CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 239
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 239Hàng lông mày thanh tú của Tống Hân Nghiên cau lại, nhanh chóng dặn dò: “Đưa họ tới phòng họp chờ tôi, vài phút nữa tôi sẽ tới.”“Vâng.”Tại phòng họp.Tống Hân Nghiên nhìn quanh các cổ đông đang ngồi bên dưới: “Tôi không muốn giải thích nhiều về chuyện luận văn. Nhưng về chuyện sản phẩm của công ty, người khác không tin, nhưng tôi tin rằng trong lòng các vị cổ đông đều hiểu rõ. Mọi người vì chút chuyện nhỏ mà đã vội vàng chạy tới chất vấn tôi rồi. Xem ra, mọi người cảm thấy nhân phẩm của Tống Hân Nghiên tôi còn không đáng để tin tưởng hơn những lời đồn trên mạng kia.”“Giám đốc Tống, không phải mọi người nghi ngờ cô, chỉ là muốn biết sự thật thôi.”“Tuy Giám đốc Tống tuổi còn trẻ, nhưng thành quả của mấy năm nay lại khiến mọi người rõ như ban ngày.”“Không có lửa thì sao có khói. Chúng tôi tin thì có ích gì, quan trọng là phải khiến các nhà đầu tư tin tưởng, để ngăn giá cổ phiếu tiếp tục giảm.”…Các cổ đông không ai chịu nghe ai.Có người tin Tống Hân Nghiên, có người thì nghi ngờ, cũng có người thực dụng, mọi người cãi nhau đến mặt đỏ tía tai.Tống Hân Nghiên đưa tay ra ngăn cản: “Mọi người bình tĩnh trước đi đã. Chuyện xảy ra như vậy, tôi cũng không muốn thấy. Nhưng tôi bảo đảm với mọi người, nhất định sẽ cố gắng tra ra chân tướng vụ việc một cách nhanh nhất. Không những là vì công ty, mà còn là vì danh tiếng của chính tôi nữa. Mong mọi người hãy cho tôi chút thời gian…”Vất vả lắm mới đuổi cổ đông đi được thì Tưởng Tử Hàn lại gọi đến.“Lập tức về nhà ngay.”Giọng của người đàn ông lạnh lùng không chút gợn sóng, sự bực bội cuồn cuộn như xuyên qua cả điện thoại.Tống Hân Nghiên mệt mỏi cúp điện thoại.Tuy không biết anh nổi cơn điên gì, cũng không muốn động đậy chút nào cả, nhưng cô vẫn lập tức đứng dậy, vội vã trở về.Mịch Viên.Tống Hân Nghiên vừa bước vào cửa đã nhìn thấy ánh mắt tức giận, chuẩn bị bùng phát của người đàn ông.Anh nhìn chằm chằm vào bộ quần áo trên người cô.“Quần áo em mặc lúc ra khỏi nhà đâu rồi?”“Lúc bảo vệ luận văn ở trường có xảy ra chút chuyện, bị người khác ném trứng ung vào, bẩn rồi. Em mượn của Thu Mộc một bộ.”Tưởng Tử Hàn cố nén giận, nghiến răng nói: “Xảy ra chuyện như vậy, vì sao không nói cho anh biết?”Tống Hân Nghiên khó hiểu nói: “Không phải hôm nay anh có hai ca phẫu thuật liên tiếp à? Nói cho anh chỉ khiến anh phân tâm thôi. Huống chi tình trạng bây giờ vẫn chưa tệ quá, em muốn thử tự giải quyết xem sao đã.”“Tự giải quyết sao?”Tống Hân Nghiên thật thà lắc đầu: “Tạm thời là không.”Cô nghĩ quá đơn giản về chuyện này.
CHƯƠNG 239
Hàng lông mày thanh tú của Tống Hân Nghiên cau lại, nhanh chóng dặn dò: “Đưa họ tới phòng họp chờ tôi, vài phút nữa tôi sẽ tới.”
“Vâng.”
Tại phòng họp.
Tống Hân Nghiên nhìn quanh các cổ đông đang ngồi bên dưới: “Tôi không muốn giải thích nhiều về chuyện luận văn. Nhưng về chuyện sản phẩm của công ty, người khác không tin, nhưng tôi tin rằng trong lòng các vị cổ đông đều hiểu rõ. Mọi người vì chút chuyện nhỏ mà đã vội vàng chạy tới chất vấn tôi rồi. Xem ra, mọi người cảm thấy nhân phẩm của Tống Hân Nghiên tôi còn không đáng để tin tưởng hơn những lời đồn trên mạng kia.”
“Giám đốc Tống, không phải mọi người nghi ngờ cô, chỉ là muốn biết sự thật thôi.”
“Tuy Giám đốc Tống tuổi còn trẻ, nhưng thành quả của mấy năm nay lại khiến mọi người rõ như ban ngày.”
“Không có lửa thì sao có khói. Chúng tôi tin thì có ích gì, quan trọng là phải khiến các nhà đầu tư tin tưởng, để ngăn giá cổ phiếu tiếp tục giảm.”
…
Các cổ đông không ai chịu nghe ai.
Có người tin Tống Hân Nghiên, có người thì nghi ngờ, cũng có người thực dụng, mọi người cãi nhau đến mặt đỏ tía tai.
