CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 344
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 344Đôi mắt to tròn long lanh của Tống Hân Nghiên ánh lên vẻ nghi hoặc.Tưởng Tử Hàn thở dài: “Tốt xấu gì anh cũng cần thể diện chứ, bảo anh trơ mắt nhìn vợ mình bị người khác bắt nạt mà không thể làm gì, anh còn là đàn ông nữa không?”Anh bá đạo hôn chụt lên cánh môi đỏ hồng của cô: “Hiểu chứ?”Khuôn mặt Tống Hân Nghiên chợt nóng lên, xoang mũi mềm nhũn.Cô ra sức gật đầu: “Hiểu.”Dứt lời, cô ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, chủ động hôn lên môi anh.Ánh mắt Tưởng Tử Hàn đột nhiên trầm xuống, đảo khách thành chủ, lập tức lấy lại quyền chủ động.Hai người tâm tư bay xa, suýt nữa thì “lau súng thành ra bóp cò”.Tưởng Tử Hàn cố gắng kiềm chế cảm giác nóng rực trong cơ thể.Anh buông cô ra, giọng nói trầm khàn: “Ăn cơm trước đã, ăn xong rồi xử lý em sau.”Khuôn mặt Tống Hân Nghiên đỏ lên, vội vàng cầm đũa vùi đầu ăn.Tưởng Tử Hàn gắp đồ ăn cho cô: “Chờ sản phẩm mới của em làm xong, anh dẫn em tham gia một bữa tiệc. Tất cả đều là người trong giới bọn anh, sớm hay muộn em cũng phải quen, coi như tham gia làm quen trước.”Tống Hân Nghiên ngẩng đầu lên từ bát cơm, hỏi ra câu hỏi mà cô chôn chặt trong lòng từ lâu: “Tưởng Tử Hàn, vì sao anh lại chuyển từ thủ đô tới đây?”Từ khi biết thân phận của anh, câu hỏi này vẫn luôn quanh quẩn trong đầu cô.Chỉ là cả cách hai người quen biết rồi kết hôn đều khiến cô xấu hổ không dám lên tiếng hỏi.Không có nền tảng tình cảm, có một vài thứ một khi đã phá vỡ thì không bao giờ có thể cứu vãn được nữa.“Em thông minh như vậy, thử đoán xem.”Hai người liếc nhìn nhau, Tống Hân Nghiên chột dạ đánh mắt nhìn về phía khác, tiếp tục vùi đầu ăn: “Chuyện có thể khiến anh đưa Minh Trúc ra ngoài, chắc chắn là rất quan trọng với anh, hơn nữa còn không phải chuyện nhỏ…”Tưởng Tử Hàn khẽ nhếch môi cười, không nói gì.Tống Hân Nghiên cứ như đột nhiên bị đụng phải vảy ngược, bất ngờ khựng miệng lại, buông đũa xuống rồi kinh hãi nói: “Ôi trời, thân phận của anh Tưởng không tầm thường như vậy, nếu để người khác nhìn thấy vợ anh là một cô gái bị hủy dung thì chắc chắn sẽ bị người ta cười nhạo mất!”Cô siết chặt tay: “Kể từ hôm nay, mỗi ngày em nhất định phải dùng thuốc ba lần trở lên, phải mau chóng khiến vết thương trên mặt mờ đi. Mấy ngày nay không nghỉ ngơi tốt, khí sắc chắc chắn cũng không ổn, em còn phải ăn chút đồ bổ khí dưỡng huyết, bồi bổ cho thật tốt nữa. Trước khi bắt đầu bữa tiệc phải khiến bản thân tỏa sáng bốn phía, để anh Tưởng nhà ta có thể diện.”Tuy rằng biết cô đang cố ý nịnh mình vui, nhưng không thể không nói, chiêu này quả thật rất hữu hiệu.Tâm trạng Tưởng Tử Hàn vui vẻ vô cùng, mặt mày ẩn nét tươi cười: “Không cần em làm gì cả, đến lúc đó em chỉ cần đứng bên cạnh anh thôi là anh sẽ khiến em trở thành người phụ nữ tỏa sáng nhất ở đó.”Vẻ mắt Tống Hân Nghiên như có vô số ánh sao lấp lánh, vừa hài lòng vừa đã mắt nhìn người đàn ông trước mặt.Cô tin, anh nói được chắc chắn sẽ làm được.Nhưng điều kiện là, tình cảm của họ vẫn luôn tốt như vậy.Không hiểu vì sao, dạo này mỗi khi cô cảm thấy hạnh phúc, sự bất an trong lòng lại lặng lẽ dâng lên.…
Chương 344
Đôi mắt to tròn long lanh của Tống Hân Nghiên ánh lên vẻ nghi hoặc.
