Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 341

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 341Cô căm hận buông tay ra, đứng dậy rồi lùi người ra: “Người mà cô thực sự cần phải xin lỗi không phải là tôi, mà là những người đồng nghiệp đã làm việc với cô sớm tối kìa.”Tống Hân Nghiên xoay người định rời đi.Liễu Hoài Thu nhào tới, ôm lấy chân cô mà gáo khóc, nước mắt giàn dụa: “Tổng giám đốc Tống, xin lỗi, xin lỗi cô, sau này tôi sẽ không bao giờ làm như thế nữa. Cô tha cho tôi lần này thôi có được không, tôi hứa sẽ…”“Không có lần sau.”Tống Hân Nghiên lạnh lùng nói.Bên này ồn ào không nhỏ, khiến Tưởng Tử Hàn dẫn theo người tới.“Xảy ra chuyện gì vậy?”Anh vào trong phòng, nhìn Liễu Hoài Thu đang ôm chân Tống Hân Nghiên, hỏi.Tống Hân Nghiên vừa uể oải vừa chết lặng mà nhìn anh một lúc, sau đấy mới giơ chiếc điện thoại lên với vẻ mặt vô cảm: “Đầu mối và chứng cứ của vụ đầu độc đã có đây rồi, báo cảnh sát đi.”Bảo vệ nhanh chóng tới đây, áp giải Liễu Hoài Thu đang tuyệt vọng đến đồn cảnh sát.Tưởng Tử Hàn đưa Tống Hân Nghiên về phòng làm việc, rót cốc nước đưa cho cô: “Sao tự nhiên em lại nghi ngờ Liễu Hoài Thu thế?”Tống Hân Nghiên nắm chặt ly nước, sức ấm từ ly nước truyền tới tay mới khiến cô từ từ bình tĩnh lại.Cô nhìn anh, không muốn anh nghi ngờ ghen tuông, lời nói gần đến miệng rồi lại quay ngoắt thành lời khác: “Vô tình thấy Liễu Hoài Thu tiết lộ tin tức hành trình của em.”Vẻ mặt Tưởng Tử Hàn ghét bỏ: “Công ty đó của em nên thay máu từ lâu rồi, nhà họ Tống có quá nhiều tai mắt trong đó.”“Vâng.” Tống Hân Nghiên uống ngụm nước ấm, thấp giọng nói: “Trở về sẽ chỉnh đốn.”Ra khỏi văn phòng Tưởng Tử Hàn, cô nghĩ một lát rồi gửi tin nhắn cho Dạ Vũ Đình.“Đã giải quyết xong rồi, cảm ơn anh đã nhắc nhở. Có điều…”Do dự một thoáng, cô tiếp tục: “Sao anh biết là Liễu Hoài Thu?”Dạ Vũ Đình gần như trả lời ngay lập tức.“Nói ra thì dài lắm, hôm nào có thời gian gặp mặt sẽ kể với cô.”“Được.”…Trại tạm giam.Vẻ mặt Liễu Hoài Thu suy sụp nhìn luật sư ở đối diện, mấp máy môi.“Chính cô không che đậy dấu vết cẩn thận, không trách người khác được. Chuyện này nhất định phải cần một người gánh vác, cô đã không thoát nổi nữa rồi, cứ gánh hết tất cả đi.”Liễu Hoài Thu tức giận trừng mắt nhìn luật sư: “Lúc trước rõ ràng các người không nói với tôi như vậy.”“Lúc trước thế nào không quan trọng. Quan trọng là, vì cô mà kế hoạch của chúng tôi suýt hỏng bét. Cô nên nghĩ cho người nhà cô, cô đã vào đây, sẽ không muốn họ đã lo lắng cho cô rồi còn không thể sống yên ổn chứ?”Sắc mặt Liễu Hoài Thu lập tức trở nên rầu rĩ.Nhưng chỉ trong nháy mắt, cô ta lại giống như tìm được hy vọng.Cô ta vội vàng đáp lại: “Tôi sẽ không nói lung tung đâu. Anh có thể giúp tôi chuyển lời với cậu ba Tống không? Anh ấy nhất định sẽ cứu tôi. Anh ấy từng nói sẽ cưới tôi, chỉ cần giúp anh ấy lật đổ…”

Chương 341

Cô căm hận buông tay ra, đứng dậy rồi lùi người ra: “Người mà cô thực sự cần phải xin lỗi không phải là tôi, mà là những người đồng nghiệp đã làm việc với cô sớm tối kìa.”