Tống Hân Nghiên đưa tay ra ngăn cản: “Mọi người bình tĩnh trước đi đã. Chuyện xảy ra như vậy, tôi cũng không muốn thấy. Nhưng tôi bảo đảm với mọi người, nhất định sẽ cố gắng tra ra chân tướng vụ việc một cách nhanh nhất. Không những là vì công ty, mà còn là vì danh tiếng của chính tôi nữa. Mong mọi người hãy cho tôi chút thời gian…”
Vất vả lắm mới đuổi cổ đông đi được thì Tưởng Tử Hàn lại gọi đến.
“Lập tức về nhà ngay.”
Giọng của người đàn ông lạnh lùng không chút gợn sóng, sự bực bội cuồn cuộn như xuyên qua cả điện thoại.
Tống Hân Nghiên mệt mỏi cúp điện thoại.
Tuy không biết anh nổi cơn điên gì, cũng không muốn động đậy chút nào cả, nhưng cô vẫn lập tức đứng dậy, vội vã trở về.
Mịch Viên.
Tống Hân Nghiên vừa bước vào cửa đã nhìn thấy ánh mắt tức giận, chuẩn bị bùng phát của người đàn ông.
Anh nhìn chằm chằm vào bộ quần áo trên người cô.
“Quần áo em mặc lúc ra khỏi nhà đâu rồi?”
“Lúc bảo vệ luận văn ở trường có xảy ra chút chuyện, bị người khác ném trứng ung vào, bẩn rồi. Em mượn của Thu Mộc một bộ.”
Tưởng Tử Hàn cố nén giận, nghiến răng nói: “Xảy ra chuyện như vậy, vì sao không nói cho anh biết?”
Tống Hân Nghiên khó hiểu nói: “Không phải hôm nay anh có hai ca phẫu thuật liên tiếp à? Nói cho anh chỉ khiến anh phân tâm thôi. Huống chi tình trạng bây giờ vẫn chưa tệ quá, em muốn thử tự giải quyết xem sao đã.”
“Tự giải quyết sao?”
Tống Hân Nghiên thật thà lắc đầu: “Tạm thời là không.”
Cô nghĩ quá đơn giản về chuyện này.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 239Hàng lông mày thanh tú của Tống Hân Nghiên cau lại, nhanh chóng dặn dò: “Đưa họ tới phòng họp chờ tôi, vài phút nữa tôi sẽ tới.”“Vâng.”Tại phòng họp.Tống Hân Nghiên nhìn quanh các cổ đông đang ngồi bên dưới: “Tôi không muốn giải thích nhiều về chuyện luận văn. Nhưng về chuyện sản phẩm của công ty, người khác không tin, nhưng tôi tin rằng trong lòng các vị cổ đông đều hiểu rõ. Mọi người vì chút chuyện nhỏ mà đã vội vàng chạy tới chất vấn tôi rồi. Xem ra, mọi người cảm thấy nhân phẩm của Tống Hân Nghiên tôi còn không đáng để tin tưởng hơn những lời đồn trên mạng kia.”“Giám đốc Tống, không phải mọi người nghi ngờ cô, chỉ là muốn biết sự thật thôi.”“Tuy Giám đốc Tống tuổi còn trẻ, nhưng thành quả của mấy năm nay lại khiến mọi người rõ như ban ngày.”“Không có lửa thì sao có khói. Chúng tôi tin thì có ích gì, quan trọng là phải khiến các nhà đầu tư tin tưởng, để ngăn giá cổ phiếu tiếp tục giảm.”…Các cổ đông không ai chịu nghe ai.Có người tin Tống Hân Nghiên, có người thì nghi ngờ, cũng có người thực dụng, mọi người cãi nhau đến mặt đỏ tía tai.Tống Hân Nghiên đưa tay ra ngăn cản: “Mọi người bình tĩnh trước đi đã. Chuyện xảy ra như vậy, tôi cũng không muốn thấy. Nhưng tôi bảo đảm với mọi người, nhất định sẽ cố gắng tra ra chân tướng vụ việc một cách nhanh nhất. Không những là vì công ty, mà còn là vì danh tiếng của chính tôi nữa. Mong mọi người hãy cho tôi chút thời gian…”Vất vả lắm mới đuổi cổ đông đi được thì Tưởng Tử Hàn lại gọi đến.“Lập tức về nhà ngay.”Giọng của người đàn ông lạnh lùng không chút gợn sóng, sự bực bội cuồn cuộn như xuyên qua cả điện thoại.Tống Hân Nghiên mệt mỏi cúp điện thoại.Tuy không biết anh nổi cơn điên gì, cũng không muốn động đậy chút nào cả, nhưng cô vẫn lập tức đứng dậy, vội vã trở về.Mịch Viên.Tống Hân Nghiên vừa bước vào cửa đã nhìn thấy ánh mắt tức giận, chuẩn bị bùng phát của người đàn ông.Anh nhìn chằm chằm vào bộ quần áo trên người cô.“Quần áo em mặc lúc ra khỏi nhà đâu rồi?”“Lúc bảo vệ luận văn ở trường có xảy ra chút chuyện, bị người khác ném trứng ung vào, bẩn rồi. Em mượn của Thu Mộc một bộ.”Tưởng Tử Hàn cố nén giận, nghiến răng nói: “Xảy ra chuyện như vậy, vì sao không nói cho anh biết?”Tống Hân Nghiên khó hiểu nói: “Không phải hôm nay anh có hai ca phẫu thuật liên tiếp à? Nói cho anh chỉ khiến anh phân tâm thôi. Huống chi tình trạng bây giờ vẫn chưa tệ quá, em muốn thử tự giải quyết xem sao đã.”“Tự giải quyết sao?”Tống Hân Nghiên thật thà lắc đầu: “Tạm thời là không.”Cô nghĩ quá đơn giản về chuyện này.