CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 307
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 307Tưởng Tử Hàn nhìn theo ánh mắt của cô: “Anh bảo người dọn đồ của em về đây.”Tống Hân Nghiên cụp mắt nhìn bàn tay của mình bị anh nắm chặt, khàn giọng đáp: “Cảm ơn.”Tưởng Tử Hàn kéo ghế ra cho cô.Đợi sau khi Tống Hân Nghiên ngồi xuống, anh mới xoay người đi vào nhà bếp bưng ra hai món ăn cùng một món canh.Là món ăn gia đình thường ngày, không giống tay nghề của chị Đinh.Tưởng Tử Hàn giải thích thắc mắc thay cô: “Chị Đinh có việc nên xin nghỉ, tay nghề của những người khác… còn không bằng anh.”Tống Hân Nghiên kinh ngạc: “Anh nấu á?”“Ừ.”Tống Hân Nghiên vội vã xới hai muỗng cơm, cảm thấy mùi vị hoàn toàn khác với những quán ăn bên ngoài, bèn tấm tắc khen: “Ngon thật, em đúng là kiểu chó ngáp phải ruồi mới có được anh chồng đáng bảo tồn như anh. Võ thì cân được cả thiên hạ trên thương trường, vung dao trên bàn mổ, văn thì có thể rửa tay nấu canh. Cho em ngôi vị hoàng đế em cũng không đổi!”Tưởng Tử Hàn bị một tràng nịnh hót này lấy lòng, tâm trạng cực tốt: “Ăn cơm cũng không ngăn nổi cái miệng của em hả?”“Đây không phải là càng ăn càng thấy hạnh phúc đó sao? Em sùng bái anh vô cùng tận, sợ không nói ra, giữ trong lòng lâu ngày bị dồn nén phát nổ mất.”Thấy cô trở lại dáng vẻ vô tư không biết xấu hổ của ngày xưa, Tưởng Tử Hàn cũng yên lòng.“Khương Thu Mộc không sao rồi, giờ đã xuất viện. Lúc em đang ngủ, cô ấy có gọi điện thoại tới.”Tống Hân Nghiên lập tức trầm mặc.Tưởng Tử Hàn: “Hotgirl mạng kia đã thú nhận toàn bộ quá trình, tội bắt cóc tống tiền cộng thêm hại người thì ít nhất cũng ở tù năm năm. Nếu em không hài lòng…”“Vậy là tốt lắm rồi.”Tống Hân Nghiên ngước mắt nhìn Tưởng Tử Hàn: “Cô ta có tội thì phải chịu tội, không đáng để đồng cảm, cũng không đáng cho em phải bẩn tay, hao tâm tổn phí vì cô ta.”Tưởng Tử Hàn gật đầu, không nói gì thêm nữa.…Khách sạn Lệ Thị.Lệ Anh Vũ gặp Dạ Vũ Đình ở bể bơi.Người đàn ông mặc quần bơi màu đen, mạnh mẽ ngoi lên lặn xuống trong làn nước.“Anh Đình, có chuyện…”Dạ Vũ Đình ngoi lên khỏi mặt nước, hai tay chống bên cạnh hồ, nhảy một phát lên bờ: “Đừng có ấp a ấp úng trước mặt tôi.”Từng giọt nước óng ánh men theo cơ thể săn chắc trượt xuống.Lệ Anh Vũ dè dặt nói: “Vừa nãy nhận được một tin không tốt lắm, Tống Hân Nghiên là vợ bí mật của Tưởng Tử Hàn.”Ánh mắt lạnh lùng của Dạ Vũ Đình bỗng trở nên nghiêm túc, một cái nhìn sắc nhọn tựa như đao phóng về phía Lệ Anh Vũ.Lệ Anh Vũ thở gấp, vội vã giải thích: “Việc này trước đó tôi không biết. Cô ta với cháu trai của tôi chia tay mới có mấy ngày thôi, ai ngờ Tưởng Tử Hàn lại ra tay nhanh như vậy… Nếu như không phải vì anh thì tôi cũng không đi điều tra, chỉ sợ lúc này chúng ta vẫn chưa biết gì…”
CHƯƠNG 307
Tưởng Tử Hàn nhìn theo ánh mắt của cô: “Anh bảo người dọn đồ của em về đây.”
