CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 490
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 490Mộ Kiều Dung lau nước mắt, trái tim nhảy lên đập thình thịch.Bà ta vội vàng run rẩy lấy điện thoại, sốt sắng gọi đi: “Phái vài người trông chừng cậu chủ thật chặt, có gì khác thường phải lập tức báo ngay.”…Lục Minh Hạo cùng Tô Thần Nam nhận được điện thoại của Chúc Minh Đức, lập tức chạy tới.Lúc hai người ở quán bar tìm được Tưởng Tử Hàn, trước mặt anh đã bày một đống vỏ chai rượu.Vẫn còn bình thường.Lục Minh Hạo nhẹ nhàng thở hắt ra, bình thản qua đó: “Lão Tưởng! Anh chán quá đấy nhé, về uống rượu mà không gọi bọn em gì cả.”Tô Thần Nam đánh giá Tưởng Tử Hàn từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt dừng trên mu bàn tay máu thịt lẫn lộn của anh: “Tay bị sao thế?”Mu bàn tay của Tưởng Tử Hàn toàn là vết thương lớn nhỏ có đủ, là lúc ở Hải Thành đánh nhau với Tống Dương Minh mà có.Nhìn vết thương cũng không quá nghiêm trọng.Nhưng có một số chỗ máu đã đông lại, có một số vết thương vẫn còn đang không ngừng chảy máu.Lục Minh Hạo hít ngược một hơi: “Tay bị như vậy mà anh không đến bệnh viện đi, còn ở đây uống rượu được à? Còn muốn tay nữa không thế!”Cậu ta vội bước tới đoạt lấy ly rượu trong tay Tưởng Tử Hàn, dáng vẻ vô cùng đau lòng: “Rốt cuộc anh có biết đôi tay này của anh quan trọng như thế nào không? Mua bảo hiểm cũng có thể khiến công ty bảo hiểm bồi thường đến phá sản đấy! Đây chính là vũ khí cứu sống người! Không thể để nó bị gì được đâu! Mau đứng lên, chúng ta đến bệnh viện.”“Không cần.”Tưởng Tử Hàn đẩy tay Lục Minh Hạo ra, không cần ly rượu nữa, cứ thế cầm chai rượu lên, ngửa đầu nốc thẳng.Rượu cay đắng đốt một đường từ yết hầu đến dạ dày, đốt đến mức sắp chịu không nổi nữa anh mới dừng lại, mỉa mai thở hồng hộc: “Đến người phụ nữ cùng với con của mình cũng không bảo vệ được, cứu thêm nhiều người nữa thì có ích lợi gì!”Chuyện ở Hải Thành, Lục Minh Hạo với Tô Thần Nam cũng đã nghe Chúc Minh Đức nói rồi.Hai người bỗng chốc cũng không biết nên an ủi như thế nào.Tô Thần Nam ngồi xuống bên cạnh Tưởng Tử Hàn, lấy một chai rượu khác cụng vào chai rượu trên tay anh: “Muốn uống thì cứ uống, tôi uống với anh.”Nói xong liền uống trước một hớp lớn.Lục Minh Hạo cũng cởi áo khoác ra, oai vệ ngồi xuống: “Em cũng uống với anh.”Trước đó Tưởng Tử Hàn đã uống không ít rồi, không bao lâu đã say mèm.Tô Thần Nam cùng Lục Minh Hạo nhẹ nhàng thở phào, ném bình rượu đi, gọi điện thoại gọi cho bác sĩ tư nhân.…Cùng lúc đó.Ở một nơi nào đó của thủ đô, trong một biệt thự xa hoa.Tưởng Diệc Sâm đang chơi mạt chược với ba người bạn tốt của mình.Một tên thuộc hạ mặc áo đen nhìn như vệ sĩ tiến vào, cung kính đến cạnh anh ta, cúi đầu ghé vào bên tai anh ta thấp giọng nói: “Cậu chủ, có tin tức tốt.”
