CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 321
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 321Nhân viên phục vụ cầm một cái áo choàng tắm khác tới: “Cô Tống, mời đi bên này, tôi sẽ chuẩn bị một bộ quần áo sạch sẽ khác cho cô.”“Cảm ơn.”Tống Hân Nghiên quấn áo choàng tắm lên người, ôm tài liệu đi theo nhân viên phục vụ vào phòng thay đồ.…Phòng thay đồ nam.Tưởng Tử Hàn thay quần bơi, khoác áo choàng tắm lên, vừa ra khỏi phòng thay đồ ra thì nghe được một tiếng kêu kỳ quái.“Vãi thật, nhìn cái bóng lưng này, tôi dám lấy con ghẹ mới của tôi ra cá, chắc chắn là một mỹ nữ!”Người đang nói chuyện là Lục Minh Hạo, cậu chủ nhà họ Lục, một trong tứ đại gia tộc ở thủ đô.Tên này là một thiếu niên mang tâm lý tuổi nổi loạn, còn là loại mãi mãi 18 tuổi.Tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ, chải ngược lên thành kiểu phong lưu, bấm khuyên tai kim cương màu đen trông rất ngỗ ngược, đôi mắt đào hoa nhìn thấy con gái là rung rinh, khóe môi lúc cũng nào nhếch lên nhìn rất lưu manh, vô lại.Hoàn toàn không hề giống một cậu chủ của một gia tộc lớn.Tưởng Tử Hàn ngẩng đầu, lười biếng nhìn về phía Lục Minh Hạo đang dõi mắt.Một bóng lưng mảnh khảnh thoáng qua rồi biến mất ở chỗ rẽ.Một góc áo choàng tắm màu trắng bị bắp chân xinh đẹp của cô hất tung bay, phong thái uyển chuyển.Tưởng Tử Hàn sửng sốt, đôi lông mày kiếm nhíu chặt lại.Lục Minh Hạo nhìn thấy Tưởng Tử Hàn, mặt đầy tiếc nuối, nói: “Lão Tưởng, anh ra chậm quá. Vừa rồi…”Tưởng Tử Hàn giơ tay chọc vào đồng hồ vài cái là có tiếng điện thoại gọi đi vang lên.“Tít… tít…”Không ai nghe máy. Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Sắc mặt của Tưởng Tử Hàn lập tức trở nên âm trầm, bỏ đám người Lục Minh Hạo lại rồi đuổi theo hướng bóng lưng vừa biến mất kia.Vẻ mặt Lục Minh Hạo mờ mịt: “Anh Hàn bị làm sao vậy?”Cậu ta hỏi Tô Thần Nam đi bên cạnh, cậu chủ nhà họ Tô, cũng thuộc tứ đại gia tộc.Trái ngược với cậu ta, Tô Thần Nam lại hồn nhiên ngây thơ tựa sinh viên còn đang đi học.Cậu Tô dáng dấp điềm đạm, nhưng ăn nói đơn giản ngắn gọn: “Chê cậu ồn ào đấy.”Lục Minh Hạo vung cùi chỏ sang.Tô Thần Nam nhanh chóng lùi lại một bước, vòng qua đuổi theo Tưởng Tử Hàn.“Ê, mấy cậu chờ tôi với.”Lục Minh Hạo đuổi theo, một tay khoác lên vai Tưởng Tử Hàn: “Sao thế, mỹ nữ vừa nãy hợp gu anh hả? Ôi xời, không nhìn ra đấy, thì ra anh thích kiểu người thế này. Lão Tưởng, anh thay đổi rồi, mới đến Hải Thành có mấy ngày mà đã có hứng thú với con gái…”Tưởng Tử Hàn hất cánh ta cậu ta ra.Một bên khác của hành lang.Dưới sự chỉ dẫn của nhân viên phục vụ , bóng dáng xinh đẹp vừa xuất hiện dừng trước một cửa phòng.