Tưởng Tử Hàn thở dài: “Tốt xấu gì anh cũng cần thể diện chứ, bảo anh trơ mắt nhìn vợ mình bị người khác bắt nạt mà không thể làm gì, anh còn là đàn ông nữa không?”
Anh bá đạo hôn chụt lên cánh môi đỏ hồng của cô: “Hiểu chứ?”
Khuôn mặt Tống Hân Nghiên chợt nóng lên, xoang mũi mềm nhũn.
Cô ra sức gật đầu: “Hiểu.”
Dứt lời, cô ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, chủ động hôn lên môi anh.
Ánh mắt Tưởng Tử Hàn đột nhiên trầm xuống, đảo khách thành chủ, lập tức lấy lại quyền chủ động.
Hai người tâm tư bay xa, suýt nữa thì “lau súng thành ra bóp cò”.
Tưởng Tử Hàn cố gắng kiềm chế cảm giác nóng rực trong cơ thể.
Anh buông cô ra, giọng nói trầm khàn: “Ăn cơm trước đã, ăn xong rồi xử lý em sau.”
Khuôn mặt Tống Hân Nghiên đỏ lên, vội vàng cầm đũa vùi đầu ăn.
Tưởng Tử Hàn gắp đồ ăn cho cô: “Chờ sản phẩm mới của em làm xong, anh dẫn em tham gia một bữa tiệc. Tất cả đều là người trong giới bọn anh, sớm hay muộn em cũng phải quen, coi như tham gia làm quen trước.”
Tống Hân Nghiên ngẩng đầu lên từ bát cơm, hỏi ra câu hỏi mà cô chôn chặt trong lòng từ lâu: “Tưởng Tử Hàn, vì sao anh lại chuyển từ thủ đô tới đây?”
Từ khi biết thân phận của anh, câu hỏi này vẫn luôn quanh quẩn trong đầu cô.
Chỉ là cả cách hai người quen biết rồi kết hôn đều khiến cô xấu hổ không dám lên tiếng hỏi.
Không có nền tảng tình cảm, có một vài thứ một khi đã phá vỡ thì không bao giờ có thể cứu vãn được nữa.
“Em thông minh như vậy, thử đoán xem.”
Hai người liếc nhìn nhau, Tống Hân Nghiên chột dạ đánh mắt nhìn về phía khác, tiếp tục vùi đầu ăn: “Chuyện có thể khiến anh đưa Minh Trúc ra ngoài, chắc chắn là rất quan trọng với anh, hơn nữa còn không phải chuyện nhỏ…”
Tưởng Tử Hàn khẽ nhếch môi cười, không nói gì.
Tống Hân Nghiên cứ như đột nhiên bị đụng phải vảy ngược, bất ngờ khựng miệng lại, buông đũa xuống rồi kinh hãi nói: “Ôi trời, thân phận của anh Tưởng không tầm thường như vậy, nếu để người khác nhìn thấy vợ anh là một cô gái bị hủy dung thì chắc chắn sẽ bị người ta cười nhạo mất!”
Cô siết chặt tay: “Kể từ hôm nay, mỗi ngày em nhất định phải dùng thuốc ba lần trở lên, phải mau chóng khiến vết thương trên mặt mờ đi. Mấy ngày nay không nghỉ ngơi tốt, khí sắc chắc chắn cũng không ổn, em còn phải ăn chút đồ bổ khí dưỡng huyết, bồi bổ cho thật tốt nữa. Trước khi bắt đầu bữa tiệc phải khiến bản thân tỏa sáng bốn phía, để anh Tưởng nhà ta có thể diện.”
Tuy rằng biết cô đang cố ý nịnh mình vui, nhưng không thể không nói, chiêu này quả thật rất hữu hiệu.
Tâm trạng Tưởng Tử Hàn vui vẻ vô cùng, mặt mày ẩn nét tươi cười: “Không cần em làm gì cả, đến lúc đó em chỉ cần đứng bên cạnh anh thôi là anh sẽ khiến em trở thành người phụ nữ tỏa sáng nhất ở đó.”
Vẻ mắt Tống Hân Nghiên như có vô số ánh sao lấp lánh, vừa hài lòng vừa đã mắt nhìn người đàn ông trước mặt.
Cô tin, anh nói được chắc chắn sẽ làm được.
Nhưng điều kiện là, tình cảm của họ vẫn luôn tốt như vậy.
Không hiểu vì sao, dạo này mỗi khi cô cảm thấy hạnh phúc, sự bất an trong lòng lại lặng lẽ dâng lên.
