CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 329
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 329“Ai?”Hai người đồng loạt quay đầu, tò mò hỏi.“Dạ Vũ Đình.”Lục Minh Hạo lấy làm khó hiểu: “Anh điều tra anh ta làm gì?”“Cậu quen à?” Tưởng Tử Hàn nhìn cậu.Tô Thần Nam ít nói nhất, nhưng khả năng quan sát lại vô cùng tốt: “Người mà chị dâu vừa đi gặp là Dạ Vũ Đình à?”Tưởng Tử Hàn gật đầu: “Ừ.”Lục Minh Hạo nhíu mày, nói: “Dạ Vũ Đình là người ít nổi bật nhất trong lứa trẻ nhà họ Dạ, anh không biết cũng chẳng có gì lạ. Nhưng sao chị dâu lại đi gặp anh ta?”Dừng lại một thoáng, cậu ta lại nói tiếp: “Nhưng nếu anh có tìm hiểu về nhà họ Dạ thì cũng sẽ chẳng để tâm đến anh ta. Thật sự muốn biết thì để em về bảo người điều tra giúp anh.”Tưởng Tử Hàn bình thản nói: “Điều tra đi rồi nói sau, cho biết người biết ta.”Không hiểu vì sao, từ sau khi nghe được cái tên này, anh luôn có cảm giác không ổn cho lắm.Chỉ mong là anh nghĩ nhiều.Tán gẫu mấy câu rồi tạm gác lại chuyện này.Lục Minh Hạo bưng ly rượu cụng ly với mọi người, bắt đầu không đứng đắn giễu cợt: “Nằm gai nếm mật nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng chờ được ngày gió ngừng mây tan, ánh trăng chiếu rọi. Sao? Anh định sau khi về sẽ tổ chức đám cưới à? Sức khỏe tốt rồi, vợ cũng đã có, xem như song hỷ lâm môn đúng không? Làm cho hoành tráng chứ hả!”Tưởng Tử Hàn thoáng nhếch khóe môi, ngoài mặt lại hờ hững như không: “Yên tâm, lúc cưới chắc chắn không quên nhận tiền mừng của cậu.”“Chậc!”Lục Minh Hạo chua xót: “Xin cảm ơn, phận FA em đây không xứng tham gia đám cưới của anh.”“Muộn rồi.”Cố Vũ Tùng ngồi cạnh cười sảng khoái: “Ôi, tự nhiên tôi có cảm giác thở phào nhẹ nhõm ấy. Cuối cùng cũng có người tới san sẻ bát cơm chó có bả với đứa FA như tôi rồi. Lão Tô, Lão Lục, các cậu phải cầu tiến lên, học cách làm quen đi…”Sở Thu Khánh vừa vào nhà vệ sinh một chuyến, quay lại đúng lúc nghe được mấy câu đối thoại này, nỗi ghen tị trong lòng dâng trào tựa sóng cuộn biển gầm.Tưởng Tử Hàn muốn tổ chức đám cưới với Tống Hân Nghiên ư?Cô ta mà xứng?Cô ta dựa vào đâu chứ?Người đàn ông cô ta mong đợi hơn hai mươi năm, người đàn ông cô ta truy cầu như theo ánh mặt trời… Tống Hân Nghiên là cái thá gì mà cũng đòi tranh giành anh ấy!Nằm mơ!Sở Thu Khánh hít một hơi thật sâu, vỗ vỗ gương mặt cáu giận đến vặn vẹo của mình, đẩy cửa đi vào: “Mọi người đang nói chuyện gì mà vui thế?”Tiếng nói chuyện trong phòng chợt ngưng bặt, mọi người đồng thời nghiêng đầu nhìn ra cửa.
CHƯƠNG 329
“Ai?”
Hai người đồng loạt quay đầu, tò mò hỏi.
“Dạ Vũ Đình.”
Lục Minh Hạo lấy làm khó hiểu: “Anh điều tra anh ta làm gì?”
“Cậu quen à?” Tưởng Tử Hàn nhìn cậu.
Tô Thần Nam ít nói nhất, nhưng khả năng quan sát lại vô cùng tốt: “Người mà chị dâu vừa đi gặp là Dạ Vũ Đình à?”
Tưởng Tử Hàn gật đầu: “Ừ.”
Lục Minh Hạo nhíu mày, nói: “Dạ Vũ Đình là người ít nổi bật nhất trong lứa trẻ nhà họ Dạ, anh không biết cũng chẳng có gì lạ. Nhưng sao chị dâu lại đi gặp anh ta?”
Dừng lại một thoáng, cậu ta lại nói tiếp: “Nhưng nếu anh có tìm hiểu về nhà họ Dạ thì cũng sẽ chẳng để tâm đến anh ta. Thật sự muốn biết thì để em về bảo người điều tra giúp anh.”
Tưởng Tử Hàn bình thản nói: “Điều tra đi rồi nói sau, cho biết người biết ta.”
Không hiểu vì sao, từ sau khi nghe được cái tên này, anh luôn có cảm giác không ổn cho lắm.
Chỉ mong là anh nghĩ nhiều.
Tán gẫu mấy câu rồi tạm gác lại chuyện này.
Lục Minh Hạo bưng ly rượu cụng ly với mọi người, bắt đầu không đứng đắn giễu cợt: “Nằm gai nếm mật nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng chờ được ngày gió ngừng mây tan, ánh trăng chiếu rọi. Sao? Anh định sau khi về sẽ tổ chức đám cưới à? Sức khỏe tốt rồi, vợ cũng đã có, xem như song hỷ lâm môn đúng không? Làm cho hoành tráng chứ hả!”
