Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 430

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 430Cô nhặt nó lên.Trên áo còn vương mùi hương đặc trưng trên người Tưởng Tử Hàn.Trong khoảng khắc hơi thở quen thuộc ập vào mũi, nỗi chua xót từ tận đáy lòng xông thẳng vào mắt mũi, nước mắt lăn xuống mà không hề báo trước.Một giọt hai giọt… càng ngày càng nhiều.Cảm xúc bị đè nén hồi lâu bất ngờ bùng nổ.Cô ôm chiếc áo ngồi xổm xuống, vùi mặt vào áo khóc đến điên cuồng, rồi lại âm thầm không lên tiếng, chỉ có thể thấy bả vai gầy yếu không ngừng run rẩy mà thôi.“Chỉ một lúc thôi… Tống Hân Nghiên, mày chỉ có thể yếu đuối một lúc thôi… Đã làm sai rồi thì phải gánh chịu hậu quả… Mày tủi thân gì chứ? Tủi thân cho ai nhìn…”Cảm xúc của Tống Hân Nghiên hoàn toàn sụp đổ, nhưng cô cũng nhanh chóng kìm chế được nó.Cô không cho phép bản thân mềm yếu quá lâu.Cô mạnh mẽ lau khô nước mắt, hít sâu vào rồi đứng dậy.Chiếc áo sơ mi của Tưởng Tử Hàn ở trong ngực ướt nhẹp và nhăn nhúm.Cô vuốt chiếc áo lại, lấy móc áo ra và treo lên, giọng nói khàn khàn lẩm bẩm: “Nếu anh ấy đã để nơi này lại cho mày thì mày cứ việc ở, ở đến khi nào anh ấy quay về mới thôi!”Nhân viên dọn dẹp ở lầu dưới dọn xong đã rời đi.Tống Hân Nghiên chỉnh đốn cảm xúc lại xong, lấy điện thoại gọi cho mấy người chị Đinh vừa nghỉ việc trở về.Chị Đinh trở lại, nhìn căn phòng khách trống rỗng bèn cảm thán: “Cậu chủ trút hết bực dọc trong người là ổn rồi. Tuổi trẻ thật tốt, đầu giường đánh nhau cuối giường hòa, chuyện đã qua rồi thì thôi.”Tống Hân Nghiên lại tìm một bình hoa lớn rồi cắm hoa nhung vào, trả nó lại vị trí cũ.“Chưa qua đâu.”Cô cúi đầu nói: “Nhưng không sao, anh ấy sẽ trở lại. Anh ấy chỉ quá bận bịu, chỉ quay về thủ đô một thời gian ngắn thôi.”Cô có thể đợi đến khi anh quay về!Chị Đinh bỗng không dám nói tiếp.Một cặp vợ chồng tốt đẹp thế này, sao đột ngột lại trở thành như vậy…Điện thoại di động vang lên âm thanh ting ting, có tin nhắn mới.Tống Hân Nghiên không yên lòng nhìn sang, sau đó sửng sốt.Là hot search mới.Vẫn là hot search của cô.Hotsearch cô một chân đạp n thuyền vẫn chưa lắng xuống, bây giờ lại thêm một cái mới.#Cô chủ nhà giàu Tống Thị nào đó lại đạp chân lên chiếc thuyền mới#Vốn dĩ sức nóng đã giảm không ít nay lại bị đốt lên.Tống Hân Nghiên nhấn vào.Có ảnh rất chân thật.Trong ảnh Tưởng Tử Hàn ôm một bó hoa tươi trong ngực, đẹp trai ngời ngời bước vào bệnh viện.

CHƯƠNG 430

Cô nhặt nó lên.

Trên áo còn vương mùi hương đặc trưng trên người Tưởng Tử Hàn.

Trong khoảng khắc hơi thở quen thuộc ập vào mũi, nỗi chua xót từ tận đáy lòng xông thẳng vào mắt mũi, nước mắt lăn xuống mà không hề báo trước.

Một giọt hai giọt… càng ngày càng nhiều.

Cảm xúc bị đè nén hồi lâu bất ngờ bùng nổ.

Cô ôm chiếc áo ngồi xổm xuống, vùi mặt vào áo khóc đến điên cuồng, rồi lại âm thầm không lên tiếng, chỉ có thể thấy bả vai gầy yếu không ngừng run rẩy mà thôi.

“Chỉ một lúc thôi… Tống Hân Nghiên, mày chỉ có thể yếu đuối một lúc thôi… Đã làm sai rồi thì phải gánh chịu hậu quả… Mày tủi thân gì chứ? Tủi thân cho ai nhìn…”

Cảm xúc của Tống Hân Nghiên hoàn toàn sụp đổ, nhưng cô cũng nhanh chóng kìm chế được nó.

Cô không cho phép bản thân mềm yếu quá lâu.

Cô mạnh mẽ lau khô nước mắt, hít sâu vào rồi đứng dậy.

Chiếc áo sơ mi của Tưởng Tử Hàn ở trong ngực ướt nhẹp và nhăn nhúm.

Cô vuốt chiếc áo lại, lấy móc áo ra và treo lên, giọng nói khàn khàn lẩm bẩm: “Nếu anh ấy đã để nơi này lại cho mày thì mày cứ việc ở, ở đến khi nào anh ấy quay về mới thôi!”

Nhân viên dọn dẹp ở lầu dưới dọn xong đã rời đi.

