CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 420
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 420Giang Bảo Lâm cầm bình giữ nhiệt vừa mới ra khỏi thang máy đã nhìn thấy vẻ mặt điên cuồng của Tống Mỹ Như.Lúc đi ngang qua bàn trực của y tá, anh ta nói với y tá ngồi đối diện bên trong: “Trong thang máy có một cô gái thần kinh không bình thường, chắc là bệnh nhân khoa tâm thần của bệnh viện các cô chạy ra đấy, mau cho người bắt về đi, nguy hiểm lắm.”Y tá kinh hãi, vội vàng gọi điện thoại kêu người tới bắt người.Giang Bảo Lâm đẩy cửa phòng bệnh của Khương Thu Mộc ra, lập tức bị mớ hỗn độn trong phòng bệnh cùng với dáng vẻ thê thảm của hai người dọa cho giật thót: “Sao lại thế này? Đã xảy ra chuyện gì?”Tống Hân Nghiên thất thần ngồi trên ghế, cả người dại ra.Khương Thu Mộc thì đang thu dọn mảnh sứ vỡ và trái cây trong phòng bệnh, cảm xúc trầm xuống nói hết chuyện vừa rồi ra.Giang Bảo Lâm không nhịn được mà nhíu mày trách mắng cô ấy: “Em làm liều quá đấy.”Anh ta đặt bình giữ nhiệt đồ ăn xuống, đi đến chỗ Tống Hân Nghiên, đau lòng nói: “Cho em mượn vai này, muốn khóc thì cứ khóc. Đừng cố kìm nén, trút hết ra là ổn cả thôi.”Trên cổ Tống Hân Nghiên xanh tím cả mảng, nhìn vào khiến người ta kinh hãi, cũng làm người ta phải đau lòng.Hơi thở Giang Bảo Lâm cũng vì thế mà khựng lạiMặt Tống Hân Nghiên không chút biểu cảm, cô nhếch môi, khàn giọng cười nói: “Cảm ơn anh, đã trút ra hết rồi, không có khó chịu gì hết, cũng không có chuyện kìm nén hay không kìm nén.”Cô ngẩng mặt lại, ép lại dòng nước ấm nóng trong đáy mắt, nhìn Giang Bảo Lâm cười đùa nói: “Mấy năm nay, em từ chối nhiều người theo đuổi như vậy, cũng đến lúc phải bị đàn ông từ chối vứt bỏ một lần rồi. Ông trời công bằng lắm, huề nhau cả thôi.”Giang Bảo Lâm thở dài một tiếng, ngồi xổm xuống trước mặt cô, dịu dàng nói: “Không có gì mà huề với không huề hết. Theo đuổi em là bởi vì em ưu tú, mỗi người thích em đều bị em hấp dẫn không phải là lỗi của em, những người bị em từ chối cũng cam tâm tình nguyện, không có oán giận gì hết. Em đừng áp đặt những chuyện này lên người mình. Tưởng Tử Hàn đối xử như vậy với em là do anh ta không có mắt nhìn!”Tống Hân Nghiên cười cười, không nói gì nữa.Cứ như vậy mà trầm mặc ngồi trong phòng bệnh cả một buổi trưa.Mặt Khương Thu Mộc cùng Giang Bảo Lâm chứa đầy vẻ u sầu, hoàn toàn không biết cô đang nghĩ gì.Trời bắt đầu tối xuống.Tống Hân Nghiên hoàn hồn, lạnh nhạt dửng dưng cười nói với Giang Bảo Lâm: “Anh trở về đi, nói với một tiếng dì Cao, để tối nay dì ấy không cần tới đây nữa. Em ở lại đây với Thu Mộc rồi.”Giang Bảo Lâm đang muốn nói gì đó thì Khương Thu Mộc đã nhanh chóng đánh mắt ra hiệu, ngăn anh ấy lại.“Cứ để Hân Nghiên ở lại với em đi.”Cô ấy đè giọng xuống: “Để cậu ấy về em cũng không yên tâm được.”Giang Bảo Lâm gật đầu, bất đắc dĩ rời đi.Anh ấy mới đi một lát thì cửa phòng bệnh chợt có người gõ cửa.“Chắc là anh họ không yên tâm, lại chạy về đấy.” Khương Thu Mộc lẩm bẩm, mất kiên nhẫn chạy ra mở cửa: “Sao anh lại quay… thư ký Chúc?”“Mợ… cô Tống có ở đây không?”Khương Thu Mộc quay đầu lại.