Tưởng Tử Hàn thoáng nhếch khóe môi, ngoài mặt lại hờ hững như không: “Yên tâm, lúc cưới chắc chắn không quên nhận tiền mừng của cậu.”
“Chậc!”
Lục Minh Hạo chua xót: “Xin cảm ơn, phận FA em đây không xứng tham gia đám cưới của anh.”
“Muộn rồi.”
Cố Vũ Tùng ngồi cạnh cười sảng khoái: “Ôi, tự nhiên tôi có cảm giác thở phào nhẹ nhõm ấy. Cuối cùng cũng có người tới san sẻ bát cơm chó có bả với đứa FA như tôi rồi. Lão Tô, Lão Lục, các cậu phải cầu tiến lên, học cách làm quen đi…”
Sở Thu Khánh vừa vào nhà vệ sinh một chuyến, quay lại đúng lúc nghe được mấy câu đối thoại này, nỗi ghen tị trong lòng dâng trào tựa sóng cuộn biển gầm.
Tưởng Tử Hàn muốn tổ chức đám cưới với Tống Hân Nghiên ư?
Cô ta mà xứng?
Cô ta dựa vào đâu chứ?
Người đàn ông cô ta mong đợi hơn hai mươi năm, người đàn ông cô ta truy cầu như theo ánh mặt trời… Tống Hân Nghiên là cái thá gì mà cũng đòi tranh giành anh ấy!
Nằm mơ!
Sở Thu Khánh hít một hơi thật sâu, vỗ vỗ gương mặt cáu giận đến vặn vẹo của mình, đẩy cửa đi vào: “Mọi người đang nói chuyện gì mà vui thế?”
Tiếng nói chuyện trong phòng chợt ngưng bặt, mọi người đồng thời nghiêng đầu nhìn ra cửa.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 329“Ai?”Hai người đồng loạt quay đầu, tò mò hỏi.“Dạ Vũ Đình.”Lục Minh Hạo lấy làm khó hiểu: “Anh điều tra anh ta làm gì?”“Cậu quen à?” Tưởng Tử Hàn nhìn cậu.Tô Thần Nam ít nói nhất, nhưng khả năng quan sát lại vô cùng tốt: “Người mà chị dâu vừa đi gặp là Dạ Vũ Đình à?”Tưởng Tử Hàn gật đầu: “Ừ.”Lục Minh Hạo nhíu mày, nói: “Dạ Vũ Đình là người ít nổi bật nhất trong lứa trẻ nhà họ Dạ, anh không biết cũng chẳng có gì lạ. Nhưng sao chị dâu lại đi gặp anh ta?”Dừng lại một thoáng, cậu ta lại nói tiếp: “Nhưng nếu anh có tìm hiểu về nhà họ Dạ thì cũng sẽ chẳng để tâm đến anh ta. Thật sự muốn biết thì để em về bảo người điều tra giúp anh.”Tưởng Tử Hàn bình thản nói: “Điều tra đi rồi nói sau, cho biết người biết ta.”Không hiểu vì sao, từ sau khi nghe được cái tên này, anh luôn có cảm giác không ổn cho lắm.Chỉ mong là anh nghĩ nhiều.Tán gẫu mấy câu rồi tạm gác lại chuyện này.Lục Minh Hạo bưng ly rượu cụng ly với mọi người, bắt đầu không đứng đắn giễu cợt: “Nằm gai nếm mật nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng chờ được ngày gió ngừng mây tan, ánh trăng chiếu rọi. Sao? Anh định sau khi về sẽ tổ chức đám cưới à? Sức khỏe tốt rồi, vợ cũng đã có, xem như song hỷ lâm môn đúng không? Làm cho hoành tráng chứ hả!”Tưởng Tử Hàn thoáng nhếch khóe môi, ngoài mặt lại hờ hững như không: “Yên tâm, lúc cưới chắc chắn không quên nhận tiền mừng của cậu.”“Chậc!”Lục Minh Hạo chua xót: “Xin cảm ơn, phận FA em đây không xứng tham gia đám cưới của anh.”“Muộn rồi.”Cố Vũ Tùng ngồi cạnh cười sảng khoái: “Ôi, tự nhiên tôi có cảm giác thở phào nhẹ nhõm ấy. Cuối cùng cũng có người tới san sẻ bát cơm chó có bả với đứa FA như tôi rồi. Lão Tô, Lão Lục, các cậu phải cầu tiến lên, học cách làm quen đi…”Sở Thu Khánh vừa vào nhà vệ sinh một chuyến, quay lại đúng lúc nghe được mấy câu đối thoại này, nỗi ghen tị trong lòng dâng trào tựa sóng cuộn biển gầm.Tưởng Tử Hàn muốn tổ chức đám cưới với Tống Hân Nghiên ư?Cô ta mà xứng?Cô ta dựa vào đâu chứ?Người đàn ông cô ta mong đợi hơn hai mươi năm, người đàn ông cô ta truy cầu như theo ánh mặt trời… Tống Hân Nghiên là cái thá gì mà cũng đòi tranh giành anh ấy!Nằm mơ!Sở Thu Khánh hít một hơi thật sâu, vỗ vỗ gương mặt cáu giận đến vặn vẹo của mình, đẩy cửa đi vào: “Mọi người đang nói chuyện gì mà vui thế?”Tiếng nói chuyện trong phòng chợt ngưng bặt, mọi người đồng thời nghiêng đầu nhìn ra cửa.