Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 351

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 351Khóe môi Tưởng Tử Hàn cười mỉa mai: “Anh đã nói với em chưa, bảo em tránh xa anh ta ra, đừng có qua lại với anh ta nữa rồi mà? Vậy mà giờ em lại nói với anh, em muốn cảm ơn anh ta?”Khóe mắt Tống Hân Nghiên đỏ lên, vội vàng nói: “Em vẫn luôn nhớ lời anh nói, ban đầu đúng là em không định gặp anh ta. Nhưng chuyện Liễu Hoài Thu phản bội em mấy hôm trước, chính là anh ta nhắc nhở em…”Sắc mặt Tưởng Tử Hàn càng âm trầm hơn.Cánh môi Tống Hân Nghiên mấp máy, nhưng lại không nói được câu nào.Lời giải thích của cô khả năng biến lợn lành thành lợn què mất rồi.“Tưởng Tử Hàn, dẫn tới hiểu lầm là lỗi của em. Mời anh ta đi ăn riêng mà không nói với anh, cũng là em suy nghĩ không chu đáo. Nhưng em và anh ta chỉ đơn thuần là đi ăn ở quán ven đường mà thôi. Người ta vẫn luôn giúp em, em cũng không thể không thể hiện thành ý gì chứ. Anh là một người lý trí như vậy, không thể nào không nhìn ra bức ảnh này có vấn đề. Ăn xong, trước khi em và anh ta rời khỏi phố ăn vặt, có một chiếc xe máy suýt chút nữa đụng phải em, là anh ta đã cứu em. Trong bức ảnh còn có túi thuốc trên ghế, lúc ấy em nửa quỳ trước mặt anh ta, là vì đầu gối anh ta bị thương, em đang giúp anh ta xử lý vết thương…”“Đủ rồi!”Nếu ngay từ đầu Tống Hân Nghiên giải thích như vậy có lẽ còn được, nhưng chờ tới khi anh chất vấn cô mới từng chút nói ra sự thật.Cảm giác mọi lời nói của cô đều là sự lấp l**m trước sự chất vấn của anh.Lửa giận của Tưởng Tử Hàn càng mãnh liệt: “Thấy anh bị em xoay mòng mòng, có phải em cảm thấy đắc ý lắm không? Bời vì chỉ cần em nói là anh sẽ tin ngay? Tống Hân Nghiên, sao em phải mất công thế làm gì!”Bát cháo đặt ở tủ đầu giường bị anh hất văng xuống sàn nhà.“Choang!”Bát vỡ tan, cháo văng đầy đất.Tống Hân Nghiên bị tiếng động làm cho kinh hãi run rẩy.Nước mắt ấm ức đong đầy, không nhịn được lã chã rơi xuống.Tưởng Tử Hàn nổi giận đùng đùng xoay người ra ngoài.“Tưởng Tử Hàn!”Tống Hân Nghiên vô cùng hoảng loạn.Sự bất an nhen nhóm trong lòng từ rất lâu bỗng như bị một đao chém vào, rơi trầm xuống dưới.Không thể để anh đi được.Hiện giờ trong đầu cô chỉ còn một câu này.Cô rút kim tiêm trên mu bàn tay ra, nhào tới ôm lấy anh từ phía sau: “Anh tin em một lần được không? Em… em hứa, sau này dù làm gì cũng sẽ không bao giờ giấu anh nữa. Không bao giờ…”Tưởng Tử Hàn lạnh lùng gạt tay cô, đẩy ra.Tống Hân Nghiên lảo đảo ngã xuống đất.Người đàn ông kiên quyết hất văng cửa đi ra ngoài, tiếng vang khắp phòng bệnh.Hết rồi sao?Cuộc hôn nhân đầy ảo mộng, cuối cùng tan vỡ rồi sao?

Chương 351

Khóe môi Tưởng Tử Hàn cười mỉa mai: “Anh đã nói với em chưa, bảo em tránh xa anh ta ra, đừng có qua lại với anh ta nữa rồi mà? Vậy mà giờ em lại nói với anh, em muốn cảm ơn anh ta?”

Khóe mắt Tống Hân Nghiên đỏ lên, vội vàng nói: “Em vẫn luôn nhớ lời anh nói, ban đầu đúng là em không định gặp anh ta. Nhưng chuyện Liễu Hoài Thu phản bội em mấy hôm trước, chính là anh ta nhắc nhở em…”

Sắc mặt Tưởng Tử Hàn càng âm trầm hơn.

Cánh môi Tống Hân Nghiên mấp máy, nhưng lại không nói được câu nào.

Lời giải thích của cô khả năng biến lợn lành thành lợn què mất rồi.

“Tưởng Tử Hàn, dẫn tới hiểu lầm là lỗi của em. Mời anh ta đi ăn riêng mà không nói với anh, cũng là em suy nghĩ không chu đáo. Nhưng em và anh ta chỉ đơn thuần là đi ăn ở quán ven đường mà thôi. Người ta vẫn luôn giúp em, em cũng không thể không thể hiện thành ý gì chứ. Anh là một người lý trí như vậy, không thể nào không nhìn ra bức ảnh này có vấn đề. Ăn xong, trước khi em và anh ta rời khỏi phố ăn vặt, có một chiếc xe máy suýt chút nữa đụng phải em, là anh ta đã cứu em. Trong bức ảnh còn có túi thuốc trên ghế, lúc ấy em nửa quỳ trước mặt anh ta, là vì đầu gối anh ta bị thương, em đang giúp anh ta xử lý vết thương…”

“Đủ rồi!”

Nếu ngay từ đầu Tống Hân Nghiên giải thích như vậy có lẽ còn được, nhưng chờ tới khi anh chất vấn cô mới từng chút nói ra sự thật.

