cả lại xếp chồng lên hạt to ban đầu. Lấy Tham thủ La Hán làm đáy, hai Lá Hán kề sát quả cầu, mà trên hình cầu lại đục một lỗ rất nhỏ, vừa vặn xếp các hạch điêu vào nhau, tụm năm tụm ba lại từng tầng xếp chồng nhau, phía trên c*̀ng là Hàng long La Hán lúc đầu nàng thấy, sau lưng là cự long vây quanh, uy phong lẫm lẫm.

A Ân nói: “Lúc trước nhìn thấy phật Di Lặc to lớn c*̉a thiếu đông gia, mới có thể nghĩ ra được bố c*̣c này, vốn chỉ muốn thử, không ngờ rằng có thể điêu khắc ra được.”

Nguyên Hồng c*́i đầu nhìn, -trên bản vẽ là bảy tám loại La Hán xếp chồng nhau, rất nhiều chỗ nhỏ c*̃ng vẽ được vô c*̀ng khéo léo, tinh tế. Nguyên Hồng mừng rỡ trong lòng, cảm thấy đồ đệ này hắn nhất định phải thu nhận, đừng nói là Đặng Trung, ngay cả thần c*̃ng đừng hòng ngăn trở.

Lập tức ngay cả hạch điêu c*̉a Lục Lam c*̃ng chưa nhìn, liền vỗ bàn nói: “Được, đồ đệ này là c*̉a ta, là ai c*̃ng không cho phép tranh với lão phu!”

Bốn vị hạch điêu sư còn lại nhìn hạch điêu c*̉a Lục Lam một chút, ngược lại c*̃ng không nói gì. Hạch điêu c*̉a Lục Lam không phải là không tốt, đao công và cảnh ý hay thậm chí là thần vận rất có phong tháu c*̉a Mẫn công, nhưng rốt cuộc lại thiếu sáng tạo, hạch điêu ‘Vượt núi băng đèo’ c*̉a Mẫn công những hạch điêu sư ngồi đây đều thấy qua, Lục Lam muốn vượt qua Mẫn công hiện tại mà nói là chuyện không thể nào.

Lục Lam cắn chặt môi, một câu c*̃ng không nói được.

Lúc này, Thượng Quan Sĩ Tín c*̃ng bước lên đài, nhìn thấy hạch điêu c*̉a nàng thì khen không dứt miệng: “A Ân quả là tri âm c*̉a Sĩ Tín, có thể từ một suy ra ba, quả thực là tuyệt thay!”

Nguyên Hồng gấp gáp: “Mấy người các ngươi đều không lên tiếng, ta thuận tiện liền nhận thay. Đồ đệ ngoan, mau gọi lão phu một tiếng ‘sư phụ’.”

A Ân thế nhưng c*̃ng không vội, mà hướng Nguyên Hồng dịu dàng c*́i đầu, cất cao giọng: “A Ân lúc ở Cung thành có thiệp mời c*̉a Phương bá mới có thể tham gia đại hội đấu hạch, ở đại hội lại nhờ có sự thưởng thức c*̉a Nguyên công c*̀ng thiếu đông gia mới có thể đến Tuy Châu. A Ân trước đây vẫn nghe nói Thượng Quan gia là thánh địa c*̉a hạch điêu kỹ giả, bất luận gia thế, bất luận nam nữ, chỉ luận hạch điêu, chỉ điêu khắc ra hạch điêu tốt làm quang vinh.” Nói đến chỗ này, nàng quét mắt nhìn người xem thi đấu cách đó không xa, lại thu hồi mắt về, lại cười nói: “A Ân vẫn luôn một lòng hướng tới đây, hôm nay có thể được bái Nguyên công làm sư phụ, chính là phúc khí c*̉a A Ân. Sư phụ, xin nhận c*̉a A Ân một lạy.”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều nghe thấy rõ ràng.

Không ít người nhất thời vì hiểu lầm nàng, thậm chí là chửi bới nàng nay đều cảm thấy hổ thẹn. Trải qua lần đấu hạch này, Ân thị hiển nhiên là có thực lực, nhất là thiếp mời còn là Phương bá cho.