Tống Hân Nghiên cụp mắt nhìn bàn tay của mình bị anh nắm chặt, khàn giọng đáp: “Cảm ơn.”
Tưởng Tử Hàn kéo ghế ra cho cô.
Đợi sau khi Tống Hân Nghiên ngồi xuống, anh mới xoay người đi vào nhà bếp bưng ra hai món ăn cùng một món canh.
Là món ăn gia đình thường ngày, không giống tay nghề của chị Đinh.
Tưởng Tử Hàn giải thích thắc mắc thay cô: “Chị Đinh có việc nên xin nghỉ, tay nghề của những người khác… còn không bằng anh.”
Tống Hân Nghiên kinh ngạc: “Anh nấu á?”
“Ừ.”
Tống Hân Nghiên vội vã xới hai muỗng cơm, cảm thấy mùi vị hoàn toàn khác với những quán ăn bên ngoài, bèn tấm tắc khen: “Ngon thật, em đúng là kiểu chó ngáp phải ruồi mới có được anh chồng đáng bảo tồn như anh. Võ thì cân được cả thiên hạ trên thương trường, vung dao trên bàn mổ, văn thì có thể rửa tay nấu canh. Cho em ngôi vị hoàng đế em cũng không đổi!”
Tưởng Tử Hàn bị một tràng nịnh hót này lấy lòng, tâm trạng cực tốt: “Ăn cơm cũng không ngăn nổi cái miệng của em hả?”
“Đây không phải là càng ăn càng thấy hạnh phúc đó sao? Em sùng bái anh vô cùng tận, sợ không nói ra, giữ trong lòng lâu ngày bị dồn nén phát nổ mất.”
Thấy cô trở lại dáng vẻ vô tư không biết xấu hổ của ngày xưa, Tưởng Tử Hàn cũng yên lòng.
“Khương Thu Mộc không sao rồi, giờ đã xuất viện. Lúc em đang ngủ, cô ấy có gọi điện thoại tới.”
Tống Hân Nghiên lập tức trầm mặc.
Tưởng Tử Hàn: “Hotgirl mạng kia đã thú nhận toàn bộ quá trình, tội bắt cóc tống tiền cộng thêm hại người thì ít nhất cũng ở tù năm năm. Nếu em không hài lòng…”
“Vậy là tốt lắm rồi.”
Tống Hân Nghiên ngước mắt nhìn Tưởng Tử Hàn: “Cô ta có tội thì phải chịu tội, không đáng để đồng cảm, cũng không đáng cho em phải bẩn tay, hao tâm tổn phí vì cô ta.”
Tưởng Tử Hàn gật đầu, không nói gì thêm nữa.
…
Khách sạn Lệ Thị.
Lệ Anh Vũ gặp Dạ Vũ Đình ở bể bơi.
Người đàn ông mặc quần bơi màu đen, mạnh mẽ ngoi lên lặn xuống trong làn nước.
“Anh Đình, có chuyện…”
Dạ Vũ Đình ngoi lên khỏi mặt nước, hai tay chống bên cạnh hồ, nhảy một phát lên bờ: “Đừng có ấp a ấp úng trước mặt tôi.”
Từng giọt nước óng ánh men theo cơ thể săn chắc trượt xuống.
Lệ Anh Vũ dè dặt nói: “Vừa nãy nhận được một tin không tốt lắm, Tống Hân Nghiên là vợ bí mật của Tưởng Tử Hàn.”
Ánh mắt lạnh lùng của Dạ Vũ Đình bỗng trở nên nghiêm túc, một cái nhìn sắc nhọn tựa như đao phóng về phía Lệ Anh Vũ.