CHƯƠNG 420
Giang Bảo Lâm cầm bình giữ nhiệt vừa mới ra khỏi thang máy đã nhìn thấy vẻ mặt điên cuồng của Tống Mỹ Như.
Lúc đi ngang qua bàn trực của y tá, anh ta nói với y tá ngồi đối diện bên trong: “Trong thang máy có một cô gái thần kinh không bình thường, chắc là bệnh nhân khoa tâm thần của bệnh viện các cô chạy ra đấy, mau cho người bắt về đi, nguy hiểm lắm.”
Y tá kinh hãi, vội vàng gọi điện thoại kêu người tới bắt người.
Giang Bảo Lâm đẩy cửa phòng bệnh của Khương Thu Mộc ra, lập tức bị mớ hỗn độn trong phòng bệnh cùng với dáng vẻ thê thảm của hai người dọa cho giật thót: “Sao lại thế này? Đã xảy ra chuyện gì?”
Tống Hân Nghiên thất thần ngồi trên ghế, cả người dại ra.
Khương Thu Mộc thì đang thu dọn mảnh sứ vỡ và trái cây trong phòng bệnh, cảm xúc trầm xuống nói hết chuyện vừa rồi ra.
Giang Bảo Lâm không nhịn được mà nhíu mày trách mắng cô ấy: “Em làm liều quá đấy.”
Anh ta đặt bình giữ nhiệt đồ ăn xuống, đi đến chỗ Tống Hân Nghiên, đau lòng nói: “Cho em mượn vai này, muốn khóc thì cứ khóc. Đừng cố kìm nén, trút hết ra là ổn cả thôi.”
Trên cổ Tống Hân Nghiên xanh tím cả mảng, nhìn vào khiến người ta kinh hãi, cũng làm người ta phải đau lòng.
Hơi thở Giang Bảo Lâm cũng vì thế mà khựng lại
Mặt Tống Hân Nghiên không chút biểu cảm, cô nhếch môi, khàn giọng cười nói: “Cảm ơn anh, đã trút ra hết rồi, không có khó chịu gì hết, cũng không có chuyện kìm nén hay không kìm nén.”
Cô ngẩng mặt lại, ép lại dòng nước ấm nóng trong đáy mắt, nhìn Giang Bảo Lâm cười đùa nói: “Mấy năm nay, em từ chối nhiều người theo đuổi như vậy, cũng đến lúc phải bị đàn ông từ chối vứt bỏ một lần rồi. Ông trời công bằng lắm, huề nhau cả thôi.”
Giang Bảo Lâm thở dài một tiếng, ngồi xổm xuống trước mặt cô, dịu dàng nói: “Không có gì mà huề với không huề hết. Theo đuổi em là bởi vì em ưu tú, mỗi người thích em đều bị em hấp dẫn không phải là lỗi của em, những người bị em từ chối cũng cam tâm tình nguyện, không có oán giận gì hết. Em đừng áp đặt những chuyện này lên người mình. Tưởng Tử Hàn đối xử như vậy với em là do anh ta không có mắt nhìn!”
Tống Hân Nghiên cười cười, không nói gì nữa.
Cứ như vậy mà trầm mặc ngồi trong phòng bệnh cả một buổi trưa.
Mặt Khương Thu Mộc cùng Giang Bảo Lâm chứa đầy vẻ u sầu, hoàn toàn không biết cô đang nghĩ gì.
Trời bắt đầu tối xuống.
Tống Hân Nghiên hoàn hồn, lạnh nhạt dửng dưng cười nói với Giang Bảo Lâm: “Anh trở về đi, nói với một tiếng dì Cao, để tối nay dì ấy không cần tới đây nữa. Em ở lại đây với Thu Mộc rồi.”
Giang Bảo Lâm đang muốn nói gì đó thì Khương Thu Mộc đã nhanh chóng đánh mắt ra hiệu, ngăn anh ấy lại.
“Cứ để Hân Nghiên ở lại với em đi.”
Cô ấy đè giọng xuống: “Để cậu ấy về em cũng không yên tâm được.”
Giang Bảo Lâm gật đầu, bất đắc dĩ rời đi.
Anh ấy mới đi một lát thì cửa phòng bệnh chợt có người gõ cửa.
“Chắc là anh họ không yên tâm, lại chạy về đấy.” Khương Thu Mộc lẩm bẩm, mất kiên nhẫn chạy ra mở cửa: “Sao anh lại quay… thư ký Chúc?”
“Mợ… cô Tống có ở đây không?”
