Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 305

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 305Anh nói xong bèn nhìn lên trán cô: “Đừng để vết thương dính nước.”Cuối cùng Tưởng Tử Hàn tự mình gội đầu giúp Tống Hân Nghiên.Sau một phen hành xác, cuối cùng Tống Hân Nghiên đã có thể nằm xuống giường, cô nhắm mắt lại rồi ngủ thật say.Tưởng Tử Hàn tìm thuốc dán lên vết thương trên mu bàn tay của cô.Anh vén ống tay áo lên.Thấy vết thương sưng đỏ bị axit sunfuric ăn mòn, sự tức giận điên cuồng tỏa ra từ đôi mắt lạnh lùng của Tưởng Tử Hàn.Anh bôi thuốc xong thì mới lên giường, ôm Tống Hân Nghiên vào lòng rồi nhắm mắt lại.Lúc chuẩn bị tiến vào giấc ngủ, cô gái nhỏ trong ngực bất ngờ bật khóc nức nở.“Ông nội… đừng bỏ cháu lại… cháu không còn bất cứ người thân nào nữa… Cháu là cô nhi… cô nhi thì nhất định sẽ bị kỳ thị sao… Ông nội… ông nội…”Nước mắt trong suốt lăn xuống từ khóe mắt, thấm vào bộ đồ ngủ màu đen trên người Tưởng Tử Hàn.Cảm giác ướt đẫm ấm áp như có thể đốt cháy cả đáy lòng.Cơn buồn ngủ của Tưởng Tử Hàn lập tức bị cảm giác nóng bức này đánh tan.Anh thở dài, gương mặt dịu dàng hôn lên phần trán không bị thương của cô: “Đồ ngốc này! Em còn có anh đây. Anh và Minh Trúc đều là người thân của em. Em đã đồng ý với Minh Trúc sẽ làm mẹ của con bé, dám bỏ rơi bọn anh thì anh sẽ giết người hủy xác!”Lời uy h**p tàn bạo tức khắc tiến vào trong giấc mơ của Tống Hân Nghiên.Cô từ từ ngừng khóc nức nở, khuôn mặt nhỏ nhắn vô thức cọ cọ trong lòng Tưởng Tử Hàn rồi yên tĩnh trở lại.Tưởng Tử Hàn không còn buồn ngủ nữa, cầm điện thoại di động lên quay video mình và cô gái ngốc trong lòng, gửi qua cho con gái.Lúc này mới rón rén di chuyển Tống Hân Nghiên từ trong ngực mình nằm lên gối, vén chăn lên rồi đi xuống lầu.Bên dưới lầu, chị Đinh đang bận bịu ở nhà bếp.Nhìn thấy Tưởng Tử Hàn tới mới vội vàng dừng công việc đang làm dở: “Cậu chủ.”Tưởng Tử Hàn gật đầu: “Mợ chủ cần nghỉ ngơi thật tốt, hôm nay cho mọi người nghỉ, đừng quấy rầy cô ấy.”“Vâng.”Chị Đinh vội tắt bếp, xếp tạp dề lại, lặng lẽ rời khỏi biệt thự.…Ở thủ đô.Mộ Kiều Dung và Tưởng Minh Trúc đang ăn cơm thì điện thoại của cô nhóc bỗng nhiên vang lên.Cô nhóc lập tức đặt đũa xuống mở điện thoại lên xem.Mộ Kiều Dung nhíu mày: “Minh Trúc, đang ăn cơm không được chơi điện thoại di động.”“Là lão Tưởng.”Mộ Kiều Dung không nói thêm gì nữa.Tưởng Minh Trúc nhấn mở video của Tưởng Tử Hàn gửi tới.

CHƯƠNG 305

Anh nói xong bèn nhìn lên trán cô: “Đừng để vết thương dính nước.”

Cuối cùng Tưởng Tử Hàn tự mình gội đầu giúp Tống Hân Nghiên.

Sau một phen hành xác, cuối cùng Tống Hân Nghiên đã có thể nằm xuống giường, cô nhắm mắt lại rồi ngủ thật say.

Tưởng Tử Hàn tìm thuốc dán lên vết thương trên mu bàn tay của cô.

Anh vén ống tay áo lên.

Thấy vết thương sưng đỏ bị axit sunfuric ăn mòn, sự tức giận điên cuồng tỏa ra từ đôi mắt lạnh lùng của Tưởng Tử Hàn.

Anh bôi thuốc xong thì mới lên giường, ôm Tống Hân Nghiên vào lòng rồi nhắm mắt lại.

Lúc chuẩn bị tiến vào giấc ngủ, cô gái nhỏ trong ngực bất ngờ bật khóc nức nở.

“Ông nội… đừng bỏ cháu lại… cháu không còn bất cứ người thân nào nữa… Cháu là cô nhi… cô nhi thì nhất định sẽ bị kỳ thị sao… Ông nội… ông nội…”

Nước mắt trong suốt lăn xuống từ khóe mắt, thấm vào bộ đồ ngủ màu đen trên người Tưởng Tử Hàn.

Cảm giác ướt đẫm ấm áp như có thể đốt cháy cả đáy lòng.

Cơn buồn ngủ của Tưởng Tử Hàn lập tức bị cảm giác nóng bức này đánh tan.

Anh thở dài, gương mặt dịu dàng hôn lên phần trán không bị thương của cô: “Đồ ngốc này! Em còn có anh đây. Anh và Minh Trúc đều là người thân của em. Em đã đồng ý với Minh Trúc sẽ làm mẹ của con bé, dám bỏ rơi bọn anh thì anh sẽ giết người hủy xác!”

