Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 510

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 510Tới đêm.Dạ Vũ Đình có thói quen đọc sách trước khi ngủ, Tống Hân Nghiên đưa sách cho anh ta, cô rảnh rang ở bên cạnh thì dựng giá vẽ lên, chuẩn bị tùy tiện quẹt vài nét.Dạ Vũ Đình cảm thấy hứng thú: “Em còn biết vẽ nữa à? Vẽ cho tôi một bức được không?”Tống Hân Nghiên đánh giá anh ta một chút, gật đầu đồng ý: “Nhưng tôi vẽ không giỏi lắm đâu.”“Không sao. Chỉ cần do em vẽ thì dù thế nào tôi cũng thích.”Dạ Vũ Đình cầm sách, điều chỉnh thành một tư thế tự cho là rất đẹp trai: “Có thể bắt đầu được rồi.”Tống Hân Nghiên nhìn chằm chằm anh ta mấy lần, bắt đầu vẽ phác trên giấy.Người đàn ông khuôn mặt lạnh lùng lạnh nhạt, ánh mắt vừa đen vừa sáng, cứ như thể chỉ liếc qua là có thể nhìn thấu, nhưng thực ra lại chẳng thể nhìn ra điều gì.Chân mày anh ta rất dày, là điển hình của mày kiếm, nghiêng nghiêng chạm vào tóc mai, khí thế sắc bén, sát phạt quyết đoán như thể toát ra từ giữa mày.Mũi cao môi mỏng, xương quai hàm sắc ngọt như dao, thanh lãnh lưu loát.Anh ta cười, nhưng nụ cười rất nhạt, vui giận không hiện lên mặt…Tay cầm bút của Tống Hân Nghiên loạt xoạt không ngừng, người đàn ông trên giấy dường như chỉ cần vẽ một lần là xong.Đó là khuôn mặt đẹp trai đã khắc sâu trong đầu.Vẽ xong cô lập tức ngây người.Rõ ràng cô đang vẽ Dạ Vũ Đình, sao trên tranh lại xuất hiện khuôn mạt của Tưởng Tử Hàn…Tống Hân Nghiên ngây người vài giây, đột nhiên hoàn hồn.Cô vội buông bút, xé tờ giấy trên giá vẽ xuống, hung hăng vò thành một cục ném vào thùng rác.Dạ Vũ Đình ngồi trên giường, vẫn duy trì tư thế ban đầu, nhưng ánh mắt thì luôn đặt trên người Tống Hân Nghiên, nhìn cô vẽ, rồi lại nhìn cô xé tranh bắt đầu lại lần nữa…Thời gian chậm rãi trôi qua.Đến lúc điều dưỡng vào nhắc nhở bệnh nhân đi nghỉ ngơi, Tống Hân Nghiên mới dừng bút.Dạ Vũ Đình hoạt động phần th*n d*** vì ngồi lâu mà tê cứng: “Cho tôi xem với.”Tống Hân Nghiên xoay giá vẽ.Trong tranh là một người đàn ông mặc đồng phục bệnh nhân sọc trắng xanh, đang ôn hòa ngồi trên giường bệnh đọc sách.Tuy không tỉ mỉ nhưng rất sinh động.Dạ Vũ Đình rất hài lòng: “Không ngờ em vẽ đẹp như vậy…”“Ngủ đi.”Tống Hân Nghiên đỡ Dạ Vũ Đình nằm xuống, bật đèn ngủ lên rồi đến chỗ sô pha nằm xuống.Hai ngày nay cô không được yên tâm nghỉ ngơi một phút nào.Vừa nằm xuống đã thấy cả người mệt lả từ cả thể xác lẫn tinh thần, chớp mắt một cái đã ngủ say như chết, nửa đêm điều dưỡng đến thay thuốc cũng không biết.

CHƯƠNG 510

Tới đêm.

Dạ Vũ Đình có thói quen đọc sách trước khi ngủ, Tống Hân Nghiên đưa sách cho anh ta, cô rảnh rang ở bên cạnh thì dựng giá vẽ lên, chuẩn bị tùy tiện quẹt vài nét.

Dạ Vũ Đình cảm thấy hứng thú: “Em còn biết vẽ nữa à? Vẽ cho tôi một bức được không?”

Tống Hân Nghiên đánh giá anh ta một chút, gật đầu đồng ý: “Nhưng tôi vẽ không giỏi lắm đâu.”

“Không sao. Chỉ cần do em vẽ thì dù thế nào tôi cũng thích.”

Dạ Vũ Đình cầm sách, điều chỉnh thành một tư thế tự cho là rất đẹp trai: “Có thể bắt đầu được rồi.”

Tống Hân Nghiên nhìn chằm chằm anh ta mấy lần, bắt đầu vẽ phác trên giấy.

Người đàn ông khuôn mặt lạnh lùng lạnh nhạt, ánh mắt vừa đen vừa sáng, cứ như thể chỉ liếc qua là có thể nhìn thấu, nhưng thực ra lại chẳng thể nhìn ra điều gì.

Chân mày anh ta rất dày, là điển hình của mày kiếm, nghiêng nghiêng chạm vào tóc mai, khí thế sắc bén, sát phạt quyết đoán như thể toát ra từ giữa mày.

Mũi cao môi mỏng, xương quai hàm sắc ngọt như dao, thanh lãnh lưu loát.

Anh ta cười, nhưng nụ cười rất nhạt, vui giận không hiện lên mặt…

Tay cầm bút của Tống Hân Nghiên loạt xoạt không ngừng, người đàn ông trên giấy dường như chỉ cần vẽ một lần là xong.

Đó là khuôn mặt đẹp trai đã khắc sâu trong đầu.