Tống Hân Nghiên xoay người định rời đi.

Liễu Hoài Thu nhào tới, ôm lấy chân cô mà gáo khóc, nước mắt giàn dụa: “Tổng giám đốc Tống, xin lỗi, xin lỗi cô, sau này tôi sẽ không bao giờ làm như thế nữa. Cô tha cho tôi lần này thôi có được không, tôi hứa sẽ…”

“Không có lần sau.”

Tống Hân Nghiên lạnh lùng nói.

Bên này ồn ào không nhỏ, khiến Tưởng Tử Hàn dẫn theo người tới.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Anh vào trong phòng, nhìn Liễu Hoài Thu đang ôm chân Tống Hân Nghiên, hỏi.

Tống Hân Nghiên vừa uể oải vừa chết lặng mà nhìn anh một lúc, sau đấy mới giơ chiếc điện thoại lên với vẻ mặt vô cảm: “Đầu mối và chứng cứ của vụ đầu độc đã có đây rồi, báo cảnh sát đi.”

Bảo vệ nhanh chóng tới đây, áp giải Liễu Hoài Thu đang tuyệt vọng đến đồn cảnh sát.

Tưởng Tử Hàn đưa Tống Hân Nghiên về phòng làm việc, rót cốc nước đưa cho cô: “Sao tự nhiên em lại nghi ngờ Liễu Hoài Thu thế?”

Tống Hân Nghiên nắm chặt ly nước, sức ấm từ ly nước truyền tới tay mới khiến cô từ từ bình tĩnh lại.

Cô nhìn anh, không muốn anh nghi ngờ ghen tuông, lời nói gần đến miệng rồi lại quay ngoắt thành lời khác: “Vô tình thấy Liễu Hoài Thu tiết lộ tin tức hành trình của em.”

Vẻ mặt Tưởng Tử Hàn ghét bỏ: “Công ty đó của em nên thay máu từ lâu rồi, nhà họ Tống có quá nhiều tai mắt trong đó.”

“Vâng.” Tống Hân Nghiên uống ngụm nước ấm, thấp giọng nói: “Trở về sẽ chỉnh đốn.”

Ra khỏi văn phòng Tưởng Tử Hàn, cô nghĩ một lát rồi gửi tin nhắn cho Dạ Vũ Đình.

“Đã giải quyết xong rồi, cảm ơn anh đã nhắc nhở. Có điều…”

Do dự một thoáng, cô tiếp tục: “Sao anh biết là Liễu Hoài Thu?”

Dạ Vũ Đình gần như trả lời ngay lập tức.

“Nói ra thì dài lắm, hôm nào có thời gian gặp mặt sẽ kể với cô.”

“Được.”

Trại tạm giam.

Vẻ mặt Liễu Hoài Thu suy sụp nhìn luật sư ở đối diện, mấp máy môi.

“Chính cô không che đậy dấu vết cẩn thận, không trách người khác được. Chuyện này nhất định phải cần một người gánh vác, cô đã không thoát nổi nữa rồi, cứ gánh hết tất cả đi.”

Liễu Hoài Thu tức giận trừng mắt nhìn luật sư: “Lúc trước rõ ràng các người không nói với tôi như vậy.”

“Lúc trước thế nào không quan trọng. Quan trọng là, vì cô mà kế hoạch của chúng tôi suýt hỏng bét. Cô nên nghĩ cho người nhà cô, cô đã vào đây, sẽ không muốn họ đã lo lắng cho cô rồi còn không thể sống yên ổn chứ?”

Sắc mặt Liễu Hoài Thu lập tức trở nên rầu rĩ.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, cô ta lại giống như tìm được hy vọng.

