Chương 1. Trên que thử thai, hiện lên hai vạch ngang đỏ tươi. Trần Hà Thu nắm chặt que trong tay, đốt ngón tay trắng bệch, cả người không tự chủ được mà run rẩy. Gọi số điện thoại quen thuộc, đầu dây lại là một giọng nữ cứng nhắc: “Số máy quý khách gọi hiện đang tạm khóa.” Không phải thật sự tắt máy, mà là cho cô vào danh sách đen. Trần Hà Thu cười khổ, hỏi mượn điện thoại người giúp việc trong nhà để gọi cho số điện thoại đó, rất nhanh đã có người bắt máy. “Bà Trương, sao vậy?” “… Nguyễn Hoàng Phúc, là em.” Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, tiếp theo cười lạnh một tiếng: “Trần Hà Thu, cô thật sự có thủ đoạn đùa vui.” Nói xong thì anh chuẩn bị cúp máy. Trần Hà Thu vội vã nói: “Đừng cúp! Xin anh đừng cúp… Hoàng Phúc, em có thai rồi.” Tim cô đập thình thịch, cô hồi hộp nắm chặt tay, chờ đợi anh phán quyết. Trong mắt anh, có lẽ cô là một người phụ nữ độc ác, lòng dạ rắn rết, một kẻ dối trá vô liêm sỉ. Nhưng có con rồi, có lẽ sẽ có thể xoa dịu mối quan hệ giữa bọn họ, có lẽ anh sẽ coi…
Chương 118
Quay Về Bên Anh Em NhéTác giả: LinaTruyện Ngôn TìnhChương 1. Trên que thử thai, hiện lên hai vạch ngang đỏ tươi. Trần Hà Thu nắm chặt que trong tay, đốt ngón tay trắng bệch, cả người không tự chủ được mà run rẩy. Gọi số điện thoại quen thuộc, đầu dây lại là một giọng nữ cứng nhắc: “Số máy quý khách gọi hiện đang tạm khóa.” Không phải thật sự tắt máy, mà là cho cô vào danh sách đen. Trần Hà Thu cười khổ, hỏi mượn điện thoại người giúp việc trong nhà để gọi cho số điện thoại đó, rất nhanh đã có người bắt máy. “Bà Trương, sao vậy?” “… Nguyễn Hoàng Phúc, là em.” Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, tiếp theo cười lạnh một tiếng: “Trần Hà Thu, cô thật sự có thủ đoạn đùa vui.” Nói xong thì anh chuẩn bị cúp máy. Trần Hà Thu vội vã nói: “Đừng cúp! Xin anh đừng cúp… Hoàng Phúc, em có thai rồi.” Tim cô đập thình thịch, cô hồi hộp nắm chặt tay, chờ đợi anh phán quyết. Trong mắt anh, có lẽ cô là một người phụ nữ độc ác, lòng dạ rắn rết, một kẻ dối trá vô liêm sỉ. Nhưng có con rồi, có lẽ sẽ có thể xoa dịu mối quan hệ giữa bọn họ, có lẽ anh sẽ coi… Chương 118:Gửi xong tin nhắn thì cô tắt luôn điện thoại.Cô ấn mở tài liệu dự án sân chơi và bắt đầu tập trung vào công việc.Đến chín giờ các đồng nghiệp lần lượt tới công ty, có người nhìn thấy Trần Hà Thu ở đây có chút kỳ lạ: “Trần Hà Thu, không phải là cô với tổng tổng giám đốc Ngô đến tập đoàn Nguyễn Thị à?”Trần Hà Thu lúng túng cười : “Quay về tìm một số tài liệu.”Thật ra là cô muốn nói với Ngô Nhật Lâm về việc điều chỉnh dự án, vì nếu lại dây dưa dưa với tập đoàn Nguyễn Thị thậm chí là dây dưa với Nguyễn Hoàng Phúc tiếp, cô sợ là trái tim khó khăn lắm mới nguội lạnh của mình lại bị anh trêu chọc.Nhưng đợi đến chín giờ rưỡi, lại chờ được tin hôm nay Ngô Nhật Lâm xin nghỉ phép.Gọi điện thoại tới, Ngô Nhật Lâm và Hoàng Thúy Vân đều tắt máy.Vừa cúp điện thoại thì lại có điện thoại gọi đến.Trần Hà Thu nhìn lịch sử cuộc gọi một chút, bảy cuộc gọi nhỡ đều đến từ Nguyễn Hoàng Phúc.Cô nghe máy: “Alo?”