CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 481
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 481Tống Dương Minh không chút nương tay, tiếp tục nhanh chóng tiến đến, đấm thẳng vào mặt anh.Tưởng Tử Hàn bị đánh đến mức đập cả người vào tường.Tống Dương Minh vẫn muốn bước tới đánh tiếp.Lúc này Cố Vũ Tùng vội vàng tiến tới, ngăn giữa hai người họ: “Đủ rồi! Dừng lại hết đi! Đây là bệnh viện! Hai người ồn ào như vậy, có phải không tính để Hân Nghiên nghỉ ngơi nữa đúng không? Còn đánh nữa là tôi sẽ gọi nhân viên bảo vệ tới quăng hết cả hai ra ngoài đấy!”Tống Dương Minh tức giận rút tay về.Tưởng Tử Hàn cũng nén giận, lạnh lùng lau vết máu nơi khóe miệng, bước về phía cửa phòng bệnh.Tống Dương Minh chặn trước cửa.Hai người lại đối mặt với nhau, không ai nhường ai.“Đáng lẽ ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi nên đánh cậu đến mức không dám xuất hiện trước mặt con bé nữa mới phải!”Tống Dương Minh lạnh giọng nói: “Con bé cũng là một công chúa nhỏ được nâng niu chiều chuộng trong lòng bàn tay mà lớn lên. Bình thường ngay cả một câu nặng lời cũng chẳng ai nỡ nói với nó, chưa bao giờ phải chịu chút tủi thân nào, vậy mà giờ đây nó lại một lòng móc tim móc phổi ra trao cho cậu. Vì một chút áy náy chó má mà lại vứt hết nguyên tắc của bản thân, không yêu cầu chút gì từ cậu mà hèn mọn hạ mình, để rồi cuối cùng nó nhận lại được gì? Đổi lại là cậu tổn thương nó hết lần này đến lần khác, nghi ngờ nó rồi bỏ rơi nó. Tưởng Tử Hàn, cậu dựa vào cái gì chứ!”“Tôi không bỏ rơi cô ấy!” Giọng Tưởng Tử Hàn khàn đi.“Ha!”Khương Thu Mộc tức đến bật cười: “Anh lừa quỷ đấy à? Lúc anh đích thân ký vào tờ giấy thỏa thuận ly hôn anh tưởng tôi bị mù à?”“Tôi không bỏ rơi cô ấy!”Tưởng Tử Hàn nói lại lần nữa: “Thỏa thuận ly hôn đúng là đã ký, nhưng không có giấy chứng nhận ly hôn! Tôi cũng không định làm! Cô ấy là vợ tôi, cả quá khứ hay tương lai đều sẽ không thay đổi!”Ngoại trừ Cố Vũ Tùng, tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều kinh ngạc.“Sao có thể như thế được!”Khương Thu Mộc sửng sốt: “Không làm chứng nhận ly hôn thì anh cho cô ấy tài sản sau ly hôn cái gì chứ!”Cố Vũ Tùng tức giận nói: “Là do anh ấy đang tức giận, mà cô ấy lại không còn nơi nào để đi, không lấy cớ như thế để giao nhà cho cô ấy thì cô ấy ở đâu đây? Văn phòng à? Hay nhà cô?”Khương Thu Mộc nghẹn họng.Cố Vũ Tùng nói tiếp: “Sau khi anh Hàn biết cô ấy có thai đã thu xếp về thủ đô ngay trong đêm. Nếu không thì cô nghĩ tại sao anh ấy lại xuất hiện ở đây vào lúc này?”Nói đến đây, cơn tức giận Khương Thu Mộc lại xộc lên não: “Anh cho rằng chúng tôi sẽ tin chắc? Anh ta sớm không đến, muộn không đến, lại đến đúng vào hôm nay! Anh ta…”Trong khi mọi người đang tranh cãi, y tá đứng một bên đã bị doạ đến choáng váng kia chợt nghe thấy trong phòng có tiếng động, vội vàng đẩy cửa đi vào.Một lúc sau cô ấy lại mở cửa ra: “Bệnh nhân đã tỉnh lại rồi. Cô ấy nói không muốn nhìn thấy ai ngoại trừ cô Khương. Mời các anh ra ngoài mà cãi nhau, đừng làm phiền cô ấy nghỉ ngơi.”Khương Thu Mộc không thèm chấp với Tưởng Tử Hàn nữa, cô ấy lau mặt rồi vội vàng đi vào trong.“Hân Nghiên, cậu ổn chứ?”Tống Hân Nghiên trợn trừng đôi mắt to tròn đen láy nhưng vô hồn của mình, thẫn thờ nhìn lên trần nhà.
