CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 448
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 448Cuối cùng Tưởng Tử Hàn ném điện thoại đi, dựa lưng vào ghế tự giễu: “Đúng là gái đểu, nói mấy lời thâm tình này mà cứ như hạ bút thành văn! Mà khốn nạn là mình còn như bị mê muội mà đi tin tưởng nữa.”Tuy không muốn thừa nhận, nhưng giờ phút này lại không thể không thừa nhận.Anh động lòng rồi, anh đã yêu người phụ nữ cặn bã trong miệng không có một lời nói thật này!“Chết tiệt!” Tưởng Tử Hàn cáu kỉnh đấm một cái lên bàn.Từ hôm nay trở đi, anh phải quên cô, loại bỏ hết tất cả những gì có liên quan tới cô, kịp thời ngăn cản tổn hại!…Hải Thành.Tống Hân Nghiên hoàn toàn ngắt đứt kết nối internet trên điện thoại, chuyên tâm tăng ca, toàn lực chuẩn bị cho sản phẩm mới sắp đưa ra thị trường.Đêm đã khuya, đôi mắt cô đau rát không chịu nổi, lúc này mới không thể không tan làm về nhà.Chị Đinh đặt tay lên tay vịn ghế sofa, chống đầu gật gà gật gù, nghe thấy động tĩnh ở cửa thì lập tức tỉnh táo lại.“Mợ chủ trở về rồi.” Chị ấy xoa mắt đứng lên: “Tôi đi chuẩn bị thức ăn cho mợ.”Đồ ăn đều được đặt trong hộp giữ nhiệt nên vẫn nóng.“Cảm ơn chị Đinh!”Tống Hân Nghiên đang rất đói, đặt túi xuống rửa sạch tay rồi lập tức ngồi xuống, bưng bát lên ăn từng miếng từng miếng lớn.Chị Đinh đau lòng nói: “Có bận thì cũng không thể không để ý đến sức khỏe được, nếu thật sự không được thì ngày mai tôi sẽ đưa đồ ăn đến công ty cho mợ. Mợ nhìn đi, mấy ngày nay mặt mợ gầy rộc đi rồi, quầng mắt cũng thâm nữa…”“Chị Đinh, tôi không sao đâu.”Trong lòng Tống Hân Nghiên rất ấm áp, mặc dù rất mệt nhưng khoảnh khắc này cũng cảm thấy đáng giá.Cô lại và tiếp một miếng cơm lớn vào trong miệng: “Hơi bận chút nên quên luôn cả cơn đói, đến lúc nhớ tới thì cơn đói đã qua rồi. Vừa về nhà, ngửi được mùi thơm từ đồ ăn chị làm, cơn đói mới lại xuất hiện… Ọe…”Đang nói, dạ dày đột nhiên quằn quại muốn nôn.Tống Hân Nghiên vội chạy ra ngoài.“Sao thế? Có phải do đồ ăn lạnh không?”Chị Đinh sợ hãi.Đồ ăn mới lấy ra từ hộp giữ nhiệt, cả bát đũa chén cả đồ ăn đều nóng hôi hổi mà.Tống Hân Nghiên nôn khan xong hết rồi thì không nôn nữa.Cô uống một hớp nước để ép xuống, cười nói: “Không sao đâu, có thể là do vừa nãy ăn nhanh quá thôi.”Chị Đinh lo lắng: “Mợ chủ, mợ cứ bữa đói bữa no như vậy không tốt đâu, cơ thể không chịu nổi. Đừng tra tấn bản thân như vậy, cho dù cậu chủ…”“Chị hiểu lầm rồi, tôi không tra tấn bản thân.”
CHƯƠNG 448
Cuối cùng Tưởng Tử Hàn ném điện thoại đi, dựa lưng vào ghế tự giễu: “Đúng là gái đểu, nói mấy lời thâm tình này mà cứ như hạ bút thành văn! Mà khốn nạn là mình còn như bị mê muội mà đi tin tưởng nữa.”
Tuy không muốn thừa nhận, nhưng giờ phút này lại không thể không thừa nhận.
Anh động lòng rồi, anh đã yêu người phụ nữ cặn bã trong miệng không có một lời nói thật này!
“Chết tiệt!” Tưởng Tử Hàn cáu kỉnh đấm một cái lên bàn.
Từ hôm nay trở đi, anh phải quên cô, loại bỏ hết tất cả những gì có liên quan tới cô, kịp thời ngăn cản tổn hại!
…
Hải Thành.
Tống Hân Nghiên hoàn toàn ngắt đứt kết nối internet trên điện thoại, chuyên tâm tăng ca, toàn lực chuẩn bị cho sản phẩm mới sắp đưa ra thị trường.
Đêm đã khuya, đôi mắt cô đau rát không chịu nổi, lúc này mới không thể không tan làm về nhà.
Chị Đinh đặt tay lên tay vịn ghế sofa, chống đầu gật gà gật gù, nghe thấy động tĩnh ở cửa thì lập tức tỉnh táo lại.
“Mợ chủ trở về rồi.” Chị ấy xoa mắt đứng lên: “Tôi đi chuẩn bị thức ăn cho mợ.”
Đồ ăn đều được đặt trong hộp giữ nhiệt nên vẫn nóng.
“Cảm ơn chị Đinh!”
Tống Hân Nghiên đang rất đói, đặt túi xuống rửa sạch tay rồi lập tức ngồi xuống, bưng bát lên ăn từng miếng từng miếng lớn.