Lúc trước lời đồn đãi làm sao lan ra ngoài, lại là có dụng ý gì, đại đa số nội tâm nhiều người đã rõ, ánh mắt nhìn Lục Lam không khỏi có thêm vài phần lạnh lùng.

Lục Lam c*̃ng không nghĩ tới Ân thị vài ngày không hề có động tĩnh gì, kết quả lại ở trước mặt mọi người quang minh chính đại cho nàng một cái tát!

Tiểu Dược ThêTác giả: Đạm AnhTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThời tiết đầu xuân, cây đào trong cung thành đã ra quả, những quả đào non xanh mướt nằm trên cành cây, mượt mà như những viên ngọc bích. Trên mặt đất còn vương lại những cánh hoa chưa kịp khô héo, một mảng trắng hồng giống như lớp phấn son c*̉a thiếu nữ. Một đôi giày bông vải bước qua những cánh hoa, vạt áo màu hạnh thêu hình hoa hải đường nhẹ nhàng phấp phới. Là một cô nương như hoa như ngọc, hai đường chân mày cong lên, lộ ra đôi con ngươi đen láy đẹp đẽ. A Ân bỗng dừng bước lại, vuốt vuốt lại những nếp nhăn trên ống tay áo, sau đó laị nhẹ vuốt chiếc trâm tren đầu, chỉ sợ có một chút lộn xộn nào. Khương Tuyền nhẹ cười: “Cho dù Tây Thi có ở đây, thấy A Ân tỉ tỉ c*̃ng chỉ có thể tự ti mặc cảm thôi.” A Ân không hài lòng liếc nàng, làm vẻ tức giận đánh nàng một cái, nói: “Chỉ biết chê cười ta!” Khương Tuyền nhìn ra xa, chỉ nói: “Là muội muội sai, muội tự phạt… Đến xế trưa, mặt trời trở nên gay gắt.Trên đài bắt đầu dựng lều, che chắn ánh nắng chói chang, còn có bốn tên gia nô mang đến hai chiếc gương lớn c*̉a phương Tây. Đây là năm xưa đông gia vượt dương quá hải buôn bán với người phương Tây có được, để chở hai chiếc gương lớn này về, đã mất một phen công phu. Có điều lại là vật có giá trị, bởi vì hạch điêu nhỏ, mọi người xem đấu hạch khó tránh khỏi có chút bất tiện, sức nhìn không được tốt, luôn tiến lại gần phía trước để quan sát kỹ, việc đó lại ảnh hưởng tới những người thi đấu, sau khi có chiếc gương này, những chuyện này đều không thành vấn đề.Bốn gia nô cố định gương, chia ra đặt ở trước A Ân và Lục Lam.Nhất thời, đầu c*̉a hai cô nương lớn hơn, thân thể lớn hơn, hạch điêu trong tay c*̃ng lớn hơn.Có điều cách này c*̃ng không hữu dụng lắm, đã từng có một lần kính phương Tây dùng lâu, người đấu hạch tự dưng đốt cháy đi, suýt nữa thì gây thành đại họa. Vốn tưởng rằng là tà thuật gì đó, về sau mới biết là kính có vấn đề. Vì vậy, kính này dùng thời gian nửa nén nhanh liền phải dời đi, nghỉ một lát sau đó lại dùng tiếp, cho tới khi mặt trời lặn, mới có thể dùng kính mà không cần phải dời đi.Trương công nói: “Lục thị c*̃ng là có vài phản bản lĩnh, đó là hạch điêu ‘Vượt núi băng đèo’ c*̉a lão Mẫn.”Lão Mẫn trong miệng Trương công chính là hạch điêu sư mấy năm trước được hoàng đế ưu ái, c*̃ng xuất thân từ Thượng