Cảm giác mọi lời nói của cô đều là sự lấp l**m trước sự chất vấn của anh.

Lửa giận của Tưởng Tử Hàn càng mãnh liệt: “Thấy anh bị em xoay mòng mòng, có phải em cảm thấy đắc ý lắm không? Bời vì chỉ cần em nói là anh sẽ tin ngay? Tống Hân Nghiên, sao em phải mất công thế làm gì!”

Bát cháo đặt ở tủ đầu giường bị anh hất văng xuống sàn nhà.

“Choang!”

Bát vỡ tan, cháo văng đầy đất.

Tống Hân Nghiên bị tiếng động làm cho kinh hãi run rẩy.

Nước mắt ấm ức đong đầy, không nhịn được lã chã rơi xuống.

Tưởng Tử Hàn nổi giận đùng đùng xoay người ra ngoài.

“Tưởng Tử Hàn!”

Tống Hân Nghiên vô cùng hoảng loạn.

Sự bất an nhen nhóm trong lòng từ rất lâu bỗng như bị một đao chém vào, rơi trầm xuống dưới.

Không thể để anh đi được.

Hiện giờ trong đầu cô chỉ còn một câu này.

Cô rút kim tiêm trên mu bàn tay ra, nhào tới ôm lấy anh từ phía sau: “Anh tin em một lần được không? Em… em hứa, sau này dù làm gì cũng sẽ không bao giờ giấu anh nữa. Không bao giờ…”

Tưởng Tử Hàn lạnh lùng gạt tay cô, đẩy ra.

Tống Hân Nghiên lảo đảo ngã xuống đất.

Người đàn ông kiên quyết hất văng cửa đi ra ngoài, tiếng vang khắp phòng bệnh.

Hết rồi sao?

Cuộc hôn nhân đầy ảo mộng, cuối cùng tan vỡ rồi sao?

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 351Khóe môi Tưởng Tử Hàn cười mỉa mai: “Anh đã nói với em chưa, bảo em tránh xa anh ta ra, đừng có qua lại với anh ta nữa rồi mà? Vậy mà giờ em lại nói với anh, em muốn cảm ơn anh ta?”Khóe mắt Tống Hân Nghiên đỏ lên, vội vàng nói: “Em vẫn luôn nhớ lời anh nói, ban đầu đúng là em không định gặp anh ta. Nhưng chuyện Liễu Hoài Thu phản bội em mấy hôm trước, chính là anh ta nhắc nhở em…”Sắc mặt Tưởng Tử Hàn càng âm trầm hơn.Cánh môi Tống Hân Nghiên mấp máy, nhưng lại không nói được câu nào.Lời giải thích của cô khả năng biến lợn lành thành lợn què mất rồi.“Tưởng Tử Hàn, dẫn tới hiểu lầm là lỗi của em. Mời anh ta đi ăn riêng mà không nói với anh, cũng là em suy nghĩ không chu đáo. Nhưng em và anh ta chỉ đơn thuần là đi ăn ở quán ven đường mà thôi. Người ta vẫn luôn giúp em, em cũng không thể không thể hiện thành ý gì chứ. Anh là một người lý trí như vậy, không thể nào không nhìn ra bức ảnh này có vấn đề. Ăn xong, trước khi em và anh ta rời khỏi phố ăn vặt, có một chiếc xe máy suýt chút nữa đụng phải em, là anh ta đã cứu em. Trong bức ảnh còn có túi thuốc trên ghế, lúc ấy em nửa quỳ trước mặt anh ta, là vì đầu gối anh ta bị thương, em đang giúp anh ta xử lý vết thương…”“Đủ rồi!”Nếu ngay từ đầu Tống Hân Nghiên giải thích như vậy có lẽ còn được, nhưng chờ tới khi anh chất vấn cô mới từng chút nói ra sự thật.Cảm giác mọi lời nói của cô đều là sự lấp l**m trước sự chất vấn của anh.Lửa giận của Tưởng Tử Hàn càng mãnh liệt: “Thấy anh bị em xoay mòng mòng, có phải em cảm thấy đắc ý lắm không? Bời vì chỉ cần em nói là anh sẽ tin ngay? Tống Hân Nghiên, sao em phải mất công thế làm gì!”Bát cháo đặt ở tủ đầu giường bị anh hất văng xuống sàn nhà.“Choang!”Bát vỡ tan, cháo văng đầy đất.Tống Hân Nghiên bị tiếng động làm cho kinh hãi run rẩy.Nước mắt ấm ức đong đầy, không nhịn được lã chã rơi xuống.Tưởng Tử Hàn nổi giận đùng đùng xoay người ra ngoài.“Tưởng Tử Hàn!”Tống Hân Nghiên vô cùng hoảng loạn.Sự bất an nhen nhóm trong lòng từ rất lâu bỗng như bị một đao chém vào, rơi trầm xuống dưới.Không thể để anh đi được.Hiện giờ trong đầu cô chỉ còn một câu này.Cô rút kim tiêm trên mu bàn tay ra, nhào tới ôm lấy anh từ phía sau: “Anh tin em một lần được không? Em… em hứa, sau này dù làm gì cũng sẽ không bao giờ giấu anh nữa. Không bao giờ…”Tưởng Tử Hàn lạnh lùng gạt tay cô, đẩy ra.Tống Hân Nghiên lảo đảo ngã xuống đất.Người đàn ông kiên quyết hất văng cửa đi ra ngoài, tiếng vang khắp phòng bệnh.Hết rồi sao?Cuộc hôn nhân đầy ảo mộng, cuối cùng tan vỡ rồi sao?

Chương 351