Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 442

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 442Thấy anh về, hai mắt cô ta lập tức sáng lên, vội đặt đồ ăn lên bàn rồi ra đón: “Về rồi đấy à, mệt không?”Đưa tay ra chuẩn bị nhận lấy áo khoác trong tay anh.Thấy cô ta ở đây, Tưởng Tử Hàn không hề bất ngờ.Mộ Kiều Dung là vợ bé, anh là con riêng, không được vào cửa chính của nhà họ Tưởng.Nơi này là nhà của bọn họ, Mộ Kiều Dung là chủ nhà, mời con cháu mà mình thích tới nhà là chuyện thường xuyên xảy ra.Tưởng Tử Hàn vừa lịch sự vừa khách sáo mà gật đầu một cái với cô ta, tay vung một cái, tạo thành một đường cong giữa không trung, áo khoác bay thẳng, đáp xuống bên cạnh ghế sofa.Cánh tay đang đưa ra của Sở Thu Khánh khựng lại giữa không trung.Tưởng Tử Hàn vờ như không thấy.Mộ Kiều Dung cười hòa giải: “Biết con sắp về, Thu Khánh đã đặc biệt làm riêng một bàn toàn món con thích đấy, mau lại đây.”“Không cần.”Tưởng Tử Hàn hờ hững lạnh nhạt từ chối: “Con ăn cơm rồi.”Ánh mắt lành lạnh quét một vòng quanh phòng: “Minh Trúc đâu?”“Ở trên tầng rồi. Bảo là có bài tập, đang làm ở trên đó, cũng không cho bọn mẹ vào xem.”Tưởng Tử Hàn gật đầu, cứ thế xoay người lên tầng.Mộ Kiều Dung đi tới bên cạnh Sở Thu Khánh, vỗ lưng cô ta an ủi: “Đàn ông đều thế cả, cứ từ từ, rồi nó sẽ hiểu được lòng tốt của con.”Sở Thu Khánh gật cầu cười dịu dàng, nhưng cánh tay thu về bên hông lại lặng lẽ siết chặt.Tưởng Tử Hàn lên tầng, gõ gõ cửa cho có lệ rồi cứ thế đẩy cửa vào.Ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra, một vật thể không rõ nguồn gốc “vèo” một cái bay ra từ trong phòng, bay thẳng về phía mặt anh.Tưởng Tử Hàn phản ứng rất nhanh.Lập tức ngửa đầu ra sau, tay khua một cái, chộp được vật thể không rõ nguồn gốc vào tay.Cái thứ này là một đồ vật hình trụ, anh nắm một đầu, một đầu khác “koong” một cái, theo quán tính đập vào trán anh mới hoàn toàn dừng lại.Tưởng Tử Hàn cảm thấy bản thân phải ngẩn ra một lúc, trên trán chắc đã sưng lên rồi, nóng rát đau đớn.Ngọn lửa trong lòng anh phừng lên: “Tưởng Minh Trúc!”Cô nhóc chống nạnh, cái mặt nhỏ dọa nạt, vừa hung hăng vừa đáng yêu, cặp mắt trừng về phía cánh cửa hét lên: “Đi ra ngoài, con không muốn nhìn thấy ba!”Tưởng Tử Hàn nghẹn họng.Liếc nhìn quả lựu đạn được ghép lại bằng lego, anh càng giận hơn: “Trong khoảng thời gian ba không ở đây, con lại học mấy thứ này à?”Cô nhóc không chút yếu thế: “Yên tâm đi, con không cần học cũng mạnh hơn ba. Ít nhất thì mắt con sáng, đầu óc con minh mẫn.”Tưởng Tử Hàn nhíu mày.Con nhóc này, mấy ngày không gặp, đã muốn làm phản rồi!

CHƯƠNG 442

Thấy anh về, hai mắt cô ta lập tức sáng lên, vội đặt đồ ăn lên bàn rồi ra đón: “Về rồi đấy à, mệt không?”

Đưa tay ra chuẩn bị nhận lấy áo khoác trong tay anh.

Thấy cô ta ở đây, Tưởng Tử Hàn không hề bất ngờ.

Mộ Kiều Dung là vợ bé, anh là con riêng, không được vào cửa chính của nhà họ Tưởng.

Nơi này là nhà của bọn họ, Mộ Kiều Dung là chủ nhà, mời con cháu mà mình thích tới nhà là chuyện thường xuyên xảy ra.

Tưởng Tử Hàn vừa lịch sự vừa khách sáo mà gật đầu một cái với cô ta, tay vung một cái, tạo thành một đường cong giữa không trung, áo khoác bay thẳng, đáp xuống bên cạnh ghế sofa.

Cánh tay đang đưa ra của Sở Thu Khánh khựng lại giữa không trung.

Tưởng Tử Hàn vờ như không thấy.

Mộ Kiều Dung cười hòa giải: “Biết con sắp về, Thu Khánh đã đặc biệt làm riêng một bàn toàn món con thích đấy, mau lại đây.”

“Không cần.”

Tưởng Tử Hàn hờ hững lạnh nhạt từ chối: “Con ăn cơm rồi.”

Ánh mắt lành lạnh quét một vòng quanh phòng: “Minh Trúc đâu?”

“Ở trên tầng rồi. Bảo là có bài tập, đang làm ở trên đó, cũng không cho bọn mẹ vào xem.”

Tưởng Tử Hàn gật đầu, cứ thế xoay người lên tầng.

Mộ Kiều Dung đi tới bên cạnh Sở Thu Khánh, vỗ lưng cô ta an ủi: “Đàn ông đều thế cả, cứ từ từ, rồi nó sẽ hiểu được lòng tốt của con.”