CHƯƠNG 321
Nhân viên phục vụ cầm một cái áo choàng tắm khác tới: “Cô Tống, mời đi bên này, tôi sẽ chuẩn bị một bộ quần áo sạch sẽ khác cho cô.”
“Cảm ơn.”
Tống Hân Nghiên quấn áo choàng tắm lên người, ôm tài liệu đi theo nhân viên phục vụ vào phòng thay đồ.
…
Phòng thay đồ nam.
Tưởng Tử Hàn thay quần bơi, khoác áo choàng tắm lên, vừa ra khỏi phòng thay đồ ra thì nghe được một tiếng kêu kỳ quái.
“Vãi thật, nhìn cái bóng lưng này, tôi dám lấy con ghẹ mới của tôi ra cá, chắc chắn là một mỹ nữ!”
Người đang nói chuyện là Lục Minh Hạo, cậu chủ nhà họ Lục, một trong tứ đại gia tộc ở thủ đô.
Tên này là một thiếu niên mang tâm lý tuổi nổi loạn, còn là loại mãi mãi 18 tuổi.
Tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ, chải ngược lên thành kiểu phong lưu, bấm khuyên tai kim cương màu đen trông rất ngỗ ngược, đôi mắt đào hoa nhìn thấy con gái là rung rinh, khóe môi lúc cũng nào nhếch lên nhìn rất lưu manh, vô lại.
Hoàn toàn không hề giống một cậu chủ của một gia tộc lớn.
Tưởng Tử Hàn ngẩng đầu, lười biếng nhìn về phía Lục Minh Hạo đang dõi mắt.
Một bóng lưng mảnh khảnh thoáng qua rồi biến mất ở chỗ rẽ.
Một góc áo choàng tắm màu trắng bị bắp chân xinh đẹp của cô hất tung bay, phong thái uyển chuyển.
Tưởng Tử Hàn sửng sốt, đôi lông mày kiếm nhíu chặt lại.
Lục Minh Hạo nhìn thấy Tưởng Tử Hàn, mặt đầy tiếc nuối, nói: “Lão Tưởng, anh ra chậm quá. Vừa rồi…”
Tưởng Tử Hàn giơ tay chọc vào đồng hồ vài cái là có tiếng điện thoại gọi đi vang lên.
“Tít… tít…”
Không ai nghe máy. Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Sắc mặt của Tưởng Tử Hàn lập tức trở nên âm trầm, bỏ đám người Lục Minh Hạo lại rồi đuổi theo hướng bóng lưng vừa biến mất kia.
Vẻ mặt Lục Minh Hạo mờ mịt: “Anh Hàn bị làm sao vậy?”
Cậu ta hỏi Tô Thần Nam đi bên cạnh, cậu chủ nhà họ Tô, cũng thuộc tứ đại gia tộc.
Trái ngược với cậu ta, Tô Thần Nam lại hồn nhiên ngây thơ tựa sinh viên còn đang đi học.
Cậu Tô dáng dấp điềm đạm, nhưng ăn nói đơn giản ngắn gọn: “Chê cậu ồn ào đấy.”
Lục Minh Hạo vung cùi chỏ sang.
Tô Thần Nam nhanh chóng lùi lại một bước, vòng qua đuổi theo Tưởng Tử Hàn.
“Ê, mấy cậu chờ tôi với.”
Lục Minh Hạo đuổi theo, một tay khoác lên vai Tưởng Tử Hàn: “Sao thế, mỹ nữ vừa nãy hợp gu anh hả? Ôi xời, không nhìn ra đấy, thì ra anh thích kiểu người thế này. Lão Tưởng, anh thay đổi rồi, mới đến Hải Thành có mấy ngày mà đã có hứng thú với con gái…”
Tưởng Tử Hàn hất cánh ta cậu ta ra.
Một bên khác của hành lang.