CHƯƠNG 481
Tống Dương Minh không chút nương tay, tiếp tục nhanh chóng tiến đến, đấm thẳng vào mặt anh.
Tưởng Tử Hàn bị đánh đến mức đập cả người vào tường.
Tống Dương Minh vẫn muốn bước tới đánh tiếp.
Lúc này Cố Vũ Tùng vội vàng tiến tới, ngăn giữa hai người họ: “Đủ rồi! Dừng lại hết đi! Đây là bệnh viện! Hai người ồn ào như vậy, có phải không tính để Hân Nghiên nghỉ ngơi nữa đúng không? Còn đánh nữa là tôi sẽ gọi nhân viên bảo vệ tới quăng hết cả hai ra ngoài đấy!”
Tống Dương Minh tức giận rút tay về.
Tưởng Tử Hàn cũng nén giận, lạnh lùng lau vết máu nơi khóe miệng, bước về phía cửa phòng bệnh.
Tống Dương Minh chặn trước cửa.
Hai người lại đối mặt với nhau, không ai nhường ai.
“Đáng lẽ ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi nên đánh cậu đến mức không dám xuất hiện trước mặt con bé nữa mới phải!”
Tống Dương Minh lạnh giọng nói: “Con bé cũng là một công chúa nhỏ được nâng niu chiều chuộng trong lòng bàn tay mà lớn lên. Bình thường ngay cả một câu nặng lời cũng chẳng ai nỡ nói với nó, chưa bao giờ phải chịu chút tủi thân nào, vậy mà giờ đây nó lại một lòng móc tim móc phổi ra trao cho cậu. Vì một chút áy náy chó má mà lại vứt hết nguyên tắc của bản thân, không yêu cầu chút gì từ cậu mà hèn mọn hạ mình, để rồi cuối cùng nó nhận lại được gì? Đổi lại là cậu tổn thương nó hết lần này đến lần khác, nghi ngờ nó rồi bỏ rơi nó. Tưởng Tử Hàn, cậu dựa vào cái gì chứ!”
“Tôi không bỏ rơi cô ấy!” Giọng Tưởng Tử Hàn khàn đi.
“Ha!”
Khương Thu Mộc tức đến bật cười: “Anh lừa quỷ đấy à? Lúc anh đích thân ký vào tờ giấy thỏa thuận ly hôn anh tưởng tôi bị mù à?”
“Tôi không bỏ rơi cô ấy!”
Tưởng Tử Hàn nói lại lần nữa: “Thỏa thuận ly hôn đúng là đã ký, nhưng không có giấy chứng nhận ly hôn! Tôi cũng không định làm! Cô ấy là vợ tôi, cả quá khứ hay tương lai đều sẽ không thay đổi!”
Ngoại trừ Cố Vũ Tùng, tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều kinh ngạc.
“Sao có thể như thế được!”
Khương Thu Mộc sửng sốt: “Không làm chứng nhận ly hôn thì anh cho cô ấy tài sản sau ly hôn cái gì chứ!”
Cố Vũ Tùng tức giận nói: “Là do anh ấy đang tức giận, mà cô ấy lại không còn nơi nào để đi, không lấy cớ như thế để giao nhà cho cô ấy thì cô ấy ở đâu đây? Văn phòng à? Hay nhà cô?”
Khương Thu Mộc nghẹn họng.
Cố Vũ Tùng nói tiếp: “Sau khi anh Hàn biết cô ấy có thai đã thu xếp về thủ đô ngay trong đêm. Nếu không thì cô nghĩ tại sao anh ấy lại xuất hiện ở đây vào lúc này?”
Nói đến đây, cơn tức giận Khương Thu Mộc lại xộc lên não: “Anh cho rằng chúng tôi sẽ tin chắc? Anh ta sớm không đến, muộn không đến, lại đến đúng vào hôm nay! Anh ta…”
Trong khi mọi người đang tranh cãi, y tá đứng một bên đã bị doạ đến choáng váng kia chợt nghe thấy trong phòng có tiếng động, vội vàng đẩy cửa đi vào.
Một lúc sau cô ấy lại mở cửa ra: “Bệnh nhân đã tỉnh lại rồi. Cô ấy nói không muốn nhìn thấy ai ngoại trừ cô Khương. Mời các anh ra ngoài mà cãi nhau, đừng làm phiền cô ấy nghỉ ngơi.”
Khương Thu Mộc không thèm chấp với Tưởng Tử Hàn nữa, cô ấy lau mặt rồi vội vàng đi vào trong.
“Hân Nghiên, cậu ổn chứ?”