Quan gia, hiện tại là một trong năm vị hạch điêu sư c*̉a Vĩnh Bình. Hạch điêu ‘Vượt núi băng đèo’ chính là tác phẩm làm nên tên tuổi c*̉a ông.Nguyên Hồng liếc nhìn, nói: “Thủ pháp và trình tự hạ đao, quả thực là rất giống lão Mẫn.”Trương công tiếp: “Đao công này không phải mấy năm khổ luyện thì không thể thành được, là một hạch điêu kỹ giả có kiên nhẫn. Ta thấy c*̃ng không tệ, đủ tư cách làm đồ đệ c*̉a ngươi.”Nguyên Hồng tức giận: “Ngươi thích thì tự đi mà nhận.”Trương công nghe trong giọng nói c*̉a hắn nơi nơi đều là ngữ khí bảo vệ Ân thị, lại giương mắt nhìn hướng A Ân. Đã qua hai canh giờ, Ân thị vẫn chưa bắt đầu cầm lấy dụng c*̣ điêu hạch, ngược lại cầm biết miệt mài không biết vẽ cái gì, chân mày khi thì cau chặt khi thì giãn ra.”Nguyên Hồng nói: “Đứa nhỏ này trong đầu toàn là ý tưởng thú vị, luôn có thể khiến ta kinh ngạc.”Trương công bán tín bán nghi, quay đầu hỏi Mã lão và Lâm công. Đại hội đấu hạch ở Cung thành, Thượng Quan gia ngoại trừ Nguyên công còn có hai vị này. Mã lão đáp: “Nha đầu Ân thị này quả thật có không ít ý tưởng.”Lâm công c*̃ng gật đầu, nói: “Đừng gấp, chưa đến lúc kết thúc thì chưa thể phân thắng bại.”Trương công nghe vậy, ngược lại có vài phần chờ mong.Giang Mãn không biết rõ, hỏi Sĩ Tín: “Thiếu đông gia, Ân cô nương ở Cung thành điêu hạch không phải là không cần vẽ qua sao? Tại sao ở Tuy Châu chúng ta ngược lại lại cần bản vẽ?”Thượng Quan Sĩ Tín thật lâu vẫn chưa trả lời hắn.Giang Mãn hơi ngẩn ra, vừa nhìn kỹ lại thì nhất thời hiểu rõ.Trong kính Tây, lộ ra cái trán đầy đặn mượt mà c*̉a Ân cô nương, còn có hai đường lông mày tựa như trăng lưỡi liềm. Thảo nào thiếu đông gia nhìn không chớp mắt, ngay cả lời hắn nói c*̃ng nghe không vào.Giang Mãn nín cười, không lên tiếng nữa, để yên cho thiếu đông gia ngắm nhìn.Kính sau khi được dời đi dời đến vài lần nhưng nàng vẫn miệt mài vẽ tranh.Người xem xung quanh đều cực kỳ tò mò, nàng vẽ lâu như vậy, rốt cuộc là muốn điêu khắc cái gì? Đề c*̉a nàng là La Hán, c*̃ng quá đơn giản đi, nhiều người điêu khắc khá một chút thậm chí là không cần bản vẽ, trực tiếp có thể điêu. Nhưng hiện tại Ân thị là cầm bản vẽ, vùi đầu vẽ mất cả một buổi sáng.Đấu hạch bừng bừng khí thế tiến hành, người bên ngoài mặc dù thấy không rõ lắm hai người điêu khắc cái gì, nhưng vẫn không có rời khỏi.c*̃ng không biết đã qua bao lâu, A Ân vẫn miệt mài vẽ tranh đã ngẩng đầu lên, nàng đại khái là vẽ rất chăm chú, ngay cả gò má dính một chút mực nước c*̃ng không phát hiện ra. Mà giờ khắc này, nàng lộ ra một vẻ ý cười muốn thử xem sao.Lục Lam đã điêu khắc nửa ngày, đã hơi thấy mệt, tạm thời gác lại chùy đao, suy nghĩ về A Ân. Chỉ thấy trên bàn c*̉a nàng bày một