CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 440
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 440Mặc dù bất mãn nhưng không ai dám chụp ảnh cả đoàn quân nhân mặc quân phục như thế, đã vậy còn vì cái loại drama này nữa!Dù sao thì họ vẫn còn lý trí, biết có một số giới hạn mà những người bình thường như họ không thể chạm vào.…Khách sạn.Tống Dương Minh thuê một căn phòng nhỏ, gọi một bàn toàn những món mà Tống Hân Nghiên thích ăn.“Ăn vào là có thể khiến cho con người ta vui vẻ. Em ăn đi, bây giờ không có ai quấy rầy nữa rồi.”Tâm trạng của Tống Hân Nghiên đã bình phục kha khá.Bị quậy cho một trận như thế, còn ăn uống thế nào được nữa.Nhưng mà cô không muốn để cho anh trai lo lắng, lập tức làm bộ như mình đói điên lên được, cầm đũa và từng miếng từng miếng cơm vào trong miệng: “Cảm ơn anh trai, anh cứ như chúa cứu thế của em vậy, không có anh, sau này em biết làm sao đây?”Tống Dương Minh bật cười: “Cái bản lĩnh nịnh bợ này… Em dùng cách này để câu được Tưởng Tử Hàn à?”Động tác và cơm của Tống Hân Nghiên hơi khựng lại, sau đó giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, lại tiếp tục: “Anh ấy không cần phải câu, tự động đưa tới cửa.”Tống Dương Minh gắp một miếng thịt bò cho cô, vuốt tóc cô, nói: “Em vẫn còn có anh trai mà.”Ngày hôm đó cô bảo anh ấy tìm giúp camera giám sát ở hội trường, vì sau khi anh ấy gửi video cho cô thì không sao hết… Không ngờ chuyện lần đó chẳng gây ra sóng gió gì lớn cả, nhưng sau đó mối quan hệ giữa cô với Tưởng Tử Hàn lại thật sự tan tành.Tống Dương Minh nhìn cô em gái trước mặt, trong mắt tràn ngập vẻ đau lòng.Sống mũi Tống Hân Nghiên cay cay, suýt nữa đã khóc lên.Cô đẩy tay anh ấy ra, mạnh miệng: “Đừng quên hình tượng quân nhân rắn rỏi như sắt của anh, đừng đa sầu đa cảm. Em gái anh đỉnh lắm, không yếu ớt vậy đâu.”Tống Dương Minh cười cười, không nói thêm gì nữa.…Thủ đô.Tây Hải club, phòng VIP.Trong bầu không khí ngột ngạt, Tưởng Tử Hàn đứng dậy, cầm theo áo vắt bên cạnh: “Tôi không sao, cũng về rồi, cái gì nên làm cũng làm rồi.”Từ sau khi trở về từ Hải Thành, anh vẫn luôn ở chỗ này.Lục Minh Hạo và Tô Thần Nam không yên tâm, vẫn luôn theo chân anh, một mực ở lại đây với anh.Hai ngày hai đêm rồi!Trời ạ, cuối cùng cũng có thể rời đi.Tô Thần Nam đứng dậy cựa quậy người, hỏi: “Tỉnh táo chưa?”Tưởng Tử Hàn nở nụ cười giễu cợt: “Một người phụ nữ thôi mà, lãng phí hai ngày còn chưa đủ chắc?”Lục Minh Hạo muốn nói lại thôi, cậu ta muốn nói đây không phải vấn đề hai ngày.
CHƯƠNG 440
Mặc dù bất mãn nhưng không ai dám chụp ảnh cả đoàn quân nhân mặc quân phục như thế, đã vậy còn vì cái loại drama này nữa!
Dù sao thì họ vẫn còn lý trí, biết có một số giới hạn mà những người bình thường như họ không thể chạm vào.
…
Khách sạn.
Tống Dương Minh thuê một căn phòng nhỏ, gọi một bàn toàn những món mà Tống Hân Nghiên thích ăn.
“Ăn vào là có thể khiến cho con người ta vui vẻ. Em ăn đi, bây giờ không có ai quấy rầy nữa rồi.”
Tâm trạng của Tống Hân Nghiên đã bình phục kha khá.
Bị quậy cho một trận như thế, còn ăn uống thế nào được nữa.
Nhưng mà cô không muốn để cho anh trai lo lắng, lập tức làm bộ như mình đói điên lên được, cầm đũa và từng miếng từng miếng cơm vào trong miệng: “Cảm ơn anh trai, anh cứ như chúa cứu thế của em vậy, không có anh, sau này em biết làm sao đây?”
Tống Dương Minh bật cười: “Cái bản lĩnh nịnh bợ này… Em dùng cách này để câu được Tưởng Tử Hàn à?”
Động tác và cơm của Tống Hân Nghiên hơi khựng lại, sau đó giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, lại tiếp tục: “Anh ấy không cần phải câu, tự động đưa tới cửa.”
Tống Dương Minh gắp một miếng thịt bò cho cô, vuốt tóc cô, nói: “Em vẫn còn có anh trai mà.”
