Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 312

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 312“Tấn Trung, Hoắc Tấn Trung!”Cô ta khóc đến mức xé gan xé ruột nhưng Hoắc Tấn Trung lại làm như không nghe thấy, thậm chí còn dứt khoát rời đi không thèm quay đầu lại.Người xung quanh chỉ trỏ Tống Mỹ Như.“Lúc nãy rõ ràng cô gái kia muốn tránh bạn trai cô ta còn không kịp, đâu có giống kẻ thứ ba như cô ta nói đâu?”“Haiz, tội nghiệp ghê. Tôi nói chứ, người đàn ông kia cũng tuyệt tình thật đấy.”“Trông cô này cũng không đến nỗi xấu xí. Có thể khiến một người đàn ông lạnh lùng dứt áo ra đi như vậy thì chắc chắn cũng chẳng tốt lành gì đâu.”“Người đáng thương ắt có chỗ đáng giận, ai mà nói rõ được.”Tống Mỹ Như nghe thấy vậy, vừa xấu hổ vừa tức giận, cô ta siết chặt nắm tay.Tống Hân Nghiên!Tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu!Chắc chắn không!Tống Hân Nghiên vừa mới lên xe, Tưởng Tử Hàn đã gọi điện đến: “Anh hẹn lịch tư vấn tâm lý buổi tối cho em đấy, bao giờ thì em xong việc?”“Hôm nay không được rồi, tối em có hẹn với Đầu Gỗ mời ân nhân cứu mạng ăn cơm. Người ta giúp mình một việc lớn như thế, không tỏ vẻ gì thì cũng không hay cho lắm.”Tưởng Tử Hàn trầm ngâm giây lát: “Ừ.”Tống Hân Nghiên cúp máy, khẽ thở dài.Khai thông tâm lý thì có thể giúp cô tìm được con sao?…Khách sạn Radisson.Tống Hân Nghiên đưa bộ quần áo đã giặt sạch sẽ ra: “Anh Dạ, cảm ơn anh vì chuyện hôm đó! Tôi đã giặt sạch quần áo của anh rồi.”Dạ Vũ Đình nhìn bộ quần áo và người đang ngồi trước mặt mình, thoáng ngẩn người một chút rồi mỉm cười: “Tôi nói rồi, không cần đâu.”Anh ta đưa tay nhận lấy rồi đặt sang một bên.Ôi vãi!Anh chàng Dạ Vũ Đình đã cứu bọn họ lại là một anh chàng ngầu cỡ này ư!Hai mắt của Khương Thu Mộc sáng rực, cầm rượu đứng lên: “Ầy, cảm ơn sao có thể chỉ nói mồm mà không bày tỏ gì chứ. Anh Dạ, ơn cứu mạng không thể báo đáp, tôi mời anh một ly.”Tống Hân Nghiên cũng vội vang cầm ly rượu lên.Dạ Vũ Đình cảm thấy buồn cười: “Được.”Anh ta uống một hơi cạn sạch rượu vang đỏ trong ly.Khương Thu Mộc giơ ngón cái với anh ta: “Sảng khoái!”Nói xong, cô ấy cũng định uống.Dạ Vũ Đình rất ga lăng ngăn lại: “Tôi đã nhận tấm lòng của hai cô rồi. Hai cô, một người đang bị thương, người kia vừa mới bị hoảng sợ, uống rượu không tốt đâu. Hay là chúng ta dùng nước trái cây để thay thế nhé.”

CHƯƠNG 312

“Tấn Trung, Hoắc Tấn Trung!”

Cô ta khóc đến mức xé gan xé ruột nhưng Hoắc Tấn Trung lại làm như không nghe thấy, thậm chí còn dứt khoát rời đi không thèm quay đầu lại.

Người xung quanh chỉ trỏ Tống Mỹ Như.

“Lúc nãy rõ ràng cô gái kia muốn tránh bạn trai cô ta còn không kịp, đâu có giống kẻ thứ ba như cô ta nói đâu?”

“Haiz, tội nghiệp ghê. Tôi nói chứ, người đàn ông kia cũng tuyệt tình thật đấy.”

“Trông cô này cũng không đến nỗi xấu xí. Có thể khiến một người đàn ông lạnh lùng dứt áo ra đi như vậy thì chắc chắn cũng chẳng tốt lành gì đâu.”

“Người đáng thương ắt có chỗ đáng giận, ai mà nói rõ được.”

Tống Mỹ Như nghe thấy vậy, vừa xấu hổ vừa tức giận, cô ta siết chặt nắm tay.

Tống Hân Nghiên!

Tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu!

Chắc chắn không!

Tống Hân Nghiên vừa mới lên xe, Tưởng Tử Hàn đã gọi điện đến: “Anh hẹn lịch tư vấn tâm lý buổi tối cho em đấy, bao giờ thì em xong việc?”

“Hôm nay không được rồi, tối em có hẹn với Đầu Gỗ mời ân nhân cứu mạng ăn cơm. Người ta giúp mình một việc lớn như thế, không tỏ vẻ gì thì cũng không hay cho lắm.”

Tưởng Tử Hàn trầm ngâm giây lát: “Ừ.”