Sở Thu Khánh gật cầu cười dịu dàng, nhưng cánh tay thu về bên hông lại lặng lẽ siết chặt.

Tưởng Tử Hàn lên tầng, gõ gõ cửa cho có lệ rồi cứ thế đẩy cửa vào.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra, một vật thể không rõ nguồn gốc “vèo” một cái bay ra từ trong phòng, bay thẳng về phía mặt anh.

Tưởng Tử Hàn phản ứng rất nhanh.

Lập tức ngửa đầu ra sau, tay khua một cái, chộp được vật thể không rõ nguồn gốc vào tay.

Cái thứ này là một đồ vật hình trụ, anh nắm một đầu, một đầu khác “koong” một cái, theo quán tính đập vào trán anh mới hoàn toàn dừng lại.

Tưởng Tử Hàn cảm thấy bản thân phải ngẩn ra một lúc, trên trán chắc đã sưng lên rồi, nóng rát đau đớn.

Ngọn lửa trong lòng anh phừng lên: “Tưởng Minh Trúc!”

Cô nhóc chống nạnh, cái mặt nhỏ dọa nạt, vừa hung hăng vừa đáng yêu, cặp mắt trừng về phía cánh cửa hét lên: “Đi ra ngoài, con không muốn nhìn thấy ba!”

Tưởng Tử Hàn nghẹn họng.

Liếc nhìn quả lựu đạn được ghép lại bằng lego, anh càng giận hơn: “Trong khoảng thời gian ba không ở đây, con lại học mấy thứ này à?”

Cô nhóc không chút yếu thế: “Yên tâm đi, con không cần học cũng mạnh hơn ba. Ít nhất thì mắt con sáng, đầu óc con minh mẫn.”

Tưởng Tử Hàn nhíu mày.

Con nhóc này, mấy ngày không gặp, đã muốn làm phản rồi!

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 442Thấy anh về, hai mắt cô ta lập tức sáng lên, vội đặt đồ ăn lên bàn rồi ra đón: “Về rồi đấy à, mệt không?”Đưa tay ra chuẩn bị nhận lấy áo khoác trong tay anh.Thấy cô ta ở đây, Tưởng Tử Hàn không hề bất ngờ.Mộ Kiều Dung là vợ bé, anh là con riêng, không được vào cửa chính của nhà họ Tưởng.Nơi này là nhà của bọn họ, Mộ Kiều Dung là chủ nhà, mời con cháu mà mình thích tới nhà là chuyện thường xuyên xảy ra.Tưởng Tử Hàn vừa lịch sự vừa khách sáo mà gật đầu một cái với cô ta, tay vung một cái, tạo thành một đường cong giữa không trung, áo khoác bay thẳng, đáp xuống bên cạnh ghế sofa.Cánh tay đang đưa ra của Sở Thu Khánh khựng lại giữa không trung.Tưởng Tử Hàn vờ như không thấy.Mộ Kiều Dung cười hòa giải: “Biết con sắp về, Thu Khánh đã đặc biệt làm riêng một bàn toàn món con thích đấy, mau lại đây.”“Không cần.”Tưởng Tử Hàn hờ hững lạnh nhạt từ chối: “Con ăn cơm rồi.”Ánh mắt lành lạnh quét một vòng quanh phòng: “Minh Trúc đâu?”“Ở trên tầng rồi. Bảo là có bài tập, đang làm ở trên đó, cũng không cho bọn mẹ vào xem.”Tưởng Tử Hàn gật đầu, cứ thế xoay người lên tầng.Mộ Kiều Dung đi tới bên cạnh Sở Thu Khánh, vỗ lưng cô ta an ủi: “Đàn ông đều thế cả, cứ từ từ, rồi nó sẽ hiểu được lòng tốt của con.”Sở Thu Khánh gật cầu cười dịu dàng, nhưng cánh tay thu về bên hông lại lặng lẽ siết chặt.Tưởng Tử Hàn lên tầng, gõ gõ cửa cho có lệ rồi cứ thế đẩy cửa vào.Ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra, một vật thể không rõ nguồn gốc “vèo” một cái bay ra từ trong phòng, bay thẳng về phía mặt anh.Tưởng Tử Hàn phản ứng rất nhanh.Lập tức ngửa đầu ra sau, tay khua một cái, chộp được vật thể không rõ nguồn gốc vào tay.Cái thứ này là một đồ vật hình trụ, anh nắm một đầu, một đầu khác “koong” một cái, theo quán tính đập vào trán anh mới hoàn toàn dừng lại.Tưởng Tử Hàn cảm thấy bản thân phải ngẩn ra một lúc, trên trán chắc đã sưng lên rồi, nóng rát đau đớn.Ngọn lửa trong lòng anh phừng lên: “Tưởng Minh Trúc!”Cô nhóc chống nạnh, cái mặt nhỏ dọa nạt, vừa hung hăng vừa đáng yêu, cặp mắt trừng về phía cánh cửa hét lên: “Đi ra ngoài, con không muốn nhìn thấy ba!”Tưởng Tử Hàn nghẹn họng.Liếc nhìn quả lựu đạn được ghép lại bằng lego, anh càng giận hơn: “Trong khoảng thời gian ba không ở đây, con lại học mấy thứ này à?”Cô nhóc không chút yếu thế: “Yên tâm đi, con không cần học cũng mạnh hơn ba. Ít nhất thì mắt con sáng, đầu óc con minh mẫn.”Tưởng Tử Hàn nhíu mày.Con nhóc này, mấy ngày không gặp, đã muốn làm phản rồi!

Chương 442