Ngày hôm đó cô bảo anh ấy tìm giúp camera giám sát ở hội trường, vì sau khi anh ấy gửi video cho cô thì không sao hết… Không ngờ chuyện lần đó chẳng gây ra sóng gió gì lớn cả, nhưng sau đó mối quan hệ giữa cô với Tưởng Tử Hàn lại thật sự tan tành.
Tống Dương Minh nhìn cô em gái trước mặt, trong mắt tràn ngập vẻ đau lòng.
Sống mũi Tống Hân Nghiên cay cay, suýt nữa đã khóc lên.
Cô đẩy tay anh ấy ra, mạnh miệng: “Đừng quên hình tượng quân nhân rắn rỏi như sắt của anh, đừng đa sầu đa cảm. Em gái anh đỉnh lắm, không yếu ớt vậy đâu.”
Tống Dương Minh cười cười, không nói thêm gì nữa.
…
Thủ đô.
Tây Hải club, phòng VIP.
Trong bầu không khí ngột ngạt, Tưởng Tử Hàn đứng dậy, cầm theo áo vắt bên cạnh: “Tôi không sao, cũng về rồi, cái gì nên làm cũng làm rồi.”
Từ sau khi trở về từ Hải Thành, anh vẫn luôn ở chỗ này.
Lục Minh Hạo và Tô Thần Nam không yên tâm, vẫn luôn theo chân anh, một mực ở lại đây với anh.
Hai ngày hai đêm rồi!
Trời ạ, cuối cùng cũng có thể rời đi.
Tô Thần Nam đứng dậy cựa quậy người, hỏi: “Tỉnh táo chưa?”
Tưởng Tử Hàn nở nụ cười giễu cợt: “Một người phụ nữ thôi mà, lãng phí hai ngày còn chưa đủ chắc?”
Lục Minh Hạo muốn nói lại thôi, cậu ta muốn nói đây không phải vấn đề hai ngày.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 440Mặc dù bất mãn nhưng không ai dám chụp ảnh cả đoàn quân nhân mặc quân phục như thế, đã vậy còn vì cái loại drama này nữa!Dù sao thì họ vẫn còn lý trí, biết có một số giới hạn mà những người bình thường như họ không thể chạm vào.…Khách sạn.Tống Dương Minh thuê một căn phòng nhỏ, gọi một bàn toàn những món mà Tống Hân Nghiên thích ăn.“Ăn vào là có thể khiến cho con người ta vui vẻ. Em ăn đi, bây giờ không có ai quấy rầy nữa rồi.”Tâm trạng của Tống Hân Nghiên đã bình phục kha khá.Bị quậy cho một trận như thế, còn ăn uống thế nào được nữa.Nhưng mà cô không muốn để cho anh trai lo lắng, lập tức làm bộ như mình đói điên lên được, cầm đũa và từng miếng từng miếng cơm vào trong miệng: “Cảm ơn anh trai, anh cứ như chúa cứu thế của em vậy, không có anh, sau này em biết làm sao đây?”Tống Dương Minh bật cười: “Cái bản lĩnh nịnh bợ này… Em dùng cách này để câu được Tưởng Tử Hàn à?”Động tác và cơm của Tống Hân Nghiên hơi khựng lại, sau đó giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, lại tiếp tục: “Anh ấy không cần phải câu, tự động đưa tới cửa.”Tống Dương Minh gắp một miếng thịt bò cho cô, vuốt tóc cô, nói: “Em vẫn còn có anh trai mà.”Ngày hôm đó cô bảo anh ấy tìm giúp camera giám sát ở hội trường, vì sau khi anh ấy gửi video cho cô thì không sao hết… Không ngờ chuyện lần đó chẳng gây ra sóng gió gì lớn cả, nhưng sau đó mối quan hệ giữa cô với Tưởng Tử Hàn lại thật sự tan tành.Tống Dương Minh nhìn cô em gái trước mặt, trong mắt tràn ngập vẻ đau lòng.Sống mũi Tống Hân Nghiên cay cay, suýt nữa đã khóc lên.Cô đẩy tay anh ấy ra, mạnh miệng: “Đừng quên hình tượng quân nhân rắn rỏi như sắt của anh, đừng đa sầu đa cảm. Em gái anh đỉnh lắm, không yếu ớt vậy đâu.”Tống Dương Minh cười cười, không nói thêm gì nữa.…Thủ đô.Tây Hải club, phòng VIP.Trong bầu không khí ngột ngạt, Tưởng Tử Hàn đứng dậy, cầm theo áo vắt bên cạnh: “Tôi không sao, cũng về rồi, cái gì nên làm cũng làm rồi.”Từ sau khi trở về từ Hải Thành, anh vẫn luôn ở chỗ này.Lục Minh Hạo và Tô Thần Nam không yên tâm, vẫn luôn theo chân anh, một mực ở lại đây với anh.Hai ngày hai đêm rồi!Trời ạ, cuối cùng cũng có thể rời đi.Tô Thần Nam đứng dậy cựa quậy người, hỏi: “Tỉnh táo chưa?”Tưởng Tử Hàn nở nụ cười giễu cợt: “Một người phụ nữ thôi mà, lãng phí hai ngày còn chưa đủ chắc?”Lục Minh Hạo muốn nói lại thôi, cậu ta muốn nói đây không phải vấn đề hai ngày.