Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 338

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 338Lệ Anh Vũ là cậu trẻ của Hoắc Tấn Trung, Tống Kim Minh từng gặp anh ta vài lần, cũng xem như quen biết.Nhưng người trước mắt này tự nhiên chui ra là thế nào?“Mẹ nó, tao làm nhiều chuyện lắm!”“Ồ, vậy xem ra cậu cần tôi giúp cậu nhớ lại rồi.”Dạ Vũ Đình hờ hững phẩy tay.Hai vệ sĩ đứng hai bên Tống Kim Minh lập tức bước tới, vung tay nâng chân đấm đá liên hồi.“A a a a…”Tống Kim Minh tru tréo the thé, tiếng sau thảm hơn tiếng trước.Lệ Anh Vũ lạnh lùng đứng nhìn: “Cậu ba quý nhân bận rộn, còn trẻ mà đã hay quên rồi, ngay cả hai ngày nay làm gì cũng không nhớ rõ. Không biết giờ đã nhớ ra chưa?”“Nhớ rồi nhớ rồi… Đừng đánh, đừng đánh nữa.”Tống Kim Minh khóc lóc, nước mắt giàn giụa xin tha.Vệ sĩ của Lệ Anh Vũ dừng tay.Tống Kim Minh vừa đau vừa tức, nhưng không dám nổi cáu, quệt nước mắt nước mũi: “Hai ngày trước, tôi ngủ với người mẫu trẻ mà cậu Trần bao nuôi… Hôm qua… Ngày hôm qua, tôi sai người hạ độc…”“Chậc! Đúng là mấy việc mà mày có thể làm!”Lệ Anh Vũ cười mỉa một tiếng: “Nói rõ ràng ra.”Mặt mũi Tống Kim Minh sưng vù, khuôn mặt anh ta lập tức vặn vẹo: “Là thằng hèn Hoắc Tấn Trung kia muốn xả giận cho Tống Hân Nghiên nên mới tìm anh tới đúng không?”“Xem ra mày hạ độc là muốn nhằm vào cô Tống?”Lệ Anh Vũ lùi ra phía sau một bước.Vệ sĩ vừa mới dừng lại lập tức xông lên trước.Âm thanh đấm đá tuy bé nhưng rõ ràng.Tuy Tống Kim Minh vừa vô lại vừa độc ác nhưng cũng không ngu, lập tức đã nghĩ ra ngọn ngành: “Đừng đánh đừng đánh nữa. Tôi cũng chỉ muốn cho nó một bài học thôi, loại độc đó rất nhẹ, không thể lấy mạng của nó được. Hơn nữa mấy thứ đó nó cũng chẳng ăn miếng nào, toàn là người bên cạnh nó ăn hết…”Chẳng mất bao nhiêu thời gian, Tống Kim Minh đã khai hết toàn bộ mọi việc ra……Bệnh viện Phổ Nhân.Tống Hân Nghiên vừa tới đã đâm vào Tưởng Tử Hàn đang đi ra từ bên trong.“Cẩn thận.”Người đàn ông đỡ lấy tay cô, kéo cô sang bên cạnh, nhíu mày mắng: “Đi đường thôi mà cũng hấp ta hấp tấp.”Nhìn quầng mắt thâm sì của cô, anh cảm thấy bất đắc dĩ: “Sao không ngủ thêm một chút?”“Không ngủ được.” Tống Hân Nghiên thò đầu vào trong phòng bệnh quan sát: “Bọn họ thế nào rồi?”“Không có gì đáng ngại.”Tưởng Tử Hàn kéo cô đến phòng làm việc: “Không nặng lắm, được chữa trị kịp thời, tĩnh dưỡng vài ngày là ổn. Dù sao cũng là bị trúng độc, không ít thì nhiều chắc chắn sẽ tổn thương đến gan, nhưng không ảnh hưởng đến công việc và cuộc sống hàng ngày.”