CHƯƠNG 490
Mộ Kiều Dung lau nước mắt, trái tim nhảy lên đập thình thịch.
Bà ta vội vàng run rẩy lấy điện thoại, sốt sắng gọi đi: “Phái vài người trông chừng cậu chủ thật chặt, có gì khác thường phải lập tức báo ngay.”
…
Lục Minh Hạo cùng Tô Thần Nam nhận được điện thoại của Chúc Minh Đức, lập tức chạy tới.
Lúc hai người ở quán bar tìm được Tưởng Tử Hàn, trước mặt anh đã bày một đống vỏ chai rượu.
Vẫn còn bình thường.
Lục Minh Hạo nhẹ nhàng thở hắt ra, bình thản qua đó: “Lão Tưởng! Anh chán quá đấy nhé, về uống rượu mà không gọi bọn em gì cả.”
Tô Thần Nam đánh giá Tưởng Tử Hàn từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt dừng trên mu bàn tay máu thịt lẫn lộn của anh: “Tay bị sao thế?”
Mu bàn tay của Tưởng Tử Hàn toàn là vết thương lớn nhỏ có đủ, là lúc ở Hải Thành đánh nhau với Tống Dương Minh mà có.
Nhìn vết thương cũng không quá nghiêm trọng.
Nhưng có một số chỗ máu đã đông lại, có một số vết thương vẫn còn đang không ngừng chảy máu.
Lục Minh Hạo hít ngược một hơi: “Tay bị như vậy mà anh không đến bệnh viện đi, còn ở đây uống rượu được à? Còn muốn tay nữa không thế!”
Cậu ta vội bước tới đoạt lấy ly rượu trong tay Tưởng Tử Hàn, dáng vẻ vô cùng đau lòng: “Rốt cuộc anh có biết đôi tay này của anh quan trọng như thế nào không? Mua bảo hiểm cũng có thể khiến công ty bảo hiểm bồi thường đến phá sản đấy! Đây chính là vũ khí cứu sống người! Không thể để nó bị gì được đâu! Mau đứng lên, chúng ta đến bệnh viện.”
“Không cần.”
Tưởng Tử Hàn đẩy tay Lục Minh Hạo ra, không cần ly rượu nữa, cứ thế cầm chai rượu lên, ngửa đầu nốc thẳng.
Rượu cay đắng đốt một đường từ yết hầu đến dạ dày, đốt đến mức sắp chịu không nổi nữa anh mới dừng lại, mỉa mai thở hồng hộc: “Đến người phụ nữ cùng với con của mình cũng không bảo vệ được, cứu thêm nhiều người nữa thì có ích lợi gì!”
Chuyện ở Hải Thành, Lục Minh Hạo với Tô Thần Nam cũng đã nghe Chúc Minh Đức nói rồi.
Hai người bỗng chốc cũng không biết nên an ủi như thế nào.
Tô Thần Nam ngồi xuống bên cạnh Tưởng Tử Hàn, lấy một chai rượu khác cụng vào chai rượu trên tay anh: “Muốn uống thì cứ uống, tôi uống với anh.”
Nói xong liền uống trước một hớp lớn.
Lục Minh Hạo cũng cởi áo khoác ra, oai vệ ngồi xuống: “Em cũng uống với anh.”
Trước đó Tưởng Tử Hàn đã uống không ít rồi, không bao lâu đã say mèm.
Tô Thần Nam cùng Lục Minh Hạo nhẹ nhàng thở phào, ném bình rượu đi, gọi điện thoại gọi cho bác sĩ tư nhân.
…
Cùng lúc đó.
Ở một nơi nào đó của thủ đô, trong một biệt thự xa hoa.
Tưởng Diệc Sâm đang chơi mạt chược với ba người bạn tốt của mình.