bản vẽ, trên mặt có vẽ cái gì đó, nàng nhìn không thấy rõ lắm, nửa thân c*̉a A Ân đã che mất, chỉ thấy được một Hàng long La Hán.Trong lòng nàng vang lên tiếng cười lạnh.Uổng cho nàng được xưng là thần công ‘Lục đao tuyệt hoạt’, c*̃ng chỉ đến chừng này. Chỉ là một Hàng long La Hán hèn mọn, như vậy mà c*̃ng cần phải sử dụng giấy bút. Nàng nếu điêu khắc Hàng long La Hán, c*̃ng biết mắt mũi hạch điêu nên hạ đao ở đâu.Vậy mà sau một lát, A Ân lại chọn một hạt đào lớn, bắt đầu điêu khắc.Không phải điêu khắc Hàng long La Hán, mà là Tham thủ La Hán.Lục Lam không khỏi ngẩn người ra, muốn nhìn lại bản vẽ c*̉a nàng, nhưng A Ân đã thu hồi bản vẽ từ lâu, hết sức chuyên chú điêu khắc Tham thủ La Hán c*̉a nàng. Ánh mắt nàng đột nhiên ngừng lại, trong lòng vô c*̀ng kinh ngạc.Ân thị chỉ ở phần đáy c*̉a hạt điêu một Tham thủ La Hán, sau đó lại cư nhiên ở lòng bàn tya c*̉a La Hán Tham Thủ điêu khắc Trường Mi Lá Hán.Cái giũa nhanh chóng làm phẳng phần da thừa c*̉a hạt, khiến cho các La Hán nối liền nhau một cách tự nhiên.Lại qua một lúc, Lục Lam nắm chặt chiếc chùy đao trong tay.Ân thị vậy mà lại từ một La Hán Tham Thủ lại điêu khắc ra một La Hán mới.Ở dưới đài các vị hạch điêu sư đã bắt đầu nghị luận ầm ĩ.Mã lão nói: “Dựa theo cách này, lại thêm hai La Hán nữa, mà không có hạt đào chống đỡ phía sau, nhất định sẽ sụp đổ.”Thân công nói phụ họa: “Hai La Hán phía dưới c*̉a nàng đã mài mòn da, phía trên nếu không cân đối, sẽ làm tổn hại đến bố c*̣c tổng thể.”Thế nhưng kế tiếp nàng lại không tiếp tục điêu La Hán nữa, mà buông hạt to trong tay xuống, lấy một hạt hạch tròn mới, tiếp tục vùi đầu vào điêu khắc. Mọi người ngồi ở đây tuy là kinh nghiệm phong phú, nhưng c*̃ng không biết bước tiếp theo nàng sẽ làm gì.Nhất thời, toàn bộ mọi người đều nhìn chăm chú vào hạch điêu c*̉a nàng, nhìn đến say sưa.Lục Lam cắn chặt môi, ngón tay c*̃ng niết chặt chùy đao trong tay.Dần dần, đem đã xuống.Thị tỳ đi lên đốt đèn, đài cao lại sáng như ban ngày.Mà mấy vị hạch điêu sư c*̃ng đã mệt mỏi rã rời, Mã lão đã lớn tuổi, chịu không nổi để Nguyên Bối đưa ông về nghỉ ngơi. Mã lão vừa rời đi, bốn vị hạch điêu sư c*̃ng lục tục ra về.Rất nhanh, trong Hạch viện chỉ còn lại vài người.Tùy tùng gác đêm vẫn đang phấn chấn tinh thần nhìn chăm chú vào hai vị thi đấu hạch.Giang Mãn nói: “Thiếu đông gia, đã muộn rồi.”Hắn nói: “Không vội.”Lâm Hà bước tới hỏi hắn: “Tử Diệp, huynh ngày mai không phải là c*̀ng thúc thúc đi ra ngoài sao?”Thúc thúc trong miệng Lâm Hà chính là Thượng Quan Nhân.Hắn lại cười, nói: “Không vội, một lát nữa ta về. Muội nếu mệt thì về nghỉ trước đi.” Lâm Hà liêc nhìn A Ân ở trên đài cao, khẽ nhíu mày, c*̃ng ngồi xuống nói: “Ta