Tác giả:

Chương 1. Trên que thử thai, hiện lên hai vạch ngang đỏ tươi. Trần Hà Thu nắm chặt que trong tay, đốt ngón tay trắng bệch, cả người không tự chủ được mà run rẩy. Gọi số điện thoại quen thuộc, đầu dây lại là một giọng nữ cứng nhắc: “Số máy quý khách gọi hiện đang tạm khóa.” Không phải thật sự tắt máy, mà là cho cô vào danh sách đen. Trần Hà Thu cười khổ, hỏi mượn điện thoại người giúp việc trong nhà để gọi cho số điện thoại đó, rất nhanh đã có người bắt máy. “Bà Trương, sao vậy?” “… Nguyễn Hoàng Phúc, là em.” Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, tiếp theo cười lạnh một tiếng: “Trần Hà Thu, cô thật sự có thủ đoạn đùa vui.” Nói xong thì anh chuẩn bị cúp máy. Trần Hà Thu vội vã nói: “Đừng cúp! Xin anh đừng cúp… Hoàng Phúc, em có thai rồi.” Tim cô đập thình thịch, cô hồi hộp nắm chặt tay, chờ đợi anh phán quyết. Trong mắt anh, có lẽ cô là một người phụ nữ độc ác, lòng dạ rắn rết, một kẻ dối trá vô liêm sỉ. Nhưng có con rồi, có lẽ sẽ có thể xoa dịu mối quan hệ giữa bọn họ, có lẽ anh sẽ coi…