Tống Hân Nghiên chỉnh đốn cảm xúc lại xong, lấy điện thoại gọi cho mấy người chị Đinh vừa nghỉ việc trở về.

Chị Đinh trở lại, nhìn căn phòng khách trống rỗng bèn cảm thán: “Cậu chủ trút hết bực dọc trong người là ổn rồi. Tuổi trẻ thật tốt, đầu giường đánh nhau cuối giường hòa, chuyện đã qua rồi thì thôi.”

Tống Hân Nghiên lại tìm một bình hoa lớn rồi cắm hoa nhung vào, trả nó lại vị trí cũ.

“Chưa qua đâu.”

Cô cúi đầu nói: “Nhưng không sao, anh ấy sẽ trở lại. Anh ấy chỉ quá bận bịu, chỉ quay về thủ đô một thời gian ngắn thôi.”

Cô có thể đợi đến khi anh quay về!

Chị Đinh bỗng không dám nói tiếp.

Một cặp vợ chồng tốt đẹp thế này, sao đột ngột lại trở thành như vậy…

Điện thoại di động vang lên âm thanh ting ting, có tin nhắn mới.

Tống Hân Nghiên không yên lòng nhìn sang, sau đó sửng sốt.

Là hot search mới.

Vẫn là hot search của cô.

Hotsearch cô một chân đạp n thuyền vẫn chưa lắng xuống, bây giờ lại thêm một cái mới.

#Cô chủ nhà giàu Tống Thị nào đó lại đạp chân lên chiếc thuyền mới#

Vốn dĩ sức nóng đã giảm không ít nay lại bị đốt lên.

Tống Hân Nghiên nhấn vào.

Có ảnh rất chân thật.

Trong ảnh Tưởng Tử Hàn ôm một bó hoa tươi trong ngực, đẹp trai ngời ngời bước vào bệnh viện.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 430Cô nhặt nó lên.Trên áo còn vương mùi hương đặc trưng trên người Tưởng Tử Hàn.Trong khoảng khắc hơi thở quen thuộc ập vào mũi, nỗi chua xót từ tận đáy lòng xông thẳng vào mắt mũi, nước mắt lăn xuống mà không hề báo trước.Một giọt hai giọt… càng ngày càng nhiều.Cảm xúc bị đè nén hồi lâu bất ngờ bùng nổ.Cô ôm chiếc áo ngồi xổm xuống, vùi mặt vào áo khóc đến điên cuồng, rồi lại âm thầm không lên tiếng, chỉ có thể thấy bả vai gầy yếu không ngừng run rẩy mà thôi.“Chỉ một lúc thôi… Tống Hân Nghiên, mày chỉ có thể yếu đuối một lúc thôi… Đã làm sai rồi thì phải gánh chịu hậu quả… Mày tủi thân gì chứ? Tủi thân cho ai nhìn…”Cảm xúc của Tống Hân Nghiên hoàn toàn sụp đổ, nhưng cô cũng nhanh chóng kìm chế được nó.Cô không cho phép bản thân mềm yếu quá lâu.Cô mạnh mẽ lau khô nước mắt, hít sâu vào rồi đứng dậy.Chiếc áo sơ mi của Tưởng Tử Hàn ở trong ngực ướt nhẹp và nhăn nhúm.Cô vuốt chiếc áo lại, lấy móc áo ra và treo lên, giọng nói khàn khàn lẩm bẩm: “Nếu anh ấy đã để nơi này lại cho mày thì mày cứ việc ở, ở đến khi nào anh ấy quay về mới thôi!”Nhân viên dọn dẹp ở lầu dưới dọn xong đã rời đi.Tống Hân Nghiên chỉnh đốn cảm xúc lại xong, lấy điện thoại gọi cho mấy người chị Đinh vừa nghỉ việc trở về.Chị Đinh trở lại, nhìn căn phòng khách trống rỗng bèn cảm thán: “Cậu chủ trút hết bực dọc trong người là ổn rồi. Tuổi trẻ thật tốt, đầu giường đánh nhau cuối giường hòa, chuyện đã qua rồi thì thôi.”Tống Hân Nghiên lại tìm một bình hoa lớn rồi cắm hoa nhung vào, trả nó lại vị trí cũ.“Chưa qua đâu.”Cô cúi đầu nói: “Nhưng không sao, anh ấy sẽ trở lại. Anh ấy chỉ quá bận bịu, chỉ quay về thủ đô một thời gian ngắn thôi.”Cô có thể đợi đến khi anh quay về!Chị Đinh bỗng không dám nói tiếp.Một cặp vợ chồng tốt đẹp thế này, sao đột ngột lại trở thành như vậy…Điện thoại di động vang lên âm thanh ting ting, có tin nhắn mới.Tống Hân Nghiên không yên lòng nhìn sang, sau đó sửng sốt.Là hot search mới.Vẫn là hot search của cô.Hotsearch cô một chân đạp n thuyền vẫn chưa lắng xuống, bây giờ lại thêm một cái mới.#Cô chủ nhà giàu Tống Thị nào đó lại đạp chân lên chiếc thuyền mới#Vốn dĩ sức nóng đã giảm không ít nay lại bị đốt lên.Tống Hân Nghiên nhấn vào.Có ảnh rất chân thật.Trong ảnh Tưởng Tử Hàn ôm một bó hoa tươi trong ngực, đẹp trai ngời ngời bước vào bệnh viện.

Chương 430