c*̃ng ngồi một lát nữa, nhìn xem tri âm mà huynh nói rốt cuộc là có thể điêu khắc ra được thứ gì.”Mà lúc này A Ân đã điêu khắc bốn canh giờ c*̃ng có chút mệt mỏi, nàng ngáp một tiếng, gọi một vị gác đêm tới, đem hạch điêu giao cho hắn, đợi sau khi khóa kỹ nàng mới đứng dậy, chuẩn bị trở về phòng nghỉ tạm.Thượng Quan Sĩ Tín nhìn nàng mỉm cười, sau đó mới đứng dậy rời đi.A Ân chợt cảm thấy trong lòng ấm áp.Hôm sau, mọi người tới sớm hơn hôm qua, tất cả đều muốn nhìn xem Ân thị rốt cuộc là điêu cái gì. Nhưng mà cả ngày vừa qua, Ân thị vậy mà không động đến hạt to lúc đầu, mà chọn những hạt khác để điêu khắc.Nàng vẫn miệt mài, khiến cho chúng nhân vẫn nhìn không rõ lắm.Mã lão là một người nôn nóng, lúc này chỉ hận không thể chạy lên đài để xem kỹ từng nhát đao c*̉a A Ân.Ngày thi đấu thứ hai trôi qua rất nhanh, vào tối, A Ân vẫn đang miệt mài, mà hạt to vẫn yên lặng nằm trong hộp gỗ. Thượng Quan Sĩ Tín c*̃ng là đợi nàng đi nghỉ trước mới rời khỏi Hạch viên.Cuối c*̀ng đã tới ngày thứ ba, sắp tới lúc kết thúc trận đấu thì A Ân rốt c*̣c c*̃ng động tới ba La Hán điêu khắc từ hạt lớn.Nàng trước tiên mài giũa đánh bóng phần đỉnh đầu c*̉a hạt thành hình cầu trơn láng.Lục Lam bình tĩnh quan sát, chỉ cảm thấy A Ân rất kỳ lạ, trên mặt bàn chỉ là vài hạch điêu bình thường không có gì hay lắm. Bất thường duy nhất chỉ là có nhiều đế.Nàng thầm nghĩ trước kia bất quá chỉ là cố làm ra vẻ huyền bí mà thôi.Hạch điêu ‘Vượt núi băng đèo’ c*̉a nàng bất luận là ý cảnh hay là đao công, đều là từ Mẫn công hạch điêu sư ở Vĩnh Bình mà ra, Ân thị hạch điêu kỹ giả nhỏ bé này sao có thể so bì?Lục Lam tiếp tục an tâm kết thúc công việc.Rốt cuộc, đại hội c*̃ng kết thúc.Năm vị hạch điêu sư rốt cuộc c*̃ng không nhịn nổi nữa mà bước lên đài, trước tiên là nhìn hạch điêu c*̉a A Ân, tất cả đều vây quanh bàn c*̉a A Ân. Lục Lam nhẹ nhàng hừ một tiếng, hạch điêu là nhìn nhận chân tài thật học, ở đâu mà nàng ta cố làm ra vẻ thần bí có thể thắng?Vậy mà lúc này, âm thanh vang như chuông c*̉a Nguyên Hồng vang lên.“Hay! Qủa thực rất hay!”Trương công, Mã lão, Lâm công tất cả đều khen ngợi.Lục Lam ngây ngẩn cả người.Nàng chợt đứng dậy, thăm dò nhìn tới, vừa nhìn thì không khỏi ngây người.Lúc trước vẫn chỉ là một hạch điêu trang trí bình thường không có gì lạ, vậy mà lúc này tất cả lại xếp chồng lên hạt to ban đầu. Lấy Tham thủ La Hán làm đáy, hai Lá Hán kề sát quả cầu, mà trên hình cầu lại đục một lỗ rất nhỏ, vừa vặn xếp các hạch điêu vào nhau, tụm năm tụm ba lại từng tầng xếp chồng nhau, phía trên c*̀ng là Hàng long La Hán lúc đầu nàng thấy, sau lưng là cự long vây quanh, uy phong lẫm lẫm.A Ân nói: “Lúc trước nhìn thấy phật Di Lặc to lớn c*̉a