Chương 205

Quay Về Bên Anh Em NhéTác giả: LinaTruyện Ngôn TìnhChương 1. Trên que thử thai, hiện lên hai vạch ngang đỏ tươi. Trần Hà Thu nắm chặt que trong tay, đốt ngón tay trắng bệch, cả người không tự chủ được mà run rẩy. Gọi số điện thoại quen thuộc, đầu dây lại là một giọng nữ cứng nhắc: “Số máy quý khách gọi hiện đang tạm khóa.” Không phải thật sự tắt máy, mà là cho cô vào danh sách đen. Trần Hà Thu cười khổ, hỏi mượn điện thoại người giúp việc trong nhà để gọi cho số điện thoại đó, rất nhanh đã có người bắt máy. “Bà Trương, sao vậy?” “… Nguyễn Hoàng Phúc, là em.” Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, tiếp theo cười lạnh một tiếng: “Trần Hà Thu, cô thật sự có thủ đoạn đùa vui.” Nói xong thì anh chuẩn bị cúp máy. Trần Hà Thu vội vã nói: “Đừng cúp! Xin anh đừng cúp… Hoàng Phúc, em có thai rồi.” Tim cô đập thình thịch, cô hồi hộp nắm chặt tay, chờ đợi anh phán quyết. Trong mắt anh, có lẽ cô là một người phụ nữ độc ác, lòng dạ rắn rết, một kẻ dối trá vô liêm sỉ. Nhưng có con rồi, có lẽ sẽ có thể xoa dịu mối quan hệ giữa bọn họ, có lẽ anh sẽ coi… Chương 205:Cô ấy coi trọng đứa bé này như vậy, làm sao có thể tự…Từ biểu hiện của anh ấy, Hà Thu có thể hiểu được mọi thứ. Cô hít thở sâu, điều chỉnh cho tốt tâm trạng của mình: “Đi tới chỗ Linh Nhi đi, lúc này cô ấy đang cần anh.”Nguyễn Hoàng Phúc tức giận: “Tại sao cô lại hi vọng tôi tới chỗ cô ấy?”“Hai người đã sắp trở thành vợ chồng rồi, không tới chỗ cô ấy lẽ nào anh định ở đây cùng với em vợ à?” Hà Thu cười nhạo chính mình “Bệnh viện người tới người lui nói không chừng sẽ có người chụp lén. Để  ảnh hưởng đến danh tiếng tập đoàn Nguyễn Thị, cũng mất đi hình tượng của anh, buông tha cho tôi đi.”“Hà Thu…” Giọng anh nhỏ dần, tỏ vẻ bất lực.Hà Thu đẩy anh ra, Nguyễn Hoàng Phúc dựa vào bức tường phía sau, buông bỏ sự kìm kẹp với cô ấy.Cô chỉnh lại quần áo xộc xệch của bản thân,bước ra cửa, quay lưng về phía anh nói: “Sau này đừng đến tìm tôi nữa. coi như đền bù cho tôi đi.” Nói xong cô lập tức mở cửa bước ra ngoàiHoàng Thúy Vân nổi điên, muốn lao vào đánh cho hắn 1 trận.Hà Thu ngăn cản cô ấy: “Thúy Vân đi cùng mình, được không?”Hoàng Thúy Vân thấy những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô lập tức mềm lòng, tay chân luống cuống giúp cô lau nước mắt: “được. mình đi cùng cậu, bao lâu đều được, cậu đừng khóc nữa…”“Được. mình không khóc.”Cô thực ra không khóc ra tiếng nhưng nước mắt một chút cũng không hề ít, giống như hai dòng nước tĩnh mịch, yên ả mà ôn hòa chảy xuống khuôn mặt cô, đọng tại cằm rồi nhỏ giọt xuống đất.Ra khỏi bệnh viện, không khí trong lành phả vào mặtHà Thu trong mắt vô hồn không biết đang nghĩ gì, Hoàng Thúy Vân hoảng loạn ôm chầm lấy cô ấy. “Hà Thu, cậu muốn khóc thì khóc đi, khóc lớn một trận, mình không ngăn cản cậu đâu, mình sẽ khóc cùng cậu, cậu đừng kìm nén”“Thúy Vân…”“Ừ. Mình đây”Hà Thu ngẩng đầu lên, nhìn tán cây lớn ở lối vào bệnh viện, trong tiết trời đầu thu chiếc lá úa vàng đang rơi xuống theo đường vòng xoáy, vừa đúng với câu nói “mộc thất vô biên thất sắc” (chỉ dấu hiệu của mùa thu) buồn bã, tiêu điều.“Mình muốn rời khỏi đây.”Hoàng Thúy Vân gật đầu: “Cậu muốn đi đâu cho thoải mái à? Được thôi, mình đi cùng cậu. Châu âu, châu Úc, Đông Nam Á, bây giờ chúng mình ra sân bay.”Hà Thu dời tầm mắt, “đi đâu cũng được, mình không muốn quay lại.”Hoàng Thúy Vân nắm chặt tay cô “Cậu nghĩ kỹ chưa?”“Chưa.” Hà Thu bật cười: “Mình thực ra vẫn còn chút không nỡ, có phải là rất không có tiền đồ không.”Hoàng Thúy Vân lắc đầu quầy quậy: “Không phải, Hà Thu, cậu hãy nghĩ tới khu nhà ở Bạch Lĩnh và khu vui chơi mà cậu thiết kế, cậu thật sự rất giỏi.”“Giỏi có tác dụng gì chứ?” Hà thu nói: “Thúy Vân, cậu nói xem họ sẽ kết hôn chứ?”Hoàng Thúy Vân sững sờ, cắn môi: “Kết hôn thì kết hôn, bà đây chúc cho bọn họ ngưu tầm ngưu mã tầm mã, sống với nhau lâu dài, như keo sơn.”

Chương 205:

Cô ấy coi trọng đứa bé này như vậy, làm sao có thể tự…

Từ biểu hiện của anh ấy, Hà Thu có thể hiểu được mọi thứ. Cô hít thở sâu, điều chỉnh cho tốt tâm trạng của mình: “Đi tới chỗ Linh Nhi đi, lúc này cô ấy đang cần anh.”

Nguyễn Hoàng Phúc tức giận: “Tại sao cô lại hi vọng tôi tới chỗ cô ấy?”

“Hai người đã sắp trở thành vợ chồng rồi, không tới chỗ cô ấy lẽ nào anh định ở đây cùng với em vợ à?” Hà Thu cười nhạo chính mình “Bệnh viện người tới người lui nói không chừng sẽ có người chụp lén. Để  ảnh hưởng đến danh tiếng tập đoàn Nguyễn Thị, cũng mất đi hình tượng của anh, buông tha cho tôi đi.”

“Hà Thu…” Giọng anh nhỏ dần, tỏ vẻ bất lực.

Hà Thu đẩy anh ra, Nguyễn Hoàng Phúc dựa vào bức tường phía sau, buông bỏ sự kìm kẹp với cô ấy.

Cô chỉnh lại quần áo xộc xệch của bản thân,bước ra cửa, quay lưng về phía anh nói: “Sau này đừng đến tìm tôi nữa. coi như đền bù cho tôi đi.” Nói xong cô lập tức mở cửa bước ra ngoài

Hoàng Thúy Vân nổi điên, muốn lao vào đánh cho hắn 1 trận.