…
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 344Đôi mắt to tròn long lanh của Tống Hân Nghiên ánh lên vẻ nghi hoặc.Tưởng Tử Hàn thở dài: “Tốt xấu gì anh cũng cần thể diện chứ, bảo anh trơ mắt nhìn vợ mình bị người khác bắt nạt mà không thể làm gì, anh còn là đàn ông nữa không?”Anh bá đạo hôn chụt lên cánh môi đỏ hồng của cô: “Hiểu chứ?”Khuôn mặt Tống Hân Nghiên chợt nóng lên, xoang mũi mềm nhũn.Cô ra sức gật đầu: “Hiểu.”Dứt lời, cô ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, chủ động hôn lên môi anh.Ánh mắt Tưởng Tử Hàn đột nhiên trầm xuống, đảo khách thành chủ, lập tức lấy lại quyền chủ động.Hai người tâm tư bay xa, suýt nữa thì “lau súng thành ra bóp cò”.Tưởng Tử Hàn cố gắng kiềm chế cảm giác nóng rực trong cơ thể.Anh buông cô ra, giọng nói trầm khàn: “Ăn cơm trước đã, ăn xong rồi xử lý em sau.”Khuôn mặt Tống Hân Nghiên đỏ lên, vội vàng cầm đũa vùi đầu ăn.Tưởng Tử Hàn gắp đồ ăn cho cô: “Chờ sản phẩm mới của em làm xong, anh dẫn em tham gia một bữa tiệc. Tất cả đều là người trong giới bọn anh, sớm hay muộn em cũng phải quen, coi như tham gia làm quen trước.”Tống Hân Nghiên ngẩng đầu lên từ bát cơm, hỏi ra câu hỏi mà cô chôn chặt trong lòng từ lâu: “Tưởng Tử Hàn, vì sao anh lại chuyển từ thủ đô tới đây?”Từ khi biết thân phận của anh, câu hỏi này vẫn luôn quanh quẩn trong đầu cô.Chỉ là cả cách hai người quen biết rồi kết hôn đều khiến cô xấu hổ không dám lên tiếng hỏi.Không có nền tảng tình cảm, có một vài thứ một khi đã phá vỡ thì không bao giờ có thể cứu vãn được nữa.“Em thông minh như vậy, thử đoán xem.”Hai người liếc nhìn nhau, Tống Hân Nghiên chột dạ đánh mắt nhìn về phía khác, tiếp tục vùi đầu ăn: “Chuyện có thể khiến anh đưa Minh Trúc ra ngoài, chắc chắn là rất quan trọng với anh, hơn nữa còn không phải chuyện nhỏ…”Tưởng Tử Hàn khẽ nhếch môi cười, không nói gì.Tống Hân Nghiên cứ như đột nhiên bị đụng phải vảy ngược, bất ngờ khựng miệng lại, buông đũa xuống rồi kinh hãi nói: “Ôi trời, thân phận của anh Tưởng không tầm thường như vậy, nếu để người khác nhìn thấy vợ anh là một cô gái bị hủy dung thì chắc chắn sẽ bị người ta cười nhạo mất!”Cô siết chặt tay: “Kể từ hôm nay, mỗi ngày em nhất định phải dùng thuốc ba lần trở lên, phải mau chóng khiến vết thương trên mặt mờ đi. Mấy ngày nay không nghỉ ngơi tốt, khí sắc chắc chắn cũng không ổn, em còn phải ăn chút đồ bổ khí dưỡng huyết, bồi bổ cho thật tốt nữa. Trước khi bắt đầu bữa tiệc phải khiến bản thân tỏa sáng bốn phía, để anh Tưởng nhà ta có thể diện.”Tuy rằng biết cô đang cố ý nịnh mình vui, nhưng không thể không nói, chiêu này quả thật rất hữu hiệu.Tâm trạng Tưởng Tử Hàn vui vẻ vô cùng, mặt mày ẩn nét tươi cười: “Không cần em làm gì cả, đến lúc đó em chỉ cần đứng bên cạnh anh thôi là anh sẽ khiến em trở thành người phụ nữ tỏa sáng nhất ở đó.”Vẻ mắt Tống Hân Nghiên như có vô số ánh sao lấp lánh, vừa hài lòng vừa đã mắt nhìn người đàn ông trước mặt.Cô tin, anh nói được chắc chắn sẽ làm được.Nhưng điều kiện là, tình cảm của họ vẫn luôn tốt như vậy.Không hiểu vì sao, dạo này mỗi khi cô cảm thấy hạnh phúc, sự bất an trong lòng lại lặng lẽ dâng lên.…