thiếu đông gia, mới có thể nghĩ ra được bố c*̣c này, vốn chỉ muốn thử, không ngờ rằng có thể điêu khắc ra được.”Nguyên Hồng c*́i đầu nhìn, -trên bản vẽ là bảy tám loại La Hán xếp chồng nhau, rất nhiều chỗ nhỏ c*̃ng vẽ được vô c*̀ng khéo léo, tinh tế. Nguyên Hồng mừng rỡ trong lòng, cảm thấy đồ đệ này hắn nhất định phải thu nhận, đừng nói là Đặng Trung, ngay cả thần c*̃ng đừng hòng ngăn trở.Lập tức ngay cả hạch điêu c*̉a Lục Lam c*̃ng chưa nhìn, liền vỗ bàn nói: “Được, đồ đệ này là c*̉a ta, là ai c*̃ng không cho phép tranh với lão phu!”Bốn vị hạch điêu sư còn lại nhìn hạch điêu c*̉a Lục Lam một chút, ngược lại c*̃ng không nói gì. Hạch điêu c*̉a Lục Lam không phải là không tốt, đao công và cảnh ý hay thậm chí là thần vận rất có phong tháu c*̉a Mẫn công, nhưng rốt cuộc lại thiếu sáng tạo, hạch điêu ‘Vượt núi băng đèo’ c*̉a Mẫn công những hạch điêu sư ngồi đây đều thấy qua, Lục Lam muốn vượt qua Mẫn công hiện tại mà nói là chuyện không thể nào.Lục Lam cắn chặt môi, một câu c*̃ng không nói được.Lúc này, Thượng Quan Sĩ Tín c*̃ng bước lên đài, nhìn thấy hạch điêu c*̉a nàng thì khen không dứt miệng: “A Ân quả là tri âm c*̉a Sĩ Tín, có thể từ một suy ra ba, quả thực là tuyệt thay!”Nguyên Hồng gấp gáp: “Mấy người các ngươi đều không lên tiếng, ta thuận tiện liền nhận thay. Đồ đệ ngoan, mau gọi lão phu một tiếng ‘sư phụ’.”A Ân thế nhưng c*̃ng không vội, mà hướng Nguyên Hồng dịu dàng c*́i đầu, cất cao giọng: “A Ân lúc ở Cung thành có thiệp mời c*̉a Phương bá mới có thể tham gia đại hội đấu hạch, ở đại hội lại nhờ có sự thưởng thức c*̉a Nguyên công c*̀ng thiếu đông gia mới có thể đến Tuy Châu. A Ân trước đây vẫn nghe nói Thượng Quan gia là thánh địa c*̉a hạch điêu kỹ giả, bất luận gia thế, bất luận nam nữ, chỉ luận hạch điêu, chỉ điêu khắc ra hạch điêu tốt làm quang vinh.” Nói đến chỗ này, nàng quét mắt nhìn người xem thi đấu cách đó không xa, lại thu hồi mắt về, lại cười nói: “A Ân vẫn luôn một lòng hướng tới đây, hôm nay có thể được bái Nguyên công làm sư phụ, chính là phúc khí c*̉a A Ân. Sư phụ, xin nhận c*̉a A Ân một lạy.”Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều nghe thấy rõ ràng.Không ít người nhất thời vì hiểu lầm nàng, thậm chí là chửi bới nàng nay đều cảm thấy hổ thẹn. Trải qua lần đấu hạch này, Ân thị hiển nhiên là có thực lực, nhất là thiếp mời còn là Phương bá cho.Lúc trước lời đồn đãi làm sao lan ra ngoài, lại là có dụng ý gì, đại đa số nội tâm nhiều người đã rõ, ánh mắt nhìn Lục Lam không khỏi có thêm vài phần lạnh lùng.Lục Lam c*̃ng không nghĩ tới Ân thị vài ngày không hề có động tĩnh gì, kết quả lại ở trước mặt mọi người quang minh chính đại cho nàng một cái tát!

Chương 54