Hà Thu ngăn cản cô ấy: “Thúy Vân đi cùng mình, được không?”

Hoàng Thúy Vân thấy những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô lập tức mềm lòng, tay chân luống cuống giúp cô lau nước mắt: “được. mình đi cùng cậu, bao lâu đều được, cậu đừng khóc nữa…”

“Được. mình không khóc.”

Cô thực ra không khóc ra tiếng nhưng nước mắt một chút cũng không hề ít, giống như hai dòng nước tĩnh mịch, yên ả mà ôn hòa chảy xuống khuôn mặt cô, đọng tại cằm rồi nhỏ giọt xuống đất.

Ra khỏi bệnh viện, không khí trong lành phả vào mặt

Hà Thu trong mắt vô hồn không biết đang nghĩ gì, Hoàng Thúy Vân hoảng loạn ôm chầm lấy cô ấy. “Hà Thu, cậu muốn khóc thì khóc đi, khóc lớn một trận, mình không ngăn cản cậu đâu, mình sẽ khóc cùng cậu, cậu đừng kìm nén”

“Thúy Vân…”

“Ừ. Mình đây”

Hà Thu ngẩng đầu lên, nhìn tán cây lớn ở lối vào bệnh viện, trong tiết trời đầu thu chiếc lá úa vàng đang rơi xuống theo đường vòng xoáy, vừa đúng với câu nói “mộc thất vô biên thất sắc” (chỉ dấu hiệu của mùa thu) buồn bã, tiêu điều.

“Mình muốn rời khỏi đây.”

Hoàng Thúy Vân gật đầu: “Cậu muốn đi đâu cho thoải mái à? Được thôi, mình đi cùng cậu. Châu âu, châu Úc, Đông Nam Á, bây giờ chúng mình ra sân bay.”

Hà Thu dời tầm mắt, “đi đâu cũng được, mình không muốn quay lại.”

Hoàng Thúy Vân nắm chặt tay cô “Cậu nghĩ kỹ chưa?”

“Chưa.” Hà Thu bật cười: “Mình thực ra vẫn còn chút không nỡ, có phải là rất không có tiền đồ không.”

Hoàng Thúy Vân lắc đầu quầy quậy: “Không phải, Hà Thu, cậu hãy nghĩ tới khu nhà ở Bạch Lĩnh và khu vui chơi mà cậu thiết kế, cậu thật sự rất giỏi.”

“Giỏi có tác dụng gì chứ?” Hà thu nói: “Thúy Vân, cậu nói xem họ sẽ kết hôn chứ?”

Hoàng Thúy Vân sững sờ, cắn môi: “Kết hôn thì kết hôn, bà đây chúc cho bọn họ ngưu tầm ngưu mã tầm mã, sống với nhau lâu dài, như keo sơn.”