Chị Đinh đau lòng nói: “Có bận thì cũng không thể không để ý đến sức khỏe được, nếu thật sự không được thì ngày mai tôi sẽ đưa đồ ăn đến công ty cho mợ. Mợ nhìn đi, mấy ngày nay mặt mợ gầy rộc đi rồi, quầng mắt cũng thâm nữa…”
“Chị Đinh, tôi không sao đâu.”
Trong lòng Tống Hân Nghiên rất ấm áp, mặc dù rất mệt nhưng khoảnh khắc này cũng cảm thấy đáng giá.
Cô lại và tiếp một miếng cơm lớn vào trong miệng: “Hơi bận chút nên quên luôn cả cơn đói, đến lúc nhớ tới thì cơn đói đã qua rồi. Vừa về nhà, ngửi được mùi thơm từ đồ ăn chị làm, cơn đói mới lại xuất hiện… Ọe…”
Đang nói, dạ dày đột nhiên quằn quại muốn nôn.
Tống Hân Nghiên vội chạy ra ngoài.
“Sao thế? Có phải do đồ ăn lạnh không?”
Chị Đinh sợ hãi.
Đồ ăn mới lấy ra từ hộp giữ nhiệt, cả bát đũa chén cả đồ ăn đều nóng hôi hổi mà.
Tống Hân Nghiên nôn khan xong hết rồi thì không nôn nữa.
Cô uống một hớp nước để ép xuống, cười nói: “Không sao đâu, có thể là do vừa nãy ăn nhanh quá thôi.”
Chị Đinh lo lắng: “Mợ chủ, mợ cứ bữa đói bữa no như vậy không tốt đâu, cơ thể không chịu nổi. Đừng tra tấn bản thân như vậy, cho dù cậu chủ…”
“Chị hiểu lầm rồi, tôi không tra tấn bản thân.”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 448Cuối cùng Tưởng Tử Hàn ném điện thoại đi, dựa lưng vào ghế tự giễu: “Đúng là gái đểu, nói mấy lời thâm tình này mà cứ như hạ bút thành văn! Mà khốn nạn là mình còn như bị mê muội mà đi tin tưởng nữa.”Tuy không muốn thừa nhận, nhưng giờ phút này lại không thể không thừa nhận.Anh động lòng rồi, anh đã yêu người phụ nữ cặn bã trong miệng không có một lời nói thật này!“Chết tiệt!” Tưởng Tử Hàn cáu kỉnh đấm một cái lên bàn.Từ hôm nay trở đi, anh phải quên cô, loại bỏ hết tất cả những gì có liên quan tới cô, kịp thời ngăn cản tổn hại!…Hải Thành.Tống Hân Nghiên hoàn toàn ngắt đứt kết nối internet trên điện thoại, chuyên tâm tăng ca, toàn lực chuẩn bị cho sản phẩm mới sắp đưa ra thị trường.Đêm đã khuya, đôi mắt cô đau rát không chịu nổi, lúc này mới không thể không tan làm về nhà.Chị Đinh đặt tay lên tay vịn ghế sofa, chống đầu gật gà gật gù, nghe thấy động tĩnh ở cửa thì lập tức tỉnh táo lại.“Mợ chủ trở về rồi.” Chị ấy xoa mắt đứng lên: “Tôi đi chuẩn bị thức ăn cho mợ.”Đồ ăn đều được đặt trong hộp giữ nhiệt nên vẫn nóng.“Cảm ơn chị Đinh!”Tống Hân Nghiên đang rất đói, đặt túi xuống rửa sạch tay rồi lập tức ngồi xuống, bưng bát lên ăn từng miếng từng miếng lớn.Chị Đinh đau lòng nói: “Có bận thì cũng không thể không để ý đến sức khỏe được, nếu thật sự không được thì ngày mai tôi sẽ đưa đồ ăn đến công ty cho mợ. Mợ nhìn đi, mấy ngày nay mặt mợ gầy rộc đi rồi, quầng mắt cũng thâm nữa…”“Chị Đinh, tôi không sao đâu.”Trong lòng Tống Hân Nghiên rất ấm áp, mặc dù rất mệt nhưng khoảnh khắc này cũng cảm thấy đáng giá.Cô lại và tiếp một miếng cơm lớn vào trong miệng: “Hơi bận chút nên quên luôn cả cơn đói, đến lúc nhớ tới thì cơn đói đã qua rồi. Vừa về nhà, ngửi được mùi thơm từ đồ ăn chị làm, cơn đói mới lại xuất hiện… Ọe…”Đang nói, dạ dày đột nhiên quằn quại muốn nôn.Tống Hân Nghiên vội chạy ra ngoài.“Sao thế? Có phải do đồ ăn lạnh không?”Chị Đinh sợ hãi.Đồ ăn mới lấy ra từ hộp giữ nhiệt, cả bát đũa chén cả đồ ăn đều nóng hôi hổi mà.Tống Hân Nghiên nôn khan xong hết rồi thì không nôn nữa.Cô uống một hớp nước để ép xuống, cười nói: “Không sao đâu, có thể là do vừa nãy ăn nhanh quá thôi.”Chị Đinh lo lắng: “Mợ chủ, mợ cứ bữa đói bữa no như vậy không tốt đâu, cơ thể không chịu nổi. Đừng tra tấn bản thân như vậy, cho dù cậu chủ…”“Chị hiểu lầm rồi, tôi không tra tấn bản thân.”