Tống Hân Nghiên trợn trừng đôi mắt to tròn đen láy nhưng vô hồn của mình, thẫn thờ nhìn lên trần nhà.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 481Tống Dương Minh không chút nương tay, tiếp tục nhanh chóng tiến đến, đấm thẳng vào mặt anh.Tưởng Tử Hàn bị đánh đến mức đập cả người vào tường.Tống Dương Minh vẫn muốn bước tới đánh tiếp.Lúc này Cố Vũ Tùng vội vàng tiến tới, ngăn giữa hai người họ: “Đủ rồi! Dừng lại hết đi! Đây là bệnh viện! Hai người ồn ào như vậy, có phải không tính để Hân Nghiên nghỉ ngơi nữa đúng không? Còn đánh nữa là tôi sẽ gọi nhân viên bảo vệ tới quăng hết cả hai ra ngoài đấy!”Tống Dương Minh tức giận rút tay về.Tưởng Tử Hàn cũng nén giận, lạnh lùng lau vết máu nơi khóe miệng, bước về phía cửa phòng bệnh.Tống Dương Minh chặn trước cửa.Hai người lại đối mặt với nhau, không ai nhường ai.“Đáng lẽ ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi nên đánh cậu đến mức không dám xuất hiện trước mặt con bé nữa mới phải!”Tống Dương Minh lạnh giọng nói: “Con bé cũng là một công chúa nhỏ được nâng niu chiều chuộng trong lòng bàn tay mà lớn lên. Bình thường ngay cả một câu nặng lời cũng chẳng ai nỡ nói với nó, chưa bao giờ phải chịu chút tủi thân nào, vậy mà giờ đây nó lại một lòng móc tim móc phổi ra trao cho cậu. Vì một chút áy náy chó má mà lại vứt hết nguyên tắc của bản thân, không yêu cầu chút gì từ cậu mà hèn mọn hạ mình, để rồi cuối cùng nó nhận lại được gì? Đổi lại là cậu tổn thương nó hết lần này đến lần khác, nghi ngờ nó rồi bỏ rơi nó. Tưởng Tử Hàn, cậu dựa vào cái gì chứ!”“Tôi không bỏ rơi cô ấy!” Giọng Tưởng Tử Hàn khàn đi.“Ha!”Khương Thu Mộc tức đến bật cười: “Anh lừa quỷ đấy à? Lúc anh đích thân ký vào tờ giấy thỏa thuận ly hôn anh tưởng tôi bị mù à?”“Tôi không bỏ rơi cô ấy!”Tưởng Tử Hàn nói lại lần nữa: “Thỏa thuận ly hôn đúng là đã ký, nhưng không có giấy chứng nhận ly hôn! Tôi cũng không định làm! Cô ấy là vợ tôi, cả quá khứ hay tương lai đều sẽ không thay đổi!”Ngoại trừ Cố Vũ Tùng, tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều kinh ngạc.“Sao có thể như thế được!”Khương Thu Mộc sửng sốt: “Không làm chứng nhận ly hôn thì anh cho cô ấy tài sản sau ly hôn cái gì chứ!”Cố Vũ Tùng tức giận nói: “Là do anh ấy đang tức giận, mà cô ấy lại không còn nơi nào để đi, không lấy cớ như thế để giao nhà cho cô ấy thì cô ấy ở đâu đây? Văn phòng à? Hay nhà cô?”Khương Thu Mộc nghẹn họng.Cố Vũ Tùng nói tiếp: “Sau khi anh Hàn biết cô ấy có thai đã thu xếp về thủ đô ngay trong đêm. Nếu không thì cô nghĩ tại sao anh ấy lại xuất hiện ở đây vào lúc này?”Nói đến đây, cơn tức giận Khương Thu Mộc lại xộc lên não: “Anh cho rằng chúng tôi sẽ tin chắc? Anh ta sớm không đến, muộn không đến, lại đến đúng vào hôm nay! Anh ta…”Trong khi mọi người đang tranh cãi, y tá đứng một bên đã bị doạ đến choáng váng kia chợt nghe thấy trong phòng có tiếng động, vội vàng đẩy cửa đi vào.Một lúc sau cô ấy lại mở cửa ra: “Bệnh nhân đã tỉnh lại rồi. Cô ấy nói không muốn nhìn thấy ai ngoại trừ cô Khương. Mời các anh ra ngoài mà cãi nhau, đừng làm phiền cô ấy nghỉ ngơi.”Khương Thu Mộc không thèm chấp với Tưởng Tử Hàn nữa, cô ấy lau mặt rồi vội vàng đi vào trong.“Hân Nghiên, cậu ổn chứ?”Tống Hân Nghiên trợn trừng đôi mắt to tròn đen láy nhưng vô hồn của mình, thẫn thờ nhìn lên trần nhà.