Chương 338

Lệ Anh Vũ là cậu trẻ của Hoắc Tấn Trung, Tống Kim Minh từng gặp anh ta vài lần, cũng xem như quen biết.

Nhưng người trước mắt này tự nhiên chui ra là thế nào?

“Mẹ nó, tao làm nhiều chuyện lắm!”

“Ồ, vậy xem ra cậu cần tôi giúp cậu nhớ lại rồi.”

Dạ Vũ Đình hờ hững phẩy tay.

Hai vệ sĩ đứng hai bên Tống Kim Minh lập tức bước tới, vung tay nâng chân đấm đá liên hồi.

“A a a a…”

Tống Kim Minh tru tréo the thé, tiếng sau thảm hơn tiếng trước.

Lệ Anh Vũ lạnh lùng đứng nhìn: “Cậu ba quý nhân bận rộn, còn trẻ mà đã hay quên rồi, ngay cả hai ngày nay làm gì cũng không nhớ rõ. Không biết giờ đã nhớ ra chưa?”

“Nhớ rồi nhớ rồi… Đừng đánh, đừng đánh nữa.”

Tống Kim Minh khóc lóc, nước mắt giàn giụa xin tha.

Vệ sĩ của Lệ Anh Vũ dừng tay.

Tống Kim Minh vừa đau vừa tức, nhưng không dám nổi cáu, quệt nước mắt nước mũi: “Hai ngày trước, tôi ngủ với người mẫu trẻ mà cậu Trần bao nuôi… Hôm qua… Ngày hôm qua, tôi sai người hạ độc…”

“Chậc! Đúng là mấy việc mà mày có thể làm!”

Lệ Anh Vũ cười mỉa một tiếng: “Nói rõ ràng ra.”

Mặt mũi Tống Kim Minh sưng vù, khuôn mặt anh ta lập tức vặn vẹo: “Là thằng hèn Hoắc Tấn Trung kia muốn xả giận cho Tống Hân Nghiên nên mới tìm anh tới đúng không?”

“Xem ra mày hạ độc là muốn nhằm vào cô Tống?”

Lệ Anh Vũ lùi ra phía sau một bước.

Vệ sĩ vừa mới dừng lại lập tức xông lên trước.

Âm thanh đấm đá tuy bé nhưng rõ ràng.

Tuy Tống Kim Minh vừa vô lại vừa độc ác nhưng cũng không ngu, lập tức đã nghĩ ra ngọn ngành: “Đừng đánh đừng đánh nữa. Tôi cũng chỉ muốn cho nó một bài học thôi, loại độc đó rất nhẹ, không thể lấy mạng của nó được. Hơn nữa mấy thứ đó nó cũng chẳng ăn miếng nào, toàn là người bên cạnh nó ăn hết…”

Chẳng mất bao nhiêu thời gian, Tống Kim Minh đã khai hết toàn bộ mọi việc ra…

Bệnh viện Phổ Nhân.

Tống Hân Nghiên vừa tới đã đâm vào Tưởng Tử Hàn đang đi ra từ bên trong.

“Cẩn thận.”

Người đàn ông đỡ lấy tay cô, kéo cô sang bên cạnh, nhíu mày mắng: “Đi đường thôi mà cũng hấp ta hấp tấp.”

Nhìn quầng mắt thâm sì của cô, anh cảm thấy bất đắc dĩ: “Sao không ngủ thêm một chút?”

“Không ngủ được.” Tống Hân Nghiên thò đầu vào trong phòng bệnh quan sát: “Bọn họ thế nào rồi?”

“Không có gì đáng ngại.”

Tưởng Tử Hàn kéo cô đến phòng làm việc: “Không nặng lắm, được chữa trị kịp thời, tĩnh dưỡng vài ngày là ổn. Dù sao cũng là bị trúng độc, không ít thì nhiều chắc chắn sẽ tổn thương đến gan, nhưng không ảnh hưởng đến công việc và cuộc sống hàng ngày.”