“Cô đang ở đâu?”“Ngô thị.”“Trần Hà Thu, từ hôm nay trở đi cô phải đến tập đoàn Nguyễn Thị. Hiện tại là chín giờ mười lăm phút sáng, cô đã đến muộn.”Trần Hà Thu nói: “Tôi sẽ rút lui khỏi dự án này, công ty tôi cũng sẽ điều những đồng nghiệp khác đi theo.”Nguyễn Hoàng Phúc tức giận nói: “Ngô Nhật Lâm đâu?”“Anh ta nghỉ phép.”“Cho nên cô vẫn chưa nói với Ngô Nhật Lâm đã tự ý quyết định rời khỏi dự án rồi bỏ bê công việc?”Trần Hà Thu nói: “Anh nói thế nào thì tùy, gặp lại vào giờ nghỉ trưa.”Nói xong cô quyết đoán cúp điện thoại, tiếp tục tắt máy.Đợi đến buổi trưa lúc tan tầm, Ngô Nhật Lâm mới khoan thai đến muộn, trên cổ có mấy dấu móng tay rất rõ ràng, khiến đồng nghiệp xung quanh liên tiếp liếc nhìn.Trái lại anh ta hồn nhiên không hay, tâm trạng vô cùng tốt khẽ hát, lúc đi ngang qua bàn làm việc của Trần Hà Thu còn dừng lại một chút: “Sao cô lại ở đây?””Trần Hà Thu đứng dậy đưa cho anh đơn xin điều chỉnh hạng mục: “Chủ tịch Ngô, xin lỗi, tôi không muốn tiếp nhận án kiện của công viên giải trí nữa.”Ngô Nhật Lâm cầm lấy tờ đơn, tùy tiện lật qua lật lại, nhướng mày nhìn cô rồi nói: “Là vì Nguyễn Hoàng Phúc sao?”Trần Hà Thu không trả lời.Trong lòng Ngô Nhật Lâm đã có đáp án nhưng chuyện này có chút khó xử lý: “Chúng ta đã ký hợp đồng từ trước, nếu như cô muốn rút, e rằng phải đợi bên phía nhà họ Nguyễn gật đầu mới được.”Trần Hà Thu nói: “Trưa nay tôi và Nguyễn Hoàng Phúc sẽ đi làm thủ tục ly hôn.”Ngô Nhật Lâm sửng sốt, “Thật sự đã nghĩ kĩ rồi?”“Ừ, nghĩ kĩ rồi.”
Chương 118:
Gửi xong tin nhắn thì cô tắt luôn điện thoại.
Cô ấn mở tài liệu dự án sân chơi và bắt đầu tập trung vào công việc.
Đến chín giờ các đồng nghiệp lần lượt tới công ty, có người nhìn thấy Trần Hà Thu ở đây có chút kỳ lạ: “Trần Hà Thu, không phải là cô với tổng tổng giám đốc Ngô đến tập đoàn Nguyễn Thị à?”
Trần Hà Thu lúng túng cười : “Quay về tìm một số tài liệu.”
Thật ra là cô muốn nói với Ngô Nhật Lâm về việc điều chỉnh dự án, vì nếu lại dây dưa dưa với tập đoàn Nguyễn Thị thậm chí là dây dưa với Nguyễn Hoàng Phúc tiếp, cô sợ là trái tim khó khăn lắm mới nguội lạnh của mình lại bị anh trêu chọc.
Nhưng đợi đến chín giờ rưỡi, lại chờ được tin hôm nay Ngô Nhật Lâm xin nghỉ phép.
Gọi điện thoại tới, Ngô Nhật Lâm và Hoàng Thúy Vân đều tắt máy.
Vừa cúp điện thoại thì lại có điện thoại gọi đến.