Một tên thuộc hạ mặc áo đen nhìn như vệ sĩ tiến vào, cung kính đến cạnh anh ta, cúi đầu ghé vào bên tai anh ta thấp giọng nói: “Cậu chủ, có tin tức tốt.”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 490Mộ Kiều Dung lau nước mắt, trái tim nhảy lên đập thình thịch.Bà ta vội vàng run rẩy lấy điện thoại, sốt sắng gọi đi: “Phái vài người trông chừng cậu chủ thật chặt, có gì khác thường phải lập tức báo ngay.”…Lục Minh Hạo cùng Tô Thần Nam nhận được điện thoại của Chúc Minh Đức, lập tức chạy tới.Lúc hai người ở quán bar tìm được Tưởng Tử Hàn, trước mặt anh đã bày một đống vỏ chai rượu.Vẫn còn bình thường.Lục Minh Hạo nhẹ nhàng thở hắt ra, bình thản qua đó: “Lão Tưởng! Anh chán quá đấy nhé, về uống rượu mà không gọi bọn em gì cả.”Tô Thần Nam đánh giá Tưởng Tử Hàn từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt dừng trên mu bàn tay máu thịt lẫn lộn của anh: “Tay bị sao thế?”Mu bàn tay của Tưởng Tử Hàn toàn là vết thương lớn nhỏ có đủ, là lúc ở Hải Thành đánh nhau với Tống Dương Minh mà có.Nhìn vết thương cũng không quá nghiêm trọng.Nhưng có một số chỗ máu đã đông lại, có một số vết thương vẫn còn đang không ngừng chảy máu.Lục Minh Hạo hít ngược một hơi: “Tay bị như vậy mà anh không đến bệnh viện đi, còn ở đây uống rượu được à? Còn muốn tay nữa không thế!”Cậu ta vội bước tới đoạt lấy ly rượu trong tay Tưởng Tử Hàn, dáng vẻ vô cùng đau lòng: “Rốt cuộc anh có biết đôi tay này của anh quan trọng như thế nào không? Mua bảo hiểm cũng có thể khiến công ty bảo hiểm bồi thường đến phá sản đấy! Đây chính là vũ khí cứu sống người! Không thể để nó bị gì được đâu! Mau đứng lên, chúng ta đến bệnh viện.”“Không cần.”Tưởng Tử Hàn đẩy tay Lục Minh Hạo ra, không cần ly rượu nữa, cứ thế cầm chai rượu lên, ngửa đầu nốc thẳng.Rượu cay đắng đốt một đường từ yết hầu đến dạ dày, đốt đến mức sắp chịu không nổi nữa anh mới dừng lại, mỉa mai thở hồng hộc: “Đến người phụ nữ cùng với con của mình cũng không bảo vệ được, cứu thêm nhiều người nữa thì có ích lợi gì!”Chuyện ở Hải Thành, Lục Minh Hạo với Tô Thần Nam cũng đã nghe Chúc Minh Đức nói rồi.Hai người bỗng chốc cũng không biết nên an ủi như thế nào.Tô Thần Nam ngồi xuống bên cạnh Tưởng Tử Hàn, lấy một chai rượu khác cụng vào chai rượu trên tay anh: “Muốn uống thì cứ uống, tôi uống với anh.”Nói xong liền uống trước một hớp lớn.Lục Minh Hạo cũng cởi áo khoác ra, oai vệ ngồi xuống: “Em cũng uống với anh.”Trước đó Tưởng Tử Hàn đã uống không ít rồi, không bao lâu đã say mèm.Tô Thần Nam cùng Lục Minh Hạo nhẹ nhàng thở phào, ném bình rượu đi, gọi điện thoại gọi cho bác sĩ tư nhân.…Cùng lúc đó.Ở một nơi nào đó của thủ đô, trong một biệt thự xa hoa.Tưởng Diệc Sâm đang chơi mạt chược với ba người bạn tốt của mình.Một tên thuộc hạ mặc áo đen nhìn như vệ sĩ tiến vào, cung kính đến cạnh anh ta, cúi đầu ghé vào bên tai anh ta thấp giọng nói: “Cậu chủ, có tin tức tốt.”