CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 323
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 323Bọn họ vẫn muốn tiếp tục đánh bài, Tống Hân Nghiên cất kỹ hợp đồng rồi từ biệt.Dạ Vũ Đình đưa cô ra ngoài.“Anh Dạ, hôm nay thật sự rất cảm ơn, khi nào anh rảnh rỗi, nhất định phải để tôi bày tỏ lòng biết ơn với anh.”Tống Hân Nghiên nói lời cảm ơn chân thành tha thiết.Dạ Vũ Đình thấp giọng cười, nói: “Người đẹp hẹn thì từ trước đến nay tôi chưa bao giờ từ chối. Suối nước nóng ở đây rất đẹp, thật sự không cần tôi thuê một phòng đơn cho cô sao?”Tống Hân Nghiên quơ quơ hợp đồng trên tay: “Để không làm anh mất mặt, tôi phải trở về tăng ca, đôn đốc nhà xưởng nhanh chóng sản xuất.”Dạ Vũ Đình cười càng sâu: “Cô Tống thật sự là một người phụ nữ mạnh mẽ.”“Quá khen. Bạn của anh vẫn còn đang đợi, thật sự không cần tiễn tôi đâu.”Tống Hân Nghiên lui ra sau một bước, đang định làm động tác bày tỏ lòng cảm ơn với anh ta, ai ngờ cô lại vấp chân, ngã ngửa ra sau.“Cẩn thận!”Dạ Vũ Đình tay mắt lanh lẹ, bắt lấy cổ tay của cô, dùng sức kéo lại.Theo lực kéo của Dạ Vũ Đình, Tống Hân Nghiên ngã vào lồng ngực anh ta.Dạ Vũ Đình theo bản năng đỡ lấy eo cô.Hai người đều bị dọa sợ đến toát cả mồ hôi lạnh, tim đập “thình thịch” không ngừng.Tống Hân Nghiên cảm giác được bàn tay ấm nóng đặt trên eo mình, vừa đứng vững lại đã nhanh chóng rời khỏi cái ôm của Dạ Vũ Đình.“Không sao chứ?” Trên mặt Dạ Vũ Đình không còn ý cười nữa mà mang theo chút rầu rĩ.“Không sao, cảm ơn anh.”Dạ Vũ Đình nhìn cô, hơi thất thần, không nói gì.Tống Hân Nghiên có chút xấu hổ, cảm ơn lần nữa rồi vội vàng chạy đi.Mãi đến khi bóng dáng cô đã biến mất trong tầm mắt, Dạ Vũ Đình mới hoàn hồn, xoay người vào phòng.Cách đó không xa.Tưởng Tử Hàn thấy người đàn ông hơi quen quen nhưng không thể nhớ nổi đó là ai.Khuôn mặt đẹp trai của anh lập tức sa sầm xuống, ánh mắt lạnh lùng như một mũi tên, sự phẫn nộ dâng trào như có thể ăn tươi nuốt sống người khác.…Tống Hân Nghiên nhanh chân rẽ vào một góc, mãi cho đến khi khuất tầm mắt người phía sau, cô mới dừng lại.Cô vịn vào tường một lát, vừa định thở phào nhẹ nhõm thì cửa phòng phía sau đột nhiên bị mở ra, một cánh tay vươn tới túm chặt vai áo choàng tắm của cô rồi kéo vào phòng.“A!”Tống Hân Nghiên sợ hãi kêu lên, lập tức trở tay dùng hợp đồng đập lên người phía sau.Khi hợp đồng sắp rơi lên khuôn mặt đẹp trai đến mức nhân thần căm phẫn của người đàn ông, cô đột nhiên thu tay lại, vẻ mặt kinh ngạc: “Tưởng Tử Hàn?”
CHƯƠNG 323
Bọn họ vẫn muốn tiếp tục đánh bài, Tống Hân Nghiên cất kỹ hợp đồng rồi từ biệt.
Dạ Vũ Đình đưa cô ra ngoài.
“Anh Dạ, hôm nay thật sự rất cảm ơn, khi nào anh rảnh rỗi, nhất định phải để tôi bày tỏ lòng biết ơn với anh.”
Tống Hân Nghiên nói lời cảm ơn chân thành tha thiết.
Dạ Vũ Đình thấp giọng cười, nói: “Người đẹp hẹn thì từ trước đến nay tôi chưa bao giờ từ chối. Suối nước nóng ở đây rất đẹp, thật sự không cần tôi thuê một phòng đơn cho cô sao?”
Tống Hân Nghiên quơ quơ hợp đồng trên tay: “Để không làm anh mất mặt, tôi phải trở về tăng ca, đôn đốc nhà xưởng nhanh chóng sản xuất.”
Dạ Vũ Đình cười càng sâu: “Cô Tống thật sự là một người phụ nữ mạnh mẽ.”
“Quá khen. Bạn của anh vẫn còn đang đợi, thật sự không cần tiễn tôi đâu.”
Tống Hân Nghiên lui ra sau một bước, đang định làm động tác bày tỏ lòng cảm ơn với anh ta, ai ngờ cô lại vấp chân, ngã ngửa ra sau.
“Cẩn thận!”
Dạ Vũ Đình tay mắt lanh lẹ, bắt lấy cổ tay của cô, dùng sức kéo lại.
Theo lực kéo của Dạ Vũ Đình, Tống Hân Nghiên ngã vào lồng ngực anh ta.
Dạ Vũ Đình theo bản năng đỡ lấy eo cô.
Hai người đều bị dọa sợ đến toát cả mồ hôi lạnh, tim đập “thình thịch” không ngừng.