Vẽ xong cô lập tức ngây người.

Rõ ràng cô đang vẽ Dạ Vũ Đình, sao trên tranh lại xuất hiện khuôn mạt của Tưởng Tử Hàn…

Tống Hân Nghiên ngây người vài giây, đột nhiên hoàn hồn.

Cô vội buông bút, xé tờ giấy trên giá vẽ xuống, hung hăng vò thành một cục ném vào thùng rác.

Dạ Vũ Đình ngồi trên giường, vẫn duy trì tư thế ban đầu, nhưng ánh mắt thì luôn đặt trên người Tống Hân Nghiên, nhìn cô vẽ, rồi lại nhìn cô xé tranh bắt đầu lại lần nữa…

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Đến lúc điều dưỡng vào nhắc nhở bệnh nhân đi nghỉ ngơi, Tống Hân Nghiên mới dừng bút.

Dạ Vũ Đình hoạt động phần th*n d*** vì ngồi lâu mà tê cứng: “Cho tôi xem với.”

Tống Hân Nghiên xoay giá vẽ.

Trong tranh là một người đàn ông mặc đồng phục bệnh nhân sọc trắng xanh, đang ôn hòa ngồi trên giường bệnh đọc sách.

Tuy không tỉ mỉ nhưng rất sinh động.

Dạ Vũ Đình rất hài lòng: “Không ngờ em vẽ đẹp như vậy…”

“Ngủ đi.”

Tống Hân Nghiên đỡ Dạ Vũ Đình nằm xuống, bật đèn ngủ lên rồi đến chỗ sô pha nằm xuống.

Hai ngày nay cô không được yên tâm nghỉ ngơi một phút nào.

Vừa nằm xuống đã thấy cả người mệt lả từ cả thể xác lẫn tinh thần, chớp mắt một cái đã ngủ say như chết, nửa đêm điều dưỡng đến thay thuốc cũng không biết.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 510Tới đêm.Dạ Vũ Đình có thói quen đọc sách trước khi ngủ, Tống Hân Nghiên đưa sách cho anh ta, cô rảnh rang ở bên cạnh thì dựng giá vẽ lên, chuẩn bị tùy tiện quẹt vài nét.Dạ Vũ Đình cảm thấy hứng thú: “Em còn biết vẽ nữa à? Vẽ cho tôi một bức được không?”Tống Hân Nghiên đánh giá anh ta một chút, gật đầu đồng ý: “Nhưng tôi vẽ không giỏi lắm đâu.”“Không sao. Chỉ cần do em vẽ thì dù thế nào tôi cũng thích.”Dạ Vũ Đình cầm sách, điều chỉnh thành một tư thế tự cho là rất đẹp trai: “Có thể bắt đầu được rồi.”Tống Hân Nghiên nhìn chằm chằm anh ta mấy lần, bắt đầu vẽ phác trên giấy.Người đàn ông khuôn mặt lạnh lùng lạnh nhạt, ánh mắt vừa đen vừa sáng, cứ như thể chỉ liếc qua là có thể nhìn thấu, nhưng thực ra lại chẳng thể nhìn ra điều gì.Chân mày anh ta rất dày, là điển hình của mày kiếm, nghiêng nghiêng chạm vào tóc mai, khí thế sắc bén, sát phạt quyết đoán như thể toát ra từ giữa mày.Mũi cao môi mỏng, xương quai hàm sắc ngọt như dao, thanh lãnh lưu loát.Anh ta cười, nhưng nụ cười rất nhạt, vui giận không hiện lên mặt…Tay cầm bút của Tống Hân Nghiên loạt xoạt không ngừng, người đàn ông trên giấy dường như chỉ cần vẽ một lần là xong.Đó là khuôn mặt đẹp trai đã khắc sâu trong đầu.Vẽ xong cô lập tức ngây người.Rõ ràng cô đang vẽ Dạ Vũ Đình, sao trên tranh lại xuất hiện khuôn mạt của Tưởng Tử Hàn…Tống Hân Nghiên ngây người vài giây, đột nhiên hoàn hồn.Cô vội buông bút, xé tờ giấy trên giá vẽ xuống, hung hăng vò thành một cục ném vào thùng rác.Dạ Vũ Đình ngồi trên giường, vẫn duy trì tư thế ban đầu, nhưng ánh mắt thì luôn đặt trên người Tống Hân Nghiên, nhìn cô vẽ, rồi lại nhìn cô xé tranh bắt đầu lại lần nữa…Thời gian chậm rãi trôi qua.Đến lúc điều dưỡng vào nhắc nhở bệnh nhân đi nghỉ ngơi, Tống Hân Nghiên mới dừng bút.Dạ Vũ Đình hoạt động phần th*n d*** vì ngồi lâu mà tê cứng: “Cho tôi xem với.”Tống Hân Nghiên xoay giá vẽ.Trong tranh là một người đàn ông mặc đồng phục bệnh nhân sọc trắng xanh, đang ôn hòa ngồi trên giường bệnh đọc sách.Tuy không tỉ mỉ nhưng rất sinh động.Dạ Vũ Đình rất hài lòng: “Không ngờ em vẽ đẹp như vậy…”“Ngủ đi.”Tống Hân Nghiên đỡ Dạ Vũ Đình nằm xuống, bật đèn ngủ lên rồi đến chỗ sô pha nằm xuống.Hai ngày nay cô không được yên tâm nghỉ ngơi một phút nào.Vừa nằm xuống đã thấy cả người mệt lả từ cả thể xác lẫn tinh thần, chớp mắt một cái đã ngủ say như chết, nửa đêm điều dưỡng đến thay thuốc cũng không biết.

Chương 510