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 338Lệ Anh Vũ là cậu trẻ của Hoắc Tấn Trung, Tống Kim Minh từng gặp anh ta vài lần, cũng xem như quen biết.Nhưng người trước mắt này tự nhiên chui ra là thế nào?“Mẹ nó, tao làm nhiều chuyện lắm!”“Ồ, vậy xem ra cậu cần tôi giúp cậu nhớ lại rồi.”Dạ Vũ Đình hờ hững phẩy tay.Hai vệ sĩ đứng hai bên Tống Kim Minh lập tức bước tới, vung tay nâng chân đấm đá liên hồi.“A a a a…”Tống Kim Minh tru tréo the thé, tiếng sau thảm hơn tiếng trước.Lệ Anh Vũ lạnh lùng đứng nhìn: “Cậu ba quý nhân bận rộn, còn trẻ mà đã hay quên rồi, ngay cả hai ngày nay làm gì cũng không nhớ rõ. Không biết giờ đã nhớ ra chưa?”“Nhớ rồi nhớ rồi… Đừng đánh, đừng đánh nữa.”Tống Kim Minh khóc lóc, nước mắt giàn giụa xin tha.Vệ sĩ của Lệ Anh Vũ dừng tay.Tống Kim Minh vừa đau vừa tức, nhưng không dám nổi cáu, quệt nước mắt nước mũi: “Hai ngày trước, tôi ngủ với người mẫu trẻ mà cậu Trần bao nuôi… Hôm qua… Ngày hôm qua, tôi sai người hạ độc…”“Chậc! Đúng là mấy việc mà mày có thể làm!”Lệ Anh Vũ cười mỉa một tiếng: “Nói rõ ràng ra.”Mặt mũi Tống Kim Minh sưng vù, khuôn mặt anh ta lập tức vặn vẹo: “Là thằng hèn Hoắc Tấn Trung kia muốn xả giận cho Tống Hân Nghiên nên mới tìm anh tới đúng không?”“Xem ra mày hạ độc là muốn nhằm vào cô Tống?”Lệ Anh Vũ lùi ra phía sau một bước.Vệ sĩ vừa mới dừng lại lập tức xông lên trước.Âm thanh đấm đá tuy bé nhưng rõ ràng.Tuy Tống Kim Minh vừa vô lại vừa độc ác nhưng cũng không ngu, lập tức đã nghĩ ra ngọn ngành: “Đừng đánh đừng đánh nữa. Tôi cũng chỉ muốn cho nó một bài học thôi, loại độc đó rất nhẹ, không thể lấy mạng của nó được. Hơn nữa mấy thứ đó nó cũng chẳng ăn miếng nào, toàn là người bên cạnh nó ăn hết…”Chẳng mất bao nhiêu thời gian, Tống Kim Minh đã khai hết toàn bộ mọi việc ra……Bệnh viện Phổ Nhân.Tống Hân Nghiên vừa tới đã đâm vào Tưởng Tử Hàn đang đi ra từ bên trong.“Cẩn thận.”Người đàn ông đỡ lấy tay cô, kéo cô sang bên cạnh, nhíu mày mắng: “Đi đường thôi mà cũng hấp ta hấp tấp.”Nhìn quầng mắt thâm sì của cô, anh cảm thấy bất đắc dĩ: “Sao không ngủ thêm một chút?”“Không ngủ được.” Tống Hân Nghiên thò đầu vào trong phòng bệnh quan sát: “Bọn họ thế nào rồi?”“Không có gì đáng ngại.”Tưởng Tử Hàn kéo cô đến phòng làm việc: “Không nặng lắm, được chữa trị kịp thời, tĩnh dưỡng vài ngày là ổn. Dù sao cũng là bị trúng độc, không ít thì nhiều chắc chắn sẽ tổn thương đến gan, nhưng không ảnh hưởng đến công việc và cuộc sống hàng ngày.”

Chương 338