Trần Hà Thu nhìn lịch sử cuộc gọi một chút, bảy cuộc gọi nhỡ đều đến từ Nguyễn Hoàng Phúc.
Cô nghe máy: “Alo?”
“Cô đang ở đâu?”
“Ngô thị.”
“Trần Hà Thu, từ hôm nay trở đi cô phải đến tập đoàn Nguyễn Thị. Hiện tại là chín giờ mười lăm phút sáng, cô đã đến muộn.”
Trần Hà Thu nói: “Tôi sẽ rút lui khỏi dự án này, công ty tôi cũng sẽ điều những đồng nghiệp khác đi theo.”
Nguyễn Hoàng Phúc tức giận nói: “Ngô Nhật Lâm đâu?”
“Anh ta nghỉ phép.”
“Cho nên cô vẫn chưa nói với Ngô Nhật Lâm đã tự ý quyết định rời khỏi dự án rồi bỏ bê công việc?”
Trần Hà Thu nói: “Anh nói thế nào thì tùy, gặp lại vào giờ nghỉ trưa.”
Nói xong cô quyết đoán cúp điện thoại, tiếp tục tắt máy.
Đợi đến buổi trưa lúc tan tầm, Ngô Nhật Lâm mới khoan thai đến muộn, trên cổ có mấy dấu móng tay rất rõ ràng, khiến đồng nghiệp xung quanh liên tiếp liếc nhìn.
Trái lại anh ta hồn nhiên không hay, tâm trạng vô cùng tốt khẽ hát, lúc đi ngang qua bàn làm việc của Trần Hà Thu còn dừng lại một chút: “Sao cô lại ở đây?””
Trần Hà Thu đứng dậy đưa cho anh đơn xin điều chỉnh hạng mục: “Chủ tịch Ngô, xin lỗi, tôi không muốn tiếp nhận án kiện của công viên giải trí nữa.”
Ngô Nhật Lâm cầm lấy tờ đơn, tùy tiện lật qua lật lại, nhướng mày nhìn cô rồi nói: “Là vì Nguyễn Hoàng Phúc sao?”
Trần Hà Thu không trả lời.
Trong lòng Ngô Nhật Lâm đã có đáp án nhưng chuyện này có chút khó xử lý: “Chúng ta đã ký hợp đồng từ trước, nếu như cô muốn rút, e rằng phải đợi bên phía nhà họ Nguyễn gật đầu mới được.”
Trần Hà Thu nói: “Trưa nay tôi và Nguyễn Hoàng Phúc sẽ đi làm thủ tục ly hôn.”
Ngô Nhật Lâm sửng sốt, “Thật sự đã nghĩ kĩ rồi?”
“Ừ, nghĩ kĩ rồi.”
Quay Về Bên Anh Em NhéTác giả: LinaTruyện Ngôn TìnhChương 1. Trên que thử thai, hiện lên hai vạch ngang đỏ tươi. Trần Hà Thu nắm chặt que trong tay, đốt ngón tay trắng bệch, cả người không tự chủ được mà run rẩy. Gọi số điện thoại quen thuộc, đầu dây lại là một giọng nữ cứng nhắc: “Số máy quý khách gọi hiện đang tạm khóa.” Không phải thật sự tắt máy, mà là cho cô vào danh sách đen. Trần Hà Thu cười khổ, hỏi mượn điện thoại người giúp việc trong nhà để gọi cho số điện thoại đó, rất nhanh đã có người bắt máy. “Bà Trương, sao vậy?” “… Nguyễn Hoàng Phúc, là em.” Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, tiếp theo cười lạnh một tiếng: “Trần Hà Thu, cô thật sự có thủ đoạn đùa vui.” Nói xong thì anh chuẩn bị cúp máy. Trần Hà Thu vội vã nói: “Đừng cúp! Xin anh đừng cúp… Hoàng Phúc, em có thai rồi.” Tim cô đập thình thịch, cô hồi hộp nắm chặt tay, chờ đợi anh phán quyết. Trong mắt anh, có lẽ cô là một người phụ nữ độc ác, lòng dạ rắn rết, một kẻ dối trá vô liêm sỉ. Nhưng có con rồi, có lẽ sẽ có thể xoa dịu mối quan hệ giữa bọn họ, có lẽ anh sẽ coi… Chương 118:Gửi xong tin nhắn thì cô tắt luôn điện thoại.Cô ấn mở tài liệu dự án sân chơi và bắt đầu tập trung vào công việc.