Lời uy h**p tàn bạo tức khắc tiến vào trong giấc mơ của Tống Hân Nghiên.

Cô từ từ ngừng khóc nức nở, khuôn mặt nhỏ nhắn vô thức cọ cọ trong lòng Tưởng Tử Hàn rồi yên tĩnh trở lại.

Tưởng Tử Hàn không còn buồn ngủ nữa, cầm điện thoại di động lên quay video mình và cô gái ngốc trong lòng, gửi qua cho con gái.

Lúc này mới rón rén di chuyển Tống Hân Nghiên từ trong ngực mình nằm lên gối, vén chăn lên rồi đi xuống lầu.

Bên dưới lầu, chị Đinh đang bận bịu ở nhà bếp.

Nhìn thấy Tưởng Tử Hàn tới mới vội vàng dừng công việc đang làm dở: “Cậu chủ.”

Tưởng Tử Hàn gật đầu: “Mợ chủ cần nghỉ ngơi thật tốt, hôm nay cho mọi người nghỉ, đừng quấy rầy cô ấy.”

“Vâng.”

Chị Đinh vội tắt bếp, xếp tạp dề lại, lặng lẽ rời khỏi biệt thự.

Ở thủ đô.

Mộ Kiều Dung và Tưởng Minh Trúc đang ăn cơm thì điện thoại của cô nhóc bỗng nhiên vang lên.

Cô nhóc lập tức đặt đũa xuống mở điện thoại lên xem.

Mộ Kiều Dung nhíu mày: “Minh Trúc, đang ăn cơm không được chơi điện thoại di động.”

“Là lão Tưởng.”

Mộ Kiều Dung không nói thêm gì nữa.

Tưởng Minh Trúc nhấn mở video của Tưởng Tử Hàn gửi tới.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 305Anh nói xong bèn nhìn lên trán cô: “Đừng để vết thương dính nước.”Cuối cùng Tưởng Tử Hàn tự mình gội đầu giúp Tống Hân Nghiên.Sau một phen hành xác, cuối cùng Tống Hân Nghiên đã có thể nằm xuống giường, cô nhắm mắt lại rồi ngủ thật say.Tưởng Tử Hàn tìm thuốc dán lên vết thương trên mu bàn tay của cô.Anh vén ống tay áo lên.Thấy vết thương sưng đỏ bị axit sunfuric ăn mòn, sự tức giận điên cuồng tỏa ra từ đôi mắt lạnh lùng của Tưởng Tử Hàn.Anh bôi thuốc xong thì mới lên giường, ôm Tống Hân Nghiên vào lòng rồi nhắm mắt lại.Lúc chuẩn bị tiến vào giấc ngủ, cô gái nhỏ trong ngực bất ngờ bật khóc nức nở.“Ông nội… đừng bỏ cháu lại… cháu không còn bất cứ người thân nào nữa… Cháu là cô nhi… cô nhi thì nhất định sẽ bị kỳ thị sao… Ông nội… ông nội…”Nước mắt trong suốt lăn xuống từ khóe mắt, thấm vào bộ đồ ngủ màu đen trên người Tưởng Tử Hàn.Cảm giác ướt đẫm ấm áp như có thể đốt cháy cả đáy lòng.Cơn buồn ngủ của Tưởng Tử Hàn lập tức bị cảm giác nóng bức này đánh tan.Anh thở dài, gương mặt dịu dàng hôn lên phần trán không bị thương của cô: “Đồ ngốc này! Em còn có anh đây. Anh và Minh Trúc đều là người thân của em. Em đã đồng ý với Minh Trúc sẽ làm mẹ của con bé, dám bỏ rơi bọn anh thì anh sẽ giết người hủy xác!”Lời uy h**p tàn bạo tức khắc tiến vào trong giấc mơ của Tống Hân Nghiên.Cô từ từ ngừng khóc nức nở, khuôn mặt nhỏ nhắn vô thức cọ cọ trong lòng Tưởng Tử Hàn rồi yên tĩnh trở lại.Tưởng Tử Hàn không còn buồn ngủ nữa, cầm điện thoại di động lên quay video mình và cô gái ngốc trong lòng, gửi qua cho con gái.Lúc này mới rón rén di chuyển Tống Hân Nghiên từ trong ngực mình nằm lên gối, vén chăn lên rồi đi xuống lầu.Bên dưới lầu, chị Đinh đang bận bịu ở nhà bếp.Nhìn thấy Tưởng Tử Hàn tới mới vội vàng dừng công việc đang làm dở: “Cậu chủ.”Tưởng Tử Hàn gật đầu: “Mợ chủ cần nghỉ ngơi thật tốt, hôm nay cho mọi người nghỉ, đừng quấy rầy cô ấy.”“Vâng.”Chị Đinh vội tắt bếp, xếp tạp dề lại, lặng lẽ rời khỏi biệt thự.…Ở thủ đô.Mộ Kiều Dung và Tưởng Minh Trúc đang ăn cơm thì điện thoại của cô nhóc bỗng nhiên vang lên.Cô nhóc lập tức đặt đũa xuống mở điện thoại lên xem.Mộ Kiều Dung nhíu mày: “Minh Trúc, đang ăn cơm không được chơi điện thoại di động.”“Là lão Tưởng.”Mộ Kiều Dung không nói thêm gì nữa.Tưởng Minh Trúc nhấn mở video của Tưởng Tử Hàn gửi tới.

Chương 305