Tống Hân Nghiên cảm giác được bàn tay ấm nóng đặt trên eo mình, vừa đứng vững lại đã nhanh chóng rời khỏi cái ôm của Dạ Vũ Đình.
“Không sao chứ?” Trên mặt Dạ Vũ Đình không còn ý cười nữa mà mang theo chút rầu rĩ.
“Không sao, cảm ơn anh.”
Dạ Vũ Đình nhìn cô, hơi thất thần, không nói gì.
Tống Hân Nghiên có chút xấu hổ, cảm ơn lần nữa rồi vội vàng chạy đi.
Mãi đến khi bóng dáng cô đã biến mất trong tầm mắt, Dạ Vũ Đình mới hoàn hồn, xoay người vào phòng.
Cách đó không xa.
Tưởng Tử Hàn thấy người đàn ông hơi quen quen nhưng không thể nhớ nổi đó là ai.
Khuôn mặt đẹp trai của anh lập tức sa sầm xuống, ánh mắt lạnh lùng như một mũi tên, sự phẫn nộ dâng trào như có thể ăn tươi nuốt sống người khác.
…
Tống Hân Nghiên nhanh chân rẽ vào một góc, mãi cho đến khi khuất tầm mắt người phía sau, cô mới dừng lại.
Cô vịn vào tường một lát, vừa định thở phào nhẹ nhõm thì cửa phòng phía sau đột nhiên bị mở ra, một cánh tay vươn tới túm chặt vai áo choàng tắm của cô rồi kéo vào phòng.
“A!”
Tống Hân Nghiên sợ hãi kêu lên, lập tức trở tay dùng hợp đồng đập lên người phía sau.
Khi hợp đồng sắp rơi lên khuôn mặt đẹp trai đến mức nhân thần căm phẫn của người đàn ông, cô đột nhiên thu tay lại, vẻ mặt kinh ngạc: “Tưởng Tử Hàn?”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 323Bọn họ vẫn muốn tiếp tục đánh bài, Tống Hân Nghiên cất kỹ hợp đồng rồi từ biệt.Dạ Vũ Đình đưa cô ra ngoài.“Anh Dạ, hôm nay thật sự rất cảm ơn, khi nào anh rảnh rỗi, nhất định phải để tôi bày tỏ lòng biết ơn với anh.”Tống Hân Nghiên nói lời cảm ơn chân thành tha thiết.Dạ Vũ Đình thấp giọng cười, nói: “Người đẹp hẹn thì từ trước đến nay tôi chưa bao giờ từ chối. Suối nước nóng ở đây rất đẹp, thật sự không cần tôi thuê một phòng đơn cho cô sao?”Tống Hân Nghiên quơ quơ hợp đồng trên tay: “Để không làm anh mất mặt, tôi phải trở về tăng ca, đôn đốc nhà xưởng nhanh chóng sản xuất.”Dạ Vũ Đình cười càng sâu: “Cô Tống thật sự là một người phụ nữ mạnh mẽ.”“Quá khen. Bạn của anh vẫn còn đang đợi, thật sự không cần tiễn tôi đâu.”Tống Hân Nghiên lui ra sau một bước, đang định làm động tác bày tỏ lòng cảm ơn với anh ta, ai ngờ cô lại vấp chân, ngã ngửa ra sau.“Cẩn thận!”Dạ Vũ Đình tay mắt lanh lẹ, bắt lấy cổ tay của cô, dùng sức kéo lại.Theo lực kéo của Dạ Vũ Đình, Tống Hân Nghiên ngã vào lồng ngực anh ta.Dạ Vũ Đình theo bản năng đỡ lấy eo cô.Hai người đều bị dọa sợ đến toát cả mồ hôi lạnh, tim đập “thình thịch” không ngừng.Tống Hân Nghiên cảm giác được bàn tay ấm nóng đặt trên eo mình, vừa đứng vững lại đã nhanh chóng rời khỏi cái ôm của Dạ Vũ Đình.“Không sao chứ?” Trên mặt Dạ Vũ Đình không còn ý cười nữa mà mang theo chút rầu rĩ.“Không sao, cảm ơn anh.”Dạ Vũ Đình nhìn cô, hơi thất thần, không nói gì.Tống Hân Nghiên có chút xấu hổ, cảm ơn lần nữa rồi vội vàng chạy đi.Mãi đến khi bóng dáng cô đã biến mất trong tầm mắt, Dạ Vũ Đình mới hoàn hồn, xoay người vào phòng.Cách đó không xa.Tưởng Tử Hàn thấy người đàn ông hơi quen quen nhưng không thể nhớ nổi đó là ai.Khuôn mặt đẹp trai của anh lập tức sa sầm xuống, ánh mắt lạnh lùng như một mũi tên, sự phẫn nộ dâng trào như có thể ăn tươi nuốt sống người khác.…Tống Hân Nghiên nhanh chân rẽ vào một góc, mãi cho đến khi khuất tầm mắt người phía sau, cô mới dừng lại.Cô vịn vào tường một lát, vừa định thở phào nhẹ nhõm thì cửa phòng phía sau đột nhiên bị mở ra, một cánh tay vươn tới túm chặt vai áo choàng tắm của cô rồi kéo vào phòng.“A!”Tống Hân Nghiên sợ hãi kêu lên, lập tức trở tay dùng hợp đồng đập lên người phía sau.Khi hợp đồng sắp rơi lên khuôn mặt đẹp trai đến mức nhân thần căm phẫn của người đàn ông, cô đột nhiên thu tay lại, vẻ mặt kinh ngạc: “Tưởng Tử Hàn?”