Dưới sự chỉ dẫn của nhân viên phục vụ , bóng dáng xinh đẹp vừa xuất hiện dừng trước một cửa phòng.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 321Nhân viên phục vụ cầm một cái áo choàng tắm khác tới: “Cô Tống, mời đi bên này, tôi sẽ chuẩn bị một bộ quần áo sạch sẽ khác cho cô.”“Cảm ơn.”Tống Hân Nghiên quấn áo choàng tắm lên người, ôm tài liệu đi theo nhân viên phục vụ vào phòng thay đồ.…Phòng thay đồ nam.Tưởng Tử Hàn thay quần bơi, khoác áo choàng tắm lên, vừa ra khỏi phòng thay đồ ra thì nghe được một tiếng kêu kỳ quái.“Vãi thật, nhìn cái bóng lưng này, tôi dám lấy con ghẹ mới của tôi ra cá, chắc chắn là một mỹ nữ!”Người đang nói chuyện là Lục Minh Hạo, cậu chủ nhà họ Lục, một trong tứ đại gia tộc ở thủ đô.Tên này là một thiếu niên mang tâm lý tuổi nổi loạn, còn là loại mãi mãi 18 tuổi.Tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ, chải ngược lên thành kiểu phong lưu, bấm khuyên tai kim cương màu đen trông rất ngỗ ngược, đôi mắt đào hoa nhìn thấy con gái là rung rinh, khóe môi lúc cũng nào nhếch lên nhìn rất lưu manh, vô lại.Hoàn toàn không hề giống một cậu chủ của một gia tộc lớn.Tưởng Tử Hàn ngẩng đầu, lười biếng nhìn về phía Lục Minh Hạo đang dõi mắt.Một bóng lưng mảnh khảnh thoáng qua rồi biến mất ở chỗ rẽ.Một góc áo choàng tắm màu trắng bị bắp chân xinh đẹp của cô hất tung bay, phong thái uyển chuyển.Tưởng Tử Hàn sửng sốt, đôi lông mày kiếm nhíu chặt lại.Lục Minh Hạo nhìn thấy Tưởng Tử Hàn, mặt đầy tiếc nuối, nói: “Lão Tưởng, anh ra chậm quá. Vừa rồi…”Tưởng Tử Hàn giơ tay chọc vào đồng hồ vài cái là có tiếng điện thoại gọi đi vang lên.“Tít… tít…”Không ai nghe máy. Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Sắc mặt của Tưởng Tử Hàn lập tức trở nên âm trầm, bỏ đám người Lục Minh Hạo lại rồi đuổi theo hướng bóng lưng vừa biến mất kia.Vẻ mặt Lục Minh Hạo mờ mịt: “Anh Hàn bị làm sao vậy?”Cậu ta hỏi Tô Thần Nam đi bên cạnh, cậu chủ nhà họ Tô, cũng thuộc tứ đại gia tộc.Trái ngược với cậu ta, Tô Thần Nam lại hồn nhiên ngây thơ tựa sinh viên còn đang đi học.Cậu Tô dáng dấp điềm đạm, nhưng ăn nói đơn giản ngắn gọn: “Chê cậu ồn ào đấy.”Lục Minh Hạo vung cùi chỏ sang.Tô Thần Nam nhanh chóng lùi lại một bước, vòng qua đuổi theo Tưởng Tử Hàn.“Ê, mấy cậu chờ tôi với.”Lục Minh Hạo đuổi theo, một tay khoác lên vai Tưởng Tử Hàn: “Sao thế, mỹ nữ vừa nãy hợp gu anh hả? Ôi xời, không nhìn ra đấy, thì ra anh thích kiểu người thế này. Lão Tưởng, anh thay đổi rồi, mới đến Hải Thành có mấy ngày mà đã có hứng thú với con gái…”Tưởng Tử Hàn hất cánh ta cậu ta ra.Một bên khác của hành lang.Dưới sự chỉ dẫn của nhân viên phục vụ , bóng dáng xinh đẹp vừa xuất hiện dừng trước một cửa phòng.