Khương Thu Mộc quay đầu lại.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 420Giang Bảo Lâm cầm bình giữ nhiệt vừa mới ra khỏi thang máy đã nhìn thấy vẻ mặt điên cuồng của Tống Mỹ Như.Lúc đi ngang qua bàn trực của y tá, anh ta nói với y tá ngồi đối diện bên trong: “Trong thang máy có một cô gái thần kinh không bình thường, chắc là bệnh nhân khoa tâm thần của bệnh viện các cô chạy ra đấy, mau cho người bắt về đi, nguy hiểm lắm.”Y tá kinh hãi, vội vàng gọi điện thoại kêu người tới bắt người.Giang Bảo Lâm đẩy cửa phòng bệnh của Khương Thu Mộc ra, lập tức bị mớ hỗn độn trong phòng bệnh cùng với dáng vẻ thê thảm của hai người dọa cho giật thót: “Sao lại thế này? Đã xảy ra chuyện gì?”Tống Hân Nghiên thất thần ngồi trên ghế, cả người dại ra.Khương Thu Mộc thì đang thu dọn mảnh sứ vỡ và trái cây trong phòng bệnh, cảm xúc trầm xuống nói hết chuyện vừa rồi ra.Giang Bảo Lâm không nhịn được mà nhíu mày trách mắng cô ấy: “Em làm liều quá đấy.”Anh ta đặt bình giữ nhiệt đồ ăn xuống, đi đến chỗ Tống Hân Nghiên, đau lòng nói: “Cho em mượn vai này, muốn khóc thì cứ khóc. Đừng cố kìm nén, trút hết ra là ổn cả thôi.”Trên cổ Tống Hân Nghiên xanh tím cả mảng, nhìn vào khiến người ta kinh hãi, cũng làm người ta phải đau lòng.Hơi thở Giang Bảo Lâm cũng vì thế mà khựng lạiMặt Tống Hân Nghiên không chút biểu cảm, cô nhếch môi, khàn giọng cười nói: “Cảm ơn anh, đã trút ra hết rồi, không có khó chịu gì hết, cũng không có chuyện kìm nén hay không kìm nén.”Cô ngẩng mặt lại, ép lại dòng nước ấm nóng trong đáy mắt, nhìn Giang Bảo Lâm cười đùa nói: “Mấy năm nay, em từ chối nhiều người theo đuổi như vậy, cũng đến lúc phải bị đàn ông từ chối vứt bỏ một lần rồi. Ông trời công bằng lắm, huề nhau cả thôi.”Giang Bảo Lâm thở dài một tiếng, ngồi xổm xuống trước mặt cô, dịu dàng nói: “Không có gì mà huề với không huề hết. Theo đuổi em là bởi vì em ưu tú, mỗi người thích em đều bị em hấp dẫn không phải là lỗi của em, những người bị em từ chối cũng cam tâm tình nguyện, không có oán giận gì hết. Em đừng áp đặt những chuyện này lên người mình. Tưởng Tử Hàn đối xử như vậy với em là do anh ta không có mắt nhìn!”Tống Hân Nghiên cười cười, không nói gì nữa.Cứ như vậy mà trầm mặc ngồi trong phòng bệnh cả một buổi trưa.Mặt Khương Thu Mộc cùng Giang Bảo Lâm chứa đầy vẻ u sầu, hoàn toàn không biết cô đang nghĩ gì.Trời bắt đầu tối xuống.Tống Hân Nghiên hoàn hồn, lạnh nhạt dửng dưng cười nói với Giang Bảo Lâm: “Anh trở về đi, nói với một tiếng dì Cao, để tối nay dì ấy không cần tới đây nữa. Em ở lại đây với Thu Mộc rồi.”Giang Bảo Lâm đang muốn nói gì đó thì Khương Thu Mộc đã nhanh chóng đánh mắt ra hiệu, ngăn anh ấy lại.“Cứ để Hân Nghiên ở lại với em đi.”Cô ấy đè giọng xuống: “Để cậu ấy về em cũng không yên tâm được.”Giang Bảo Lâm gật đầu, bất đắc dĩ rời đi.Anh ấy mới đi một lát thì cửa phòng bệnh chợt có người gõ cửa.“Chắc là anh họ không yên tâm, lại chạy về đấy.” Khương Thu Mộc lẩm bẩm, mất kiên nhẫn chạy ra mở cửa: “Sao anh lại quay… thư ký Chúc?”“Mợ… cô Tống có ở đây không?”Khương Thu Mộc quay đầu lại.