Lệ Anh Vũ thở gấp, vội vã giải thích: “Việc này trước đó tôi không biết. Cô ta với cháu trai của tôi chia tay mới có mấy ngày thôi, ai ngờ Tưởng Tử Hàn lại ra tay nhanh như vậy… Nếu như không phải vì anh thì tôi cũng không đi điều tra, chỉ sợ lúc này chúng ta vẫn chưa biết gì…”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 307Tưởng Tử Hàn nhìn theo ánh mắt của cô: “Anh bảo người dọn đồ của em về đây.”Tống Hân Nghiên cụp mắt nhìn bàn tay của mình bị anh nắm chặt, khàn giọng đáp: “Cảm ơn.”Tưởng Tử Hàn kéo ghế ra cho cô.Đợi sau khi Tống Hân Nghiên ngồi xuống, anh mới xoay người đi vào nhà bếp bưng ra hai món ăn cùng một món canh.Là món ăn gia đình thường ngày, không giống tay nghề của chị Đinh.Tưởng Tử Hàn giải thích thắc mắc thay cô: “Chị Đinh có việc nên xin nghỉ, tay nghề của những người khác… còn không bằng anh.”Tống Hân Nghiên kinh ngạc: “Anh nấu á?”“Ừ.”Tống Hân Nghiên vội vã xới hai muỗng cơm, cảm thấy mùi vị hoàn toàn khác với những quán ăn bên ngoài, bèn tấm tắc khen: “Ngon thật, em đúng là kiểu chó ngáp phải ruồi mới có được anh chồng đáng bảo tồn như anh. Võ thì cân được cả thiên hạ trên thương trường, vung dao trên bàn mổ, văn thì có thể rửa tay nấu canh. Cho em ngôi vị hoàng đế em cũng không đổi!”Tưởng Tử Hàn bị một tràng nịnh hót này lấy lòng, tâm trạng cực tốt: “Ăn cơm cũng không ngăn nổi cái miệng của em hả?”“Đây không phải là càng ăn càng thấy hạnh phúc đó sao? Em sùng bái anh vô cùng tận, sợ không nói ra, giữ trong lòng lâu ngày bị dồn nén phát nổ mất.”Thấy cô trở lại dáng vẻ vô tư không biết xấu hổ của ngày xưa, Tưởng Tử Hàn cũng yên lòng.“Khương Thu Mộc không sao rồi, giờ đã xuất viện. Lúc em đang ngủ, cô ấy có gọi điện thoại tới.”Tống Hân Nghiên lập tức trầm mặc.Tưởng Tử Hàn: “Hotgirl mạng kia đã thú nhận toàn bộ quá trình, tội bắt cóc tống tiền cộng thêm hại người thì ít nhất cũng ở tù năm năm. Nếu em không hài lòng…”“Vậy là tốt lắm rồi.”Tống Hân Nghiên ngước mắt nhìn Tưởng Tử Hàn: “Cô ta có tội thì phải chịu tội, không đáng để đồng cảm, cũng không đáng cho em phải bẩn tay, hao tâm tổn phí vì cô ta.”Tưởng Tử Hàn gật đầu, không nói gì thêm nữa.…Khách sạn Lệ Thị.Lệ Anh Vũ gặp Dạ Vũ Đình ở bể bơi.Người đàn ông mặc quần bơi màu đen, mạnh mẽ ngoi lên lặn xuống trong làn nước.“Anh Đình, có chuyện…”Dạ Vũ Đình ngoi lên khỏi mặt nước, hai tay chống bên cạnh hồ, nhảy một phát lên bờ: “Đừng có ấp a ấp úng trước mặt tôi.”Từng giọt nước óng ánh men theo cơ thể săn chắc trượt xuống.Lệ Anh Vũ dè dặt nói: “Vừa nãy nhận được một tin không tốt lắm, Tống Hân Nghiên là vợ bí mật của Tưởng Tử Hàn.”Ánh mắt lạnh lùng của Dạ Vũ Đình bỗng trở nên nghiêm túc, một cái nhìn sắc nhọn tựa như đao phóng về phía Lệ Anh Vũ.Lệ Anh Vũ thở gấp, vội vã giải thích: “Việc này trước đó tôi không biết. Cô ta với cháu trai của tôi chia tay mới có mấy ngày thôi, ai ngờ Tưởng Tử Hàn lại ra tay nhanh như vậy… Nếu như không phải vì anh thì tôi cũng không đi điều tra, chỉ sợ lúc này chúng ta vẫn chưa biết gì…”