Quay Về Bên Anh Em NhéTác giả: LinaTruyện Ngôn TìnhChương 1. Trên que thử thai, hiện lên hai vạch ngang đỏ tươi. Trần Hà Thu nắm chặt que trong tay, đốt ngón tay trắng bệch, cả người không tự chủ được mà run rẩy. Gọi số điện thoại quen thuộc, đầu dây lại là một giọng nữ cứng nhắc: “Số máy quý khách gọi hiện đang tạm khóa.” Không phải thật sự tắt máy, mà là cho cô vào danh sách đen. Trần Hà Thu cười khổ, hỏi mượn điện thoại người giúp việc trong nhà để gọi cho số điện thoại đó, rất nhanh đã có người bắt máy. “Bà Trương, sao vậy?” “… Nguyễn Hoàng Phúc, là em.” Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, tiếp theo cười lạnh một tiếng: “Trần Hà Thu, cô thật sự có thủ đoạn đùa vui.” Nói xong thì anh chuẩn bị cúp máy. Trần Hà Thu vội vã nói: “Đừng cúp! Xin anh đừng cúp… Hoàng Phúc, em có thai rồi.” Tim cô đập thình thịch, cô hồi hộp nắm chặt tay, chờ đợi anh phán quyết. Trong mắt anh, có lẽ cô là một người phụ nữ độc ác, lòng dạ rắn rết, một kẻ dối trá vô liêm sỉ. Nhưng có con rồi, có lẽ sẽ có thể xoa dịu mối quan hệ giữa bọn họ, có lẽ anh sẽ coi… Chương 205:Cô ấy coi trọng đứa bé này như vậy, làm sao có thể tự…Từ biểu hiện của anh ấy, Hà Thu có thể hiểu được mọi thứ. Cô hít thở sâu, điều chỉnh cho tốt tâm trạng của mình: “Đi tới chỗ Linh Nhi đi, lúc này cô ấy đang cần anh.”Nguyễn Hoàng Phúc tức giận: “Tại sao cô lại hi vọng tôi tới chỗ cô ấy?”“Hai người đã sắp trở thành vợ chồng rồi, không tới chỗ cô ấy lẽ nào anh định ở đây cùng với em vợ à?” Hà Thu cười nhạo chính mình “Bệnh viện người tới người lui nói không chừng sẽ có người chụp lén. Để  ảnh hưởng đến danh tiếng tập đoàn Nguyễn Thị, cũng mất đi hình tượng của anh, buông tha cho tôi đi.”“Hà Thu…” Giọng anh nhỏ dần, tỏ vẻ bất lực.Hà Thu đẩy anh ra, Nguyễn Hoàng Phúc dựa vào bức tường phía sau, buông bỏ sự kìm kẹp với cô ấy.Cô chỉnh lại quần áo xộc xệch của bản thân,bước ra cửa, quay lưng về phía anh nói: “Sau này đừng đến tìm tôi nữa. coi như đền bù cho tôi đi.” Nói xong cô lập tức mở cửa bước ra ngoàiHoàng Thúy Vân nổi điên, muốn lao vào đánh cho hắn 1 trận.Hà Thu ngăn cản cô ấy: “Thúy Vân đi cùng mình, được không?”Hoàng Thúy Vân thấy những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô lập tức mềm lòng, tay chân luống cuống giúp cô lau nước mắt: “được. mình đi cùng cậu, bao lâu đều được, cậu đừng khóc nữa…”“Được. mình không khóc.”Cô thực ra không khóc ra tiếng nhưng nước mắt một chút cũng không hề ít, giống như hai dòng nước tĩnh mịch, yên ả mà ôn hòa chảy xuống khuôn mặt cô, đọng tại cằm rồi nhỏ giọt xuống đất.Ra khỏi bệnh viện, không khí trong lành phả vào mặtHà Thu trong mắt vô hồn không biết đang nghĩ gì, Hoàng Thúy Vân hoảng loạn ôm chầm lấy cô ấy. “Hà Thu, cậu muốn khóc thì khóc đi, khóc lớn một trận, mình không ngăn cản cậu đâu, mình sẽ khóc cùng cậu, cậu đừng kìm nén”“Thúy Vân…”“Ừ. Mình đây”Hà Thu ngẩng đầu lên, nhìn tán cây lớn ở lối vào bệnh viện, trong tiết trời đầu thu chiếc lá úa vàng đang rơi xuống theo đường vòng xoáy, vừa đúng với câu nói “mộc thất vô biên thất sắc” (chỉ dấu hiệu của mùa thu) buồn bã, tiêu điều.“Mình muốn rời khỏi đây.”Hoàng Thúy Vân gật đầu: “Cậu muốn đi đâu cho thoải mái à? Được thôi, mình đi cùng cậu. Châu âu, châu Úc, Đông Nam Á, bây giờ chúng mình ra sân bay.”Hà Thu dời tầm mắt, “đi đâu cũng được, mình không muốn quay lại.”Hoàng Thúy Vân nắm chặt tay cô “Cậu nghĩ kỹ chưa?”“Chưa.” Hà Thu bật cười: “Mình thực ra vẫn còn chút không nỡ, có phải là rất không có tiền đồ không.”Hoàng Thúy Vân lắc đầu quầy quậy: “Không phải, Hà Thu, cậu hãy nghĩ tới khu nhà ở Bạch Lĩnh và khu vui chơi mà cậu thiết kế, cậu thật sự rất giỏi.”“Giỏi có tác dụng gì chứ?” Hà thu nói: “Thúy Vân, cậu nói xem họ sẽ kết hôn chứ?”Hoàng Thúy Vân sững sờ, cắn môi: “Kết hôn thì kết hôn, bà đây chúc cho bọn họ ngưu tầm ngưu mã tầm mã, sống với nhau lâu dài, như keo sơn.”

Chương 205