Đến chín giờ các đồng nghiệp lần lượt tới công ty, có người nhìn thấy Trần Hà Thu ở đây có chút kỳ lạ: “Trần Hà Thu, không phải là cô với tổng tổng giám đốc Ngô đến tập đoàn Nguyễn Thị à?”Trần Hà Thu lúng túng cười : “Quay về tìm một số tài liệu.”Thật ra là cô muốn nói với Ngô Nhật Lâm về việc điều chỉnh dự án, vì nếu lại dây dưa dưa với tập đoàn Nguyễn Thị thậm chí là dây dưa với Nguyễn Hoàng Phúc tiếp, cô sợ là trái tim khó khăn lắm mới nguội lạnh của mình lại bị anh trêu chọc.Nhưng đợi đến chín giờ rưỡi, lại chờ được tin hôm nay Ngô Nhật Lâm xin nghỉ phép.Gọi điện thoại tới, Ngô Nhật Lâm và Hoàng Thúy Vân đều tắt máy.Vừa cúp điện thoại thì lại có điện thoại gọi đến.Trần Hà Thu nhìn lịch sử cuộc gọi một chút, bảy cuộc gọi nhỡ đều đến từ Nguyễn Hoàng Phúc.Cô nghe máy: “Alo?”“Cô đang ở đâu?”“Ngô thị.”“Trần Hà Thu, từ hôm nay trở đi cô phải đến tập đoàn Nguyễn Thị. Hiện tại là chín giờ mười lăm phút sáng, cô đã đến muộn.”Trần Hà Thu nói: “Tôi sẽ rút lui khỏi dự án này, công ty tôi cũng sẽ điều những đồng nghiệp khác đi theo.”Nguyễn Hoàng Phúc tức giận nói: “Ngô Nhật Lâm đâu?”“Anh ta nghỉ phép.”“Cho nên cô vẫn chưa nói với Ngô Nhật Lâm đã tự ý quyết định rời khỏi dự án rồi bỏ bê công việc?”Trần Hà Thu nói: “Anh nói thế nào thì tùy, gặp lại vào giờ nghỉ trưa.”Nói xong cô quyết đoán cúp điện thoại, tiếp tục tắt máy.Đợi đến buổi trưa lúc tan tầm, Ngô Nhật Lâm mới khoan thai đến muộn, trên cổ có mấy dấu móng tay rất rõ ràng, khiến đồng nghiệp xung quanh liên tiếp liếc nhìn.Trái lại anh ta hồn nhiên không hay, tâm trạng vô cùng tốt khẽ hát, lúc đi ngang qua bàn làm việc của Trần Hà Thu còn dừng lại một chút: “Sao cô lại ở đây?””Trần Hà Thu đứng dậy đưa cho anh đơn xin điều chỉnh hạng mục: “Chủ tịch Ngô, xin lỗi, tôi không muốn tiếp nhận án kiện của công viên giải trí nữa.”Ngô Nhật Lâm cầm lấy tờ đơn, tùy tiện lật qua lật lại, nhướng mày nhìn cô rồi nói: “Là vì Nguyễn Hoàng Phúc sao?”Trần Hà Thu không trả lời.Trong lòng Ngô Nhật Lâm đã có đáp án nhưng chuyện này có chút khó xử lý: “Chúng ta đã ký hợp đồng từ trước, nếu như cô muốn rút, e rằng phải đợi bên phía nhà họ Nguyễn gật đầu mới được.”Trần Hà Thu nói: “Trưa nay tôi và Nguyễn Hoàng Phúc sẽ đi làm thủ tục ly hôn.”Ngô Nhật Lâm sửng sốt, “Thật sự đã nghĩ kĩ rồi?”“Ừ, nghĩ kĩ rồi.”