Tống Hân Nghiên cúp máy, khẽ thở dài.

Khai thông tâm lý thì có thể giúp cô tìm được con sao?

Khách sạn Radisson.

Tống Hân Nghiên đưa bộ quần áo đã giặt sạch sẽ ra: “Anh Dạ, cảm ơn anh vì chuyện hôm đó! Tôi đã giặt sạch quần áo của anh rồi.”

Dạ Vũ Đình nhìn bộ quần áo và người đang ngồi trước mặt mình, thoáng ngẩn người một chút rồi mỉm cười: “Tôi nói rồi, không cần đâu.”

Anh ta đưa tay nhận lấy rồi đặt sang một bên.

Ôi vãi!

Anh chàng Dạ Vũ Đình đã cứu bọn họ lại là một anh chàng ngầu cỡ này ư!

Hai mắt của Khương Thu Mộc sáng rực, cầm rượu đứng lên: “Ầy, cảm ơn sao có thể chỉ nói mồm mà không bày tỏ gì chứ. Anh Dạ, ơn cứu mạng không thể báo đáp, tôi mời anh một ly.”

Tống Hân Nghiên cũng vội vang cầm ly rượu lên.

Dạ Vũ Đình cảm thấy buồn cười: “Được.”

Anh ta uống một hơi cạn sạch rượu vang đỏ trong ly.

Khương Thu Mộc giơ ngón cái với anh ta: “Sảng khoái!”

Nói xong, cô ấy cũng định uống.

Dạ Vũ Đình rất ga lăng ngăn lại: “Tôi đã nhận tấm lòng của hai cô rồi. Hai cô, một người đang bị thương, người kia vừa mới bị hoảng sợ, uống rượu không tốt đâu. Hay là chúng ta dùng nước trái cây để thay thế nhé.”

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 312“Tấn Trung, Hoắc Tấn Trung!”Cô ta khóc đến mức xé gan xé ruột nhưng Hoắc Tấn Trung lại làm như không nghe thấy, thậm chí còn dứt khoát rời đi không thèm quay đầu lại.Người xung quanh chỉ trỏ Tống Mỹ Như.“Lúc nãy rõ ràng cô gái kia muốn tránh bạn trai cô ta còn không kịp, đâu có giống kẻ thứ ba như cô ta nói đâu?”“Haiz, tội nghiệp ghê. Tôi nói chứ, người đàn ông kia cũng tuyệt tình thật đấy.”“Trông cô này cũng không đến nỗi xấu xí. Có thể khiến một người đàn ông lạnh lùng dứt áo ra đi như vậy thì chắc chắn cũng chẳng tốt lành gì đâu.”“Người đáng thương ắt có chỗ đáng giận, ai mà nói rõ được.”Tống Mỹ Như nghe thấy vậy, vừa xấu hổ vừa tức giận, cô ta siết chặt nắm tay.Tống Hân Nghiên!Tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu!Chắc chắn không!Tống Hân Nghiên vừa mới lên xe, Tưởng Tử Hàn đã gọi điện đến: “Anh hẹn lịch tư vấn tâm lý buổi tối cho em đấy, bao giờ thì em xong việc?”“Hôm nay không được rồi, tối em có hẹn với Đầu Gỗ mời ân nhân cứu mạng ăn cơm. Người ta giúp mình một việc lớn như thế, không tỏ vẻ gì thì cũng không hay cho lắm.”Tưởng Tử Hàn trầm ngâm giây lát: “Ừ.”Tống Hân Nghiên cúp máy, khẽ thở dài.Khai thông tâm lý thì có thể giúp cô tìm được con sao?…Khách sạn Radisson.Tống Hân Nghiên đưa bộ quần áo đã giặt sạch sẽ ra: “Anh Dạ, cảm ơn anh vì chuyện hôm đó! Tôi đã giặt sạch quần áo của anh rồi.”Dạ Vũ Đình nhìn bộ quần áo và người đang ngồi trước mặt mình, thoáng ngẩn người một chút rồi mỉm cười: “Tôi nói rồi, không cần đâu.”Anh ta đưa tay nhận lấy rồi đặt sang một bên.Ôi vãi!Anh chàng Dạ Vũ Đình đã cứu bọn họ lại là một anh chàng ngầu cỡ này ư!Hai mắt của Khương Thu Mộc sáng rực, cầm rượu đứng lên: “Ầy, cảm ơn sao có thể chỉ nói mồm mà không bày tỏ gì chứ. Anh Dạ, ơn cứu mạng không thể báo đáp, tôi mời anh một ly.”Tống Hân Nghiên cũng vội vang cầm ly rượu lên.Dạ Vũ Đình cảm thấy buồn cười: “Được.”Anh ta uống một hơi cạn sạch rượu vang đỏ trong ly.Khương Thu Mộc giơ ngón cái với anh ta: “Sảng khoái!”Nói xong, cô ấy cũng định uống.Dạ Vũ Đình rất ga lăng ngăn lại: “Tôi đã nhận tấm lòng của hai cô rồi. Hai cô, một người đang bị thương, người kia vừa mới bị hoảng sợ, uống rượu không tốt đâu. Hay là chúng ta dùng nước trái cây để thay thế nhé.”

Chương 312