Cô ta vội vàng đáp lại: “Tôi sẽ không nói lung tung đâu. Anh có thể giúp tôi chuyển lời với cậu ba Tống không? Anh ấy nhất định sẽ cứu tôi. Anh ấy từng nói sẽ cưới tôi, chỉ cần giúp anh ấy lật đổ…”

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 341Cô căm hận buông tay ra, đứng dậy rồi lùi người ra: “Người mà cô thực sự cần phải xin lỗi không phải là tôi, mà là những người đồng nghiệp đã làm việc với cô sớm tối kìa.”Tống Hân Nghiên xoay người định rời đi.Liễu Hoài Thu nhào tới, ôm lấy chân cô mà gáo khóc, nước mắt giàn dụa: “Tổng giám đốc Tống, xin lỗi, xin lỗi cô, sau này tôi sẽ không bao giờ làm như thế nữa. Cô tha cho tôi lần này thôi có được không, tôi hứa sẽ…”“Không có lần sau.”Tống Hân Nghiên lạnh lùng nói.Bên này ồn ào không nhỏ, khiến Tưởng Tử Hàn dẫn theo người tới.“Xảy ra chuyện gì vậy?”Anh vào trong phòng, nhìn Liễu Hoài Thu đang ôm chân Tống Hân Nghiên, hỏi.Tống Hân Nghiên vừa uể oải vừa chết lặng mà nhìn anh một lúc, sau đấy mới giơ chiếc điện thoại lên với vẻ mặt vô cảm: “Đầu mối và chứng cứ của vụ đầu độc đã có đây rồi, báo cảnh sát đi.”Bảo vệ nhanh chóng tới đây, áp giải Liễu Hoài Thu đang tuyệt vọng đến đồn cảnh sát.Tưởng Tử Hàn đưa Tống Hân Nghiên về phòng làm việc, rót cốc nước đưa cho cô: “Sao tự nhiên em lại nghi ngờ Liễu Hoài Thu thế?”Tống Hân Nghiên nắm chặt ly nước, sức ấm từ ly nước truyền tới tay mới khiến cô từ từ bình tĩnh lại.Cô nhìn anh, không muốn anh nghi ngờ ghen tuông, lời nói gần đến miệng rồi lại quay ngoắt thành lời khác: “Vô tình thấy Liễu Hoài Thu tiết lộ tin tức hành trình của em.”Vẻ mặt Tưởng Tử Hàn ghét bỏ: “Công ty đó của em nên thay máu từ lâu rồi, nhà họ Tống có quá nhiều tai mắt trong đó.”“Vâng.” Tống Hân Nghiên uống ngụm nước ấm, thấp giọng nói: “Trở về sẽ chỉnh đốn.”Ra khỏi văn phòng Tưởng Tử Hàn, cô nghĩ một lát rồi gửi tin nhắn cho Dạ Vũ Đình.“Đã giải quyết xong rồi, cảm ơn anh đã nhắc nhở. Có điều…”Do dự một thoáng, cô tiếp tục: “Sao anh biết là Liễu Hoài Thu?”Dạ Vũ Đình gần như trả lời ngay lập tức.“Nói ra thì dài lắm, hôm nào có thời gian gặp mặt sẽ kể với cô.”“Được.”…Trại tạm giam.Vẻ mặt Liễu Hoài Thu suy sụp nhìn luật sư ở đối diện, mấp máy môi.“Chính cô không che đậy dấu vết cẩn thận, không trách người khác được. Chuyện này nhất định phải cần một người gánh vác, cô đã không thoát nổi nữa rồi, cứ gánh hết tất cả đi.”Liễu Hoài Thu tức giận trừng mắt nhìn luật sư: “Lúc trước rõ ràng các người không nói với tôi như vậy.”“Lúc trước thế nào không quan trọng. Quan trọng là, vì cô mà kế hoạch của chúng tôi suýt hỏng bét. Cô nên nghĩ cho người nhà cô, cô đã vào đây, sẽ không muốn họ đã lo lắng cho cô rồi còn không thể sống yên ổn chứ?”Sắc mặt Liễu Hoài Thu lập tức trở nên rầu rĩ.Nhưng chỉ trong nháy mắt, cô ta lại giống như tìm được hy vọng.Cô ta vội vàng đáp lại: “Tôi sẽ không nói lung tung đâu. Anh có thể giúp tôi chuyển lời với cậu ba Tống không? Anh ấy nhất định sẽ cứu tôi. Anh ấy từng nói sẽ cưới tôi, chỉ cần giúp anh ấy lật đổ…”

Chương 341